Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Bất Diệt Thần Vương

Chương 280: Ngươi tại sao không nói 'Coi như hết' ?




Vương Khả giờ phút này vô cùng bực bội! Vì sao?

Bởi vì lần này hộ tống Giới Sắc đến Liên Hoa Huyết Quật quá lỗ vốn. Tuy nói vớt vát được chút tài vật của Thử Vương coi như an ủi, nhưng, còn lời hứa của Giới Sắc thì sao? Hắn đã hứa cho ta tất cả mọi thứ trong động huyết trì mà! Giờ phải làm sao?

Sắc Dục Thiên đã đi rồi, nhưng động ao máu kia còn kết giới!

Huyết Bào Lão Tổ, Thử Vương, hai đại Nguyên Anh cảnh còn không phá nổi kết giới này, bản thân làm sao mở được? Đồ bên trong làm sao lấy ra?

Vương Khả có Đại Nhật Bất Diệt Thần Kiếm, có lẽ có thể phá được, hơn nữa bản thân có thể lấy ra ngoài cơ thể. Nhưng, Vương Khả không dám làm vậy. Vương Khả từng lén lút thử trong một gian tầng hầm, chỉ lấy ra một chút xíu chuôi kiếm, thì đã có ức vạn kim quang muốn xông ra khỏi tầng hầm, phóng thẳng lên trời. Cho dù cách tầng đất rất dày, ánh sáng vẫn có thể lọt ra một chút.

Ngày đó, cũng may là ban ngày, nếu không nhất định kinh động Thập Vạn Đại Sơn!

Hoắc! Siêu cấp vô địch đại bảo bối! Chỉ dựa vào quang mang này, Vương Khả đã có thể kết luận bản thân sắp phát tài to. Bảo bối này tuyệt đối vô địch thiên hạ.

Mấu chốt là, bản thân có giữ được không?

Nếu lấy ra, không bao lâu sẽ bị người khác cướp mất. Vương Khả đâu có ngốc mà lấy ra? Dù đánh chết hắn cũng không để ai biết!

Chỉ có siêu cấp vô địch Đại Nhật Bất Diệt Thần Kiếm, lại không dùng đến được, có tức người không cơ chứ?

Thằng Nh·iếp t·h·i·ê·n Bá này còn không ngừng cãi láo với mình, càng tức hơn chứ sao?"Đánh hắn, đánh c·h·ế·t hắn đi!" Vương Khả mang theo một bụng tức giận, giật dây Nh·iếp Thanh Thanh đánh Nh·iếp t·h·i·ê·n Bá.

Tay Nh·iếp Thanh Thanh mạnh đến mức nào? Nhìn thân hình Nh·iếp t·h·i·ê·n Bá sưng vù lên nhanh chóng là biết. Rất nhanh, Nh·iếp t·h·i·ê·n Bá gần như hấp hối, Nh·iếp Thanh Thanh mới dừng tay vì bớt giận.

Đương nhiên, Nh·iếp Thanh Thanh một phần là tức giận thật, phần còn lại là làm cho Vương Khả xem! Nh·iếp Thanh Thanh ra tay ác như vậy cũng là để bảo vệ Nh·iếp t·h·i·ê·n Bá thôi.

Giống như đứa bé làm vỡ bình hoa nhà người khác, cha mẹ nó sẽ không ngừng đánh chửi nó để xin lỗi chủ nhà, khiến chủ nhà ngại không truy cứu nữa.

Nh·iếp Thanh Thanh làm thế cho Vương Khả thấy, hy vọng Vương Khả sẽ nói một câu "Coi như xong đi!".

Thế nhưng, Vương Khả có ngại đâu? Nhìn hắn ta kìa!

Đánh Nh·iếp t·h·i·ê·n Bá gần hấp hối rồi, Nh·iếp Thanh Thanh vẫn không chờ được Vương Khả nói "Coi như xong đi!", đành bực bội nhìn về phía Vương Khả."Vương Khả, thằng cháu ta đích xác không nên thân, gây thêm phiền phức cho ngươi. Ngươi xem, có gì có thể đền bù cho ngươi được không?" Nh·iếp Thanh Thanh hỏi.

Vương Khả chờ đúng câu này.

