Chương 786: Địa ngục giáng lâm
Pháp tướng Phật tổ Như Lai bị pháp tướng Minh Vương nguyên thần đánh bay ra ngoài thành Thi Quỷ Thần Đô, sau khi ổn định thân hình, lộ vẻ kinh ngạc:"Minh Vương thần công? Tiểu nha đầu, sao ngươi biết Minh Vương thần công?" Pháp tướng Phật tổ Như Lai kinh ngạc hỏi."Hừ!" Minh Vương hừ lạnh một tiếng, dậm chân đến ngoài thành."Đừng tưởng rằng ngươi tu luyện Minh Vương thần công thì có thể đấu với ta. Ngươi mới vào cảnh giới Võ Thần, dù điều động thế lực một nước, nhưng căn bản không biết dùng sức mạnh khổng lồ này, hơn nữa theo chiến đấu, lực lượng do một nước cung cấp cho ngươi sẽ ngày càng cạn kiệt! Như Lai Thần Chưởng!" Pháp tướng Phật tổ Như Lai vung tay đánh ra một chưởng."Oanh!"
Một tiếng nổ lớn vang lên, pháp tướng Minh Vương lại bị pháp tướng Phật tổ Như Lai đánh lui lần nữa. Rõ ràng, về mặt lực lượng mà nói, Như Lai Phật tổ không bằng Minh Vương điều động thế lực một nước.
Nhưng, về vận dụng pháp tướng nguyên thần, Minh Vương lại không bằng Như Lai Phật tổ. Như Lai Thần Chưởng tuy bị đánh lui, nhưng kim phù chữ "Vạn" trong lòng bàn tay vừa rồi đã đánh trúng mi tâm Minh Vương trong nháy mắt."A!" Minh Vương phát ra một tiếng kêu thống khổ."Xì xì xì xì..."
Kim phù chữ "Vạn" như đang thiêu đốt mi tâm Minh Vương, Minh Vương đau đớn giơ tay chụp lấy, lôi chữ "Vạn" từ mi tâm xuống, vô số hắc khí bao phủ, rất nhanh thiêu rụi kim phù chữ "Vạn"."Quỷ Thần Kiếm!" Minh Vương quát lạnh một tiếng."Ông!"
Liền thấy, Quỷ Thần Kiếm bỗng nhiên từ trong miệng Minh Vương phun ra, trong nháy mắt phóng to hơn trăm lần, hóa thành một thanh trường kiếm được hắc khí bao quanh.
Quỷ Thần Kiếm vừa ra, thiên địa biến sắc, lấy vị trí Minh Vương làm trung tâm, vô tận âm quỷ chi khí tràn ngập. Dưới chân đại địa trồi lên vô số bộ khô lâu, vô số cương thi, khô lâu, u linh bỗng nhiên xuất hiện ở bốn phương tám hướng của Minh Vương.
Bốn phương tám hướng của Minh Vương tựa như biến thành địa ngục, quỷ vật hoành hành, tàn phá bay múa, âm khí ngút trời.
Mà đối diện, Phật tổ Như Lai cũng mở to mắt nhìn: "Địa ngục giáng lâm? Pháp tướng Minh Vương chấp Quỷ Thần Kiếm, ngưng lĩnh vực địa ngục?""Rống!" "Rống!" "Rống!"…
Trong nháy mắt, vô số quỷ vật trong lĩnh vực địa ngục này lao thẳng tới Như Lai Phật tổ.
Quỷ vật dày đặc, phát ra vô tận tiếng quỷ khóc sói tru, âm phong cuồn cuộn, cảnh tượng địa ngục đáng sợ như tận thế, khiến vô số dân chúng Thi Quỷ Thần Đô mở to mắt nhìn. Ai nấy đều có cùng một suy nghĩ, dù không thể diễn đạt thành lời, nhưng ý nghĩ này gần như trùng khớp đến kinh ngạc với thanh âm Vương Khả phát ra:"Cmn!" Vương Khả quên cả nhai kem, trừng mắt nhìn trận đại chiến ngoài thành."U Nguyệt đây là đem cả Âm Tào Địa Phủ, Âm Phủ Địa Ngục mang đến nhân gian sao?" Vương Khả kinh hãi kêu lên."Oanh!"
