Chương 561: Đăng cơ tông chủ
Thiên Lang Tông, quảng trường Thiên Lang Điện!"Bái kiến tông chủ, tông chủ tiên phúc vĩnh hưởng, thọ cùng trời đất!"
Dưới sự chứng kiến của Lý Bắc Đấu, Mộ Dung lão cẩu, Vương Khả chính thức trở thành tông chủ Thiên Lang Tông, thụ nhận sự cung bái của đệ tử Thiên Lang Tông."Tiên phúc vĩnh hưởng, thọ cùng trời đất? Vương Khả, mấy lời này là ngươi tự nghĩ ra à? Ngay cả Đại Thiện Nhân Hoàng cũng không dám dùng những lời này, ngươi lại để đệ tử Thiên Lang Tông xưng hô với ngươi như vậy?" Mộ Dung lão cẩu biểu tình cổ quái nói."Không phải, là các đệ tử Thiên Lang Tông kính yêu, là bọn họ tự đáy lòng thốt ra, ta cũng không thể làm mất hứng mọi người trong lúc tâm tình kích động này chứ!" Vương Khả lập tức chối bay.
Mộ Dung lão cẩu mặt đen lại, mọi người tự phát? Tự phát gọi như vậy sao? Ngươi nghĩ ta tin chắc? Da mặt ngươi còn dày hơn ta nữa!"Sư huynh, huynh thật sự không muốn đảm nhiệm chức điện chủ Bắc Lang Điện sao?" Vương Khả nhìn về phía Lý Bắc Đấu."Không sai, sự tình ở Thập Vạn Đại Sơn quá nhiều, ta cơ hồ rất ít khi trở về, làm điện chủ Bắc Lang Điện, căn bản không có thời gian!" Lý Bắc Đấu lắc đầu."Cháu ta, Mộ Dung Lục Quang, nó cũng có tiền đồ mới rồi, không thèm làm Đông Lang Điện chủ, không thèm làm dưới tay ngươi đâu!" Mộ Dung lão cẩu trợn mắt nói."Vậy được, vừa vặn mọi người đều ở đây, ta sẽ tiến hành cải cách Thiên Lang Tông!" Vương Khả mở miệng nói."Cải cách?" Mộ Dung lão cẩu nghi ngờ nói."Không sai, từ hôm nay trở đi, dưới ta vị trí tông chủ, sẽ thiết lập chức phó tông chủ, do Thiết Lưu Vân đảm nhiệm. Phó tông chủ có thể quản lý các điện của Thiên Lang Tông, nếu ta ra ngoài, có đại sự không thể tự quyết định, có thể để Thiết Lưu Vân thay ta giải quyết trước! Còn các vị điện chủ thoát ly cương vị lãnh đạo điện, cả tông chủ tiền nhiệm nữa, đều sẽ có thân phận trưởng lão vinh dự chung thân!" Vương Khả trầm giọng nói."Tuân lệnh, tông chủ!" Thiết Lưu Vân cung kính nói."Ách, ngươi cho chúng ta thân phận trưởng lão vinh dự chung thân? Ý gì đây? Còn muốn chúng ta bán mạng cho ngươi sao?" Mộ Dung lão cẩu trợn mắt nói."Không phải, sau này, các ngươi không cần để ý đến chuyện của Thiên Lang Tông nữa, trưởng lão vinh dự chung thân, không cần làm bất cứ chuyện gì, nhưng, tông môn nếu có phúc lợi gì chia chác, đều sẽ có phần của các ngươi!" Vương Khả nói."Ách? Phúc lợi chia chác? Chỉ nhận lợi, không cần làm việc?" Mộ Dung lão cẩu trợn mắt nói."Không sai, cái gì cũng không cần làm, yêu cầu duy nhất, à không, coi như thỉnh cầu đi, tỉ như vào những dịp khánh điển long trọng, mời các vị trưởng lão, trong thời gian cho phép, trở về tham gia, mở tọa đàm, các ngươi có thể nói đôi điều với học sinh hậu bối, truyền thụ kinh nghiệm là được rồi!" Vương Khả giải thích.
Mộ Dung lão cẩu, Lý Bắc Đấu vẻ mặt cổ quái, chỉ vậy thôi á? Vậy thì tính là gì chứ?"Đúng rồi, thêm hai vị, còn có sư phụ ta, còn có những điện chủ từng đi ra từ Thiên Lang Tông nữa, ta thống kê qua, tổng cộng 12 người, lần này ta kế vị có phát phúc lợi, tổng cộng có 12 phần thịt Long Hoàng. . . !" Vương Khả nói."Mang ra đây!" Mộ Dung lão cẩu trừng mắt.
