Chương 68: Tất cả mọi người đến chơi
Vương Khả từ đầu đến cuối đều giữ vững sự tỉnh táo, thấu hiểu rõ thân phận của bản thân: mình chỉ là hàng dỏm mà thôi!
Tà ma ư? Bản thân căn bản không phải tà ma! Nhìn thì có vẻ được một đám tà ma vây quanh nâng đỡ, nhưng chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ bị bại lộ ngay. Một khi bị bại lộ thì sao? Rõ ràng là sẽ chung số phận với đám tù nhân chính đạo kia, trở thành ly trà sữa được đám tà ma nâng niu! Chờ cho chúng dùng ống hút đâm vào cổ rồi hút máu!
Vẻ ngoài thì Vương Khả cười nói vui vẻ, thực chất đó là kỹ năng lừa lọc diễn xuất nhiều năm, không, phải nói là kinh nghiệm sống bao năm qua đang cố gắng chống đỡ!
Một đám tà ma lôi kéo ngươi tới đánh bạc, ngươi dám không chơi sao? Không chơi là tự tách mình khỏi tập thể, sẽ bị công khai xử lý tội lỗi ngay. Lỡ mà vô ý bại lộ thì làm thế nào?
Còn về chuyện đánh bạc? Cái trò đổ xúc xắc này, Vương Khả chỉ liếc mắt đã thấy ngay là một âm mưu. Muốn móc sạch tiền của ta ư? Nằm mơ đi! Từ trước đến nay chỉ có ta lừa tiền người khác, chứ có đạo lý nào người khác lừa được tiền của ta chứ?
Để tham gia vào trò chơi của đám tà ma, để không bị phát hiện bí mật, để không bị thua tiền, Vương Khả chỉ có thể đem những thứ mình quen thuộc ở địa cầu ra dùng. Mạt chược!
Mạt chược là cái gì? Ở trên địa cầu nó là quốc túy của Vương Khả đó, là thứ đã chảy trong máu rồi. Hồi Vương Khả còn bé, hàng xóm láng giềng đã truyền thụ cho cậu những kỹ năng cần thiết rồi. Sau này lớn lên, còn học thêm được vài tiểu xảo không thể cho ai biết nữa.
Đối diện với một đám tà ma chưa từng sờ đến mạt chược, liệu Vương Khả có thất bại không?
Mạt chược vừa vang, vàng bạc đầy nhà!
Ngay lập tức, trong đại lao Thần Long đảo vang lên những tràng cười nói rôm rả của Vương Khả.
Mà cái sự vui vẻ rôm rả này lại có khả năng lây lan. Chỉ vài canh giờ sau, tiếng mạt chược lanh lảnh đã thu hút đám tà ma đi ngang qua đại lao. Chúng nghe tiếng tìm đến, rồi đứng im như tượng gỗ.
Bởi vì đời sống tinh thần của đám tà ma vốn vô cùng tẻ nhạt mà. Nhất là khi bị nhốt trên đảo, mỗi ngày ngoài tu luyện ra thì còn có thể làm gì? Đánh bạc ư? Ai cũng biết mấy trò đánh bạc kia chỉ là giả thôi. Tai của mọi người thính cỡ nào chứ? Chẳng cần dùng thuật pháp, chỉ cần lắng tai nghe là biết xúc xắc thế nào rồi, đánh cược gì còn gì vui nữa? Còn mấy dụng cụ đánh bạc khác cũng chẳng khá hơn là bao. Thấy cảnh đánh bạc bịp bợm như thế, ai còn hứng thú cho nổi? Chẳng lẽ lại để người khác cướp tiền của mình sao?
Cũng chỉ có Đồng An An vì muốn tính kế Vương Khả, xem thường Vương Khả "không hiểu" giá thị trường, mới tìm người lôi Vương Khả đi đánh bạc.
Nhưng giờ thì khác rồi, mạt chược thì khác! Ngươi nghe xúc xắc hả? Không cần đâu, ta ném xúc xắc ra cho mọi người nhìn thấy hết, không cần nghe. Ai nấy đều thấy rõ, bốc bài thì dựa vào vận may, đánh bài thì phải tính toán, nghe bài thì đấu trí! Như vậy mới công bằng, như vậy mới kích thích chứ!
Cuộc sống khô khan trên Thần Long đảo bỗng chốc được một ván mạt chược rót vào sức sống mãnh liệt.
Đám tà ma ham chơi lêu lổng nhao nhao kéo đến xem. Kẻ thì chỉ trỏ này nọ, kẻ thì bàn tán xôn xao, vô cùng náo nhiệt."Cây này tốt, không được đánh con nhị vạn!""Đúng đó, lão Bát, ngươi thua sạch rồi, mau xuống đi, cho ta lên!""Để ta, để ta, công bằng công chính, ta thích!"……
Đám tà ma chen nhau đòi lên bàn, ai cũng cho rằng mạt chược mới là trò chơi đấu trí đấu dũng thật sự, thú vị hơn nhiều so với mấy trò cược lớn nhỏ của xúc xắc.
