Chương 85: Mẹ Con Nghèo Túng
=== oOo ===Nguyên nhân khiến người đi đường chú ý ư?
Rất đơn giản, quá nổi bật.
Đầu tiên là Nặc Phi và Cơ Linh Nhi, trang phục bình thường không thể giấu nổi dung nhan xinh đẹp và tư thái thướt tha của hai nàng, lại thêm khí chất cao quý vô hình.
Tựa như một con thiên nga trắng đứng lẫn trong một đám vịt xám xấu xí, quá đặc biệt, quá thu hút sự chú ý của người khác.
Điều này khiến Dương Mộc rất khó chịu. lại như mình vẫn, ngờ Nhưng lương nàng thiện không tưởng thường hổ vậy sói khoan nhân bình có như nam như thể hậu. một chó đánh không nhân lần đồ thấy, các heo Cái một ta sẽ lần tiện lần bằng ngươi sau! thớt Mấy có tiếng người trong bị đi từ cửa một hàng thấy ra, lạch cạch nghe đang lưng thô ném thì sau vải định. trang Đổi phục? nhìn qua Dương lát Mộc một. dân vẫn áo váy mặc thường ông, quỹ là chịu chục ca mình lại chưởng hoa phải mặc đầu bình gấm quần không mặc vị mà một ta đây thô thấy lần nhất có Làm, chúng rồi tử năm tiên công tội định tự vải mấy áo. cau Dương một rồi, chỉ mày áo Mộc cái thô vải vào. đàn nói duy có nửa, Đế có thấy Hoàng, sau suốt thể Thương nhất là là thể Quốc nhìn đời Hoặc người ông. một lát, ngài tử được công chờ rồi.
- cái gì thế Làm? dân diện trong đã tượng, mức luôn đến quý ca tộc Huống tử gian ức hình đạo là, hiếp độc cướp quyền, đoạt trắng phản nữ công chi có trợn vẫn vai xin thể dân bá. vào trách suýt không bị mẹ là con tử đụng Vừa làm hai, sự lại chủ kia tròn thực nhiệm rồi. ta tại Đều là! cứ bất đã được gì không dục sao tử tử thương bảo cho hầu thì vệ nhỏ, chủ hắn tổn hạ phải chủ giáo chịu phải từ tốt Dù.
Dương hai Mộc đi: - Cái bộ lắc, đầu này. nam hứng không một nào nam Mà hắn dù có có, chỉ nữ thêm có nhân anh nhìn tuấn lại nhân nhân lấp thú đi Dương với Mộc cái nữa cũng lánh. học hắn hoảng vẫn hai được thẹn võ chút Hoàng nay theo công hôm chục mà Hậu ngẫm, May đi hơn đến lại mắn. này cô, vị vải cho rồi lụa Đúng lấy nương hai. nghi trong hàng quần áo xuôi và tiểu của hậu thay sau chưởng, đó sự chọn ra cửa xong đám trong nhị, chủ vào khỏi quần Trong hoặc đường mới, quỹ điếm áo tớ người bốn. rõ ràng vẫn giận còn đỏ, mũi Thẩm Mặt An bừng tức. giống hành thì ca không thích hông kẻ các công tự vị kia lại to, túng hạ thế phình Nhìn túi mình lẽ nghèo cái giờ hiện tử tiền bên trò chẳng này. vốn cho vui rất ánh khó lại, một nàng Đây xung là kia rất khiến chịu chuyện mắt những quanh nhưng. nửa bị Hoàng lý ngoan tiên ngày, Thương tới Từ không cung hạ khỏi Thương thể cả chim lồng nàng ngoãn, cá đã làm tâm này Hoàng bước đời, chuẩn Đế ra Quốc chậu bước Quốc đầu hầu. kia với Nặc nàng rồi, mắt từ lâu là chịu biệt ánh Đặc đã những Phi khó. thất mát Mộc vọng mất Dương rất. trận hai kia một, nổi An mẹ muốn con Thẩm cho nhà nóng. nồng Nặc, Mộc của Dương nàn nhắn tình tình mắt tràn lại Phi Ngược, ánh khuôn mặt nhỏ lại yêu nhìn nhu đầy. không đôi Bọn phải đã ra đụng suýt con được nữa đi bước mới một mấy họ mẹ.
- Vậy…
- Cút!
Nhi miện mặc mềm mặc sờ Linh lui trời thẩm khẳng sờ là máu nữ hồng cấn và bào thấy chỉ hắn định áo Cơ mịn dưới, chảy hay thô thịt Nặc chất biệt, So tay như là mài nơi bị lâu, vải trên phục dù Phi cũng da như đất trang thường mỹ thì tử quần sẽ đặc liệu so với tới đỏ này với.
- chao Ôi! đây có Đừng tới! gì đưa Mộc muốn An Thẩm hiệu nói thì ra Dương ngăn lại tay, nữa đó thôi.
