Chương 575: Bày mưu tính kế
Một khe núi nhỏ ven sườn núi, có một đống lửa đang bập bùng!
Vương Khả và Vương Hữu Lễ ngồi bệt xuống đất, mắt không rời khỏi nồi đầu thỏ cay nồng đang sôi sùng sục.
Vương Hữu Lễ hít hà lấy hít ha, nuốt ực một ngụm nước bọt: "Vương Khả, quả nhiên ngươi không lừa ta, đầu thỏ này thực sự ăn được sao? Thơm quá đi mất!""Ta chỉ tiện miệng nói thế thôi, ta cứ tưởng đi ra ngoài dã ngoại, mang theo trang bị vừa đủ là được rồi, ai dè ngươi còn khoa trương hơn, nồi niêu xoong chảo, dầu muối tương dấm, đủ loại gia vị? Ngươi định vác cả một quán cơm đi theo đấy à?" Vương Khả liếc xéo Vương Hữu Lễ."Ngươi không hiểu đâu, đời người sống có bao lâu, chỉ có ẩm thực là không thể phụ lòng!" Vương Hữu Lễ lắc đầu nói.
Vừa nói, Vương Hữu Lễ đã gắp lấy cái đầu thỏ cay nồng mà Vương Khả vừa mới vớt ra."Tê, ngon tuyệt cú mèo, Vương Khả, trước kia ta nghe ngóng được, người ta toàn bảo ngươi Vương Khả 'đánh nhau thì không thắng nổi, khoác lác thì chưa ai bì kịp', không ngờ ngươi nấu đầu thỏ cũng đỉnh của chóp đấy hả?" Vương Hữu Lễ vừa xuýt xoa vì nóng, vừa nhồm nhoàm gặm.
Vương Khả đen mặt: "Ai bảo ngươi đi nghe ngóng hả? Ai cho ngươi đi nghe ngóng? Toàn là vu khống, cái gì mà 'đánh nhau thì không thắng nổi, khoác lác thì chưa ai bì kịp'? Ngươi cứ đi hỏi thăm Thập Vạn Đại Sơn xem, ở Thập Vạn Đại Sơn ai là đối thủ của ta!"
Vương Hữu Lễ ngừng gặm đầu thỏ, trừng mắt nhìn Vương Khả, ngươi chắc chắn những lời ta nghe được là sai đấy à? Sao ta thấy nó đúng chuẩn không cần chỉnh thế nhỉ?"Ăn đồ ta nấu mà còn dám bôi nhọ ta! Vương Hữu Lễ, đừng tưởng ngươi là Thượng thư bộ Lễ của Đại Thiện, ta không dám đánh ngươi. Bạn gái của ta là công chúa Đại Thiện, dù gì ta cũng là phò mã gia đấy nhá, còn dám vu oan cho ta nữa, đừng trách ta không khách khí!" Vương Khả trợn mắt.
Vương Hữu Lễ: "...""Đại nhân là Thượng thư bộ Lễ của Đại Thiện, đứng đầu văn quan đương triều, sao có thể nói năng hàm hồ như thế được?" Tên mã phu bên cạnh trừng mắt nhìn Vương Khả."Ta với Vương Hữu Lễ đang tán dóc, ngươi nhiều chuyện làm gì?" Vương Khả trợn mắt.
Tên mã phu kia trợn mắt định cãi lại cho Vương Hữu Lễ, nhưng Vương Hữu Lễ xua tay, bảo hắn đừng đôi co làm gì."À phải rồi, ta thấy lạ đó, lần trước chẳng phải ta cho ngươi ba con thỏ yêu sao? Mới có mấy hôm thôi mà, sao không thấy đâu cả rồi? Bữa nay làm đầu thỏ cay lại dùng thỏ rừng thường, ba con thỏ yêu kia đâu? Chắc không phải ngươi ăn hết rồi đấy chứ?" Vương Khả tò mò hỏi."Bọn chúng hả? Ta bán rồi!" Vương Hữu Lễ đáp.
Vương Khả ngớ người: "Bán? Ngươi giữ ba con thỏ yêu kia, chỉ để bán thôi á?""Đúng vậy, dạo này trong túi hơi eo hẹp! Bán đi cho cuộc sống nó tươi đẹp hơn tí!" Vương Hữu Lễ nói."Bán? Cái thứ này mà cũng có người mua á? Giá cả thế nào?" Vương Khả tò mò."Cái con Trương Chính Đạo g·iết c·hết thì không đáng bao nhiêu tiền, chỉ bán được ba mươi vạn cân linh thạch thôi. Hai con còn s·ố·n·g kia thì mỗi con bán được một trăm hai mươi vạn cân linh thạch!" Vương Hữu Lễ kể."Ngươi, ngươi, ngươi hại tiền của ta!" Vương Khả trợn tròn mắt."Có đâu, ta mua của ngươi mỗi con có một trăm vạn cân thôi mà! Ta t·r·ả tiền đầy đủ, ngươi lời to còn gì, ta chỉ xin uống chút nước canh thôi mà!" Vương Hữu Lễ biện minh.