Thịt Long Hoàng, không nhận thì phí, mẹ nó, ta cái gì cũng không cần làm, có tiện nghi này thì dại gì không hốt chứ?"Ha ha ha, tốt! Thuận tiện phát luôn lệnh bài trưởng lão vinh dự chung thân cho các vị!" Vương Khả cười nói.
Đùa gì vậy, thịt rồng dễ cầm vậy sao? Trưởng lão vinh dự chung thân, là không cần làm gì cả, nhưng, có các ngươi ở đó, Thiên Lang Tông mới có thể cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, à nhầm, là ỷ thế hiếp người chứ! Hơn nữa, nhỡ Thiên Lang Tông có chuyện gì, các ngươi đám người này thật sự làm ngơ được chắc? Các ngươi làm ngơ, người khác lại không nghĩ vậy đâu, đến lúc Thiên Lang Tông gặp rắc rối, các ngươi muốn giúp đỡ giải quyết hậu quả đấy!
Một buổi lễ kế vị tông chủ Thiên Lang Tông kết thúc mỹ mãn, trong đó có tông chủ Kim Ô Tông, trụ trì Độ Huyết Tự, còn có những cường giả các đại tiên môn mà Vương Khả mời đến.
Sau khi buổi lễ kết thúc, các cường giả môn phái đến cao ốc Thần Vương số 1 ăn buffet, đồng thời nhận quà tặng nhỏ tinh mỹ."Vương Khả, Tào Hùng, Tây Môn Tĩnh gì đó, dù sao cũng là quan viên Đại Thiện Hoàng Triều, giam cầm bọn họ như vậy, có phải là. . . ?" Mộ Dung lão cẩu cau mày nói."Yên tâm, ta biết chừng mực, hơn nữa, ta đã thả bọn họ rồi!" Vương Khả nói."Thả?" Mộ Dung lão cẩu trợn mắt nói.
Lý Bắc Đấu cũng kinh ngạc nhìn về phía Vương Khả.
Cái này, cái này không giống tác phong của ngươi mà!
Đúng lúc này, Trương Chính Đạo từ đằng xa chạy tới."Vương Khả, ta đã vụng trộm thả bọn họ đi rồi, ngươi không biết đâu, lão già Tào Hùng kia, lần đầu tiên đối ta cảm kích như vậy đó!" Trương Chính Đạo kích động nói."Ừ, ít nhất thì lão ta sẽ không gây khó dễ cho cha ngươi nữa!" Vương Khả gật đầu."Vương Khả, không nên mà, sao ngươi đơn giản vậy đã thả bọn họ đi rồi?" Mộ Dung lão cẩu kinh ngạc nói."Đơn giản chỗ nào? Vương Khả đã moi hết tiền bạc trên người bọn họ, chỉ để lại quan ấn văn thư các loại, còn hút của chúng một thân máu nữa!" Trương Chính Đạo nói."Ách!" Mộ Dung lão cẩu cổ quái nhìn về phía Vương Khả.
Ngươi đây là lột một lớp da của bọn họ rồi còn gì?"Lão tông chủ, sư huynh, các người đích thân đến, lại còn mở lời, ta đương nhiên phải nể mặt các người rồi, hơn nữa, bọn họ lại là thuộc hạ của nhạc phụ ta, không thể để nhạc phụ ta khó xử được chứ? Ta cũng không thể làm quá đáng mà!" Vương Khả giải thích."Cái này gọi là không quá đáng?" Mộ Dung lão cẩu vẻ mặt cổ quái nói."Cái này đâu thể trách ta, bọn họ đến bắt ta mà, nếu ta không có chút bản lĩnh, giờ này có khi ta đã bị tống vào đại lao rồi ấy chứ, đây là tự bọn họ chuốc lấy nhục, trách ai được?" Vương Khả trợn mắt nói."Thế nhưng, bọn họ chắc chắn sẽ ghi hận trong lòng, bất cứ lúc nào cũng có thể trả thù đó!" Lý Bắc Đấu nói."Sợ cái gì chứ, ta ở Thập Vạn Đại Sơn, bọn chúng còn dám đến gây chuyện à? Hơn nữa, ta còn giữ một vài nhược điểm của bọn chúng trong tay, không có việc gì!" Vương Khả trợn mắt nói."Nhược điểm? Sơ hở gì?" Mộ Dung lão cẩu ngẩn người."Ách!" Trương Chính Đạo đứng bên vẻ mặt cổ quái, hiển nhiên, nhược điểm kia hơi khó nói ra."Ngươi đừng quản! Tóm lại là như vậy đó! Thiên Lang Tông giao cho ta, nhất định sẽ không làm ô danh nó đâu!" Vương Khả nói."Lần này trở về, ta cũng đại diện cho Chiến Thần Điện hỏi ngươi, rốt cuộc Long Hoàng c·hết như thế nào?" Mộ Dung lão cẩu cau mày nói."Ta đã nói rồi mà, bị ta một kiếm đâm c·hết chứ sao!" Vương Khả giải thích."Ngươi nói xạo, bằng tu vi của ngươi sao mà đ·âm c·hết được Long Hoàng? Ngươi đ·âm thử một kiếm cho ta xem coi!" Mộ Dung lão cẩu trừng mắt không tin nói."Được rồi, dùng thanh Manh Thần kiếm này của ta mà khoa tay múa chân cho ta xem nào!" Lý Bắc Đấu đưa trường kiếm của mình ra.
