Bất Hủ Đế Hoàng

Chương 197: Chư Quốc Phạt Ngụy




Chương 197: Chư Quốc Phạt Ngụy

=== oOo ===


Tuân Ngô không để ý tới ánh mắt Hoàng Đế các nước, tiếp tục thong dong nói:

- Năm xưa Tiên Đế Đại Tấn hội minh đã từng định ra minh ước với chư quốc, trong thời gian diễn ra hội minh không thể bốc lên chiến sự
Nhưng những năm gần đây, quốc sự Đại Tấn bất ổn, Ngụy Quốc nhiều lần phạm giới, chiếm đoạt rất nhiều tiểu quốc xung quanh
Lần này hội minh, Ngụy Quốc càng coi trời bằng vung, dám xâm lấn phía tây Tấn Quốc ta
- Vì sao mấy hôm trước không nói với Hoàng Đế các nước
Một vị Hoàng Đế lạnh giọng hỏi
Tuân Ngô cúi đầu với hắn, sau đó đáp:

- Chư vị Quân Vương đã đến Tấn Quốc ta, ưu tiên hàng đầu chính là an toàn
Bệ Hạ Đại Tấn nghĩ cho sự an nguy của Hoàng Đế các nước nên không nhiều lời, để tránh gây ra khủng hoảng
Mới đêm qua tiền tuyến có chiến báo về, quân đội Tấn Quốc ta đại thắng, nên mới thở ra một hơi, mời các vị hội minh
- Vậy lần này hội minh các nước sẽ thương thảo chuyện gì
Tuân Ngô đáp:

- Ngụy Quốc dần dần quật khởi, lòng lang dạ thú, Tấn Quốc ta thề phải chia cắt Ngụy Quốc, làm cho Ngụy Quốc biến mất khỏi chư quốc
Vì sao lại có lần hội minh này
Bởi vì Ngụy Quốc rất lớn, một mình Tấn Quốc ta đương nhiên không thể độc chiếm
Đây là tấm lòng rộng lớn của Hoàng Đế Bệ Hạ nước ta, xin chư vị hiểu cho nỗi khổ tâm của Tấn Quốc ta
Về tâm ý của Hoàng Đế Bệ Hạ Tấn Quốc ta, chư vị nghĩ như thế nào
Trên quảng trường lặng thinh chỉ còn tiếng thở dốc, thật lâu sau vẫn không ai nói gì
Dưới vẻ bề ngoài thận trọng trầm mặc, bộ não của Hoàng Đế các nước lớn đều đang vận chuyển cực nhanh, cân nhắc lợi hại được mất
Mới nghe thì mưu đồ này không những hùng vĩ, mà các nước đều có lợi
Nhưng nghĩ cẩn thận lại thì có nhiều bí ẩn
Chia cắt Ngụy Quốc đương nhiên sẽ động tới cách cục trong thiên hạ
Lúc đầu Tấn Quốc làm chủ, địa bàn đã đủ lớn, quốc lực hưng thịnh chèn ép các nước xung quanh không thở nổi
Nếu giờ lại diệt Ngụy Quốc thì chẳng phải sẽ phá vỡ cân bằng hiện tại, nhanh chóng xóa bỏ các nước xung quanh, dần dần xâm chiếm các nước sao
Đây chỉ là một vấn đề trong số đó
Thứ hai, Ngụy Quốc là một nước lớn, đã tồn tại từ khi Vương Triều Đại Lễ sinh ra
Mấy trăm năm qua, Hoàng tộc vững như bàn thạch chưa từng đổi chủ, lại thêm nền chính trị nhân từ, thần dân trong nước đều quy thuận
Vì thế không dễ chia cắt
Thứ ba, Ngụy Quốc có tâm tranh bá, đã dùng đủ mọi thủ đoạn lung lạc các nước lớn xung quanh từ lâu
Nếu muốn chia cắt Ngụy Quốc, các nước xung quanh cũng phải cân nhắc cẩn thận
Nói cách khác, ngoại trừ Tấn Quốc dẫn theo một đám tiểu đệ đi chia cắt, các nước còn lại chỉ có thể một mình phấn chiến, miệng có to cũng không nuốt vào được
Còn các nước cách Ngụy Quốc khá xa thì sao
Hiện tại, các nước lớn áp chế lẫn nhau thì bọn họ mới có thể tranh thủ sống được ở một góc, nhưng nếu cân bằng bị đánh phá, vậy sẽ tăng thêm nhân tố ảnh hưởng đến sự ổn định của nước mình
Một trăm năm trước, thiên hạ có gần hai trăm nước chư hầu, có thể sống sót tới bây giờ thì có nước nào là không trải qua sóng gió mấy lần
Một khi liên quan đến nền tảng, dù Hoàng Đế có ngu ngốc hơn nữa cũng quyết không khinh suất tỏ thái độ
Tuân Ngô dừng một lát, chắp tay nói:

