Chương 896: Đây là sáo lộ của ta
"Nhận lầm người? Sao có thể, ngươi hóa thành tro ta vẫn nhận ra! Cung hoàng, người cẩn thận, Tào Hùng này giả mạo thị vệ của ngài, chắc chắn muốn làm chuyện xấu với ngài, cẩn thận đó, mau bắt hắn lại!" Vương Khả lập tức khẩn trương kêu lên.
Bộ mặt tên thị vệ kia biến đổi liên tục, mẹ nó, ta rốt cuộc bại lộ chỗ nào?"Vương Khả, ngươi có nhìn lầm không? Thị vệ của phụ hoàng, sao có thể là Tào Hùng?" Cung Vi cũng kinh ngạc nói."Nhất định là hắn, ta có chắc chắn, hắn là đồ đệ Khương Đệ Nhất, là tà ma, hắn mang theo mặt nạ da người, sao ta nhận không ra? Hắn chắc chắn phải ám sát phụ hoàng! Mau, mau bắt hắn lại!" Vương Khả lập tức lùi hai bước, nhường chiến trường lại cho mọi người.
Cung Vi tự nhiên tin tưởng Vương Khả, lập tức cùng Sắc Dục Thiên bày ra tư thế song kiếm hợp bích, muốn động thủ.
Tên thị vệ kia sắc mặt âm tình bất định một hồi, bực bội chậm rãi bóc mặt nạ da người trên mặt xuống."Xoẹt!"
Mặt nạ da người bị xé mở, không phải Tào Hùng thì là ai?
Chỉ là, giờ phút này Tào Hùng vô cùng tức giận, mẹ nó, ta ngụy trang kín kẽ như vậy, sao có thể bị phát hiện?"Vương Khả, sao ngươi phát hiện ra ta? Ta sơ hở ở đâu? Ngụy trang của ta hoàn hảo như vậy, sao có thể có sơ hở?" Tào Hùng tức giận hỏi."Ngươi thật tự tin quá nhỉ? Hừ, ngươi quên rồi sao, lần trước ngươi đi Thập Vạn Đại Sơn, bị ta treo ngược lên đánh, còn chụp ảnh?" Vương Khả trợn mắt nói."Cái gì?" Tào Hùng ngẩn người.
Lần đầu tiên cùng Tây Môn Tĩnh đến Thiên Lang Tông gây chuyện, mình đích thật bị Vương Khả bắt lại, còn bị chụp mấy tấm ảnh không mặc quần áo nữa chứ, nhưng mà, ngươi lôi chuyện đó ra làm gì?"Khi đó, ta biết ngay, ngươi thích xăm hình, hơn nữa còn xăm linh tinh mấy thứ lộn xộn, hình xăm này từ sau lưng kéo dài xuống cánh tay, kéo dài xuống mu bàn tay, tự ngươi nhìn xem, trên mu bàn tay phải của ngươi, có phải có một đóa hoa sen xăm không? Mẹ nó, hình xăm rõ ràng thế kia, lần trước ta đã nhớ kỹ, giờ thấy hình xăm này, sao ta nhận không ra? Ngươi có hóa thành tro, ta vẫn nhận ra ngay!" Vương Khả trừng mắt vạch trần."Hình xăm? Hình hoa sen?" Mọi người đều nhìn về phía mu bàn tay phải của Tào Hùng.
Quả nhiên, trên mu bàn tay phải của Tào Hùng, có một đóa hoa sen màu đỏ, đây chính là bí mật bại lộ Tào Hùng?
Tào Hùng càng biến sắc: "Ngươi nói cái này?""Đúng đấy, ngươi bại lộ thế này rồi, ngươi nghĩ ta không nhận ra sao?" Vương Khả trợn mắt nói.
