Chương 17: Hộ vệ tốt nhất Chờ Địa Quỷ Tướng rời đi, Hắc Bạch Vô Thường từ trong bóng tối đi ra
“Quỷ Vương, ngài thật sự yên tâm hắn?” “Hừ!” “Tuy Thiên Quỷ Tướng đáng hận, nhưng Địa Quỷ Tướng còn đáng hận hơn.” “Mấy chục năm tình nghĩa huynh đệ, vì địa vị mà nói bán là bán, không chừng ngày nào đó đem ta đi bán cũng nên.” “Chờ lần này xong việc, thì để bọn huynh đệ bọn chúng xuống đoàn tụ đi, coi như là ta làm một chuyện tốt.” “Quỷ Vương anh minh!” Hai người chắp tay nói
“Phu thê các ngươi hợp kích luyện tới đâu rồi?” “Đã đại thành, hai người chúng ta liên thủ đủ để đ·á·n·h bại Thiên Quỷ Tướng.” “Tốt!” “Mọi người đều cho rằng tám đại quỷ tướng là át chủ bài của ta, thật không biết Hắc Bạch Vô Thường mới là nội tình chân chính của ta.” “Ha ha!” Thật không biết rằng trong mắt hai vợ chồng Hắc Bạch Vô Thường lóe lên một tia giễu cợt
Cung điện của Thiên Quỷ Tướng
“Đại nhân, Địa Quỷ Tướng đi gặp Quỷ Vương.” Tâm phúc chắp tay nói
“Tốt, ta đã biết, ngươi lui đi!” “Ai, nhị đệ ngươi thật khiến ta thất vọng a, tầm nhìn thiển cận, hạn hẹp, ta nói với ngươi nhiều như vậy mà ngươi không nghe lọt tai.” “Ta biết ngươi vẫn luôn nhòm ngó vị trí Thiên Quỷ Tướng này của ta, nhưng mà đại ca đây lại không thèm vào đâu, ta là vì ngươi nên mới ở lại đây, nếu không thì ta đã sớm rời khỏi cái Bách Quỷ Môn này rồi.” Thiên Quỷ Tướng đau lòng nói ra
“Đã như vậy, tình nghĩa huynh đệ chúng ta từ đây ân đoạn nghĩa tuyệt, ngươi vô tình thì đừng trách đại ca ta vô nghĩa.” ..
Vương phủ Tiêu Dao, nội đường
Tần Tiêu Dao, Lý Nho, Hoàng Trung ba người đang bàn chuyện đại sự
“Điện hạ, ngoài cửa có hai tên đại hán đến cầu kiến, nói là ngưỡng mộ danh vọng của ngài đến nương nhờ.” “Mau cho bọn họ vào!” “Dạ, điện hạ!” Chỉ một lát sau
Hai đại hán cao to râu quai nón đi tới nội đường
Một người trong đó tay cầm đại song kích, bên hông cài mấy cái phi kích nhỏ, sau lưng còn đeo một cây trường đ·a·o
Người còn lại thì vác bên hông một thanh bảo đao khí thế phi phàm
“Điển Vi, Hứa Chử bái kiến chủ công.” “Ác Lai, Trọng Khang mau đứng lên đi.” Hoàng Trung vẻ mặt nghiêm túc đ·á·n·h giá hai vị tráng sĩ này, bởi vì hắn p·h·át hiện trên người hai người này phát ra khí thế không hề thấp hơn hắn, nhất là gã tay cầm phi kích, quả thực là một con Bạo Long hình người
“Sau này có Ác Lai và Trọng Khang giúp sức, bản điện hạ có thể muốn làm gì thì làm.” “Hắc hắc, Ngụy Võ di phong từ xưa vẫn còn!” Tần Tiêu Dao thầm cười nói
“Hai vị này chính là Ác Lai và Trọng Khang, đều là mãnh tướng vô song.” Tần Tiêu Dao giới thiệu với hai người Lý Nho