Nếu mắt không đã Mộc cạnh bị đụng Linh ngã Cơ rồi lẹ, bên có phải Nhi tay nhanh Dương. lấy cho ngài bên tiểu có hơn đồ kia tốt thích còn thì, nhân Nếu xem nhé kiểu thử ngài này. đây mới, thể có ra theo ngoạn nàng cung ngờ Quốc Thương tháng Không du Đế tới đã ngoài Hoàng một. hàng quỹ chưởng tợn của nói hung vọng Trong cửa ra giọng. nhìn nàng phi sao cũng nhìn thể thể, là chỉ Đế Dù có một cho, sao Hoàng có tử khác người loạn? trang vung phục này cạnh theo tay đổi hình, rồi chúng bên tìm đi ta Dưới, Đi người nơi: - Dương Mộc, hứng ai nhìn thôi tình rất một có không mất ba nói. à không đường có mắt Đi? che đụng này bảo như tay thớt chặt vải phụ người phải suýt nhân mắt tầm, nên Nhưng ôm thô trong bối một bị vì vải lẽ có kia thớt mới ôm. trong Mộc Dương ân không vào, quần vạn Thấy đứa cứu dẫn, truy cửa áo tạ nàng con ta thiên hàng. đi hắn nữa đoạn Nhưng có, một thêm vẻ đã hiểu. diễm áo lát tỉnh tình chào một Chủ ngẩn ra, đồ giúp thấy chọn lại nhiệt vào tiểu bốn, tớ đã rồi người sau vừa, nhị cửa hàng một đón mới quần kinh.
- Cái này? như Mộc Dương đại đi cái tìm thay nói bị áo, tránh Cho che người kín thấy lát, nàng một quần nữa nghĩ định khác tức nhìn khỏi muốn phải nên khăn, xá lập khi bụng được người nhất.
Mộc trong thương sợ lòng vừa Vốn vừa nàng Dương. mặc thích thường bình đây Vị tử là, mình là này lầm: - vội tính nhiên tưởng, áo ngạc quỹ áo quần, nghe công thô giải vải bách Chưởng vàng dân. ai dặm một tử tuấn không nhìn Rõ là chút cũng ta tú sao một một, nhiều công mới có ràng ngàn ta ca? hai đó sau nhà con là Ngay kia mẹ. vài dạng đến nhìn cực tóc đây là được thể không quần túng nát gì, còn nghèo hình vá, mẹ có bẩn ăn áo bời mày, Hắn mức kỳ ra rối như, nữa rách tai thỉu bị con đường ngoài tầng hai. nghi nhận quỹ Chưởng, bồi ngờ lấy cực quần cười áo kỳ. là Dương trong ngoan nuôi hơi Nàng tùng lòng, ngoãn công thông nhưng là cụ phục Mộc chơi vẫn đồ, dù một cung hậu một sợ mình gia biết món có trong. lăn khô lộn cây vòng dưới, con nên vốn như mẹ bị Hai đạp ra lá yếu đất mấy gầy.
- vị gia Gia, bớt giận giận mấy bớt! tiểu tránh ghét từ vừa một qua cũng cả e người rất số, ngại còn né Ngay xa thương vừa chán đi. ít hôn đa phụ là lại có tối hoàng cổ đường nữ đại, xuống mấy phố khi nhất trẻ rất, qua niên chỉ buông trung nữ Trên nhân cũng thôi tuổi. thường đập một cũng là một công sẽ Dù kia tử tộc đánh con quý trận mẹ bình hai. nhiệt ra Chưởng đón tình mình, quỹ rỡ tự hỏi rạng cười. hoặc bán cần có nhất quý nào chỉ người Bởi đi đi vào bắt nhìn, bị trong thanh môi muốn tộc giới vì thấy định lâu bắt. ra nhìn người hiểu rất, nhưng nhau cũng nhanh kia Ba đã. ôm Phụ xin đứa lấy bé lỗi hoảng, cúi ngực chặt nhân ở đầu kinh trong. ở mỹ này pháp gia Dù trong biệt tộc vô không cơ đặc, là nhân trên sao vô dân bản thiên thì quốc có quý gian. nghĩ trong thực sự cướp dân nơi nước tộc Nhi Nặc, bét Phi thành chúng muốn trợn tượng đoán quý kia Cơ người, có sợ chết là quý nơi, đều cái cũng Hình những nát ngay và cả Hoàng hắn chừng rồi Linh lấy trắng do như khắp tộc.
- Vị không công gì thứ này với có tử ý vừa?
Còn tưởng rằng hai người sẽ khóc lóc rời đi, không ngờ phụ nhân kia vội vàng bò dậy, quỳ dưới đất dập đầu cầu xin chưởng quỹ nhận lấy thớt vải kia.
- Chuyện gì đây?
Dương Mộc nhíu mày, cái này không theo kịch bản thông thường mà.
Mặc dù chưởng quỹ kia có tiền, nhưng xét về địa vị xã hội thì cũng không cao hơn bình dân bao nhiêu, theo lý mà nói thì phụ nhân này không cần phải khép nép như vậy.
Nhà này không chịu nhận thớt vải thì tìm nhà khác chẳng phải xong rồi sao?
