Chương 181: Chư Hầu Hội Minh
=== oOo ===
Thẩm An nghe vậy thì chần chừ một lát, lắc đầu thưa:
- Tiểu thái giám tới đây thông bẩm có nói, Tả Tướng đại nhân cũng không sốt ruột
- Không sốt ruột sao
Vậy cứ để y chờ đi
Dương Mộc bĩu môi
Hắn phát hiện, gần đây mỗi khi Khổng Thượng Hiền tìm mình đều vừa đúng lúc mình đang có hứng
Ví dụ như hôm nay, hắn vừa mới gọi bốn phi tần đến, đang muốn thoải mái thảnh thơi ngủ một giấc thì bị phá hỏng như thế, rõ ràng không thể tiếp tục nữa
Cuộc sống hủ bại của ta…
Dương Mộc thầm than
Nói Khổng Thượng Hiền đến không phải lúc không bằng nói cuộc sống của hắn trở nên sa đọa rồi, trên cơ bản lúc nào cũng là đang hưởng thụ
Mà trời sắp tối rồi, Khổng Thượng Hiền không ngủ sao
Nói thì nói vậy, trong lòng Dương Mộc cũng biết Khổng Thượng Hiền làm người cẩn trọng
Ở thời đại mặt trời mọc thì làm mặt trời lặn thì ngủ này không có mấy quan viên mất ăn mất ngủ
Dù thời gian này hắn sống như một hôn quân, nhưng phải thừa nhận, vẫn phân rõ được chủ thứ
Được bốn nàng phục thị, Dương Mộc sửa sang lại quần áo một chút, mặc thường phục rời Hậu cung, tiến vào Tử Thần Điện
Khổng Thượng Hiền thấy hắn ăn mặc như vậy lập tức hiểu chuyện gì xảy ra
Nhưng hắn vẫn không đổi sắc, có vẻ không thấy ngại vì quấy rầy hứng thú của Hoàng Đế Bệ Hạ
Sau khi hành lễ liền đứng sang một bên
Thấy hắn không nói gì, Dương Mộc hơi bất ngờ, hỏi:
- Tả Tướng đại nhân của trẫm, đêm rồi còn tới bái phỏng, có chuyện gì vậy
- Thần cả gan xin hỏi Bệ Hạ, thế nào là đêm
- Gà thỏ về chuồng, ban ngày đã hết, cửa cung đã đóng, chẳng lẽ không phải ban đêm sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Khi thần đến trên đường vẫn còn buôn bán, xe ngựa vẫn còn qua lại, xem ra đã qua gần hai canh giờ
- Ồ
Chẳng lẽ ái khanh đang phàn nàn trẫm tới chậm
Dương Mộc trêu ghẹo
Quả thực Khổng Thượng Hiền tiến cung đã được hai canh giờ, chủ yếu là vì quãng đường từ nội đình tới hậu cung khá xa, một lần tới báo, một lượt quay lại, cộng thêm thời gian hắn cố ý kéo dài, nên mới phải chờ ở Tử Thần Điện lâu như vậy
Khổng Thượng Hiền cúi đầu, chắp tay thưa:
- Thần không dám
Thần có một vật muốn hiến lên Bệ Hạ
- Ah
Hiến vật quý sao
Dương Mộc kinh ngạc
Xưa nay Khổng Thượng Hiền làm việc luôn cẩn thận tỉ mỉ, không làm mấy chuyện a dua nịnh hót
Nay đột nhiên lại nói muốn dâng thứ gì đó, rất tự nhiên khiến cho người ta nghĩ tới bảo vật
Hay là… Không có chuyện gì chứ
Quả nhiên, Khổng Thượng Hiền đi sang bên sườn điện, lấy một cái hộp do tiểu thái giám đang bưng, sau đó lấy ra một chồng vải lụa, mở ra xem, đó là một tấm bản đồ
Trên đó có viết một hàng chữ lớn: “Vạn dặm giang sơn đồ”
Dương Mộc nhìn lướt một lượt rồi nhìn sang Khổng Thượng Hiền, hỏi:
- Ái khanh có ý gì
Khổng Thượng Hiền chắp tay vái:
- Bệ Hạ, thần lo chuyện Thương Quốc đã hơn nửa năm, tận mắt chứng kiến hùng tài của Bệ Hạ, hưng dân sinh, trừ tệ nạn chính trị, quét Trịnh Thân, quốc lực Đại Thương Quốc ta tăng lên rất lớn, đứng hàng chư hầu, đã có khí phách đại quốc
Thế nhưng gần đây thần thấy Bệ Hạ đã rơi vào trong ôn nhu, biếng nhác chìm đắm trong tửu sắc, không khác gì với chủ cũ ngày xưa
Không khác gì với chủ cũ ngày xưa
Dương Mộc thầm oán
Chủ cũ mà Khổng Thượng Hiền nhắc tới đây chính là Hoàng Đế Trịnh Quốc Trịnh Dư Phạm, là một phế nhân nằm bẹp trên giường lâu ngày, một vị vua mất nước
Khổng Thượng Hiền ví von như vậy, không thể nói là không nặng lời
- Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì
Dương mộc nhàn nhạt hỏi
Khổng Thượng Hiền cúi đầu bái thưa:
- Bệ Hạ chính là minh quân, thần không thể khuyên can, chỉ xin dâng lên một bức địa đồ mong Bệ Hạ giữ được tỉnh táo
Thiên hạ này tuyệt đối không phải chỉ có một góc như Thương Quốc
Bệ Hạ đã từng nói, hiện giờ là thời đại tranh đấu, chư hầu thiên hạ bất mãn, ngắn ngủi chỉ trong mấy chục năm đã có mười mấy quốc gia diệt vong, sát nhập, thôn chính
Nếu Bệ Hạ sa vào hưởng lạc trước mắt, Thương Quốc nguy rồi
Dương Mộc thầm gật gù
Khổng Thượng Hiền nói rất có lý, nhưng hắn đâu có lười biếng
Làm Hoàng Đế hơn nửa năm thật vất vả, lúc này khí trời đã lạnh dần, chỉ nghỉ tạm mấy tháng đã bị xem là hôn quân sao
Từ khi thành lập mười hai bộ, thiết trí hai Thừa tướng, Thương Quốc đã dần dần từ nhân trị đi lên con đường pháp trị
Pháp trị ở nơi này không phải là luật pháp mà hậu thế tuân thủ, mà là nói tất cả đều có quy định chung, dù gặp phải hôn quân mấy năm không vào triều chính, quốc gia vẫn có thể vận chuyển bình thường
Thế là, hắn thản nhiên đáp:
- Lời khanh nói sai rồi
Trị nước như nấu món ngon, không thể gấp, không thể nóng
Hiện giờ đã có hai vị Thừa tướng phụ tá, lại có quan viên mười hai bộ ai làm việc nấy, Thương Quốc lớn chừng này thôi, chẳng lẽ không cho phép trẫm nghỉ ngơi một lát
Khổng Thượng Hiền lại bái:
- Bệ Hạ minh giám
Thần có nghe, một ngày biếng nhác là ngày ngày biếng nhác
Ví dụ như bách tính Thương Quốc hiện tại, tất cả mọi người đều được hưởng cuộc sống giàu có rồi, còn có ai muốn quay lại quá khứ nhẫn nhục chịu đói nữa
Cái đó gọi là, từ kiệm thành sang dễ, từ sang thành kiệm khó
Nếu Bệ Hạ nhàn rỗi thì có thể thăm hỏi quân đội, có thể đi tuần sát dân gian, có thể ra ngoài làm nông… Tửu sắc không tốt cho sức khỏe, xin Bệ Hạ lấy quốc gia làm trọng
- Đây không phải khuyên can sao…
Dương Mộc thầm than thở, nhưng không có lời nào phản bác
Khổng Thượng Hiền nói không sai, một khi dưỡng thành thói quen lười biếng sẽ khó mà thay đổi
Nhưng những gợi ý đằng sau, như đi tuần sát dân gian, thăm hỏi quân đội, làm gương giả vờ giả vịt đi làm nông…
Giống như một đứa trẻ con vừa làm xong bài tập thì bị người lớn bắt được, hỏi ngươi hôm nay làm xong bài chưa
Làm xong à
Làm xong rồi thì đi làm việc nhà, còn nhiều lắm..