- Các vị Bệ Hạ, lần này hội minh, Tấn Quốc ta sẽ đặt ra ba điều ước pháp với các nước
Thứ nhất, lần này chỉ cần phủi sạch quan hệ với Ngụy Quốc, dù có xuất binh hay không thì Tấn Quốc ta cũng coi là minh hữu
Thứ hai, phàm là bằng hữu thì Tấn Quốc ta sẽ ủng hộ nước đó thôn tính các nước xung quanh đầu nhập vào Ngụy Quốc hoặc nước trung lập, nếu nước khác can thiệp sẽ là kẻ địch của Tấn Quốc ta
Thứ ba, chỉ cần là minh hữu của Tấn Quốc, Tấn Quốc ta tuyệt đối sẽ không phạm giới
Trên quảng trường, Hoàng Đế các nước vẫn lặng ngắt như tờ
Cuối cùng mọi người đã hiểu tại sao Lan Quốc, Bình Quốc và Chu Quốc lại tới muộn
Chắc chắn bọn họ đã bị uy hiếp như vậy
Tuân Ngô nói lên ba điều, điều thứ nhất không ai coi là thật
Quan hệ ngoại giao giữa các nước được xây dựng dựa trên quốc lực, dù là minh ước bãi binh cũng chỉ đổi được chút thời gian thở dốc, sau đó sẽ lại tiến đánh
Tấn Quốc còn không phải là đánh ra đến sao
Điều thứ hai nghe rất mê người, nhưng thực tế cũng là nói suông
Tấn Quốc không thể đến giúp đỡ, chiếm đoạt các nước xung quanh còn phải nhìn bản thân mình, dù không có Tấn Quốc thừa nhận cũng có thể chiếm được
Điều thứ ba, nghe như đang uy hiếp
Nếu không gia nhập bên phe Tấn Quốc rất có thể cũng sẽ bị chia cắt
Một mảnh trầm mặc
Tuân Ngô không ngờ lại có cục diện bế tắc thế này
Theo như suy nghĩ của hắn, mưu đồ vừa ra lập tức sẽ dẫn đến một trận cãi lộn
Những vị Quân Vương này không thể nhịn được sự hấp dẫn của lợi ích, sẽ xông vào như chó tranh xương
Lúc này xem ra, Hoàng Đế các nước vẫn đang phỏng đoán, không vội vàng tranh đoạt
Làm sao để phá vỡ cục diện bế tắc này đây
Tuân Ngô nghĩ một lát, cung kính mỉm cười nói:

- Xin hỏi Nữ Hoàng Nguyễn Quốc, Minh chủ muốn giao phía tây nam Ngụy Quốc cho Nguyễn Quốc, không biết Nữ Hoàng Bệ Hạ có chịu tiếp nhận hay không
Nữ Hoàng Nguyễn Quốc nhàn nhạt đáp:

- Đương nhiên Nguyễn Quốc sẽ tiếp nhận phía tây nam Ngụy Quốc, nhưng bằng vào thực lực Nguyễn Quốc ta mà chỉ có thể được một góc này thôi sao
Tuân Ngô cười nhạt:

- Việc này rất lớn, mời Nữ Hoàng Bệ Hạ gặp mặt Minh chủ để nói chuyện
Nhất định quý quốc sẽ hài lòng
Hoàng Đế Vũ Quốc lạnh lùng nói:

- Vũ Quốc không giáp giới với Tấn Quốc, nhưng Vũ Quốc ta sẽ nhận Bình Quốc minh hữu của Ngụy Quốc
Nghe vậy, Hoàng Đế Bình Quốc vỗ bàn đứng dậy quát:

- Bình Quốc ta cũng là một thành viên trong hội minh, Vũ Quốc ngươi có bản lĩnh gì dám chiếm đoạt nước ta
Hoàng Đế Mãng Quốc nói:

- Mãng Quốc ta cách Ngụy Quốc mấy ngàn dặm, nên ngoài tầm với
Còn lại mấy tiểu quốc ở bên cạnh, các ngươi đừng nhúng chàm
Tuân Ngô thả lỏng
Chỉ dăm ba câu đã hóa giải bầu không khí tẻ ngắt, đã đạt được mục đích cuối cùng
Đương nhiên, quân thần Tấn Quốc đều biết các nước ngồi đây đều không thể tham dự vào cuộc chiến phạt Ngụy, đặc biệt là rất nhiều quốc gia ở phương nam lại càng ngoài tầm với
Đồng thời cũng không muốn nhìn Tấn Quốc và Ngụy Quốc ngươi chết ta sống, rồi Sở Quốc ở phía nam mưu lợi bất chính
Cho nên, mục đích thật sự của lần hội minh này, mưu đồ Ngụy Quốc chỉ là một mặt thôi, mặt khác là kích thích lòng tham của các nước, hình thành cục diện thiên hạ phân tranh
Từ đó thúc đẩy các quốc gia phương nam bắt đầu sát nhập, thôn tính, hao tổn quốc lực, ngăn cản Sở Quốc
Tốt nhất là cả thiên hạ hỗn loạn tưng bừng lên, mọi người đều đấu đến ngươi chết ta sống, cuối cùng khi Tấn Quốc thu thập Ngụy Quốc xong sẽ quay lại thu thập từng nước một
Đây là một dương mưu, Hoàng Đế các nước đang ngồi đây dù rất nhiều người đã nhìn ra được nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc lao đầu vào cạm bẫy
Dương Mộc ngồi trên ghế của mình, không thể hiện thái độ gì
Nhìn Hoàng Đế các nước lớn ngươi một lời ta một câu, mùi thuốc súng nồng nặc, trong lòng cảm thấy áp lực nặng nề
Từ buổi hội minh hôm nay có thể nhìn ra được, sau khi Tấn Quốc loạn đã ý thức được không thể duy trì bá quyền với hiện trạng này, cho nên dứt khoát khuấy loạn đầm nước cho đục ngầu lên, rồi thừa cơ chiếm đoạt, tăng cường thực lực của mình
Bởi vì Tấn Quốc hiểu rất rõ ưu thế của mình
Với quốc lực hiện tại, khả năng chiếm được Ngụy Quốc là rất lớn
Lại bằng vào lợi thế của cái ghế minh chủ, nuốt hết các tiểu đệ xung quanh Ngụy Quốc để tăng thêm quốc lực, còn có thể thừa thế cuốn sạch thiên hạ, thống nhất Vương Triều Đại Lễ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Xem ra nên về nước chuẩn bị cho chiến sự…

Dương Mộc hiểu rất rõ, minh hữu mà Tấn Quốc nói đến chỉ có mấy tiểu quốc xung quanh mà thôi, dù Thương Quốc có chủ động gia nhập thì e là Tấn Quốc cũng chướng mắt
Hiện giờ đầm nước đã bị khuấy đục, hội minh qua đi, các nước đều sẽ cảm nhận được áp lực thời đại tranh đấu đang đến gần
Lúc đó có thể Thịnh Quốc sẽ lập tức khởi động chiến sự chiếm đoạt Thương Quốc
Khi Dương Mộc còn đang trầm tư, cuộc thảo luận diễn ra ngày càng kịch liệt, chư quốc nhao nhao tỏ thái độ, nhất là một vài tiểu đệ đáng tin của Tấn Quốc đang bắt đầu bàn nhau xem sẽ chia cắt chỗ nào của Ngụy Quốc
Trong lúc đó, Hoàng Đế năm nước Lan, Bình, Chu, Chỉ, Mang vì bị xa lánh nên rời bàn tiệc
Sau đó, một vài vị Hoàng Đế không liên quan cũng rời đi, không muốn bị quấn vào chiến sự này
Minh chủ Hoàng Đế Tấn Quốc còn chưa tới, đã có mười vị Hoàng Đế rời đi rồi
Trong lòng Dương Mộc hồi hộp, màn kịch quan trọng của hội minh sắp diễn ra rồi
Đại thần Ti Lễ đột nhiên cất cao giọng hô:

- Hoàng Đế Bệ Hạ Tấn Quốc giá lâm
Trong tiếng nhạc hùng vĩ, Hoàng Đế Tấn Quốc cường tráng mà lại có chút mập mạp chậm rãi đi vào
Minh chủ tinh thần sung mãn mặc áo choàng đỏ, đầu đội vương miện khảm bảo châu tỏa sáng chói mắt, sắc mặt nghiêm túc nhìn quanh
Lễ quan vội vàng tới dẫn Hoàng Đế Tấn Quốc vào Vương tọa ở phía chính bắc, hai viên đại tướng đứng hầu sau lưng
Hoàng Đế các nước đồng loạt chắp tay:

- Tham kiến minh chủ
Hoàng Đế Tấn Quốc tự tin bình thản gật đầu nhận lễ, nhìn quanh toàn trướng rồi duỗi tay phải ra:

- Hôm nay Hoàng Đế các nước tập trung ở đây là thịnh sự trong thiên hạ, khiến trẫm cảm giác được trách nhiệm nặng nề của mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trước hết, Hoàng Đế các nước còn ở đây đều là minh hữu của Đại Tấn, lần này phạt Ngụy còn xin ra sức nhiều hơn
Hoàng Đế các nước bất động thanh sắc, ai nấy đều thận trọng
Đại thần Ti Lễ cao giọng tuyên bố:

- Chư quốc hội minh, Minh chủ khai tông…

Tấn Hoàng khẽ ho nhẹ một tiếng, khí độ uy nghiêm lên tiếng:

- Chư quốc hội minh, thảo phạt bất nghĩa, chính là minh ước
Thứ nhất, không đánh lẫn nhau, phân rõ giới hạn với Ngụy Quốc
Thứ hai, trong phạm vi nghị định, sẽ sát nhập, thôn tính các quốc gia không tuân theo minh chủ
Thứ ba, nếu có bất đồng, từ từ mưu tính
Đại thần Ti Lễ cao giọng tuyên bố:

- Minh chủ khai đỉnh, kéo chuông…

Tiếng chuông du dương vang vọng
Hoàng Đế Tấn Quốc duỗi hai tay mở một tiểu đỉnh trên bàn, lấy ra thịt khô và tế phẩm Thiên Tử ban thưởng nhiệt tình phân ra
Trong trướng, các thị nữ múc thịt ra chén nhỏ chia cho Hoàng Đế các nước đang ngồi dùng
Nữ Hoàng Nguyễn Quốc thưởng thức một lát, thản nhiên nói:

- Chuyện phạt Ngụy, Nguyễn Quốc ta cũng sẽ tham dự, không biết Minh chủ có thượng sách gì
Xin hãy cho biết
Bộp một tiếng, Hoàng Đế Tấn Quốc vỗ bàn cười lớn:

- Nghe nói Nữ Hoàng Bệ Hạ là một vị nữ trung hào kiệt hiếm có, hôm nay gặp mặt quả nhiên là tin đồn không giả
Các vị nghĩ xem, vì sao lần này hội minh lại muốn mưu đồ Ngụy Quốc
Chính vì Ngụy Quốc lòng lang dạ thú, từng khiêu khích các nước lớn chúng ta, công nhiên vi phạm minh ước
Hiện giờ quốc lực của Ngụy Quốc còn chưa đủ để đối kháng với Tấn Quốc ta, chính là một cơ hội tốt để tiêu diệt, lại thêm các nước liên thủ, một đòn chiếm được chẳng phải dễ như trở bàn tay sao
Hoàng Đế Hồng Quốc không nhịn được vỗ bàn:

- Minh chủ nói có lý
Đại Hồng Quốc ta nguyện ý xuất binh hai mươi vạn, hưởng ứng Minh chủ
- Việt Quốc ta cũng nguyện ý xuất binh hai mươi vạn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Tống Quốc ta xuất binh mười vạn
- Triệt Quốc ta xuất binh tám vạn
- Vũ Quốc ta xuất binh mười sáu vạn
- Tống Quốc ta xuất binh hai mươi vạn
Thấy một đám kích động tỏ thái độ, Hoàng Đế Tấn Quốc mỉm cười nâng chén rượu trong tay:

- Chư vị, đại điển hội minh thành công to lớn, rất hợp ý Bản Vương
Nào nào, vì chư quốc chia cắt Ngụy, yên ổn thiên hạ, cạn một chén này
Hoàng Đế các nước đồng loạt nâng chén:

- Chia cắt Ngụy Quốc, yên ổn thiên hạ
Cạn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.