Tào Hùng đưa tay chụp vào hình xăm trên mu bàn tay, một trảo, đóa hoa sen kia bị hái xuống."Ôi chao, hình xăm này còn hái xuống được nữa à?" Vương Khả ngẩn người."Đây không phải hình xăm, đây là pháp bảo, Uẩn Hỏa Áo, dùng để tu luyện công pháp hỏa hệ, có thể phụ tá tụ tập hỏa khí, không phải chỉ mình ta có, nhiều người đều mua Uẩn Hỏa Áo, rất nhiều người dùng cái này!" Tào Hùng trừng mắt giận dữ nói."Sao có thể?" Vương Khả trợn mắt nói."Ngươi không tin? Hỏi bọn họ xem!" Tào Hùng trừng mắt giận dữ nói.
Sắc Dục Thiên bên cạnh gật đầu: "Không sai, Vương Khả, ngươi xem, ta dạo này cũng chuộng Uẩn Hỏa Áo, ta cũng có này!"
Vừa nói, Sắc Dục Thiên vén tay áo lên, trên cánh tay cũng có một hình xăm giống vậy, một đóa hoa sen màu đỏ đang nở rộ."Sao? Sao có thể? Trước kia ngươi không có mà!" Vương Khả trợn mắt nói."Trước kia ở Thập Vạn Đại Sơn không mua nổi, nên không mua, Vi Vi tặng ta đấy!" Sắc Dục Thiên đắc ý nói."Ách? Đồ này đắt lắm à?" Vương Khả trợn mắt nói.
Sắc Dục Thiên gật đầu.
Vương Khả quay đầu nhìn về phía Tào Hùng: "Ngươi không có việc gì mua pháp bảo đắt thế làm gì?"
Tào Hùng: "!"
Ta mua pháp bảo đắt tiền thì liên quan gì đến ngươi. Mấu chốt là, ngươi làm lộ thân phận của ta đấy, ngươi..."Nếu đây không phải hình xăm, chỉ là pháp bảo, vậy vừa rồi vì sao ngươi lại tự dưng bại lộ bản thân?" Vương Khả trừng mắt hiếu kỳ hỏi.
Tào Hùng thiếu chút nữa tức đến ngất đi: "Không phải ngươi cứ khăng khăng thân phận của ta, còn nói ta hóa thành tro ngươi vẫn nhận ra sao?""Ta hiểu lầm mà! Trước giờ có ai giới thiệu pháp bảo này cho ta đâu, ta biết thế nào được!" Vương Khả trợn mắt nói.
Tào Hùng: "!"
Một câu hiểu lầm là xong chuyện sao? Ta bại lộ rồi, ngươi bị bệnh tâm thần à!"Tào Hùng, ngươi giả mạo thị vệ, muốn ám sát phụ hoàng? Tự tìm đường chết!" Cung Vi trừng mắt."Đại Uy Thiên Long!" Sắc Dục Thiên cũng lập tức muốn xuất thủ, muốn biểu hiện trước mặt nhạc phụ."Dừng tay!" Cung Sơn Hải lại đen mặt hừ lạnh một tiếng."Phụ hoàng?" Cung Vi khó hiểu hỏi."Hoàng thượng, thần...thần có tội!" Tào Hùng lập tức khổ sở quỳ xuống.
Cung Sơn Hải hung hăng trợn mắt nhìn Tào Hùng, ngươi làm cái trò gì thế hả? Không thể kín đáo hơn được sao, thế này thì làm thế nào?"Cung hoàng, Tào Hùng không phải người tốt, hắn là đồ đệ tà ma Khương Đệ Nhất, ta có chứng cứ!" Vương Khả lập tức nói.
