Chương 88: Kiếm Cuồng Đồ xông Bạch Liên giáo Hải Đông đạo, Hải Đông quận, Hải Đông thành
Khu vực ven biển, đại doanh thủy quân
Triều đình đã hạ lệnh chiêu mộ năm vạn thủy quân
Hiện tại đã chiêu mộ xong
Lúc đầu mấy ngàn thủy quân người chết thì chết, người bị thương thì bị thương, giờ có thể chạy nhảy tung tăng chỉ còn lại một ngàn người
Hiện tại Thư Vô Ngôn là tướng quân thủy quân, trong toàn Đại Tần không có mấy người am hiểu thủy chiến
Thư Vô Ngôn đọc mấy quyển binh thư thủy quân, thêm vào xuất thân tướng môn thế gia, danh tiếng luôn trong sạch, chưa bao giờ dính tập tục xấu của đám công tử thế gia, Tần Hoàng liền cắt cử hắn đến kiêm nhiệm vị trí tướng quân thủy quân
Cam Ninh nhờ vào võ nghệ và gan dạ hơn người, rất nhanh nhận được sự trọng dụng của Thư Vô Ngôn, lại thêm phần mười am hiểu thủy chiến, hai người thường xuyên thức đêm bàn chuyện
Bây giờ Cam Ninh đã là cánh tay đắc lực của Thư Vô Ngôn, mỗi khi gặp chiến sự, Thư Vô Ngôn đều sẽ hỏi: “Hưng Bá, ngươi thấy thế nào?”
Trong quân Đại Tần, chức vị đều dựa vào quân công mà có được, dù Thư Vô Ngôn thích Cam Ninh đến mấy cũng không thể để một người dân thường trực tiếp trở thành cánh tay đắc lực của mình
Cam Ninh ban đầu đến đây, từ quen biết đến hiểu nhau, xem nhau là tri kỷ, Cam Ninh đưa ra sách lược lấy chiến nuôi chiến
Trong Đại Tần có rất nhiều sông ngòi chi nhánh, lại giáp với Nam Hải, vì thế sinh ra rất nhiều hải tặc, thủy tặc
Hai người đã phá hủy nhiều sào huyệt thủy tặc, càng diệt được mấy cứ điểm hải tặc, Cam Ninh cũng nhờ công diệt phỉ mà trở thành cánh tay đắc lực của Thư Vô Ngôn
Cam Ninh mở miệng nói: "Tướng quân, các thủy tặc cỡ nhỏ, vừa và trung ở phụ cận đều đã bị tiêu diệt, chỉ còn lại mấy chỗ sào huyệt thủy tặc lớn chưa bị tiêu diệt
"Mỗi lần đều để chúng trốn thoát vào những thời khắc mấu chốt, Đại Tần sông ngòi chi nhánh quá nhiều, tàu thuyền của mấy tên thủy tặc lớn kia lại hung hãn vô cùng, thuyền của chúng ta đuổi không kịp
"Cho nên chúng ta cần triều đình viện trợ, phái mấy thợ khéo đến giúp đỡ
"Thuộc hạ tuy biết một chút kỹ thuật đóng thuyền, nhưng có bột mới gột nên hồ
"Ta lập tức tâu với triều đình
"Ta lại để huynh trưởng của ta vận động một phen, chắc hẳn kết quả sẽ nhanh chóng có
"Làm phiền tướng quân
"Giữa chúng ta không cần khách khí như thế
"Chúng ta nhất định phải nhanh chóng tiêu diệt đám thủy tặc này, mới có thể toàn tâm toàn ý đối phó đám hải tặc kia
"Đám thủy tặc này phần lớn là người nghèo khó, không thể tiếp tục sinh tồn được, nên vào rừng làm cướp, không có kỹ thuật gì cả, chỉ cần thuyền của chúng ta tốc độ vượt qua bọn chúng, thì việc diệt trừ bọn chúng dễ như trở bàn tay
"Phiền phức chính là đám cướp biển, bọn chúng đã tung hoành tại Nam Hải trong một thời gian dài, đi tới đi lui ở biên giới Nam Hàn và Đại Tần, cướp bóc đốt giết, không chuyện ác nào không làm, bọn chúng mới là họa lớn trong lòng chúng ta
"Mà thuộc hạ đoán những tên cướp biển này có thể là do người khác nuôi dưỡng
"Vì sao lại có ý tưởng này
"Lần trước, thủy quân Đông Hòa đánh lén Hải Đông thành, đổ bộ từ khu vực ven biển
"Theo tính cách trước đây của bọn hải tặc đó, hơn phân nửa chúng đều sẽ tham gia cướp bóc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Bởi vì trong mắt chúng, thủy quân của những quốc gia chúng ta cũng chỉ là một đám bùn nhão, binh tôm tướng cua
"Nhưng điều này vẫn chưa đủ để nói có người nuôi dưỡng hải tặc mà
"Thủy quân Đông Hòa nổi danh ở bảy nước, lúc đó năm vạn thủy quân ồ ạt vượt biển mà đến, bọn chúng không dám cướp bóc cũng là chuyện thường, dù sao thì quả hồng cũng phải chọn quả mềm mà nắn
"Tướng quân nói có lý
"Có khả năng trong thời kỳ năm vạn thủy quân Đông Hòa cường thịnh, chúng cần phải tạm thời tránh mũi nhọn, nhưng đám tàn quân trăm người của thủy quân Đông Hòa chạy trối chết, chúng cũng không đến nỗi không dám xông lên chứ
"Cái này
