Bắt Đầu Triệu Hoán Lý Nho Cùng Hoàng Trung

Chương 66: Lý Nho độc kế




Chương 66: Lý Nho độc kế
“Tốt, điện hạ ta rời đi trước, để tránh đánh rắn động cỏ.”
“Tốt, tốt!”
“Bạch tiên sinh ngàn vạn đừng quên giết chết cho ta lão sáu.” Tần Phi Phàm nhắc nhở
Bạch Vân Sinh có chút hoài nghi chính mình, cùng tên ngốc này hợp tác đến cùng là đúng hay sai
“Lý Anh ngươi đi đưa tiễn Bạch tiên sinh!”
“Vâng, điện hạ!”
Trong mật đạo
Bạch Vân Sinh ghét bỏ lấy tay áo phía trên nước mũi lau trên vách tường, nổi giận mắng: “Người này thật sự là buồn nôn.”
Lý Anh mở miệng nói: “Đúng vậy đại nhân, hắn mỗi ngày như người điên, trong phủ ca cơ đều sắp bị hắn giết sạch, giếng cạn phía sau vườn cũng sắp bị hắn lấp kín, mỗi lần đi qua con đường kia đều có thể ngửi thấy mùi xác chết.”
“Đại nhân thuộc hạ thật không muốn ở cùng hắn, mỗi ngày như người điên.”
“Xem ra hắn là phế rồi, như vậy cũng tốt, dễ dàng hơn cho chúng ta nắm quyền khống chế hắn.”
“Ngươi lại chịu đựng một chút.”
“Để ý hắn thật kỹ, để hắn bớt thu liễm một chút, như vậy sớm muộn gì sẽ xảy ra chuyện.”
“Vâng, đại nhân!”
“Ta đi, có việc thông báo cho ta.”
“Vâng!”
Trong đại điện
Tần Phi Phàm mở miệng hỏi: “Hắn đi rồi?”
“Bạch tiên sinh đã đi!” Lý Anh mở miệng nói
“Ngươi phái người đi có thể theo dõi được nơi ở của hắn không?”
“Không có, đều mất dấu, võ công của hắn rất cao, khả năng phản trinh sát rất mạnh, người của chúng ta đều không theo kịp.” Lý Anh miệng đầy nói bừa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong lòng thì thầm giễu cợt: “Ngươi đúng là đại ngốc tử!”
..
Tiêu Dao vương phủ
Một tên Ảnh mật vệ đến báo
“Khởi bẩm điện hạ, tam hoàng tử Tần Phi Phàm phủ đệ gần đây rất nhiều vũ cơ đều biến mất không tăm tích, sau khi dò xét biết được, đều là bị tam điện hạ Tần Phi Phàm tàn nhẫn giết hại.”
“Lão tam thật sự phát điên rồi!”
“Văn Ưu, Cảnh Lược các ngươi thấy thế nào?”
“Ca cơ trong phủ của tam hoàng tử đều là nô tỳ của hắn, hắn có quyền tự xử trí, hắn tùy ý đưa ra cái cớ chúng ta cũng không dễ bề hỏi han, đây dù sao cũng là chuyện riêng của hắn, hơn nữa luật lệ Tần quy định giết nô tỳ có thể dùng tiền tài để đền tội.”
“Xem xét nô tỳ đối với chủ nhân, trừ phi tội ác tày trời, những hành vi phạm tội khác không thể tố giác, nếu không nô tỳ sẽ bị xử tử
Còn chủ nhân đối với nô tỳ dù có vu cáo, cũng không bị trách phạt
Ví dụ nô tỳ làm bị thương chủ nhân thì phải chịu tội treo cổ, còn chủ nhân làm bị thương nô tỳ thì chỉ bồi thường chút tiền bạc là xong, thậm chí giết chết cũng có thể lấy tiền để gánh tội thay.”