Cung hoàng trầm mặc một hồi, mới thở sâu."Ta biết, Tào Hùng vừa rồi mang mặt nạ da người, là ta bảo hắn mang, để tránh các ngươi hiểu lầm! Vốn dĩ, còn muốn chờ một thời gian nữa mới nói, bất quá giờ các ngươi phát hiện ra rồi, ta cũng nói thẳng vậy!" Cung hoàng trịnh trọng nói."A?" Mọi người nhìn về phía Cung hoàng."Tào Hùng là thần tử của ta, ngày trước, ta có thám tử báo tin, thăm dò được Khương Đệ Nhất có thể là tà ma, lúc đó ta giật mình lắm, nhưng việc này ta nói ra, chắc chắn không ai tin, huống chi ta với Thiện hoàng vì Luân Hồi Bàn còn có chút xích mích, nếu ta vạch trần Khương Đệ Nhất, rất có thể sẽ bị cắn ngược, nhưng ta không thể làm ngơ, liền phái Tào Hùng đến nằm vùng bên cạnh Khương Đệ Nhất, nên mới khiến các ngươi cho rằng Tào Hùng là người của tà ma! Nhân dịp các ngươi phát hiện thân phận Tào Hùng, ta cũng tiện thể minh oan cho hắn!" Cung Sơn Hải cười khổ nói."Cái gì? Hắn là phái đi làm nằm vùng bên Khương Đệ Nhất?" Vương Khả thần sắc cổ quái nói.
Tào Hùng phiền muộn trong lòng, chắp tay trước ngực, gật đầu: "Vương Khả, trước đây có nhiều hiểu lầm, mọi chuyện đều là Khương Đệ Nhất sắp xếp cho ta, rất xin lỗi!""Thì ra là thế!" Sắc Dục Thiên thần sắc cổ quái nói.
Vương Khả vuốt đầu, nhìn về phía Tào Hùng: "Tào Hùng, ngươi là Thượng thư Đại Thiện Hình bộ, đồ đệ Khương Đệ Nhất, thị vệ của Luân Hồi Nhân Hoàng, ngươi có thân phận nào khác không?""Tại hạ còn là tục gia đệ tử La Hán Điện, gia sư là Thủ tọa La Hán Điện, Viên Diệu La Hán!" Tào Hùng nói."Ngươi là đồ đệ của Viên Diệu?" Cung Vi kinh ngạc nói.
Giờ phút này, Tào Hùng buồn bực nhìn Vương Khả, hết cách rồi, ai bảo mình xui xẻo, gặp phải cái Vương Khả hại người, còn phải bản thân bại lộ hết không nói, còn phải Cung hoàng hoà giải.
Vương Khả lại nhíu mày nhìn Cung hoàng và Tào Hùng, thần sắc có chút cổ quái."Vương Khả, ngươi làm cái vẻ mặt gì thế?" Cung Vi cau mày nói."Ta chỉ thấy kỳ lạ, Tào Hùng hết thân phận này đến thân phận khác, cái sáo lộ này quen quen thì phải?" Vương Khả sắc mặt khó coi nói.
Chẳng phải đây là thủ đoạn ta hay dùng để lừa người sao? Sao ở trên người Tào Hùng, ta lại thấy bóng dáng ngày xưa của mình?"Sáo lộ quen quen là sao?" Cung Sơn Hải nghi ngờ hỏi.
Vương Khả nhìn Cung hoàng: "Cung hoàng, vốn dĩ ta không nên nghi ngờ ngài, nhưng ngài và Tào Hùng kẻ tung người hứng, khiến ta có cảm giác cấp bách!""Cảm giác cấp bách gì?" Cung Sơn Hải nghi ngờ hỏi."Ta cảm thấy, ngài và Tào Hùng đang hát đôi, lừa chúng ta!" Vương Khả thần sắc cổ quái nói.
Sắc mặt Cung Sơn Hải cứng đờ: "!""Vương Khả, đừng vu khống hoàng thượng!" Tào Hùng lập tức cả giận nói."Vương Khả, sao phụ hoàng ta có thể lừa ngươi? Chắc ngươi nghĩ lầm!" Cung Vi tức giận nói."Sao có thể? Trước kia mỗi lần ta lừa người, chính là như vậy! Trước hết là khen đối phương hết lời, sau đó kết nối, giới thiệu bạn gái, rồi lại cho đối phương biết gì nói nấy, lại kể lể bản thân khó xử, sau đó cam đoan không nhúng tay vào việc của đối phương, còn cung cấp chút giúp đỡ nhỏ, khiến đối phương mang ơn, kỳ thật, là dẫn đối phương nhảy vào hố lửa! Sáo lộ này, sao quen thuộc thế? Cung hoàng, có phải các ngươi cũng định làm thế không?" Vương Khả hiếu kỳ hỏi.