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lý Nho cười nói: “Hai vị tráng sĩ quả là cao to cường tráng, vừa nhìn đã biết không phải người thường, không biết đã từng làm quan ở đâu?” “Chúng ta chỉ là thôn phu ở núi, sống bằng săn bắn mà thôi.” Điển Vi cười hì hì giới thiệu
“Thì ra là vậy!” “Hoàng Hán Thăng ra mắt hai vị tráng sĩ!” Hoàng Trung chắp tay nói
“Ngươi rất mạnh, ta muốn cùng ngươi đ·á·n·h một trận.” Điển Vi nghiêm túc nói
“Hoàng mỗ cũng là nhất thời ngứa nghề, muốn luận bàn một phen.” Hoàng Trung nói
Mặt Tần Tiêu Dao đen lại, bất đắc dĩ nói: “Ác Lai, Hán Thăng, thôi chúng ta hãy ăn chút gì trước đã, Trọng Khang cùng ăn, sau đó tái chiến.” Điển Vi cười ngây ngô nói: “Chủ công, ta vẫn chưa đói, ta muốn...” Mặt Tần Tiêu Dao đen lại nói: “Ác Lai ta bảo ngươi đói bụng.” “À.” Điển Vi ủy khuất nói
Trong đầu dùng ý thức liên lạc với hệ thống, mở giao diện của hai người ra, ngay lập tức hai màn hình điện t·ử xuất hiện trước mắt Tần Tiêu Dao
[Tên]: Điển Vi [Trung thành]: Tử trung [Võ lực]: 99 [Trí lực]: 41 [Thống soái]: 40 [Nội chính]: 30 [Vũ khí]: Đại song kích, trường đ·a·o, phi kích nhỏ [Tuyệt kỹ]: Mười bước phi kích thuật [Danh xưng]: Ác Lai [Tên]: Hứa Chử [Trung thành]: Tử trung [Võ lực]: 97 [Trí lực]: 45 [Thống soái]: 45 [Nội chính]: 35 [Vũ khí]: Hỏa Vân đao [Tuyệt kỹ]: Không [Danh xưng]: Hổ Si (PS: Điển Vi và Hứa Chử nắm giữ chiêu thức hợp kích, hai người hợp kích có thể sánh ngang tuyệt thế võ tướng) Lại là hai tên võ tướng đỉnh cấp, nhất là Điển Vi, hai người còn có kỹ năng hợp kích, liên thủ lại có thể sánh ngang tuyệt thế võ tướng thật sự là k·h·ủ·n·g· b·ố
Bây giờ mình đã như hổ thêm cánh, ba tên võ tướng đỉnh cấp, một mưu sĩ đỉnh cấp, thêm bốn đại t·h·í·c·h kh·á·c·h g·i·a·ng hồ, chỉ thiếu một võ tướng hình thống soái, như vậy coi như là có sức tự vệ
Còn có, hai ngày trước cữu cữu Đoan Mộc Thanh đã đưa tới một đội tử sĩ của Đoan Mộc gia, tổng cộng mười hai người, lấy mười hai địa chi đặt tên, thực lực vô cùng mạnh
Mười hai người, mười người Tiên Thiên viên mãn, hai người Tông Sư sơ kỳ
Thật sự k·h·ủ·n·g· b·ố, đây chính là lực lượng của thế gia
Lý Nho nói: “Bẩm chủ công, Địa Phủ truyền đến tin tức, nói có một người bí ẩn đến Long Môn tiêu cục áp một gốc dược tài 500 năm tuổi.” “Cụ thể là dược tài gì vẫn chưa điều tra ra.” “Bọn họ xin chỉ thị có nên ra tay lấy xuống không.” Dược tài trăm năm trên Huyền Hoàng đại lục đều là vô cùng quý giá, đều có thể nâng cao công lực, thậm chí bảo m·ạ·n·g, mấy trăm năm thì càng quý, t·h·i·ê·n kim khó cầu
“Bảo vật như vậy chắc chắn sẽ có nhiều kẻ nhòm ngó.” “Bảo bọn họ có thể ra tay, nếu không gây ảnh hưởng quá lớn đến lợi ích của chúng ta thì có thể ra tay.” “Nhớ kỹ, hãy ‘bọ ngựa bắt ve chim sẻ nấp đằng sau’”
“Vâng!” ..