Ta hết lần này đến lần khác tha cho Nh·iếp t·h·i·ê·n Bá, chẳng phải là muốn ngươi nợ ta cái ơn này sao? Như vậy ta mới tiện ra tay sư tử ngoạm chứ!"Nh·iếp đàn chủ, ngươi nói gì vậy? Ngươi là đàn chủ Thần Long Đảo ta, vì Thần Long phân đà vất vả không biết bao nhiêu, không có thời gian quản cháu trai. Ta giúp ngươi chia sẻ một chút là phải, sao còn có thể để ngươi vì hắn mà đền bù gì cho ta? Không cần, không cần!" Vương Khả vội vàng khách khí nói.

Ra giá công khai thì không được, bằng không, sau này làm sao còn mặt dày đi phiền Nh·iếp Thanh Thanh nữa?

Nh·iếp t·h·i·ê·n Bá sưng mặt, nhìn Vương Khả giả dối từ chối. Lúc nãy xúi giục đâu có thái độ này?"Không cần sao?" Nh·iếp Thanh Thanh nhíu mày nói.

Vương Khả ngớ người, ngươi định thật hả? Ta chỉ khách sáo một chút thôi mà!"Nh·iếp đàn chủ, ngươi đến đúng lúc lắm, ta có cái két sắt mở mãi không ra, ngươi xem có thể giúp ta mở được không?" Vương Khả vội nói ra yêu cầu."Két sắt?" Nh·iếp Thanh Thanh ngớ người."Chính là động ao máu kia, tài vật bên trong đều là của ta! Thế nhưng, có kết giới, không biết có đánh mở được không. Ngươi giúp ta mở ra, dùng bạo lực phá mở là được!" Vương Khả nói.

Vương Khả chỉ ôm thái độ thử thời vận mời Nh·iếp Thanh Thanh.

Nh·iếp Thanh Thanh thả Nh·iếp t·h·i·ê·n Bá xuống, gật đầu.

Về phần Xà Vương đang nhắm mắt chữa thương ở bên cạnh, Nh·iếp Thanh Thanh dù nghi hoặc, nhưng không nói gì. Vì vừa rồi Vương Khả cũng đã giải thích qua rồi.

Vương Khả cùng Nh·iếp Thanh Thanh đi đến cửa động huyết trì.

Nh·iếp Thanh Thanh giơ tay đấm một quyền."Oanh!"

Cửa động huyết trì lập tức phóng ra một đạo liên y."Kết giới lợi hại thật!" Nh·iếp Thanh Thanh kinh ngạc nói."Láo toét, các ngươi giở trò gì? Dám phá hư kết giới động huyết trì của chủ thượng?" Đám tạp dịch Liên Hoa Huyết Quật lại xông tới, thề sống c·hết bảo vệ động huyết trì."Các ngươi bị bệnh tâm thần à? Mới nói có hai câu đã quên rồi hả? Không đi quét dọn vệ sinh, lại tới gây sự gì?" Vương Khả trừng mắt mắng.

Đám tạp dịch biến sắc, nếu để ngươi đ·ậ·p động của chủ thượng mà không làm gì, thì chúng ta xong đời!"Đây là động huyết trì của chủ thượng, không ai được phép lại gần!" Một tạp dịch trừng mắt nói."Nói bậy, các ngươi muốn tạo phản hả?" Vương Khả trợn mắt."Vương Khả, ngươi không phải người Liên Hoa Huyết Quật, có tư cách gì nói chúng ta tạo phản? Đây là động huyết trì của chủ thượng, ngươi dám động vào, chúng ta dù c·h·ế·t cũng phải bẩm báo chủ thượng!" Tên tạp dịch kiên quyết không nhường đường."Ồ? Ngươi còn lý sự với ta hả? Ta hỏi ngươi, Sắc Dục Thiên trước khi đi nói với ta câu cuối cùng là gì?" Vương Khả trừng mắt."Chủ thượng nói với ngươi câu cuối cùng?" Đám tạp dịch cứng mặt."Để ta giúp các ngươi nhớ lại xem, ta hộ tống Sắc Dục Thiên về Liên Hoa Huyết Quật, Sắc Dục Thiên hứa cho ta hết tất cả trong động huyết trì! Tuy lúc đó hắn mất trí nhớ, nhưng khi thanh tỉnh lại cũng thừa nhận rồi mà. Lúc ta đòi nợ, câu cuối cùng của hắn trước khi đi là 'Ngươi có bản lĩnh thì tự đi lấy!'" Vương Khả nhìn đám tạp dịch đang bảo vệ cửa động huyết trì hỏi.