Vương Khả, Mộ Dung lão cẩu đều cứng mặt, ngươi mù gào thét cái gì chứ? Lần trước Điền Sư Trọng chém đứt một cánh tay của ngươi, bọn ta đâu phải không biết."Cái này đâu phải là bí mật gì, các ngươi cứ đi hỏi thăm một vòng, có rất nhiều người ở Chu Kinh đã thấy cả rồi!" Vương Khả lập tức nói.
Chém s·át Long Hoàng, Vương Khả không giấu diếm, mấu chốt là, dựa vào cái gì mà ta phải bại lộ Đại Nhật Bất Diệt Thần Kiếm chứ? Vạn nhất có người đến cướp đoạt Đại Nhật Bất Diệt Thần Kiếm thì làm sao bây giờ?
Mộ Dung lão cẩu mặt đen lại nhìn Vương Khả, ngươi nghĩ rằng những ngày này ta không đi tìm hiểu à, chính vì dò xét không sai lệch là bao, thì bọn ta mới càng thêm nghi ngờ đó chứ."Long Hoàng c·hết ở miệng vực sâu, có phải là đồ vật trong vực sâu đi ra tiêu diệt Long Hoàng không?" Mộ Dung lão cẩu trầm giọng nói."~~~ Ý gì? Ngươi không tin ta?" Vương Khả trừng mắt tức giận nói.
Mộ Dung lão cẩu mặt đen lại, ngươi như này, bảo sao ta tin nổi chứ!"Được rồi, sau khi về Chiến Thần Điện sẽ bẩm báo là, chính đạo liên hợp trọng thương làm suy yếu Long Hoàng, đến khi Long Hoàng quyết đấu với Vương Khả, thì quái vật trong vực sâu đột nhiên xông ra, cùng Vương Khả chung tay tru s·át Long Hoàng!" Lý Bắc Đấu cau mày nói."Sư huynh, các người còn phải viết báo cáo sao?" Vương Khả hiếu kỳ nói."Không sai, Tào Hùng đến điều tra chỉ là đợt đầu tiên, nếu không xử lý chuyện này, sau này ngươi sẽ rất phiền phức, thực lực của Long Hoàng ở bên ngoài Thập Vạn Đại Sơn, e rằng tiếp cận với Nhân Hoàng bình thường, nếu bị ngươi tùy tiện chém c·hết, các đại Nhân Hoàng nghĩ thế nào? Chỉ có thể làm yếu đi thực lực của ngươi, như vậy mới cho người ngoài một sự c·ông bằng, mọi người mới không dòm ngó ngươi!" Lý Bắc Đấu giải thích."Tốt, tốt thôi! Để tiếp tục im hơi lặng tiếng phát đại tài, ta đành phải tiếp tục cẩm y dạ hành thôi! Bất quá, vàng thật thì cũng sẽ phát sáng, ta sợ mình che giấu không được lâu đâu!" Vương Khả lắc đầu thở dài nói.
