Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Bất Diệt Thần Vương

Chương 386: Người người đều yêu Thần Vương tệ




Chương 386: Người người đều yêu Thần Vương tệ

"Ách, chẳng phải ngươi đã nói cho ta phương pháp sao? Ngươi không biết ư?" Vương Khả khó hiểu hỏi."Ta nói cho ngươi? Sao ta không biết rõ?" Hòa thượng Bất Giới mặt đen lại.

Ngươi đang đùa ta à? Ta mà biết thì còn thỉnh giáo ngươi làm gì?"Tiên thiên công đức là cái gì?" Vương Khả nhìn ba người."Là cảm kích, mỗi một phần suy nghĩ cảm kích chân thật nhất của dân chúng, chính là một phần công đức. Nhưng một phần này quá nhỏ bé, yếu ớt đến mức căn bản không có tác dụng gì. Chỉ khi vô số phần công đức hội tụ lại, mới có thể phát sinh biến đổi về chất, khi đó công đức mới có tác dụng!" Hòa thượng Bất Giới giải thích."Vậy chẳng phải rõ rồi sao?" Vương Khả nói."Ý gì?""Mấy cái phong trào tạo thần ấy, đám tu tiên giả mê tín, tự tạo mình thành thần, phát vô số chân dung, tạc tượng bản thân, bắt bách tính đến cúng bái, có ích lợi gì?" Vương Khả hỏi."Ách, nhưng mà...!""Tại sao bách tính phải cúng bái thần linh? Vì họ có nguyện vọng, muốn thỉnh thần phù hộ, muốn đi cầu nguyện, chứ không phải đi cảm kích! Không có cảm kích thì làm sao có công đức? Bách tính cầu nguyện xong, tượng thần lại chẳng đoái hoài, thế thì chẳng khác nào nguyện vọng tan thành mây khói. Bách tính cảm tạ cái gì? Trừ phi gặp may, lời cầu nguyện trùng hợp ứng nghiệm, vận khí tốt, nguyện vọng trùng hợp thành hiện thực, bách tính may ra mới nảy sinh chút cảm kích. Loại tỷ lệ này nhỏ xíu, công đức sinh ra ít ỏi đến thảm hại, ai dại gì dùng cách đó?" Vương Khả sắc mặt quái lạ nói."A di đà Phật!" Mặt hòa thượng Bất Giới đỏ bừng vì xấu hổ."Hòa thượng Bất Giới, trước kia ngươi dùng cách này à?" Trương Chính Đạo sắc mặt cổ quái hỏi."A di đà Phật! Hổ thẹn, hổ thẹn!" Bất Giới hòa thượng buồn bực nói."Tự phong là thần, để người ta cúng bái? Không có bản lãnh lớn thì đừng có nổ, dân chúng đâu có ngốc, ngược lại, dân chúng thông minh lắm đó!" Vương Khả nói."Thế nhưng mà, Thần Vương tệ của ngươi, vì sao lại thành công?" Trương Ly Nhi hiếu kỳ hỏi."Đúng vậy, phát hành tiền giấy cũng có người làm rồi, vì sao người ta xịt, còn ngươi thành công?" Trương Chính Đạo hiếu kỳ hỏi."Còn có người khác phát hành tiền giấy ư?" Vương Khả biến sắc."Phải, Đại Đế từng phát hành rồi, không những thế, ta nghe nói vài hoàng triều xa xôi cũng từng làm, nhưng cuối cùng đều chết yểu!" Trương Chính Đạo cau mày nói."Không sai, ta cũng nghe nói có một hoàng triều phát hành tiền giấy, cuối cùng tèo!" Trương Ly Nhi kỳ quái nói."Bọn họ phát hành thế nào?" Vương Khả hiếu kỳ hỏi."Bọn họ cũng giống như ngươi! Biến nó thành tiền tệ pháp định, trong hoàng triều chỉ được dùng giấy tệ thanh toán. Hơn nữa khi có thiên tai nhân họa, chính phủ còn cấp rất nhiều tiền giấy cho bách tính gặp nạn. Nhưng mà công đức thu được ít lắm! Thậm chí còn chẳng bằng trước kia!" Trương Ly Nhi hiếu kỳ nói."Dân chúng gặp tai họa, cấp cho tiền giấy, xem như ban ân để dân chúng cảm kích ư? Ách, ai nghĩ ra cái lý lẽ này vậy?" Vương Khả sắc mặt cổ quái nói."Có vấn đề gì sao?" Trương Ly Nhi khó hiểu hỏi."Để ta lấy ví dụ, ta có một trăm vạn cân linh thạch, ta lén kéo Trương Ly Nhi đến chỗ vắng vẻ, cho ngươi mười vạn cân linh thạch, ta bảo, cảm ơn hôm nay ngươi giúp đỡ, tiền này chỉ cho riêng ngươi thôi, đừng cho ai biết! Ngươi có cảm kích ta không?" Vương Khả hỏi."Có chứ, ngươi cho ta tiền, sao ta không cảm kích ngươi được?" Mắt Trương Ly Nhi sáng lên nói."Vậy thế này, ta có một trăm vạn cân linh thạch, ta phát cho tất cả mọi người ở đây, mỗi người mười vạn cân linh thạch, cảm ơn mọi người hôm nay giúp đỡ, các ngươi có còn cảm ơn ta không?" Vương Khả hỏi."Cho tiền, ta vui vẻ!" Trương Chính Đạo cười nói."Không, không phải ngươi hài lòng hay không, ta hỏi ngươi, ngươi có cảm kích ta không?" Vương Khả hỏi."Cảm kích cái gì? Ta giúp ngươi, ta bỏ công sức mà! Đây là ta đáng được hưởng!" Trương Chính Đạo nói."Đúng đó, ai cũng có phần, đây là ta đáng được nhận mà! Ta phải cảm tạ cái gì?" Hòa thượng Bất Giới cũng cau mày nói."Đúng rồi, em ta đâu? Nó không có mặt ở đây, nhưng lúc trước nó cũng giúp đỡ mà, phần của em ta không được thiếu đâu nhé!" Trương Ly Nhi trợn mắt nói.