Vương Khả: "..."
Mẹ kiếp, cũng may lúc trước mình khôn lỏi, đòi tiền mặt sòng phẳng, chứ không Vương Hữu Lễ lại giở giọng 'nợ ân tình', quỵt luôn của mình thì có mà toi."Với cả, đừng tưởng ta kiếm chác từ ngươi, cho dù ba con thỏ yêu kia là của ngươi, ngươi cũng chẳng có chỗ mà bán đâu. Ngươi tưởng trên đời này có bao nhiêu người dám bỏ tiền ra mua thành viên của Thỏ t·ử Đoàn?" Vương Hữu Lễ lắc đầu."Ý của ngươi là...?" Vương Khả khẽ biến sắc."Ta là Thượng thư bộ Lễ của triều đình Đại Thiện, nên mới có nhiều mối quan hệ thôi! Người bình thường làm gì có đường dây mua bán yêu thú!" Vương Hữu Lễ giải thích."Hả? Thật sự có người thu mua yêu thú á? Còn s·ố·n·g thì đắt hơn á?" Vương Khả tò mò hỏi."Đúng vậy, trên đời này người giàu nứt đố đổ vách thiếu gì, họ thích bắt mấy con yêu thú lợi h·ạ·i về làm linh thú trấn giữ nhà cửa hoặc làm tọa kỵ cho oai thôi, nhưng lại chẳng có bản lĩnh đi bắt, nên chỉ còn cách mua thôi!" Vương Hữu Lễ giải thích."Quả nhiên, vẫn là bên ngoài Thập Vạn Đại Sơn lắm tiền nhiều của hơn!" Vương Khả mắt sáng rực lên."Ngươi chắc chắn là, Thỏ t·ử Đoàn đang huy động vô số yêu thú tìm bắt ta không?" Vương Hữu Lễ cau mày hỏi."Đúng vậy, chân dung của ta và Trương Chính Đạo bị dán đầy nơi nơi rồi, ta vừa lén bắt một tên trưởng trấn hỏi thăm thì biết, là một con yêu thú ra lệnh, nó bảo chân dung là do Tào Hùng đưa cho Thỏ vương. Chẳng phải hai người bọn họ một sống một c·hết à? Sao lại cấu kết với nhau được? Giờ xem ra, ngoài Thỏ t·ử Đoàn ra, Tào Hùng cũng có hiềm nghi lớn đấy!" Vương Khả phân tích.
Vương Hữu Lễ nhìn Vương Khả với ánh mắt kỳ lạ: "Ngươi không cố tình đổ tội cho Tào Hùng đấy chứ?""Ta là loại người đó sao?" Vương Khả trợn mắt.
Mặt Vương Hữu Lễ co giật một hồi, với cái kiểu khoác lác vừa nãy của ngươi thì ta khó mà tin ngươi lắm đó!"Hiện giờ vô số yêu thú đang ráo riết tìm ngươi, mà ngươi còn vác ta đến cái xó chân núi này thắp lửa nấu đầu thỏ cay, ngươi không sợ lộ mặt à? Đêm hôm khuya khoắt trong núi sâu rừng thẳm mà nổi lên một đống lửa thế này, chói mắt lắm đó! Nhỡ bị con yêu thú nào đó p·h·át hiện thì chúng ta xong đời!" Vương Khả lo lắng nhìn Vương Hữu Lễ.
Vương Hữu Lễ vuốt vuốt chòm râu của mình, híp mắt nói: "Yên tâm, chuyện Thỏ t·ử Đoàn mai phục mấy ngày trước, ta đã có sự chuẩn bị rồi!""Chuẩn bị?" Vương Khả tò mò."Ngươi không thấy đám mã phu của ta t·h·iếu mất một người sao?" Vương Hữu Lễ tự tin nói."Hả?" Vương Khả nhìn sang, chỉ còn lại có một tên mã phu."Tên mã phu kia là thị vệ của ta, giờ đang mang theo ba con thỏ yêu đi bán, tiện thể đi cầu viện giúp ta luôn. Đã hẹn là đêm nay sẽ gặp nhau ở đây!" Vương Hữu Lễ giải thích."Đi cầu người giúp? Thực lực có đủ không đấy? Mấy tên cường giả của Thỏ t·ử Đoàn đâu phải dạng vừa, Thỏ vương còn là cường giả Nguyên Thần cảnh cao giai nữa!" Vương Khả cau mày lo lắng."Yên tâm, ta dù gì cũng là Thượng thư bộ Lễ của Đại Thiện, mọi việc đều nằm trong lòng bàn tay ta cả rồi. Nếu ta đoán không sai thì chắc giờ này cứu viện ta gọi đã đến rồi đấy!" Vương Hữu Lễ tự tin khẳng định."Đại nhân nhà ta chính là văn tông của Đại Thiện, 'bày mưu tính kế ở trong trướng, quyết thắng ở ngoài ngàn dặm'!" Tên mã phu bên cạnh tự hào khoe."Thật thế á?" Vương Khả mắt sáng rực lên.
