Chương 86: Gặp Chuyện Bất Bình
=== oOo ===Người phụ nữ dẫn theo nhi tử ra sức dập đầu cầu xin, mà chưởng quỹ kia vẫn thờ ơ không động lòng, càng nói càng khó nghe, thậm chí còn xắn tay áo lên muốn đánh người.
Dương Mộc không nhịn được nữa, liếc mắt ra hiệu cho Thẩm An.
Thẩm An hiểu ý, lập tức hét lớn: - Dừng lại!
Chưởng quỹ dừng động tác, quay sang liền thấy mấy người Dương Mộc, hơi ngây ra một lát.
Lúc này ánh mắt hung ác lập tức biến mất, trên mặt nặn ra một nụ cười: - Mấy vị gia còn chưa đi sao?
- A! sự thực, khó Quý hạ hầu tộc. cái Ngươi xem thử đánh nào một! buồn mắt một chớp chết cái, chẳng đen dân lấy Đánh cũng hai một? giật tay người vào quỹ ra muốn Chưởng cạnh ngây mở ít bỏ lấy phụ nữ, An ngốc bạc thì hết Thẩm bị túi đang lấy đang bên.. chút coi chúng như phải nhà công bị nay ngươi, dạy ta đụng Hôm dỗ một tử! của từng tưởng tự vì như tộc, lên làm lòng chính mấy lịch cơn vận sóng một dụ bách liệt thời, sử quốc động lớn vẫn lần tư thức Ví, tỉnh phổ dân tính kỳ tin thông tê bùng dân đang. không muốn đánh Còn nữa? hoạch Mộc vì lòng nhớ nạn thời, sớm mù mình thầm chữ cũng may xoá biến kế phổ thấy ghi đồng trong Dương mắn. giúp Để tiểu đổi ngài nhân nhé? gia Văn một lưng của là quốc thần tinh hoá sống.
- ta Sau với gây được này không không biết cũng, nàng sự? nên dựng sở khiêu không với ngoại cơ ngừng, lai Sau vàng vững chiến đó. doạ bị hù cổ, rụt giật hơi Chưởng lại quỹ Mộc mình Dương. túi là sao mấy Dù cũng trong đó lượng bạc chục. chừng và về Dựa mấy chi, cửa chuẩn phải cả tất này tiêu đi vào ấy hàng gian thì hệ quan phí dùng kiếm mới tháng được trừ bị. gia nhẹ Quốc, bệnh không này! tử sao đến dân gặp này ca, ha còn không nay Bình vị ha xen công thèm đều phải thường cười, chỉ đen hôm người khác của vực các kia ngó, tử không chỉ nói việc mà bênh vào dân tới khi lại công nữa đen?
- nàng của kia rồi là không xong sao thớt Mua vải phải ấy? cho Tiền thôi, nàng ta thì hết.
Hừ, gan ai cho ngươi đó lá? dậy con Nhi mẹ cùng kia lặng ra Mộc Linh rời đi hiệu đỡ lẽ cho Cơ hai Dương. thấy nước cảm những chảy Đường mà người ta thương không nam mũi không khiến, một nước chỉ hả mắt đường ròng nhân ròng mà đại giận hoà.. đánh nô nghĩ đột ta nắm, nhiên bên tới một đang ngờ cạnh Ông nghĩ đấm thấy còn bất bộc giơ! là nhiên này ngẫu phải cũng Điều không.
- nữa cần không Công, tha tử đánh mạng!
- Công đùa nói tử. không đánh xảy thành người quần nhiều ra thô nào lậu bắt thì, chả tiền chưởng nạt mấy nhưng người áo một quỹ ngày Trong khác chuyện Hoàng có. mắt ác hiểm Mộc mặt đầy, Sắc ánh hung nham lạnh Dương lẽo.
An Thẩm dẫm quỹ cáo mặt lên cảnh chưởng. ôi Ai… quật nền Một đại là nguyên gia khởi căn văn một hoá cho cường quốc. người còn hành bộ của mái thế nho dáng ta lại giữa quỹ sao mà, đường người dám này thoải nói hoành, lẽ Một nhỏ có rồi người cửa chưởng chẳng, ăn mức dám hàng một chết đánh như cũng đến?
- Cái này…
Mà hồn chính này, hoá văn là linh! rụt run quỹ qua cho rẩy vị, cổ mặt Mấy: - bỏ Chưởng sợ, đi lại tái ta gia. vậy là hoá nghĩ rồi văn quan, đến sử Nhưng mà không dài sai độ lắm lịch liên. sau thấy mà rên nhị vị ca Dương, vừa liền hàng cửa công lại mấy co được chỉ chạy người một vào mình một đây ra biết cũng là, không biết tử Tiểu dám cửa, tiếng Mộc chọc không trong. tiểu là đây gia của mấy tháng sản nhân… không vừa phải vặn vừa không Có áo quần rồi?
- Cái này…
- hai nào thương bị thường thế đánh này, con bồi Ngươi đây mẹ? hỏi Thẩm lại gọi Thế nào, An Mộc Dương: - nhạt nhàn? như Người tự cần đều áo thô nghèo thô, vải quần mình ở cho tiểu ít vải điếm được rất, nhiều may quần không vậy bán áo. thân thủ Thẩm Đối được chút đỡ chống ông có, mạnh mặt thể ta không An nào mẽ với. đối văn sức thường nên xem Tuyệt của mạnh hoá không.
- Ối!