Đám tạp dịch cứng mặt, hình như là chuyện như vậy thật."Sao? Mệnh lệnh của Sắc Dục Thiên, các ngươi cũng không tuân theo? Muốn tập thể tạo phản à?" Vương Khả trừng mắt.

Đám tạp dịch: "...""Còn không cút qua một bên, nếu không ta đ·á·n·h cho các ngươi giống Nh·iếp t·h·i·ê·n Bá, Sắc Dục Thiên còn muốn trừng phạt các ngươi!" Vương Khả trừng mắt.

Đám tạp dịch nhìn Nh·iếp t·h·i·ê·n Bá sưng vù cách đó không xa, mặt ai nấy đều cứng đờ. Bị đ·á·n·h như thế á? Thà c·h·ế·t còn hơn!

Mẹ kiếp, giờ làm sao? Chủ thượng đích xác nói để Vương Khả tự lấy. Chúng ta canh giữ ở đây chẳng phải là không tuân lệnh chủ thượng sao?"Còn đứng đây làm gì? Không phải đi quét dọn vệ sinh sao? Mau đi quét rác đi!" Vương Khả quát mắng.

Đám tạp dịch kìm nén cơn giận, đành buồn bực đi ra, đứng ở đằng xa, hậm hực nhìn Vương Khả cùng Nh·iếp Thanh Thanh tiếp tục ra tay."Nh·iếp đàn chủ, phiền ngươi, cái két sắt này, à không, tất cả trong động huyết trì này đều là của ta! Bọn họ có thể làm chứng, ngươi không cần cố kỵ gì cả, dùng hết sức, phá mở kết giới đi!" Vương Khả mong đợi nói.

Nh·iếp Thanh Thanh biểu tình cổ quái, nhưng cuối cùng cũng gật đầu.

Nh·iếp Thanh Thanh lấy trường kiếm ra."Thử ngâm!"

Một đạo kiếm quang chiếu sáng cả không gian."Oanh!"

Một tiếng nổ lớn, va vào kết giới. Kết giới gần như nổ tung trong nháy mắt, từ bên trong lóe ra một tia kim quang, trong nháy mắt tu bổ lại kết giới đang nổ tung."Chuyện gì xảy ra?" Vương Khả kinh ngạc nói.

Nh·iếp Thanh Thanh tiến lại gần kết giới, nhìn vào bên trong."Ta có thể phá được kết giới này, nhưng bên trong có một trận cờ, có thể nhanh chóng luyện hóa linh thạch thành năng lượng, trong nháy mắt tu bổ kết giới! E là khó có thể phá triệt để trong thời gian ngắn!" Nh·iếp Thanh Thanh lắc đầu thở dài."Trận cờ? Trận cờ gì?" Vương Khả kinh ngạc nói."Ngươi nhìn xem, bên trong có phải có 12 lá cờ nhỏ màu vàng không?" Nh·iếp Thanh Thanh chỉ vào bên trong kết giới trong suốt.

Trong động huyết trì có trường minh đăng, đèn đuốc trăm năm không tắt, có thể chiếu sáng tất cả bên trong. Quả nhiên, Vương Khả thấy 12 lá cờ nhỏ cắm trong đống linh thạch. Trên lá cờ nhỏ triển khai có những ký tự giống như chữ 'Vạn'.

Đống linh thạch kia khiến Vương Khả suýt chảy nước miếng, nhưng không lấy được, tức không cơ chứ?"Mấy lá cờ nhỏ vẽ phù văn kia là cái gì vậy?" Vương Khả hiếu kỳ hỏi."Chắc là do các cao tăng Độ Huyết Tự quán chú phật pháp vào, có tác dụng sinh sôi không ngừng! Lá cờ nhỏ chất liệu bình thường, không tính là vật gì tốt, nhưng được rót phật pháp của các đời cao tăng thì khác. Chỉ cần không đụng vào lá cờ nhỏ thì không làm gì được kết giới này!" Nh·iếp Thanh Thanh lắc đầu thở dài."Cao tăng Độ Huyết Tự rảnh rỗi quán phật pháp vào lá cờ nhỏ làm gì? Họ không có việc gì làm à?" Vương Khả trừng mắt tức giận nói."Để trấn áp yêu ma! Như vậy có người ra vào thì trấn áp chi lực cũng không đổi! Loại lá cờ nhỏ này là đặc sản ở Độ Huyết Tự đấy!" Nh·iếp Thanh Thanh giải thích."Vậy giờ làm sao?" Vương Khả trợn mắt hỏi."Không hủy lá cờ nhỏ thì không phá được kết giới!" Nh·iếp Thanh Thanh lắc đầu.