Đương nhiên, đám tà ma kia làm sao biết được lòng người hiểm ác? Vương Khả đương nhiên sẽ không nói cho ai biết về những bí mật nho nhỏ của mạt chược rồi, bản thân cậu đâu có ngốc!
Dưới sự "khống chế" của Vương Khả, ai nấy cũng đều có thắng có thua. Bốn người trên chiếu bài đã thay mấy lượt rồi.
Ban đầu, Vương Khả có thể ngồi lì trên chiếu bài không xuống, nhưng vẫn là vài lần ỉu xìu cúi đầu rời bàn.
Vương Khả thua ư?
Trong mắt người khác, Vương Khả chẳng thắng cũng chẳng thua, chỉ là xuống bàn nghỉ ngơi bình thường thôi.
Nhưng Vương Khả đâu có huề vốn, vòng tay trữ vật của cậu giờ đã chất đầy, không nhét thêm được nữa. Thắng nhiều tiền quá sẽ bị lộ, điều đó không hợp với hình tượng "người sắt" của Vương Khả. Xuống bàn là để thay một cái vòng tay trống không, còn tha hồ mà cất tiền tiếp chứ sao."Ta nghỉ một lát, mấy người cứ chơi tiếp đi!" Vương Khả khó khăn lắm mới xuống được bàn.
Sau khi xuống, Vương Khả tìm một chỗ vắng vẻ để nghỉ ngơi, đồng thời xử lý chút "chiến lợi phẩm" vừa thu hoạch được.
Phát tài, phát tài rồi! Bàn mạt chược này quả nhiên là nơi kiếm tiền ngon lành!
Ừm, phải che giấu, không được để lộ! Phải khiêm tốn, khiêm tốn thôi!
--- Một đại điện trên Thần Long đảo.
Đồng An An lạnh lùng nhìn tên tà ma trước mặt."Đàn chủ, ta, ta thật không có tham ô đâu!" Tên tà ma kia mặt mày khổ sở."Không có tham ô? Vậy tiền đâu? Tiền ta đưa cho các ngươi đâu?" Đồng An An lạnh giọng hỏi."Đàn chủ, ngài bảo bọn ta đánh bạc với Vương Khả, để hắn thắng chút đỉnh, để hắn膨脹 lên, bọn ta đều làm theo mà. Nhưng mà, nhưng mà tiền làm vốn ngài cho không đủ a, bọn ta, bọn ta đều thua sạch rồi!" Tên tà ma nọ kinh hồn bạt vía nói."Thua sạch? Ta bảo các ngươi đi dẫn Vương Khả chơi, là để hắn膨脹 lên, chứ không phải bảo các ngươi đi biếu tiền! Cho Vương Khả chút lợi lộc là được rồi, ta cho các ngươi bao nhiêu vốn liếng, ngươi bảo thua hết sạch cho ta? Toàn bộ thua vào tay Vương Khả?" Đồng An An trợn mắt."Không phải là thua hết cho Vương Khả, là nhiều người tới tham gia quá, bọn ta, bọn ta thua tan nát cửa nhà!" Tên tà ma khổ sở nói."Ngươi chẳng phải được xưng là 'Bắc Đổ Thần' sao? Còn có thằng huynh đệ của ngươi, kêu cái gì mà 'Nam Đổ Thánh' đó! Các ngươi thua Vương Khả thì ta còn có thể hiểu, coi như là do Vương Khả là người mới! Chứ mấy tên tà ma khác thì có ai chơi mạt chược bao giờ đâu, vậy mà hai tên đổ thần đổ thánh các ngươi cũng không thắng nổi?" Đồng An An trợn trừng mắt."Cái này, mạt chược này khác lắm à, ai nấy cũng là đệ tử Ma Giáo, đều có pháp thuật trong người, lại còn đổ xô vào chơi, bọn ta không có cách nào gian lận được! Chỉ có thể dựa vào vận may bốc bài tốt thôi, ta…!" Tên tà ma mặt mày khổ sở.