Nói xong, ba người chợt ngây người ra."Thấy chưa, ta vung tiền như rác, kết quả chẳng những không được cảm kích, còn gặp phải đám bạch nhãn lang, tiền này vung ra có ý nghĩa gì? Nếu chỉ lặng lẽ cho một người thì công đức lại quá ít ỏi!" Vương Khả cười nói."Thế nhưng...!""Đúng vậy, chắc chắn có một bộ phận người mang lòng cảm kích, nhưng tuyệt đối không phải tất cả! Lòng người khó đoán, đừng nghĩ người khác quá tốt đẹp! Không phải cứ giúp người khác là người ta sẽ cảm kích ngươi!" Vương Khả nói."Khó trách Thần Vương tệ của ngươi, chưa từng dùng để cứu tế, cứu nạn!" Trương Chính Đạo cau mày nói."Thần Vương tệ vì số lượng phát hành có hạn! Nên ta sẽ không dễ dàng dùng! Cứu tế thì ta chỉ dùng vàng ròng bạc trắng! Vì ta không cần người khác cảm kích! Ta muốn cái sự an tâm! Có công đức thì tốt, không có ta cũng an tâm! Nhưng Thần Vương tệ của ta, là để thu thập công đức! Nên ta dùng rất tinh tế!" Vương Khả nói."Cấp cho bổng lộc mà gọi là tinh tế hả? Ai cảm kích ngươi?" Trương Ly Nhi khó hiểu hỏi."Không đúng, những người nhận Thần Vương tệ, vì Thần Vương tệ đột nhiên tăng giá gấp bội mà hưng phấn, kích động thì sẽ cảm kích!" Trương Chính Đạo nói."Cảm kích cái gì?" Trương Ly Nhi hiếu kỳ nói."Tự các ngươi nghe thử xem!" Vương Khả nói.

Mọi người lập tức đi đến bên ngoài Phật Đầu Tự, bên ngoài Thần Vương Siêu Thị, lặng lẽ nghe người dân nói chuyện."Vừa nãy ở Phật Đầu Tự có tiên nhân đại chiến?""Kệ đi, ngày mai còn được mua đồ tiên nhân, ta phải đến xếp hàng từ sáng sớm!""Ngươi có Thần Vương tệ không?""Vớ vẩn, cha ta là quan lớn ở Đại Chu, cha ta được phát bổng lộc bằng Thần Vương tệ đó. Đại vương thật là quá anh minh, phát cho chúng ta Thần Vương tệ, ta là người đầu tiên có được tiên duyên! Quá cảm kích cái đồng Thần Vương tệ này, ha ha ha!""Trên Thần Vương tệ là chân dung của Vương Khả, chính là hắn phát hành Thần Vương tệ, lần này tiếp xúc được tiên duyên, thực sự quá cảm kích hắn!""Đúng vậy, ai ngờ ta già rồi còn mua được đồ của tiên nhân, may mà có Vương lão bản!""Ngươi gọi Thần Vương tệ là Vương lão bản à?""Ngươi nhìn kìa, chẳng phải trên này vẽ Vương lão bản sao?""Cảm tạ Vương lão bản, đã cho ta cái tiên duyên này!""Ta mua lại Thần Vương tệ từ người khác đấy, nhà người ta có người bệnh nặng, bán cái Vương lão bản này đi được mấy lần giá gốc đó, đủ tiền thuốc thang cho người nhà, họ còn quỳ xuống vái tạ Vương lão bản rất lâu đấy!""Đúng vậy, năm nay có bệnh thì có Vương lão bản!"...