Cung hoàng trừng mắt Vương Khả: "!"
Ngươi, sao ngươi biết?"Vương Khả, hoàng thượng khen ngươi là xuất phát từ tấm lòng, giới thiệu công chúa cho ngươi là tán thưởng ngươi, nói cho ngươi biết chuyện của La Hán Điện và Tây Môn Tĩnh, lại còn đáp ứng không nhúng tay vào, là nể mặt công chúa, phái ta đi giúp các ngươi, ngươi!" Tào Hùng tức giận nói."Đủ rồi!" Cung Sơn Hải trừng mắt nhìn Tào Hùng.
Ngươi còn dò số thứ tự cái sáo lộ lừa người của Vương Khả ra làm gì? Đều tại ngươi, ai bảo ngươi không giải thích được mà để lộ thân phận?"Phụ hoàng, lời Vương Khả nói là thật sao?" Cung Vi nhíu mày nhìn Cung Sơn Hải.
Cung Sơn Hải đen mặt: "Con gái, con tin Vương Khả mà không tin ta?""Không phải, chỉ là cái Tào Hùng này, vừa rồi còn mang mặt nạ da người, nếu không phải tự hắn nhất định phải bại lộ bản thân, chúng ta đã không phát hiện ra rồi!" Cung Vi cau mày nói.
Tào Hùng mặt đen thui, ai nhất định phải lộ thân phận mình chứ? Ta cũng bị lừa mà!"Nhiều lời vô ích, những gì nên nói ta đã nói cho các ngươi biết rồi, con gái, ta lừa ai cũng không lừa con đâu! Chuyện Tây Môn Tĩnh, con cứ đến La Hán Điện tìm hiểu một lần, sẽ biết thật giả!" Cung hoàng trầm giọng nói."A, được rồi! Vậy chúng con tự đi thôi, không cần Tào Hùng đi theo!" Cung Vi gật đầu.
Sắc mặt Tào Hùng cứng đờ, ta không đi cùng các ngươi, ta lừa các ngươi thế nào được? Thế này, chưa ra quân đã chết rồi sao? Ta còn chưa bắt đầu lừa, các ngươi đã không mang theo ta rồi?"Tuỳ các ngươi! Được rồi, ta mệt rồi, về nghỉ trước đây!" Cung Sơn Hải trầm giọng nói.
Nói xong, Cung Sơn Hải cất bước rời đi, thị vệ cũng theo sát phía sau, rất nhanh biến mất."Hoàng thượng!" Tào Hùng cũng vội vã muốn đi theo.
Mình làm hỏng chuyện rồi, giờ phải làm sao đây? Hoàng thượng đã tính toán kỹ, lại thất bại trong gang tấc?"Cung Vi, phụ hoàng ngươi làm sao vậy? Ta chỉ nói là nghi ngờ cái sáo lộ của họ, chỉ là nghi ngờ thôi, có khẳng định đâu, nói vài câu thôi mà, sao họ vội vàng đi thế? Không phải muốn giúp chúng ta sao? Sao họ trở mặt rồi?" Vương Khả trợn mắt nói.
Cung Vi, Sắc Dục Thiên trừng mắt nhìn Vương Khả, vừa rồi sao ngươi không nói rõ ràng ra?
Tào Hùng vừa mới bay lên, chưa đi xa nghe Vương Khả quở trách, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu. Chẳng phải ngươi vừa ghét bỏ chúng ta sao? Chúng ta đi rồi, ngươi lại trách chúng ta không chu toàn?
