Chương 28: Trạch Vương Gãy Tay
=== oOo ===Quay lại Hoàng cung, việc đầu tiên Dương Mộc làm chính là đi thẳng đến Dục Linh Cung
Nhưng nhìn xung quanh lại chẳng thấy cái bóng của Hoàng Hậu đâu, chỉ có mười mấy cung nữ và thái giám quỳ đón phía xa
Đúng lúc này, một cung nữ từ trong tẩm cung đi ra
Dương Mộc nhận ra nàng, tên là Lục Nhi, thị nữ thiếp thân của Hoàng Hậu, khoảng mười lăm mười sáu tuổi, là một mỹ nhân bại hoại trong veo như nước
- Nô tỳ cung nghênh Bệ Hạ
Hoàng Hậu nương nương đang tắm rửa thay quần áo, xin người chờ một chút
Lục Nhi tiến lên đón, quỳ xuống đất dịu dàng lễ bái
- Tắm rửa thay quần áo sao
Vậy… có cần trẫm hỗ trợ không
Dương Mộc tò mò hỏi
- Chuyện này…
Lục Nhi do dự, sau đó cắn răng đáp:
- Hoàng Hậu nương nương sẽ tức giận
Tức giận
Ngươi sợ Hoàng Hậu nương nương tức giận chứ không sợ ta tức giận sao
Dương Mộc hơi thất vọng
Xem ra cung nữ của Dục Linh Cung nên đổi hết rồi, hầu hạ Hoàng Hậu được mấy ngày đã quên luôn cả chủ nhân Hoàng cung này là ai
Nhìn qua có vẻ đang muốn một đường đi vào hắc ám theo cái ngõ cụt Hoàng Hậu này đây
Nhất định phải bóp nát nguy cơ từ trong trứng nước
- Khục… Nơi này không có việc của ngươi
Ngươi ra ngoài đi
Dương Mộc đảo mắt một vòng, phất phất tay ra hiệu cho Lục Nhi ra ngoài, sau đó cất bước vào trong tẩm cung
Đột nhiên, hắn thấy Lục Nhi lượn một vòng rồi ngăn ở trước mặt mình, động tác rất nhanh, ra tay không chút lưu tình
Dương Mộc lảo đảo lui lại hai bước, hơi kinh ngạc nhìn nữ tử như một cơn gió trước mặt
Tiểu cung nữ này ăn gan hùm mật gấu hay sao
Hoặc là, không biết trượng hình là cái gì
Nhưng vừa rồi… tại sao lực lớn như vậy
Mà lại còn rất vừa vặn
Võ công
- Bệ… Bệ Hạ… nô tỳ không cố ý
Nô tỳ biết sai
Lục Nhi rất bối rối, vội vàng quỳ xuống dập đầu, khuôn mặt nhỏ bị dọa đến trắng bệch, nước mắt đảo quanh
- Ra ngoài đi, đừng có cản đường của trẫm
Dương Mộc nhàn nhạt ra lệnh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn tự nhận là mình còn không quý giá đến như vậy, không muốn so đo với một tiểu cung nữ
Nhưng sau một lúc, hắn phát hiện Lục Nhi vẫn quỳ dưới đất không nhúc nhích
- Hoàng Hậu nương nương nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong cung này, nô tỳ chỉ nghe lời một mình người
Nô tỳ… không dám không nghe
Lục Nhi hơi khiếp đảm, nhưng ánh mắt rất kiên định
Nghe lời một mình nàng
Dương Mộc kinh ngạc
Đây là đào chân tường một cách quang minh chính đại
Phản rồi
- Ta hỏi ngươi, có phải nàng đã dạy võ công cho ngươi hay không
Dương Mộc nghiêm mặt hỏi
- Võ công
Lục Nhi ngơ ngác
- Chính là công phu quyền cước
Vừa rồi ngươi đẩy trẫm như vây là nàng dạy phải không
Lục Nhi bừng tỉnh, sau đó nặng nề gật đầu:
- Hoàng Hậu nương nương nói, vạn nhất có kẻ xấu thì nô tỳ dùng để phòng thân
Sắc mặt Dương Mộc cực kỳ khó coi
Cái gì mà kẻ xấu
Cái gì mà phòng thân
Không phải là đang nói mình sao
Xem ra, khẳng định không chiếm được chút tiện nghi rồi, vẫn phải an phận một chút, thành thành thật thật kể chuyện cho tốt
Đúng lúc này, có tiếng bước chân vang lên từ trong tẩm cung
Hoàng Hậu mặc trang phục tắm rửa, bước ra từ sau tấm bình phong
Lúc này nàng, mắt phượng lười biếng, da trắng nõn nà, mái tóc đen buông rối sau lưng ướt sũng lấp lánh ánh nước, đeo hai chùm bông tai nhỏ, trên cái cổ thon dài như ngọc có mặt dây chuyền nhỏ óng ánh, bên hông đeo đai lưng bằng lụa màu hồng phấn mỏng như khói, dường như chỉ cần kéo nhẹ một cái sẽ hiện hết xuân quang
Theo bước đi của nàng, có tiếng leng keng leng keng vang lên, dường như có phụ kiện loại hình linh đang trên người
Khí chất của nàng cao khiết xuất trần, ngọc dung trong trẻo không chút phấn son, trắng sáng như tuyết
Mũi ngọc tinh xảo, môi đào hồng nhuận tựa như do trời cao quỷ phủ thần công tạo thành, đẹp đến mức khiến cho người ta phải nín thở