Nếu nói thế thì mình không cần lo lắng việc Thỏ t·ử Đoàn t·r·ả thù nữa rồi? Đi theo Vương Hữu Lễ thì có thể thuận buồm xuôi gió đến Thiện Thần Đô?"Bành!"
Đột nhiên, từ phía xa vọng lại một tiếng nổ lớn, một bóng người xuất hiện trên đỉnh núi cách đó không xa."Có người tới?" Vương Khả nhíu mày."Người của ta đó! Cứ yên tâm đi, an toàn thôi! Bản quan chưa bao giờ đ·á·n·h những trận không có phần thắng!" Vương Hữu Lễ vuốt râu đầy tự tin."Thật thế á?" Vương Khả thấp thỏm chờ đợi.
Liền nghe thấy từ đỉnh núi xa xa vọng lại một tiếng hô lớn."Tìm thấy rồi, mau báo cho đại vương, tìm thấy Vương Hữu Lễ trong bức chân dung kia rồi, ha ha ha, còn có cả tên lừa đảo Vương Khả nữa, hắn cũng ở đó luôn. Nhanh, p·h·át tín hiệu, tìm thấy rồi! Dám đắc tội Thỏ t·ử Đoàn ta, lần này các ngươi c·hết không có chỗ chôn!" Từ trên đỉnh núi lập tức vang lên tiếng reo hò."Bành!"
Một quả p·h·áo hoa p·h·áp t·h·u·ậ·t lửa xé toạc bầu trời, trong nháy mắt, cả một vùng trời này đều bừng sáng rực rỡ. Rõ ràng là, chỉ trong chớp mắt, khu vực sơn cốc vốn yên tĩnh này sẽ sớm bị vô số yêu thú kéo đến.
Phía dưới, Vương Khả: "..."
Vương Hữu Lễ: "..."
Mã phu: "..."
Không phải Vương Hữu Lễ gọi người đến cứu viện, mà là thành viên của Thỏ t·ử Đoàn?"Ngươi chẳng phải nói 'bày mưu tính kế ở trong trướng, quyết thắng ở ngoài ngàn dặm' sao? Ngươi chẳng phải nói không đ·á·n·h những trận không có phần thắng sao? Cái này, cái này là sao hả Vương Hữu Lễ? Ngươi mà không giải thích cho ta một nhẽ thì đừng trách!" Vương Khả trừng mắt nhìn Vương Hữu Lễ."Cái này..." Sắc mặt Vương Hữu Lễ trở nên vô cùng khó coi."Là ngươi hết lời mời ta, nài nỉ mời ta làm một bữa đầu thỏ cay cho ngươi nếm thử, còn bảo đi theo ngươi nhất định an toàn, nên ta mới đi theo ngươi đó! Ngươi, ngươi không giải thích một chút đi?" Vương Khả trợn mắt chất vấn."Thường thì sẽ không xảy ra tình huống này, hôm nay có lẽ chỉ là một sự cố ngoài ý muốn thôi!" Vương Hữu Lễ cau mày phân trần."Ngoài ý muốn cái con khỉ gì?" Vương Khả giận dữ."Lúc đầu ta tính toán rất kỹ rồi, lần này ngoài ý muốn là có thêm ngươi vào, nên tính toán của ta không còn chính x·á·c nữa thôi!" Vương Hữu Lễ lí nhí biện bạch.
Vương Khả hít một hơi lạnh, tên Thượng thư bộ Lễ Vương Hữu Lễ này, nom thì đạo mạo thư sinh, nhưng cái ngón 'đổ vỏ' này đúng là cao tay thật. Trong tình huống này mà ngươi còn có thể hất cái nồi sang cho ta được à? Ngươi còn chút liêm sỉ nào không hả?"Đại nhân nhà ta là văn tông của Đại Thiện, viết sách lập thuyết nhiều vô kể, chưa từng sai sót bao giờ. Lần này sai sót, đã bảo là tại ngươi thì là tại ngươi đó! Vương Khả, lần này ngươi hại c·hết chúng ta rồi!" Tên mã phu bên cạnh hùa theo.