Đồng An An nổi đóa: "Vương Khả có膨脹 lên không?""Dạ không, Vương Khả không thắng không thua, ta thấy hắn còn hối hận ấy chứ. Mấy lần hắn xuống bàn rồi ra chỗ vắng vẻ thở dài, chắc là đang…!" Tên tà ma cười khổ."Cấm không cho ai lên bàn nữa, chỉ có mấy người các ngươi chơi với Vương Khả thôi, phải để hắn thắng!" Đồng An An trầm giọng nói."Nhưng mà, bọn ta không có tiền a!""Ta cho các ngươi một bao!" Đồng An An nói."Một bao? Bọn ta cứ thua mãi thôi?""Đánh rắm, tiền của lão tử là gió lớn thổi tới chắc? Ta là bảo các ngươi tiêu xài dè sẻn một chút, liệu cơm gắp mắm, thua từ từ thôi! Có thua có thắng thì mới được! Mục đích là để Vương Khả đắc ý, để hắn膨脹 lên, để hắn tùy tiện, chứ không phải bảo các ngươi đền tiền vốn!" Đồng An An lạnh giọng."Thế nhưng bài mạt chược, bọn ta không khống chế được a! Tụi con làm ván bài linh tinh, Vương Khả lên luôn một ván thuần toàn sắc, đối đối loạn, là tụi con . . . !"
Sắc mặt Đồng An An một trận khó coi, đồ chó má Bắc Đổ Thần, Nam Đổ Thánh, ngay cả chuyện thắng thua cũng không khống chế nổi ư?"Thôi được, tùy các ngươi vậy. Đừng kéo dài nữa, ngày mai sẽ động thủ, hôm nay các ngươi trở về, cố gắng làm cho Vương Khả thắng đi. Ngày mai ta sẽ để Vương Khả trúng chiêu, tóm hắn một mẻ. Hắn ăn bao nhiêu, ta cho hắn nôn ra hết!" Đồng An An lạnh lùng nói."Chỉ cần thua tiền là được? Vậy ta an tâm!" Tên tà ma thở phào nhẹ nhõm.
Đồng An An: "..."
Danh hiệu Bắc Đổ Thần của ngươi là mua bằng tiền hả?"Vậy, Đàn chủ, tiền đâu…?" Tên tà ma hỏi."Không có tiền!" Đồng An An trợn mắt."Hả?""Chẳng phải các ngươi quản kho Chân Nguyên Huyết sao? Ta cho các ngươi giấy nhắn tin, dùng Chân Nguyên Huyết coi như tiền vốn, đi mà chơi với Vương Khả. Quay đầu đợi ta tóm được Vương Khả rồi, sẽ đem Chân Nguyên Huyết trả lại cho kho máu!" Đồng An An trầm giọng."Dạ!"
--- Bắc Đổ Thần trở lại đại lao Thần Long Đảo.
Giờ phút này, đại lao Thần Long Đảo đã biến đổi rất nhiều.
Không còn là một bàn mạt chược đơn độc nữa, mà là bày tới hai mươi bàn, xếp thành một phòng bài bạc.
Một đám tà ma kết bè kết lũ kéo đến, tiếng mạt chược xoa soàn soạt.
Vương Khả kiếm tiền, vì không bị lộ, nhất định phải làm ra vẻ che giấu a, bằng không thì ai nấy cũng thua, chỉ có mình ta thắng, rất nhanh sẽ bị nghi ngờ a, vậy phải làm sao?
Một bàn biến thành hai mươi bàn. Mạnh ai nấy chơi, mọi người đừng có nhìn chằm chằm vào ta nữa, thì sẽ không bị lộ nữa a!
Mị lực của mạt chược chính là ở chỗ này. Vương Khả hơi chỉ điểm một chút là ai nấy cũng thông suốt. Hình thức sơ khai của một phòng bài bạc cứ thế hình thành, mà những phụ kiện đi kèm của nó cũng tự nhiên xuất hiện theo. Thậm chí có tà ma còn nghe theo lời Vương Khả, bắt đầu pha trà, luộc trứng để bán.
Bắc Đổ Thần vừa về tới nơi đã dụi dụi mắt. Cái này, cái này không đúng! Bọn ta là muốn làm cho Vương Khả膨脹 lên, chứ bọn ngươi pha trà, luộc trứng là cái quỷ gì? Định biến đại lao thành chỗ ăn chơi hả? Đàn chủ bên kia đã bắt đầu vận hành kế hoạch rồi. Bên ta không thể bị trật bánh được!"Vương huynh đệ, sao ngươi không đánh bài? Sao lại đứng cạnh cái Vạn Xà Trì này vậy?" Bắc Đổ Thần bước lên phía trước hỏi.
Vương Khả không nói gì, một tên tà ma bên cạnh lên tiếng: "Vương huynh đệ nói, mọi người đánh bài cũng cực khổ, nên muốn kiếm chút gì đó bỏ bụng. Vừa hay thấy cái Vạn Xà Trì này, đang nghĩ xem có nên bắt vài con lên nướng ăn chơi không!"
Bắc Đổ Thần: "..."