“Chúng ta muốn đối phó hắn, khiến hắn thân bại danh liệt, có hai cách.”
“Cách thứ nhất là bắt tận tay day tận mặt, để hắn không kịp giải thích.”
“Cách thứ hai là chúng ta sắp xếp một số dân nữ thân phận trong sạch vào trong phủ của hắn, đợi hắn giết hại, chúng ta sẽ trực tiếp đánh úp, như vậy không những khiến hắn thân bại danh liệt, hơn nữa còn có thể tước vương vị của hắn, giáng một đòn mạnh vào thế lực tây cung.”
“Chúng ta lại công khai truyền bá ra bên ngoài, khiến bọn họ mất dân tâm, như vậy dù là nhị hoàng tử cũng sẽ bị liên lụy, tổn hại thanh danh của hắn.”
“Dù sao bọn họ là ruột thịt cùng mẹ sinh ra, tính cách bản chất cũng có điểm chung, không có gì lạ.”
Vương Mãnh: “Văn Ưu, điều này có phải hơi tàn nhẫn, chúng ta không thể đem những thường dân kia đi chịu chết a.”
Lý Nho cười lạnh nói: “Từ xưa người thành đại sự không câu nệ tiểu tiết!”
“Ở cái thế giới mạng người không bằng chó này, còn sống đã là một loại hy vọng xa vời rồi.”
“Cùng lắm thì đền nhiều ngân lượng hơn, để người nhà của các nàng áo cơm không lo.”
“Còn hơn là cả đời tầm thường vô vị, chi bằng khiến các nàng làm việc có ích, thay chủ công làm một số việc có ý nghĩa.”
Vương Mãnh vẫn còn khó xử trong lòng, kiên quyết không đồng ý
Tần Tiêu Dao thì ở trong tối giơ ngón tay cái với Lý Nho
Không hổ là đỉnh cấp độc sĩ, vừa ra tay đã là sát chiêu, hơn nữa còn là tuyệt sát
Lý Nho cũng là kiểu người hễ đã nhận định ai, liền sẽ dốc toàn lực liều mạng vì người đó, dù kết quả cuối cùng có là thịt nát xương tan cũng cam lòng
Kẻ sĩ vì người tri kỷ mà chết
“Đã như vậy, vậy thì tạm gác lại, khi nào ý kiến thống nhất rồi nói tiếp.”
“Chủ công nhân nghĩa!” Vương Mãnh nói
Hai mắt của Lý Nho đảo qua đảo lại, phảng phất đang mưu đồ điều gì
Khóe miệng Tần Tiêu Dao lộ ra một tia cười như có như không
..
Đại Tần, Lĩnh Nam vương phủ
Lĩnh Nam Vương Ngô Nhân Đạo mở miệng nói: “Nam Hàn, Đông Hòa, Bạch Liên giáo ba bên cùng nhau mưu đồ một trận nhằm vào Trấn Đông quan đều thất bại, ngươi nói ta còn có thể tin tưởng Bạch Liên giáo các ngươi được không?”
Phía dưới, Bạch Vân Sinh cười nói: “Vương gia, thắng bại là chuyện thường binh gia, hơn nữa lần này thất bại không oán chúng ta được, là Đông Hòa bọn chúng quá ngu, đúng là đồng đội như heo.”
Ngô Nhân Đạo thản nhiên nói: “Bản vương không chịu được thất bại, thất bại một lần là vạn trượng vực sâu, toàn tộc diệt vong.”
“Xem ra phải lấy ra chút thành ý mới có thể lay động được lão già này.” Bạch Vân Sinh lẩm bẩm
Bạch Vân Sinh mở miệng nói: “Hoàng thất Đại Tần có nội ứng của chúng ta, đến lúc đó ngài có thể lấy danh nghĩa thanh trừng gian thần mà xuất binh, chiếm được chính nghĩa, đến lúc đó Bạch Liên giáo chúng ta và cả người Thiên Đường sẽ phối hợp tác chiến với ngài, cộng thêm đồng minh của ngài đồng loạt ra tay, nhất định sẽ thành công.”