Thanh thủy xuất phù dung, bức hoa điêu do thiên nhiên tạc thành
Dương Mộc hơi thất thần
Hoàng Hậu vẫn luôn trang điểm, thế nhưng mỗi lần gặp lại làm thay đổi quan điểm về thẩm mỹ cực hạn của mình
Lần đầu gặp nàng, là trong trang phục tân nương đẹp đến mức tận cùng
Lần thứ hai gặp, là một tiên tử thanh lịch nhã nhặn
Lần này lại là một vẻ kiều nộn hồng nhuận
Mang tới một sự dụ hoặc đặc biệt
- Kẻ xấu xa
Hoàng Hậu hơi cáu, rất xấu hổ khi thấy Dương Mộc thất thần như vậy
- Ha ha, đẹp, quá đẹp
Vì thế chăm chú nhìn thêm một chút
Dương Mộc ngượng ngùng cười nói:
- Nàng chuẩn bị đi ngủ sớm vậy sao
Không nghe kể chuyện
Hoàng Hậu lườm hắn:
- Vừa mới từ Ý Nhân Cung thỉnh an mẫu hậu trở về, gặp vài chuyện buồn nôn nên tắm sớm một chút
Mẫu hậu
Thỉnh an
Dương Mộc gần như nghi ngờ là mình nghe nhầm rồi, đổi giọng cũng quá nhanh đi
Chẳng lẽ nàng đã nghĩ thông, muốn làm một Hoàng Hậu hiền lương biết giữ khuôn phép
Đúng rồi… Chuyện buồn nôn gì nhỉ
Chẳng lẽ mẹ chồng nàng dâu tranh chấp
Nói bóng nói gió một hồi, rốt cuộc Dương Mộc đã hiểu chuyện gì xảy ra
Thì ra chạng vạng tối hôm nay, Thái Hậu dựa theo dặn dò của Dương Mộc thiết yến khoản đãi Trạch Vương và Nghi Vương ở Ý Nhân Cung, ly gián quan hệ của hai người này và Bàn Vương
Trùng hợp là Hoàng Hậu cũng thực hiện ước định đi thỉnh an Thái Hậu, không thể tránh khỏi gặp hai người kia
Trạch Vương và Nghi Vương kinh động như gặp thiên nhân, ngây người ra nhìn
Nhất là Trạch Vương, vốn là một kẻ hoang dâm háo sắc, đột nhiên bưng chén lên muốn mời rượu Hoàng Hậu, ngôn từ lỗ mãng, không biết là vô tình hay cố ý mà đổ hết rượu lên người Hoàng Hậu
Thế là, cánh tay của Trạch Vương rắc một tiếng liền gãy
Gãy…
Gãy hay
Dương Mộc bừng bừng lửa giận
Trạch Vương này sắc đảm bao thiên rồi, dám khinh bạc cả Hoàng Hậu, dù có không để ý tới thân phận của hai bên cũng phải bận tâm đến ảnh hưởng chính trị chứ
Chuyện này, nhất định phải xử lý nghiêm túc
Đồng thời, hắn cũng thầm cảm thấy may mắn, may mà vừa rồi mình không vào được bên trong
Nếu không, không chỉ là gãy tay đâu, chắc sẽ phải mù thêm hai con mắt, có lẽ còn gãy thêm một cái chân
Hoặc có lẽ… có lẽ sẽ chết thêm một lần nữa
- Đúng rồi, có thể xin nàng giúp ta một việc được không
Dương Mộc không dám dừng lại ở chủ đề kinh dị này lâu, mà nghĩ đến vấn đề đồng phục mình nghĩ ra hôm nay lúc tuần doanh
- Tại sao ta phải giúp ngươi
Hoàng Hậu thản nhiên nói
Dương Mộc sững sờ:
- Không phải hôm qua đã nói rồi sao
Chúng ta là bằng hữu, giữa bằng hữu không nên giúp đỡ lẫn nhau hay sao
- Bằng hữu…
Hoàng Hẫu khẽ lẩm bẩm, có vẻ hơi thẹn thùng, rồi nói:
- Được, ngươi nói đi
Dương Mộc cười thầm, nói Hoàng Hậu là một đứa trẻ không có tuổi thơ không sai tí nào
Một cái danh bằng hữu đã có thể dao động được nàng rồi, quả thực là quá dễ lừa
Dụ dỗ trẻ em để lừa bán ở ngoài đường cũng phải mất một cái kẹo, đến lượt Hoàng Hậu thì ngay cả kẹo cũng không cần
Hắn lệnh cho tiểu thái giám tìm mấy viên than củi từ trong phòng bếp, lại tìm được thiết kế và hình thức quân trang từ trong Đồ Thư Quán, sau đó vẽ lên ván gỗ
- Đây là quần áo sao
Hoàng Hậu kinh dị
Hình vẽ bộ quần áo trên ván gỗ quá đặc biệt, dường như nó được thiết kế để tiết kiệm vải
- Nàng có biết nữ công không
Dương Mộc hỏi
- Biết một chút
Trước kia quần áo của sư phụ đều là ta may, nhưng rất thô ráp
Hoàng Hậu đáp, ánh mắt hơi trầm xuống
Đột nhiên nàng nghĩ tới chuyện gì đó, sau đó hỏi:
- Chẳng lẽ ngươi định nhờ ta làm quần áo sao
- Thông minh
Dương Mộc không hề keo kiệt lời khen
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Nàng phỏng theo hình vẽ này làm ra một bộ, sau đó đưa tới Châm Công Cục
Tổng cộng cần bốn trăm bộ, có vấn đề gì không
- Được, không có vấn đề gì
Hoàng Hậu nhìn một chút rồi đồng ý, sau đó liền ném cho Lục Nhi bên cạnh.