Dương Mộc lại mở ra “Giang sơn vạn dặm đồ” xem
Lần này ánh mắt của hắn ngưng trọng hơn rất nhiều
Đây không phải chỉ là một tấm bản đồ bình thường, tất cả các nước chư hầu chủ yếu của Vương Triều Đại Lễ đều được đánh dấu
Nhân khẩu, binh lực, thành trì của mỗi quốc gia đều có ghi chú
Liếc qua là thấy, trong chư quốc, Thương Quốc coi như đứng hạng chót, mười nước cùng hạng còn lại hoặc là rừng thiêng nước độc, hoặc là phụ thuộc nước lớn
- Ái khanh đang muốn kích trẫm sao
- Nếu Bệ Hạ có thể phấn đấu đi lên, Đại Thương Quốc ta chưa chắc đã không thể quật khởi
Năm năm mười năm sau, khi chư hầu hội minh, tất có một vị trí dành cho Bệ Hạ
- Chư hầu hội minh… ái khanh nói đùa
Dương Mộc mỉm cười nói:
- Dù Thương Quốc có quật khởi, trẫm cũng không thích tham dự chư hầu hội minh
Huống hồ, lúc này nói đến chuyện hội minh còn hơn sớm
- Lời ấy của Bệ Hạ sai rồi
Mấy trăm năm qua dù đã nhiều lần đổi bá chủ, nhưng hội minh vẫn còn thì tự có đạo lý của nó
Đây là một bước chắc chắn phải đi nếu muốn xưng bá thiên hạ
Nếu Bệ Hạ chỉ muốn an phận ở tại một góc, từ từ bị nước khác chiếm đoạt thì cũng thôi, nếu có chí khí lớn thì tất yếu phải tới hội minh một lần
Lời này của Khổng Thượng Hiền có thể nói là không có chút khách khí nào nữa rồi, đạo lý ẩn chứa trong đó vô cùng sâu sắc
Tục ngữ có nói, một hảo hán có ba cái lợi, một nước chư hầu dù có cường đại cỡ nào cũng không thể một mình chống lại các quốc gia trong thiên hạ
Xưng bá thu tiểu đệ, khuất phục các nước khác là một bước nhất định phải đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Bệ Hạ vừa mới nói, chuyện hội minh vẫn còn sớm, mà lần này thần tới đây chính là vì việc này
- Ồ
Không phải tới đưa cho trẫm bản “Giang sơn vạn dặm đồ” này sao
- Bệ Hạ nói đùa
Khổng Thượng Hiền hơi lúng túng cười chắp tay:
- Lần này thần tới, mang địa đồ đến chỉ là một việc
Còn một việc khác cần thương thảo với Bệ Hạ, đó là chuyện chư hầu hội minh
- Chư hầu hội minh
Dương Mộc nghi ngờ hỏi
- Đầu tháng, Tấn Quốc đã chiếu cáo thiên hạ, mời chư hầu trong thiên hạ hội minh
Mới hôm qua, một sứ thần Tấn Quốc đã tới Hoàng thành Thương Quốc, dâng lên một quyển công văn
Quan viên Bộ Ngoại giao không quyết định được, cho nên được chuyển tới tay thần
Tấn Quốc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hội minh
Dương Mộc gõ gõ bàn:
- Ái khanh từ nhỏ đã đi khắp thiên hạ, lần này vội vàng tới gặp trẫm chắc hẳn trong lòng đã có chủ ý, không ngại nói thử một chút