"Có lẽ không phát hiện ra đi
"Không, không, tướng quân, ngài không biết đó thôi
"Những thủy tặc và hải tặc này đều sẽ có tai mắt ở trên đất liền, thậm chí cả trong triều đình cũng có người, người nào, thương đội nào đi qua, bọn chúng đều sẽ biết tin tức đầu tiên
"Cho nên ngươi nghi ngờ người nuôi dưỡng bọn chúng chính là Đông Hòa
"Có ý tưởng này
"Dù sao trong cướp biển còn có những cứ điểm cướp biển lớn mấy vạn người
"Ngựa không ăn cỏ đêm thì không mập, người không có thu nhập ngoài thì không giàu
"Bọn chúng là đám người liếm máu trên lưỡi dao, đầu để trên thắt lưng mà sinh hoạt, bọn chúng sẽ không lùi bước, sẽ chỉ đi đến bước cuối cùng
"Dù sao người như chúng mà bị bắt thì chỉ có chờ chết
"Trả thù bọn chúng càng không sợ, Nam Hải lớn như vậy, trốn chỗ nào thì ai mà tìm được
"Ngươi nói rất có đạo lý
"Tuy thủy quân Đông Hòa cường đại, nhưng cũng không có khả năng nuôi hết hải tặc, bọn chúng có lẽ chỉ bồi dưỡng một vài chi, thậm chí là vài chi có thực lực tương đối mạnh
"Ta lập tức viết thư truyền tin về hoàng thành
Cam Ninh nhìn theo bóng lưng rời đi của Thư Vô Ngôn, sau đó cũng nhanh chóng rời đi
Hắn cũng đi viết một bức thư, cũng gửi về hoàng thành
..
Nam Hàn, trụ sở của Bạch Liên giáo
Nơi đây cảnh hoang tàn khắp nơi, hiển nhiên vừa trải qua một trận chiến lớn
Kiếm Tông tông chủ Kiếm Cuồng Đồ tay phải cầm kiếm, tay trái chắp sau lưng, một thân áo vải thô đứng hiên ngang trước gió
Đối diện là giáo chủ Bạch Liên giáo Bạch Thiên Thu miệng phun máu tươi, tay vịn trường kiếm gượng giữ không ngã, sau lưng hơn mười người cao tầng Bạch Liên giáo đều bị đánh ngã xuống đất, trong đó có cả ba tôn Thiên, Địa, Nhân
Kiếm Cuồng Đồ thản nhiên nói: "Mau gọi sư phụ ngươi ra đây, nếu không bản tọa diệt ngươi Bạch Liên giáo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bạch Thiên Thu cố nén vết thương nói: "Tiền bối có phải hơi quá đáng rồi không
"Ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, sư phụ ta đã Tiên Du mấy chục năm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Nói nhảm, lão già kia có chết không hả
"Ngươi cũng chỉ có thể lừa gạt những tên giáo chúng ngu xuẩn kia mà thôi, cái lão già giảo hoạt kia giỏi nhất là giấu mình, cho dù các ngươi chết hết, hắn cũng sẽ không chết
"Nhanh chóng để hắn đi ra, nếu không ta diệt cả nhà Bạch Liên giáo các ngươi
"Ta đã nói rồi, gia sư không có ở đây, ngươi nếu cứ hung hăng doạ nạt, vậy thì cứ chiến một trận đi
"Hảo tiểu tử, vậy bản tọa tiễn ngươi lên đường
Chỉ thấy Kiếm Cuồng Đồ vung kiếm trong tay, mấy đạo kiếm khí vô cùng cường đại nhanh như chớp giống như tàn phá mà ập tới
Bạch Thiên Thu cố gắng vận chân khí còn sót lại để ngăn cản trường kiếm, nhưng thực lực chênh lệch quá nhiều
"Phụt
Lại phun ra một ngụm máu tươi
Người thì bị đánh bay mấy chục bước, một gối quỳ xuống, tay cầm trường kiếm cố giữ không ngã
Ngay khi Kiếm Cuồng Đồ lại muốn bổ sung thêm một kiếm
Đột nhiên, một lão giả tóc trắng xoá chậm rãi xuất hiện ở giữa hai người, mở miệng nói: "Kiếm Cuồng Đồ, ngươi có hơi quá đáng rồi đấy, lấy lớn hiếp nhỏ thì còn ra gì
"Ha ha
"Lão già, ta biết ngươi không chết mà, còn giả bộ ngây ngô
Những cao tầng Bạch Liên giáo đang bị thương nặng một mặt mừng rỡ, cung kính nói: "Bái kiến lão giáo chủ
Bọn họ biết, bọn họ đã được cứu
Bạch Thiên Thu thì một mặt phức tạp nhìn sư phụ của mình đang cản trước mặt
Bạch Điện Phong không để ý đến Kiếm Cuồng Đồ, ân cần hỏi: "Thu Nhi, con không sao chứ
Trong khoảnh khắc, trăm mối cảm xúc ngổn ngang, vị giáo chủ tung hoành thiên hạ này, vậy mà không biết nên nói gì, hắn không ngờ người sư phụ luôn kiêu ngạo, mắt cao hơn đầu này mà lại quan tâm đến mình như vậy
Bạch Thiên Thu nghẹn ngào nói: "Sư..
Sư phụ, ta..
Ta không sao
"Vậy là tốt rồi
"Kiếm Cuồng Đồ, đỉnh núi một trận chiến
"Ta đợi đúng câu này của ngươi
Lập tức, hai người cùng nhau thẳng đến đỉnh núi.