Vô số quỷ vật theo Quỷ Thần Kiếm phóng tới Như Lai Phật tổ với khí thế kinh khủng, khiến Như Lai Phật tổ cũng phải chắp tay trước ngực thật nhanh."Phật quang phổ chiếu!" Phật tổ Như Lai hét lớn."Ông!"
Vô số ánh sáng tử kim từ quanh thân Phật tổ Như Lai bộc phát ra.
Trong Phật quang, dường như có vô số Phật Đà, Bồ Tát, La Hán hiển hiện, tụng kinh chống lại Địa Ngục Giáng Lâm. Nhưng thời khắc này, quỷ vật quá nhiều, Phật quang trong nháy mắt bị vô tận quỷ vật bao phủ."Ầm ầm!"
Trong tiếng nổ lớn, núi non ngoài thành rung chuyển không thôi. Minh Vương, Như Lai Phật tổ dần bị hắc phong bao phủ hoàn toàn, mơ hồ có tử quang, kim quang bộc phát. Tuy nhiên, cuộc đại chiến bên trong ngày càng ác liệt, càng thêm hỗn loạn, khiến người ta dần không thấy rõ mức độ kịch liệt của cuộc chiến bên trong."Vương Khả, ngươi sao thế? A, ngươi đang ăn kem? Tình báo là thật? Ngươi thật thích ăn kem?" Mộ Dung Lão Cẩu trừng mắt kinh ngạc kêu lên.
Hoàng Thiên Sư cách đó không xa cũng đột nhiên nghi hoặc nhìn về phía Vương Khả, thấy Vương Khả vừa nhìn đại chiến ngoài thành, vừa nuốt kem ừng ực. Mọi người trong Thiên Sư Điện ngây người."Đây là do công pháp của ngươi? Có thể nuốt kem? Sao ngươi lại ăn kem?" Hoàng Thiên Sư lập tức tiến lên hiếu kỳ hỏi.
Một đám người vây quanh Vương Khả.
Vương Khả: "…!"
Ta ăn kem thôi mà, các ngươi cần phải vây lại quan sát vậy sao?"Các ngươi rảnh rỗi quá sao? Rảnh rỗi thì ra ngoài giúp đi! U Nguyệt đang cản Tử Liên Nhân Hoàng, các ngươi không xen vào được thì đi giúp chỗ khác! A Bính ngươi ở lại, những người khác ra ngoài giúp hết cho ta!" Vương Khả trừng mắt quát."Nhưng mà, ngươi bảo chúng ta đề phòng Hoàng Thiên Sư mà? Nhỡ chúng ta đi rồi, hắn đánh lén ngươi thì sao?" Trương Chính Đạo hỏi.
Hoàng Thiên Sư sắc mặt tối sầm lại, đám người này, cần phải nói thẳng ra vậy sao? Dù ta có ý đó, nhưng ngươi nói lớn tiếng vậy, ta còn mặt mũi nào?"Yên tâm, trong thành còn rất nhiều tướng sĩ, họ vừa bảo vệ bách tính, vừa canh chừng chỗ ta. Nếu Hoàng Thiên Sư dám ra tay với ta, Khương Bính, ngươi hạ lệnh tam quân, toàn lực bảo vệ ta. Đến lúc đó, Vạn Đao Quy Nhất chém chết hắn luôn!" Vương Khả nói.
Sắc mặt Khương Bính đen lại: "Ngươi giữ ta lại, là để ta bảo vệ ngươi?""Nếu không ngươi nghĩ sao? Bây giờ Nữ hoàng U Nguyệt đang chiến đấu, ngươi là quốc sư thì phải ở lại chủ trì đại cục chứ!" Vương Khả trợn mắt nói."Hừ!" Khương Bính hừ lạnh một tiếng.