Vương Khả đen mặt quát: "Cút sang một bên! Mẹ kiếp, có phần của ngươi mà lên tiếng à? Còn dám vu oan cho ta!""Ngươi!" Tên mã phu trợn mắt."Được rồi được rồi, đến nước này rồi, đừng có cãi nhau nữa. Vẫn là nên nghĩ xem đối phó thế nào thôi. Vương Khả, chuyện này ta chịu giúp ngươi một nửa trách nhiệm. Quan trọng là phải nghĩ đến trước mắt đã!" Vương Hữu Lễ vội vàng xoa dịu tình hình."đ·á·n·h r·ắ·m! Cái gì mà ngươi chịu giúp ta một nửa trách nhiệm? Ta vốn dĩ chẳng có trách nhiệm gì hết. Ta dịch dung thuật t·h·i·ê·n hạ vô song, muốn đi đâu về đâu là quyền của ta. Lần này bị ngươi l·ừ·a th·ả·m hại! Ngươi còn 'không đ·á·n·h những trận không có phần thắng'? Ta biết tỏng rồi, ngươi còn chẳng ra gì, đã vậy còn bị trúng độc, bị ép phải tách khỏi đoàn sứ thần để lẩn trốn, sau đó lại trúng ba cái t·h·u·ậ·t của thỏ yêu, nếu không nhờ ta cứu ngươi thì ngươi lúc đó đã ngỏm củ tỏi rồi. Giờ còn đẩy chúng ta vào cái cảnh tuyệt vọng này nữa, ngươi, ngươi đúng là chuyên gia gây họa!" Vương Khả bực dọc nói."Đừng nóng vội, cứu viện ta gọi cũng hẹn giờ này mà, nói không chừng sắp tới ngay thôi!" Vương Hữu Lễ trấn an.
Vương Khả: "..."
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, trên các ngọn núi xung quanh càng lúc càng xuất hiện nhiều yêu thú hơn, khiến Vương Khả khó mà tin tưởng Vương Hữu Lễ thêm được nữa."Vương Khả, ha ha ha ha, đúng là 'đi mòn giày sắt tìm chẳng thấy, hóa ra lại ở ngay trước mắt'! Ngươi lừa chúng ta thê t·h·ả·m quá, tiền lễ hỏi của chúng ta đâu? T·r·ả lại cho chúng ta đây? Còn dám l·ừ·a gạt tình cảm của chúng ta? Đúng là tự tìm đường c·hết! Chưa ai dám đối đầu với Thỏ t·ử Đoàn cả. Các ngươi là những kẻ đầu tiên đó. Hôm nay chính là ngày c·hết của các ngươi!" Một tiếng gầm gừ giận dữ vang vọng từ ngọn núi phía xa."Thỏ vương cũng đến rồi?" Vương Khả mặt mày tái mét."Nhiều yêu thú quá, đến nhanh vậy?" Tên mã phu cũng lộ vẻ sốt sắng."Vương Hữu Lễ, ngươi dù gì cũng là Thượng thư bộ Lễ của triều đình Đại Thiện, ngươi nhất định phải có cách gì đó để ứng phó với tình hình trước mắt chứ. Đằng kia toàn là lũ Yêu vương g·iết người không ghê tay đó, chúng mà xông lên cùng lúc thì ba người chúng ta đỡ thế nào được? Ngươi chắc chắn phải có p·h·áp bảo gì đó đúng không?" Vương Khả tha thiết nhìn Vương Hữu Lễ.
Quả nhiên, Vương Hữu Lễ đang lục lọi trong chiếc vòng tay trữ vật của mình. Bỗng nhiên, mắt Vương Hữu Lễ sáng lên."Ngươi có p·h·áp bảo để đối phó á?" Vương Khả cũng thấp thỏm hỏi.
Nhưng rồi, Vương Khả chỉ thấy Vương Hữu Lễ lôi từ trong vòng tay trữ vật ra một cây trúc lớn, trên đầu cây trúc buộc một mảnh vải trắng, mảnh vải trắng kia đang phất phơ bay trong gió đêm."Ngươi, cái p·h·áp bảo này, tên gì vậy? Sao ta không cảm thấy có khí tức của p·h·áp bảo gì hết trơn?" Vương Khả khó hiểu hỏi."Khi hai quân giao chiến, không được phép gi·ế·t sứ giả, ta xin đầu hàng!" Vương Hữu Lễ hướng về phía ngọn núi xa xa hét lớn.
Vương Khả trừng mắt, nghẹn họng không nói nên lời: "..."
Ngươi đầu hàng? Cái mảnh vải trắng buộc trên cây trúc kia căn bản chẳng phải p·h·áp bảo gì hết, mà là cờ trắng đầu hàng? Ngươi mẹ kiếp, lục lọi nửa ngày, chỉ lôi ra được cái thứ đồ chơi này á?
