"Công Đài tiên sinh thật lợi hại
Sở Nam cử động cánh tay một chút, liền vội xem số liệu xúc động của Trần Cung, từ tận đáy lòng tán thán
"Mấy trò thuật vặt của Kỳ Môn ngươi, Tử Viêm muốn học sao
Trần Cung cũng không để ý đến điều này, mang theo vài phần giọng điệu đùa giỡn nói
"Thứ này có thể học
Sở Nam kinh ngạc nhìn Trần Cung, hắn vốn cho rằng đây là thiên phú của Trần Cung, nhưng nghe giọng điệu của Trần Cung, hình như cái này có thể truyền thụ
Có thể truyền thụ thì rõ ràng không phải thiên phú rồi
"Tinh thần có thể thức tỉnh thiên phú của người, nhưng nếu muốn trở thành cường giả như Ôn Hầu, còn cần tu hành thần lực, nếu không chính là thiên tài tuyệt thế, nếu không thể cần cù tu thân, cũng chỉ là phế đi cái thiên tư của ngươi
Trần Cung gật đầu, quay đầu còn muốn nói gì, lại ngạc nhiên nhìn thấy Sở Nam nhìn chằm chằm mình không chớp mắt, ánh mắt kia như có tia sáng muốn phóng ra
"Ngươi muốn học, tự có Ôn Hầu dạy ngươi, đừng có nhìn ta như vậy
Trần Cung bị ánh mắt bất thình lình của Sở Nam nhìn có chút không chịu được, liền quay mắt sang một bên khác
Sở Nam là người Lữ Bố tìm đến, là mưu sĩ thân cận của Lữ Bố, những chuyện của Sở Nam và Lữ Linh Khởi hắn cũng biết chút ít, chuyện này, vẫn là để Lữ Bố tự mình truyền thụ đi, phương pháp tu hành này không phải ai cũng có thể truyền, hiện tại Trần Cung cũng không có ý định truyền thụ y bát
Sở Nam chỉ có thể gật đầu, rồi nói sau khi mình thức tỉnh thiên phú, mấy ngày nay ngoài việc sức lực có lớn hơn một chút thì không có gì khác biệt, thì ra vẫn phải tu hành
Cũng không thể trách Sở Nam lỗ mãng, hắn là có thể nhìn thấy thiên phú, hắn biết giới hạn cao nhất của thế gian này ở đâu, cũng có thể mò ra quy tắc sinh tồn, thế giới này bây giờ tuy thần dị, nhưng về quy tắc xã hội thì vẫn còn rất nguyên thủy so với thời hiện đại
Nhưng cũng chính vì vậy, hắn càng hiểu thế giới này không mấy hữu hảo với người bình thường, bởi vì thấy không có nghĩa là có được, nếu không phải có cơ duyên gặp Lữ Linh Khởi, hắn cũng không biết mình có thể bước chân vào cánh cửa này không, coi như bước vào, giới hạn cao nhất cũng rất có hạn
Hắn cũng không sợ chịu khổ, mấu chốt nhất là, đến phương hướng chịu khổ cũng không có
Hai người đang nói chuyện thì phía sau tiếng trống đã vang lên, Sở Nam nhìn về phía trước, khi thấy quân Lữ Bố đã bắt đầu công thành, khác với tưởng tượng một đám người ùa lên, bộ đội công thành phân tán khá xa, cứ 120 người một đội lượn vòng chạy về phía tường thành
Phía sau bộ đội công thành, có mấy đội hình vuông nghìn người, dưới sự bảo vệ của khiên thủ, từng tốp từng tốp giáp trụ xạ thủ giương cung bắn về phía đầu tường
Quân phòng thủ trên tường thành cũng bắt đầu bắn tên đáp trả, chẳng qua là về cảm giác, độ dày đặc của mũi tên kém xa so với trận mưa tên nghìn người dưới thành bắn ra
Lữ Bố đứng dưới soái kỳ, cũng không trực tiếp tham gia công thành, theo binh sĩ tiến lại gần, mưa tên trên đầu tường càng lúc càng dày đặc, khoảng mười cái thang công thành bắt đầu di chuyển về phía tường thành, khác với hình ảnh vác thang xông lên tường thành trong phim ảnh, thang công thành này có dáng vẻ giống xe cứu hỏa, phía dưới có một cái bệ tương tự, bên ngoài bọc da thuộc và miếng sắt giúp tướng sĩ che chắn mưa tên, các tướng sĩ đẩy thang công thành đến dưới thành, thang có thể trực tiếp móc vào trên tường thành
Muốn đẩy thang ra như trong phim ảnh gần như không thể, thứ này một khi đã đến thì cái bệ sẽ được cố định, muốn đẩy ra phải đẩy cả thang công thành, dựa trên góc độ cơ học mà nói, lực cần để đẩy ra có lẽ còn lớn hơn cả trọng lượng của thang công thành, dù sức người thời này to như trâu e rằng cũng khó mà đẩy cái thang công thành này đi được
Vì đứng cách xa nên Sở Nam không cảm nhận được rõ nét sự khốc liệt và máu me của chiến trường, thậm chí không thấy rõ, vị trí này ở phía sau quân, cách tường thành tới một cây số, có thể thấy chỉ là đội công thành liên tục leo lên đầu tường, phía sau có đội hình vuông bắn tên lên tường