Hoàng Thiên Sư cách đó không xa lại giật giật mí mắt. Cuối cùng ông ta cũng hiểu vì sao con trai mình luôn nói Vương Khả không phải thứ gì tốt. Đúng là chẳng ra gì, ta còn chưa ra tay mà ngươi đã dám vu khống thanh danh của ta?"Đi nhanh đi, Trương Chính Đạo, Trương Thần Hư, các ngươi dùng lĩnh vực Thiên Sư, Thiếu Âm Dương Đại Trận, phối hợp Bất Giới La Hán, bắt Tử Liên Thánh Sứ, nhanh lên!" Vương Khả thúc giục."Được!" Hai người bay lên trời, hướng về ngoài thành."Đi! Chúng ta đi giúp ba đại Võ Vương!" Mộ Dung Lão Cẩu hét lớn."Ầm ầm!"
Một đám cường giả Nguyên Thần cảnh lập tức rời đi bảy tám phần.
Còn Hoàng Thiên Sư dẫn theo đệ tử Thiên Sư Điện nhìn Vương Khả một cái, hít sâu một hơi, bay lên trời, hướng về phía ngoài thành."A Bính, ngươi để mắt đến Hoàng Thiên Sư, ta cảm giác hắn không có ý tốt!" Vương Khả cau mày nói."Đã bảo đừng gọi ta là A Bính rồi, ngươi có tư cách gì gọi ta là A Bính!" Khương Bính trừng mắt giận dữ."Sao ta không có tư cách? Ta giờ là vị hôn phu của Nữ hoàng, ngươi chỉ là quốc sư, địa vị của ta cao hơn ngươi, sao lại không được? Ngươi cái tính khí ương bướng này, chính là do quá thanh cao, ta đây là rút ngắn khoảng cách của chúng ta! Giúp ngươi bỏ tật xấu, tiện thể đề cao bản thân!" Vương Khả trợn mắt nói.
Mặt Khương Bính đen lại: "Có phải ta nên cảm ơn ngươi không?""Ách, ngươi là tam ca của U Nguyệt, người một nhà, không cần khách khí!" Vương Khả vội nói."Phì! Ngươi tưởng ta khen ngươi đấy à? Hừ, chỉ có cha ta, đại ca, nhị ca mới gọi ta là A Bính. Ngươi là cái thá gì? Ngươi mới Nguyên Anh cảnh, không đủ tư cách!" Khương Bính trợn mắt nói."Ý ngươi là ta đến Nguyên Thần cảnh thì được gọi?" Vương Khả hỏi.
Khương Bính trừng mắt nhìn Vương Khả, ngươi sao lại chấp nhất với cách xưng hô thế này?
Không phải Vương Khả chấp nhất, cũng không phải Vương Khả cố ý chọc giận Khương Bính. Gọi như vậy đích xác có thể rút ngắn quan hệ lẫn nhau, ví dụ như lão Chu, lão Hoàng, gọi riết rồi thành bạn bè của Vương Khả. Vương Khả đương nhiên không bỏ thói quen xấu này."Đừng trợn mắt, ta giờ không gọi ngươi A Bính, chờ ta lên Nguyên Thần cảnh rồi gọi. Nhanh, tiếp tục để mắt đến Hoàng Thiên Sư!" Vương Khả nói."Hắn làm được gì chứ? Thiên Sư Điện cũng ra ngoài giúp rồi kia kìa!" Khương Bính cau mày nói."Giúp? Lúc trước hắn không chịu ra giúp mà? Sao giờ thấy Trương Chính Đạo bọn họ ra ngoài, tự dưng xông ra? Rõ ràng là có bí mật không thể cho ai biết. Nhỡ đâu hắn đánh lén người của chúng ta thì sao? Cẩn thận, gặp nguy hiểm thì cứ quát lên! Dẫn người thiên hạ đến vây xem, buộc hắn không được làm càn!" Vương Khả thúc giục.
Khương Bính nhíu mày nhìn Vương Khả, đúng là, lúc trước bảo Hoàng Thiên Sư cùng Trần Thiên Nguyên ứng phó Tử Liên Nhân Hoàng, hắn không chịu đi, sao giờ lại chủ động ra ngoài?
Lập tức, Khương Bính nhìn về phía bên ngoài.
Mà Vương Khả, lại đang điên cuồng nuốt kem. May mà trước đó chiếm được một lượng lớn kem ly ở Tuyết Ma Điện, nếu không, lần này lại gặp nguy.
Về việc đối chiến với Tử Liên Nhân Hoàng, giờ phút này Vương Khả vẫn chưa quyết định.
