Chương 49: Tiếp Nhận Hàng Binh
=== oOo ===Là chủ tướng một quân, Vệ Trung Toàn đứng trên đài chỉ huy phía trên doanh trại cúi đầu nhìn tất cả, chưởng khống toàn cục
Chờ đến khi đại cục đã định hắn mới rời đài đi xuống, ra ngoài doanh trại chỉ huy đại quân ở cự ly gần
Theo như thói quen trước kia trên chiến trường, hắn không chút do dự hạ một mệnh lệnh tàn khốc: Giết sạch hơn năm ngàn bại binh Trịnh Quốc
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên:
- Đủ rồi, dừng ở đây đi
Vệ Trung Toàn giật mình, ngạc nhiên quay đầu lại, sau đó cung kính nói:
- Sao Bệ Hạ lại ra bên ngoài
Nơi này rất nguy hiểm, xin Bệ Hạ lấy long thể làm trọng, tạm thời rời bước
Chờ khi chiến cuộc hoàn toàn ổn định lại, Bệ Hạ lại thân lâm cũng không muộn
Dương Mộc lắc đầu, khoát tay nói:
- Đại tướng quân không cần lo lắng, trẫm có nắm chắc
Vệ Trung Toàn há miệng muốn tiếp tục khuyên nhủ, nhưng nghĩ đến tính tình của Bệ Hạ nên không nói ra nổi
Dù sao phe mình cũng đang chiếm ưu thế tuyệt đối, hẳn là sẽ không có nguy hiểm gì
Dương Mộc nhìn thảm trạng của binh lính Trịnh Quốc, lắc đầu nói:
- Dừng lại đi
Trận này quân ta đã thắng, giết nữa cũng chỉ là đồ sát mà thôi, bẩn tay
Vệ Trung Toàn nhíu nhíu mày, nhắc nhở:
- Bệ Hạ
Theo thần thấy, lúc này giữ tù binh chỉ tăng thêm gánh nặng cho quân ta…
Dương Mộc bình tĩnh quay sang nhìn hắn:
- Hạ lệnh dừng lại đi, không được giết những binh sĩ này
- Chuyện này… Thần tuân chỉ
Vệ Trung Toàn hơi do dự một chút, hít sâu một hơi rồi hét lên:
- Truyền lệnh toàn quân, ai hàng không giết
Một truyền mười, mười truyền trăm..
Nghe được tin tức này, đám binh sĩ Thương Quốc đang giết đến đỏ mắt cũng ngẩn ra, sau đó đều hành động chậm lại rồi bắt đầu chiêu hàng
- Bỏ vũ khí xuống, đầu hàng không giết
- Bỏ vũ khí xuống, đầu hàng không giết
- Bỏ vũ khí xuống, đầu hàng không giết
Nghe quân lính Thương Quốc chiêu hàng, hơn năm ngàn tàn binh bại tướng đang rơi vào tuyệt vọng thấy có cửa cầu sinh đều thả binh khí xuống, vùi đầu quỳ trên mặt đất, có không ít người nghẹn ngào khóc rống lên
- Chủ tướng Trần Thọ của quân địch đâu
Lúc này Vệ Trung Toàn phát hiện ra một vấn đề
Nơi chỉ huy của quân địch đã bị vây kín lại không có một ai, không thấy tung tích chủ tướng Trần Thọ đám thân vệ đâu
Trần Thọ..
Vậy mà lại chạy trốn
- Làm sao có thể?!
Khuất Dũng nghiêng người trên lưng ngựa, hai mắt lớn trợn trừng như chuông đồng:
- Lão tử đã đặc biệt phái một Bách nhân đội đi chặn đường, làm sao hắn ta lại trốn thoát được
Hắn không thể tin được giục ngựa chạy tới, quả nhiên phát hiện đám người Trần Thọ đã biến mất, liên đới Bách nhân đội của mình cũng không thấy bóng dáng đâu
- Chó chết, không phải mất dấu rồi chứ
Khuất Dũng vốn tính tình thô bỉ chửi ầm lên, nhưng còn chưa mắng xong đã im bặt
Bởi vì hắn phát hiện phía xa có bụi mù bốc lên, tiếng vó ngựa dồn dập vọng lại, một đội kỵ binh đang phóng tới
Người một nhà
Đội kỵ binh lại gần một chút hắn mới nhận ra người cưỡi trên con ngựa đi đầu là một binh lính dưới trướng mình, tên là Hồ Hãi
Hắn nhận ra được vì người này quá đặc biệt, xuất thân bình dân nhưng vô cùng dũng mãnh, lần huấn luyện và đánh trận nào cũng xông lên đầu tiên
Tuy chỉ là một sĩ tốt bình thường nhưng dù là một Thập phu trưởng cũng nghe lời răm rắp, Bách phu trưởng thì ưu ái có thừa, đã từng nhiều lần tán dương
Nếu không phải vì hắn có xuất thân không tốt thì đã lên làm Bách phu trưởng từ lâu rồi
- Ồ, trên lưng ngựa của tiểu tử này