Bên ngoài Tần Hoàng thành, hoang sơn
Nơi từng thuộc về sào huyệt của Huyết Sát, bây giờ đã bị Địa Phủ chiếm cứ, hơn nữa còn sửa đổi rất nhiều
Chia thành hai tầng trên dưới
Tầng trên chính là sào huyệt Huyết Sát trước kia, dùng để che mắt thiên hạ
Tầng dưới mới là sào huyệt thật sự của Địa Phủ, phía dưới còn có mấy thông đạo được người của Thiên Công Môn trên g·i·a·ng hồ đào
Người của Thiên Công Môn sau đó đương nhiên bị chôn ở chỗ này
Hiện tại vị trí Thập Điện Diêm La của Địa Phủ tuy vẫn là bốn người, nhưng lục tào tam ti, và thập đại quỷ soái đều đã chiêu mộ đủ người
Thập đại quỷ soái không phải Tông Sư thì không thể đảm nhiệm
Lục tào tam ti, ngoại trừ vị trí người đứng đầu nhất định phải là cảnh giới Tông Sư, nhân viên tình báo cấp dưới không giới hạn tu vi
Lục tào và tam ti đều thu nhận nhiều người cấp dưới làm tai mắt rải rác khắp nơi
Vị trí Thập Điện Diêm La thì phải Tông Sư viên mãn mới có thể đảm nhiệm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trên g·i·a·ng hồ, người sơ nhập cảnh giới Tông Sư còn có thể tìm được, nhưng Tông Sư viên mãn thì lại càng ít, đều là của hiếm, vì những người đó đang ẩn náu ở nơi kín đáo chuẩn bị đột p·h·á Đại Tông Sư
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chuyên Chư đeo mặt nạ Tần Nghiễm Vương lên tiếng: “Lần này dược tài do Long Môn tiêu cục áp tải, Địa Phủ ta quyết lấy cho bằng được.” “Lần này chúng ta bốn người tự mình lên đường.” “Vâng, Diêm La đại nhân!” Sau khi mọi người lui ra
Chuyên Chư lên tiếng: “Kinh Kha, chuyện ngươi làm thế nào rồi?” “Đã hoàn tất, đến lúc đó về phương diện tổ chức s·á·t thủ của Tần quốc, Địa Phủ ta sẽ độc bá một nhà.” Kinh Kha cười nói
“Không được khinh suất!” Yếu Ly nhắc nhở
“Ngươi đang nói hai tổ chức s·á·t thủ trong truyền thuyết kia sao?” “Không sai, trong Đại Tần bọn chúng đều có bộ phận riêng, chỉ là ít tham gia vào việc á·m s·át hoàng thất thôi.” “Cũng không biết lần trước Thiên Đường tại sao lại thay đổi thái độ mà lại phái người á·m s·át Tần Hoàng.” “Đó không phải á·m s·át, chỉ là một sự thăm dò thôi.” “Nếu không thì bọn họ đã không phái một tiểu đội s·á·t thủ yếu như thế.” “Có lý!” “Chúng ta cài gián điệp vào hai tổ chức s·á·t thủ đó thế nào rồi?” “Đều thất bại cả, không một ai sống qua ba ngày.” “Xem ra hai tổ chức s·á·t thủ đó cũng có chút vốn liếng.” “Chắc chắn rồi, dù sao bọn họ cũng truyền thừa nhiều năm như vậy, làm sao có thể không có chút t·h·ủ đ·o·ạ·n nào.” ...