Dù có thể chém ra uy lực ngập trời nhờ công đức rót vào Đại Nhật Bất Diệt Thần Kiếm, nhưng tu vi của bản thân quá yếu, chỉ có thể đánh bất ngờ. Đối phó với Tử Liên Nhân Hoàng, dù mình có công đức rót vào, chém ra Đại Nhật Bất Diệt Thần Kiếm, Tử Liên Nhân Hoàng chẳng lẽ sẽ không trốn sao?
Long Hoàng, Hồng Liên Thánh Sứ đời trước, Thi Quỷ Quốc Sư, cũng đều vì chủ quan mà không tránh khỏi, nên mới chết dưới kiếm. Lần trước, bản thể Bạch Liên Thánh Sứ còn có dấu vết né tránh nên mới không chết. Tự mình đối chiến Tử Liên Nhân Hoàng thì khẳng định không xong.
Cũng may giờ U Nguyệt đã hóa thành Minh Vương, có thể chống lại.
Trong thành, một bộ phận tướng sĩ chống lại thiên phạt, một bộ phận thủ hộ toàn thành.
Ngoài thành, Minh Vương đại chiến Như Lai Phật tổ! Cuộc chiến với phong bạo lực lượng cường đại, ai cũng không thể nhúng tay.
Trần Thiên Nguyên đối chiến với phân thân Tử Liên Nhân Hoàng. Trong chốc lát, kiếm đạo lĩnh vực mở ra, một mảnh sơn lâm trên bầu trời đã bị vô tận kiếm khí bao trùm. Toàn bộ khu vực đó đều là kiếm khí, nhìn từ xa, như một cái cối xay thịt khổng lồ, khiến người kinh hãi. Nơi kiếm khí đi qua, cây cối sơn lâm đều bị nghiền nát, vô cùng kinh dị. Phân thân Tử Liên Nhân Hoàng điều động vô tận lôi điện chống cự. Trong chốc lát, lôi điện và kiếm khí va chạm, nổ vang trời đất. So với chiến trường của Minh Vương và Như Lai Phật tổ, chiến trường của Trần Thiên Nguyên càng thêm kinh dị trong mắt người thường.
Ở một nơi khác, ba đại Võ Vương đánh trận với ba tướng của Tử Liên, dường như bất phân thắng bại."Tướng quân, chúng ta đến giúp các ngươi!""Triệu Vũ Vương, chúng ta đến giúp ngươi!"…
Một đám cường giả bay thẳng tới chiến trường của ba đại Võ Vương. Mộ Dung Lão Cẩu dù chỉ là Nguyên Thần cảnh, không đánh lại Võ Thần cảnh, nhưng quấy rối thì thừa sức. Thỉnh thoảng đánh lén trong bóng tối cũng khiến ba đại Võ Vương chiếm được thế thượng phong.
Một nơi khác, Trương Thần Hư, Trương Chính Đạo bay thẳng tới chỗ của Bất Giới La Hán."Lĩnh vực Thiên Sư!" Trương Thần Hư hét lớn."Chết tiệt!" Tử Liên Thánh Sứ kinh hãi kêu lên."Oanh!"
Tất cả mọi người bị trùm vào trong lĩnh vực Thiên Sư. Bất Giới La Hán tất nhiên sẽ chiếm thượng phong. Nhưng, Hoàng Thiên Sư cũng tới.
Hoàng Thiên Sư mang theo đệ tử Thiên Sư Điện vây lĩnh vực Thiên Sư ở giữa."Vương Khả, chúng ta đang chiếm thượng phong. Hoàng Thiên Sư không đi giúp Trần Thiên Nguyên mà lại đến lĩnh vực Thiên Sư làm gì?" Khương Bính nói."Ta biết đâu được!" Vương Khả cau mày nói."Bành!"
Hoàng Thiên Sư thoáng cái đã chui vào lĩnh vực Thiên Sư."Không ổn rồi, hành vi của Hoàng Thiên Sư này không phù hợp logic. Bảo Trương Thần Hư bọn họ cẩn thận, hô một tiếng!" Vương Khả thúc giục.
*P/S: Ba chương xong!*