Khuất Dũng cẩn thận nhìn lại, mơ hồ có thể nhìn thấy sau lưng Hồ Hãi còn một người nữa, bên hông còn giắt một vòng đầu người
- Phù
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khuất Dũng hít sâu một hơi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Những người này không phải đuổi theo lấy thủ cấp của chủ tướng và thân vệ quân địch đấy chứ
Dương Mộc và Vệ Trung Toàn cũng nhìn thấy cảnh này
Đội kỵ binh kia dừng lại, trên lưng ngựa có một người… và một đống đầu người
Còn lại mười bốn người
- Chỉ còn có các ngươi thôi sao
Khuất Dũng bước lên hỏi
Hồ Hải lắc đầu:
- Tướng quân yên tâm, các huynh đệ chia binh hai đường
Một đội huynh đệ khác vẫn đang trên đường, tổng cộng chỉ tổn thất hai mươi mấy người
Khuất Dũng nghe mà giật mình
Giết nhiều thân vệ như vậy, còn bắt được chủ tướng đối phương làm tù binh mà chỉ tổn thất hai mươi mấy người, đây đúng là một chuyện đáng để khoe khoang
Mà Trần Thọ ở sau lưng Hồ Hãi đã ngất xỉu rồi
Khuất Dũng đi tới, rút dao găm đâm một cái vào vai Trần Thọ, máu tươi chảy ròng ròng
- A
Trần Thọ bị đau tỉnh lại, cắn chặt răng, mồ hôi rơi như mưa
- Bắt xuống trông giữ cẩn thận, chờ Bệ Hạ xử lý
Khuất Dũng hạ lệnh
- Rõ
Sau đó Khuất Dũng đi tới bên cạnh Dương Mộc, cung kính thi lễ một cái
Khi nhìn đám hàng binh bị trói áp giải đi, hai đầu lông mày nhăn lại tràn đầy ưu lo
Chần chừ một lát, Khuất Dũng nói:
- Bệ Hạ, những hàng binh này sẽ xử lý thế nào
Hơn năm ngàn tù binh quân Trịnh sẽ trở thành gánh nặng rất lớn cho chúng ta, lần này chúng ta xuất chinh cũng chỉ có năm ngàn người mà thôi…
- Xem ra khanh cũng nghĩ giống như Vệ Tướng quân
Dương Mộc liếc nhìn Khuất Dũng, lắc đầu nói:
- Quân ta đã thắng, giết nữa cũng chỉ là đồ sát vô vị
Khanh cho rằng chỉ là giết năm ngàn binh lính quân Trịnh thôi sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không
Trên thực tế, chúng ta sẽ giết đi khả năng đầu hàng của quân địch sau này… Nếu quân ta không giữ lại tù binh, ngày sau dù có cơ hội dồn được một đội quân khác vào tuyệt lộ, bọn họ cũng sẽ không từ bỏ đấu tranh
Năm ngàn tù binh Trịnh Quốc này không khác gì một cái chiêu bài, một phần hứa hẹn
Hiểu chưa
Khuất Dũng nghe vậy mới thoải mái:
- Ý của Bệ Hạ là để cho đám binh lính Trịnh Quốc dần dần ý thức được, nếu bọn họ đầu hàng Thương Quốc ta thì vẫn còn cơ hội sống sót
- Đúng vậy
Dương Mộc khẽ gật đầu, nghiêm túc nói:
- Như vậy, sau này giao chiến với nước địch, chỉ cần bên ta chiếm được ưu thế, quân địch sẽ không làm chó cùng rứt giậu
Thế thì chẳng những có thể bảo tồn được thực lực tướng sĩ quân ta, mà ngay khi chiến đấu cũng có thể khiến cho sĩ khí quân địch yếu dần, chúng sẽ không có quyết tâm chiến đấu đến chết… Ưu đãi tù binh nên trở thành một chính sách cơ bản của quân ta, phải kiên định chấp hành
Khuất Dũng liên tục gật đầu:
- Bệ Hạ nhìn xa trông rộng, mạt tướng bội phục
Sau này mạt tướng sẽ cẩn tuân Hoàng mệnh, để cho quân đội Thương Quốc chúng ta đánh đâu thắng đó
Dương Mộc mỉm cười:
- Đừng quên, Thương Quốc ta chỉ có bảy mươi vạn nhân khẩu, ngày sau chinh chiến sẽ cần càng nhiều nguồn mộ lính
Thực ra những binh lính bình thường đã chịu đủ loại áp bức này cũng chẳng có mấy quan niệm về quốc giới, ngày sau cũng có thể trở thành con dân Thương Quốc ta, chiến đấu vì Thương Quốc ta…
Chiến đấu vì Thương Quốc ta…
Trong đầu Khuất Dũng quanh quẩn lời này… Tâm của Bệ Hạ dường như còn lớn hơn tưởng tượng của mọi người, hoành đồ vĩ lược, có lẽ không ai đoán được…
Nghĩ tới đây, Khuất Dũng cúi thấp đầu ôm quyền cáo lui, sau đó tổ chức đám binh sĩ quét dọn chiến trường.