Nướng cái đầu nhà ngươi! Bọn ta là muốn để ngươi膨脹 lên, chứ không phải để đám đệ tử Ma Giáo đến đây sống phóng túng nghe chưa. Đàn chủ bên kia đã bắt đầu vận tác rồi. Bên ta không thể như xe bị tuột xích a!"Vương huynh đệ, cái Vạn Xà Trì này không được đến gần đâu, bên trong có trận pháp, Nguyên Anh cảnh trở xuống một khi bước vào sẽ bị áp chế tu vi, không khác gì phàm nhân! Mấy con độc xà bên trong mà xông lên thì có nước chết thôi! Đừng đến gần, không được đến gần!" Bắc Đổ Thần kéo Vương Khả lại khuyên nhủ."Hả? Rơi xuống là bò không lên được hả? Nguy hiểm thật!" Vương Khả lập tức lùi lại hai bước."Vương huynh đệ, hay là chúng ta đánh bài tiếp đi?" Bắc Đổ Thần khuyên nhủ."Ngươi chẳng phải thua sạch rồi sao?" Vương Khả hỏi một cách cổ quái.
Ngươi đã thua hết sạch rồi, còn chơi với ta làm gì nữa? Chẳng lẽ ngươi định cướp?"Ta, ta vẫn còn Chân Nguyên Huyết!" Bắc Đổ Thần hít sâu một hơi nói."Chân Nguyên Huyết hả? Không muốn đâu!" Sắc mặt Vương Khả có chút kỳ lạ.
Ta đâu phải biến thái, thật muốn thứ đó làm gì?"Ngon lắm đó!" Bắc Đổ Thần ra sức khuyên.
Dễ uống hả? Đó là máu người đó cha, ta điên chắc? Hồi xưa ở Địa Cầu ta còn không có bệnh thiếu máu, ngươi còn muốn ta uống máu người?"Vương huynh đệ, ngươi chưa uống nên không biết đó thôi. Chân Nguyên Huyết đối với đệ tử Ma Giáo bọn ta mà nói còn ngon hơn linh thạch nữa đó. Khuyết điểm duy nhất của nó là không để được lâu, nhưng mà nó đáng tiền lắm đó nha. Ngươi không muốn thì có thể đưa cho ta, ta dùng linh thạch mua lại cho!" Một tên tà ma bên cạnh sốt sắng nói.
Vương Khả siết chặt thần sắc, lúc này cậu mới nhớ ra, mình giờ là đồ dỏm, nhất định phải nhập gia tùy tục cùng đám tà ma. Ai nấy cũng bảo Chân Nguyên Huyết ngon, ta cũng nhất định phải không kiềm hãm được giơ ngón tay cái lên mới được."Được thôi! Vậy tới đây!" Vương Khả gật đầu."Chân Nguyên Huyết hả? Thứ tài nguyên khan hiếm này cũng có thể dùng để cá cược ư? Cho ta chơi cùng với!" Mấy tên tà ma kích động muốn xông lên trước."Cút ngay!" Bắc Đổ Thần lập tức đẩy đám tà ma ra.
Chỉ để hai tên tà ma phụ trách tính kế Vương Khả được lên bàn.
Đám tà ma kia tuy tức giận nhưng dường như không dám đắc tội Bắc Đổ Thần, chỉ có thể trơ mắt nhìn ba tên tà ma kia đem từng hộp từng hộp Chân Nguyên Huyết ra đánh bạc với Vương Khả.
Đánh qua đánh lại, Vương Khả phát hiện có gì đó không ổn. Bởi vì ba tên tà ma kia căn bản không thắng tiền, toàn bộ đều thua, dâng tiền cho mình không. Dù cho có thể ù, chúng cũng cố ý thua cho mình."Ơ? Sao kỳ vậy ta?" Vương Khả lập tức siết chặt thần sắc."Vương huynh đệ, vận bài của ngươi tốt quá đi mất, ha ha ha, chơi tiếp, chơi tiếp nữa!" Bắc Đổ Thần cười lớn che đậy.
Vương Khả dần dần nhận thấy có điều chẳng lành, hình như ba tên tà ma này đang tính kế mình thì phải? Thế nhưng chúng đang tính kế ta cái gì? Đây là tình huống gì? Trước kia đánh bài có bao giờ gặp phải chuyện tốt thế này đâu?
Vương Khả rất muốn xuống bàn, nhưng cậu đã thắng quá nhiều Chân Nguyên Huyết rồi. Ván cược lớn như vậy, mấy tên tà ma trên bàn khác đều ngừng chơi, dồn hết ánh mắt về phía này.
Lúc bản thân đang thắng tiền như chẻ tre thế này mà đột ngột xuống bàn thì chắc chắn là vô lý rồi, lại càng không phù hợp với hình tượng "người sắt" dân cờ bạc của mình nữa. Nhưng chúng đang tính kế cái gì đây? Bọn chúng muốn làm gì? Ma Giáo, quả nhiên là hang hùm miệng sói a! Lòng người khó đoán quá đi! Thôi thì vừa kiếm tiền vừa điều tra vụ án vậy!