Tiếng dân chúng truyền vào tai Trương Ly Nhi và những người khác.

Cả ba đều nhìn Vương Khả."Vì sao? Vì sao bọn họ đều cảm ơn ngươi? Tiền giấy rõ ràng là của bọn họ mà, sao lại phải cảm ơn ngươi?" Trương Ly Nhi mờ mịt nói."Vì ta sáng tạo ra Thần Vương tệ, ta phát hành Thần Vương tệ mà!" Vương Khả vừa cười vừa nói."Không đúng, không đúng, trước kia mấy hoàng triều cũng phát hành tiền giấy, sao bọn họ lại không thu được nhiều công đức như vậy?" Trương Chính Đạo hiếu kỳ hỏi."A di đà Phật, ta hiểu ra rồi, vì bách tính ở mấy hoàng triều kia nhận tiền giấy là bị ép buộc, trong lòng họ không tình nguyện, bản thân đã bài xích tiền giấy, sao mà cảm kích được? Còn Thần Vương tệ được phát hành không phải cưỡng ép, mà là bách tính tự nguyện tranh nhau lưu thông, bách tính mong chờ điều đó, nên càng dễ nảy sinh ý nghĩ cảm kích!" Hòa thượng Bất Giới giải thích."Ách? Ra là vậy, ngươi dùng Thần Vương Siêu Thị với cái kiểu giúp đỡ lẫn nhau để dân chúng cảm kích? Vương Khả, ngươi giăng hết bẫy này đến bẫy khác, cứ thế để người ta nhảy vào!" Trương Chính Đạo trợn mắt nói."Ngươi đánh rắm, ta đây là làm từ thiện! Có được cảm kích, lẽ nào không phải sao?" Vương Khả trừng mắt nhìn nói."Chuyện này của ngươi chỉ thích ứng với khu phàm nhân ở đây thôi chứ? Ra khỏi đây thì bộ này hết xài được đúng không?" Trương Ly Nhi hiếu kỳ hỏi."Ngươi nói không sai, ta chỉ kiếm đợt công đức nhanh này thôi, đợi dân chúng quen với Thần Vương tệ, Thần Vương tệ trên thị trường nhiều lên thì tự khắc sẽ không còn ý nghĩ cảm kích nữa, thế thôi!" Vương Khả nói.

Vương Khả làm sao nói cho bọn họ biết, nếu Thần Vương tệ được tất cả mọi người tán thành và yêu thích thì thật là đáng sợ đến mức nào. Mỗi khi có người gặp khó khăn mà có tiền xuất hiện, họ sẽ sinh ra ý nghĩ cảm kích. Một phần cảm kích ân nhân cho tiền, phần còn lại là cảm kích tiền, nghĩ rằng may mà có số tiền đó!

Cảm kích tiền? Nếu tiền là Thần Vương tệ! Mà Thần Vương tệ lại là danh hiệu của Vương Khả! Vậy chẳng phải là cảm kích Vương Khả sao?

Mấy hoàng triều từng phát hành tiền giấy chắc cũng nhìn ra điều này, đáng tiếc, quan niệm của con người không dễ thay đổi như vậy, hơn nữa thiên hạ bên ngoài vốn dùng linh thạch làm tiền tệ để thanh toán, dùng giấy tệ lại càng ít. Muốn người ta tiếp nhận, yêu thích tiền giấy, vô cùng khó khăn. Cũng chỉ có khu phàm nhân của Thập Vạn Đại Sơn, nơi bách tính ít tiếp xúc với văn hóa linh thạch bên ngoài, cộng thêm việc Vương Khả dùng Thần Vương Siêu Thị dụ hoặc thì người phàm ở đây mới dễ chấp nhận."Vương Khả, sao ta cảm giác ngươi vẫn giấu diếm điều gì?" Trương Chính Đạo hiếu kỳ hỏi."Ta đã giảng cho các ngươi nhiều như vậy rồi còn gì, còn lại tự các ngươi đi mà ngộ, đường do ta tự mò mẫm mà ra, dựa vào cái gì phải nói hết chi tiết cho các ngươi? Khi các ngươi có lợi, kiếm được nhiều tiền thì có chia cho ta không?" Vương Khả trợn mắt nói.