“Xem ra là một vị hoàng tử đương triều, tay Bạch Liên giáo các ngươi đưa thật là dài.”
“Người của Bạch Liên giáo sẽ dốc toàn lực giúp vương gia sớm lên ngôi cao.”
“Đến lúc đó mong vương gia đừng quên lời hứa là được.”
“Dù sao ngài cũng không còn con đường nào khác.”
“Tại hạ cáo từ!”
Trong bóng tối, một trung niên nam tử mặc nho bào đen bước ra nói: “Vương gia, ngài thực sự quyết định rồi sao?”
“Mở cung không có tên quay lại a!”
“Lời của Bạch Liên giáo không thể tin hoàn toàn.”
“Hắn nói đúng, bản vương thật sự không còn lựa chọn.”
“Tiến không được, lùi cũng không xong, chỉ còn cách sống mái một trận.”
“Hoàng Văn Huy, Thiên Cơ Các của ngươi xác định lần này sẽ ra tay giúp ta sao?”
Hoàng Văn Huy kiên định nói: “Vương gia ngài yên tâm, tại hạ nhất định vận dụng mọi tài nguyên có thể sử dụng tại Thiên Cơ Các để giúp ngài, để báo đáp ơn tri ngộ của ngài.”
“Ngươi đã nghĩ kỹ hậu quả chưa, lần này sau ngươi sẽ hoàn toàn thoát ly Thiên Cơ Các, nếu không ngươi sẽ bị Thiên Cơ Các chấp hành gia pháp.”
“Dù sao từ xưa đến nay phản bội Thiên Cơ Các không ai có kết cục tốt.”
“Kẻ sĩ chết vì người tri kỷ!”
“Vương gia đối đãi ta như quốc sĩ, ta cũng sẽ đền đáp như một quốc sĩ.”
“Nếu không ta Hoàng Văn Huy còn mặt mũi nào đối diện với cửu tuyền phụ mẫu.”
“Vậy bản vương ở đây cảm ơn ngươi, yên tâm chỉ cần bản vương thành công, nhất định toàn lực bảo vệ an toàn cho ngươi.”
“Thuộc hạ cáo lui!”
“Hùng nhi, ngươi ra đi.”
“Bái kiến phụ vương!”
“Ngươi phái người theo dõi thế nào rồi?”
“Khởi bẩm phụ vương, Hoàng tiên sinh biểu hiện hết thảy bình thường.”
“Vì sao ngài lại nghi ngờ hắn, hắn trung thành tuyệt đối với Ngô gia chúng ta, mọi chuyện đều tự thân đi làm, nhiệm vụ ngài giao cho hắn chưa bao giờ sai sót.”
Ngô Nhân Đạo thản nhiên nói: “Chính vì vậy ta mới nghi ngờ!”
“Người xưa nói việc gì khác thường ắt có yêu quái!”
“Nhưng ta cho rằng không có gì khác thường mới là yêu quái.”
“Hắn biểu hiện quá mức bình tĩnh, phàm là có chút tình huống nhỏ ta cũng có thể chấp nhận, mọi chuyện đều nằm trong phạm vi hợp lý.”
“Chẳng ai hoàn mỹ, vàng đâu có đủ.”
“Ngươi nói xem hắn lâu như vậy không liên hệ với người của Thiên Cơ Các, người của Thiên Cơ Các không nghi ngờ hắn sao?”
“Hay là hắn đã liên lạc qua, chỉ là các ngươi không phát hiện ra?”
“Cái này… Hài nhi không rõ.”
“Được rồi, bảo ám vệ của ngươi theo dõi hắn cho ta, ngày báo một lần.”
“Việc chúng ta đang làm là đại sự mất đầu, không thể qua loa chút nào.”
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.