Mộ Dung lão cẩu vẻ mặt cổ quái nhìn Vương Khả, sao da mặt ngươi dày vậy chứ? Ta nói đó mới là sự thật, sao ngươi cứ phải dát vàng lên mặt mình thế?"Vậy chẳng phải là, tr·ảm s·át Long Hoàng, ta cũng có c·ông lao sao?" Trương Chính Đạo đứng bên mắt sáng lên."Không sai, là ngươi, Trương Thần Hư, Thạch Phật, Long Bà, Bất Giới hòa thượng, Sắc Dục thiên, cộng đồng đả thương nặng Long Hoàng, coi như có đại c·ông, ta về sẽ xin thành tích cho ngươi!" Mộ Dung lão cẩu nói."Ha ha ha, phải phải! Vốn dĩ là bọn ta trọng thương Long Hoàng mà!" Trương Chính Đạo lập tức vui vẻ nói."Xin thành tích, có khen thưởng gì không?" Vương Khả hiếu kỳ hỏi."Không biết, còn tùy thuộc tình huống bên trên!" Mộ Dung lão cẩu nói."Vậy thôi bỏ đi!" Vương Khả lắc đầu."Yên tâm, nếu tình huống cho phép, ta sẽ giúp ngươi thỉnh c·ông! Bất quá, lần này ngươi đ·ánh Tào Hùng, hắn dù sao cũng là m·ệnh quan triều đình, e rằng . . . !" Mộ Dung lão cẩu trầm giọng nói."Ta không đ·ánh hắn, chẳng lẽ để hắn đ·ánh ta? Ngươi chẳng phải bảo Thiên Lang Tông là chi nhánh của Chiến Thần Điện sao? Chẳng lẽ còn bảo vệ không được ta?" Vương Khả trợn mắt nói."Bảo hộ thì có thể, nhưng, cường độ thế nào thì còn phải xem tình hình!" Mộ Dung lão cẩu nói.
Vương Khả mặt đen lại: "Không phải là đòi tiền sao? ầy, cầm cái này về, hung hăng mà kiện Tào Hùng, Tây Môn Tĩnh một trận, đây là danh sách những tổn thất mà Thiên Lang Tông ta gánh chịu vì bọn chúng gây rối, ngươi có thể mang về! Đi đòi nợ bọn chúng! Đòi được nợ, ta và Chiến Thần Điện chia đều." Vương Khả đưa ra một tờ đơn.
Mộ Dung lão cẩu nhìn một lượt, sắc mặt cứng đờ: "500 vạn cân linh thạch? Ngươi, ngươi đúng là sư tử ngoạm thật mà, ngươi lột sạch tiền trên người bọn chúng rồi, còn muốn bọn chúng bồi thêm một số lớn như vậy? 500 vạn cân linh thạch, ta đòi kiểu gì? Ngươi có làm ăn thật không đấy?""Ta nhân lên 10 lần đó!" Vương Khả gật đầu.
Mộ Dung lão cẩu mặt đen ngòm nhìn Vương Khả, tim ngươi còn đen hơn ta nữa! Cái giá này, ta trở về có đòi được không vậy?"Mộ Dung lão cẩu, ngươi tiếc tiền cho bọn chúng làm gì? Ngươi không biết thủ hạ làm tài vụ của Vương Khả lợi hại cỡ nào đâu, ngươi cứ nhìn danh sách những cái giá này mà xem, làm không chê vào đâu được đâu, ai cũng tìm ra được chỗ sai đâu!" Trương Chính Đạo ở bên cạnh nói giúp.
Mộ Dung lão cẩu xem kỹ từng điều khoản trong danh sách, quả nhiên, tất cả thoạt nhìn đều hợp lý hết sức, nhưng số lượng cuối cùng lại không thể giải thích được vì sao lại cao đến vậy."Ngươi, đám người dưới tay ngươi là ai vậy? Làm giả sổ sách mà không có chút sơ hở nào? Nếu đám này mà làm quan ở hộ bộ, chắc không bao lâu, là có thể móc rỗng cả quốc khố ấy chứ!" Mộ Dung lão cẩu kinh ngạc nói."Có tác dụng là được rồi, ngươi đừng dòm ngó thủ hạ của ta! Hỏi ngươi có muốn đi đòi nợ không thì thôi!" Vương Khả hỏi."Muốn, đương nhiên muốn rồi, chẳng phải đã nói chia 50 sao? Mẹ nó, tốt xấu gì ta cũng có thể bỏ túi 250 vạn cân linh thạch mà!" Mộ Dung lão cẩu trợn mắt nói."Vậy được, lát nữa ăn xong tiệc đứng thì sớm lên đường đi thôi! Đừng về muộn, để bọn Tào Hùng cáo trạng trước thì nguy!" Vương Khả thúc giục nói.