Ba người: "...""Thôi thôi, ta chỉ kiếm được chút công đức cỏn con này thôi, chẳng mấy chốc sẽ hết! Chờ Thần Vương Siêu Thị khai trương thì còn ít hơn nữa, các ngươi đừng mơ tưởng!" Vương Khả khuyên nhủ."Vương Khả, ngươi không lừa chúng ta đó chứ? Chờ Thần Vương Công Ty khai trương, ngươi sẽ không thu hoạch được bao nhiêu công đức nữa?" Trương Ly Nhi cau mày hỏi."Thật, thật! Có chút công đức nhỏ xíu đó mà các ngươi cũng thèm, có ý nghĩa gì không?" Vương Khả khuyên nhủ.

Ba người mặt đen lại, thế mà hắn gọi đây là chút công đức nhỏ? Ngươi có biết người ta vất vả thế nào mới thu thập được công đức không?

Ngay khi bốn người đang ồn ào thì Cung Vi và Giới Sắc từ chân trời xa trở về.

Cung Vi bắt được Bạch trưởng lão, Giới Sắc thì tay không trở về, hơn nữa lộ vẻ thống khổ trên mặt."Tông chủ, Giới Sắc, hai người thế nào vậy?" Vương Khả lập tức nghênh đón."Bọn chúng tách ra bay, ta đuổi kịp Bạch trưởng lão và bắt được hắn! Lúc trở về thì thấy tướng công thống khổ, tướng công ngươi sao vậy?" Cung Vi lo lắng hỏi."Ta đi truy kẻ áo đen khiêng Trương Thần Hư kia, kết quả hắn vẩy một trận huyết vụ, ta không để ý, nhưng nó lại quỷ dị phá cương tráo của ta, kích thích mắt ta, đau quá, ta phải chữa thương đã!" Giới Sắc lập tức ngồi xếp bằng."Em trai ta bị hắc bào nhân kia bắt đi?" Trương Ly Nhi lập tức lo lắng hỏi."Đừng nóng vội, không phải bắt được Bạch trưởng lão rồi sao? Cùng lắm thì một đổi một!" Vương Khả nhìn Bạch trưởng lão trọng thương bị phong ấn tu vi nói."Bạch trưởng lão, các ngươi muốn đối phó Vương Khả thì cứ việc, bắt em ta làm gì?" Trương Ly Nhi trợn mắt nói."Khụ khụ, ta không biết người kia là ai!" Bạch trưởng lão ngã xuống đất, thổ ngụm máu tươi nói."Cái gì không biết? Ngươi còn muốn gạt chúng ta?" Trương Ly Nhi trợn mắt nói."Ta không có, sư tôn chỉ mang theo ba người chúng ta đến g·iết Vương Khả, tên hắc bào nhân bắt Trương Thần Hư kia không phải người của chúng ta!" Bạch trưởng lão cau mày nói."Đánh, đánh cho một trận rồi tính!" Vương Khả nói thẳng.

Trương Ly Nhi lập tức giận dữ xông lên."A!", "A!" ...

Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp truyền đến, Bạch trưởng lão bị đấm đá một trận."Ta thật không biết hắn là ai, hắn không phải người của chúng ta!" Bạch trưởng lão kêu gào.

Vương Khả và Trương Ly Nhi bỗng cảm thấy có điều không ổn."Ta đi thẩm vấn Ô Hữu Đạo!" Trương Chính Đạo lập tức lao tới chỗ Xà Vương.

Một canh giờ trôi qua.

Mọi người lần nữa tụ tập lại. Sắc mặt ai nấy đều âm trầm!"Tên thần bí bắt đi Trương Thần Hư, thật sự không phải Hoàng Hữu Tiên mang tới?" Trương Chính Đạo sắc mặt cổ quái."Cái này... Cái này là ai vậy? Ta đang mai phục Hoàng Hữu Tiên, sao tên thần bí này lại trà trộn vào đây?" Vương Khả vẻ mặt kỳ lạ."Hắn chuyên nhắm vào em trai ta, em ta gặp nguy hiểm rồi!" Trương Ly Nhi cũng biến sắc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.