Vương Khả trầm ngâm một hồi: "Ngươi nói lá cờ nhỏ chất liệu bình thường, hay là dùng nguyên lý thấu kính lồi, dùng nhiều tia sáng chiếu vào hội tụ một điểm, đốt nó?""Cách thì đúng, nhưng ngươi nghĩ Độ Huyết Tự sẽ không đề phòng yêu ma làm thế à? Trong động ao máu này có trường minh đăng, ngươi thấy đấy thôi. Chắc chắn là bên trong rất tối! Ngươi có thể nhìn thấy là do cấu tạo đặc thù của kết giới, ánh sáng năng lượng từ bên trong lộ ra, nhưng không thể xuyên qua từ bên ngoài! Ta vừa thử rồi, kiếm quang không thể chiếu vào!" Nh·iếp Thanh Thanh giải thích.

Vương Khả: "...""Không có cách, coi như hết đi! Không phải của ngươi thì đừng cưỡng cầu!" Nh·iếp Thanh Thanh lắc đầu."Nói bậy, đây là tiền mồ hôi nước mắt ta đánh đổi bằng mạng sống, sao có thể bỏ cuộc?" Vương Khả không chịu nói.

Nh·iếp t·h·i·ê·n Bá sưng mặt nhìn Vương Khả, ngươi đổi bằng mạng sống hả? Mặt dày thật!"Vậy ta hết cách rồi!" Nh·iếp Thanh Thanh lắc đầu.

Vương Khả khẽ động thần sắc: "....Ta có cách!""Ngươi lại có cách?" Nh·iếp Thanh Thanh khó hiểu nói.

Thấy Vương Khả đặt tay lên kết giới, lập tức một luồng trọc chân khí màu vàng nhạt xuyên vào kết giới."Ngươi đây là...?" Nh·iếp Thanh Thanh mờ mịt nói."Quả nhiên được!" Mắt Vương Khả sáng lên.

Trọc chân khí không ngại cương tráo, lúc chiến đấu thường khiến đối thủ khó phòng bị, giờ không chỉ xuyên qua được cương tráo, còn xuyên qua được kết giới."Chân khí của ngươi kỳ lạ thật, còn có thể rót vào bên trong? Rồi sao? Chân khí rót vào thì có ích gì?" Nh·iếp Thanh Thanh khó hiểu hỏi."Đừng nóng vội, nồng độ gas chưa đủ, đợi chút là được!" Vương Khả nói.

Nh·iếp Thanh Thanh khó hiểu nhìn Vương Khả, thấy Vương Khả liều mạng thôi động, trọc chân khí trong động huyết trì chậm rãi trở nên nồng đậm, càng ngày càng đặc, cho đến khi nồng độ đạt đến điểm cân bằng.

Trường minh đăng chạm vào trọc chân khí nồng đặc."Oanh!"

Trọc chân khí bỗng nhiên bốc cháy, động huyết trì bỗng nhiên chìm trong biển lửa.

Vì có kết giới ngăn cách nên lửa không lan ra, nhưng dù vậy cũng khiến Nh·iếp Thanh Thanh trợn mắt há hốc mồm. Cái này, cái này, sao lại cháy được?"Thành công rồi, nhìn kìa, lá cờ nhỏ cháy rồi, ha ha ha ha!" Vương Khả cười lớn nói.

Quả nhiên, 12 lá cờ nhỏ bỗng nhiên bùng cháy trong biển lửa. Rất nhanh, 12 lá cờ nhỏ cháy thành tro bụi."Nh·iếp đàn chủ!" Vương Khả hô lên.

Không cần Vương Khả thúc giục, Nh·iếp Thanh Thanh lại chém một kiếm."Oanh!"

Một tiếng nổ lớn, kết giới động huyết trì ầm ầm sụp đổ.

Nh·iếp t·h·i·ê·n Bá cùng đám tạp dịch há hốc mồm: "Không thể nào!""Phát tài, ha ha ha, phát tài rồi!" Vương Khả hưng phấn nhào vào động huyết trì.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.