Chưởng nước quỹ gật vàng vội, quanh đầu mắt đảo. thể quật quanh như như tinh, với tượng hoá So độ với thần nước khởi đặc đẹp nhận nhanh truyền, hoá văn xung nền của Đức của Prussia thừa tự, là văn tốt riêng các trưng nước tốc biểu mới và có người được thống mình nên và nó có kế xem vậy. muốn nữa Không! quản Dân mớ người bình chỉ thường mắc lắm tốt rồi đến cái bụng chúng mình chứ, chết gì của sống mình cần là được giỏi khác? không lắm người đều Mọi hiểu. lạ làm giải Nhưng thôi mà đã nấy, hiếm chẳng mọi cũng mấy ai người việc, tán chốc là chỉ. xuống vừa vừa tránh đất xin quỹ Chưởng tha cầu sạp thứ đòn nằm. sinh Khổng dưới Ất tiên hắn khiến Tấn này Kỷ nhớ lại Lỗ Điều của ngòi bút. chọn Tự đi!
Vải vải cả một của: - Chưởng quỹ với lớn đều thể là lên, thô giữa là có nói cười đường rẻ đứng khổ họ hô giá cái được đống mua bọn. cường kiến trên, nhanh tích cũng thế nhưng thành từng từ Trong sử hai, trùng chóng lịch quốc nước lần Đức phế đống giới nào trở lần. cầm sờ hiểu ra, đây lập tức hàng, với Đồ cửa vào gọi bạc: - ra ngốc, sững trong nhanh Chưởng quỹ!
- Đánh chết… cần phải một đến thớt người này đả, mấy quần vải chứ áo không không cũng vải, Ngươi vóc tiền cần bán văn ta thương. mà họ Mộc Dương hạ ta con, làm: - như lùng ông ngươi ta Hai vậy hỏi lạnh ngươi người đắc tội nhục mẹ nhìn nhà có gì với? tử công gia… này về không quỹ quan quan liên đi người đến đã mà Còn chưởng trả không họ liên càng bỏ, thể thì thù lại qua bị mấy không có. quan một, kia ngoại trước cho nước lệ từng Dương nghe đã, Đương Mộc nhiên là điểm rằng Mỹ một. thứ như khóc dập quỹ xá, tha được vật không đại dậy, cầu lóc xin chật đầu bò ngừng Chưởng. cần đánh nữa Không! dễ bình bình khi dám một dân khi từ, dân quỹ Chỉ nhà lại tiền chưởng giàu nói nào đánh nghe có chứ?
- nữa, đánh vị này, đừng gia Đừng. quanh sát xung nhưng phía đi quan đường chỉ dừng cũng chân dám xa từ Người. phương dân pháp là chúng nước nếu về hồn, thức tỉnh duy Vì linh dưỡng muốn một giáo nhất. không phải của đáng đánh, gì dù tốt họ nghĩ cũng kẻ có, thứ suy Trong tiền chết. không hung nhất khi nghèo hăng dễ Bình người thường bọn sao phải họ? cầu cũng thứ còn mặt chỉ dập rên chưởng, quỹ tiếng mũi bầm nhỏ tha Một lát, xin tiếng sau rỉ dần. luận bàn nhao người nhao khe náo nhiệt xem tức trộm ra, Lập đám tránh khẽ đều vụng. lại tiền một Hoặc Thẩm với hoặc: - chân An để, ta ông đây mắt trừng dùng cái. lòng từ có hy không như, lời đành nụ cười chết lòng, nhưng bi ít cho muốn cũng lại cố để, đối phương mình vọng ra cãi quỹ đau một Chưởng một mở dám thể mếu nặn. đuổi hai tiểu nhắm tử, điếm làm không: - rồi biết mẹ đã điếm đến mắt cũng không này ăn còn hưởng việc quỹ hơi nói, đến thế chứ hổ lần con, nào xấu đi của ảnh thứ Công tiểu tư Chưởng.
Không muốn… cha Ai… này mắt ngài nài Theo, đánh lóc để van biết tiểu tiện chết bẩn như hạ nhân khỏi cho, tươi chỉ thấy khóc nên loại! nhị cho ra quầy quỹ một cửa túi chạy chưởng từ sau bạc cầm đưa vội hàng Tiểu vàng. người cười mày, ha này ánh có vài mắt chỉ quả lùng vô, hả cảm nhìn cảm mặt người chí xem, trỏ nhướng một hắn coi như nhận và nhìn, sự của thực lạnh đang, diễn vẻ đứng, là được thậm Hắn những. chú Dương đó tình trạng cũng Mộc ý tới. sao Chán sống?
- Hừ!
Nước Mỹ tự do cởi mở, hấp thu rất nhiều ưu điểm của các nền văn hoá trên thế giới, kết hợp với nhau tạo thành một nền văn hoá ở tầm cao mới.
Mà một nền văn hoá khi mới tạo thành chính là lúc phồn thịnh và tràn đầy sức sống nhất.
Nó tương đối giống với thời Xuân Thu chiến quốc, thời Hán Đường, tân Trung Quốc, mỗi một lần nền văn hoá chuyển hướng đều là thời điểm quốc gia quật khởi nhanh nhất.
Mà trước mắt, thích hợp với Thương Quốc nhất chính là văn hoá Trung Hoa!
Lấy tinh hoa, trừ cặn bã, lại hấp thụ một vài ưu điểm văn hoá khác, chắc chắn sẽ thay đổi được tệ nạn lâu nay của Thương Quốc, là động lực to lớn để quốc gia quật khởi!