Thỉnh thoảng có thể thấy người từ trên tường thành rơi xuống, tuy cũng rất chấn động nhưng đồng thời không quá dữ dội
Lữ Bố đứng ở trung quân, dường như không hề ngạc nhiên với chuyện này, quân kỳ bên cạnh thỉnh thoảng phất cờ ra hiệu, tiếng kèn cũng có chút biến đổi, cứ lặp đi lặp lại như thế từ sáng sớm đến chạng vạng, Sở Nam thấy tướng sĩ mấy lần leo lên đầu thành, sau đó lại bị đánh xuống
"Tiên sinh, không biết đội nào là Hãm Trận Doanh
Sở Nam nhìn Trần Cung, dù tướng sĩ rất liều, nhưng dường như không thấy ai đặc biệt xông pha
"Hôm nay chỉ là thăm dò, không cần Hãm Trận Doanh xuất chiến
Trần Cung lắc đầu nói
"Không đánh một trận dứt điểm cho nhanh sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sở Nam là người ngoại đạo trong việc hành quân đánh trận, không rõ đạo lý trong đó
"Không phải không tốt mà là không đáng, nếu hôm nay là hai quân giao chiến trực tiếp thì đương nhiên phải đánh một trận dứt điểm, nhưng đánh thành lại không phải vậy, quân ta mới đến, quân địch dựa vào thành trì kiên cố, sĩ khí đang cao, nếu cứ xông thẳng lên, cho dù cuối cùng có thắng cũng là thắng thảm, trước tiên cứ làm hao mòn nhuệ khí của nó, mệt mỏi ý chí của nó, đợi đến khi sĩ khí của nó uể oải, quân không còn ý chí chiến đấu thì mới có thể một tiếng trống mà hạ được thành
Trần Đăng lắc đầu
"Vậy nếu thực lực địch ta tương đương thì nên làm thế nào
Sở Nam nghi ngờ nói
"Một khi đã nghĩ đến chuyện đánh thành, thì có nghĩa là địch yếu ta mạnh, nếu thực lực tương đương thì không thể cường công, có thể tìm cách dụ địch ra khỏi thành quyết chiến, nhưng phải nhớ kỹ không thể chia quân
Sở Nam im lặng gật đầu, Trần Cung lại giống như bật máy hát, tiếp tục nói: "Cái việc hành quân đánh trận này, nhìn thì là giao tranh binh lực, nhưng thực chất là việc đấu trí giữa thống soái hai bên, nếu ngươi muốn học thì trước hết hãy đọc binh pháp, hiểu rằng người dẫn trăm quân chưa chắc đã chỉ huy được ngàn quân, người dẫn ngàn quân chưa chắc đã chỉ huy được vạn quân, tóm lại càng nhiều quân thì càng khó đánh trận, sơ sẩy một chút là có thể dẫn đến toàn quân bị diệt
Một ngày giao chiến kịch liệt, Tiểu Bái đã lung lay sắp đổ, nhưng rốt cuộc vẫn giữ được, khi trời sập tối, Lữ Bố vẫy tay ra hiệu thu quân, các tướng sĩ công thành nhanh chóng rút lui, Lưu Bị trong thành cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm
Một ngày giao chiến, thương vong hơn bốn trăm người, ít hơn rất nhiều so với tưởng tượng của Sở Nam, hắn còn tưởng là đánh nhau kiểu này thì một ngày phải chết hơn ngàn người rất bình thường, nhưng trên thực tế chỉ có hơn bốn trăm người, nếu trừ thương binh thì số người thực sự tử trận có lẽ chỉ hơn hai trăm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Tất cả về doanh trại, ngày mai phá thành, ta sẽ thiết yến tiệc trong thành ăn mừng công
Trong soái trướng, sau khi Lữ Bố cùng các tướng bàn bạc xong kế hoạch công thành ngày mai, nghe các tướng nói trận chiến hôm nay tướng sĩ Tiểu Bái đã không còn bao nhiêu sĩ khí, Lữ Bố cảm thấy ngày mai có thể trực tiếp phái tinh nhuệ ra trận, hắn không muốn ở lại Tiểu Bái quá lâu
"Vâng
Các tướng đứng dậy đồng ý rồi ai về trại nấy
Sở Nam và Trần Cung rời khỏi doanh trướng, Sở Nam có chút khó hiểu nói: "Tiên sinh, dựa vào lực lượng giao chiến giữa Ôn Hầu và Trương Phi hôm qua, một mình hắn có thể phá thành, sao phải rườm rà thế này
Hôm qua dư âm của Lữ Bố và Trương Phi giao thủ đã trực tiếp làm rung sập tường thành rồi, Lữ Bố phải có năng lực trực tiếp phá thành mới đúng
"Nếu đối phương không đóng cửa thì những mãnh tướng này có thể, nhưng nếu đã đóng cửa thì hai tướng cùng Ôn Hầu giao chiến trong thành, thành này liền không còn, cái chuyện công thành này, nếu không cần thiết thì Ôn Hầu không nên ra tay
Trần Cung thở dài
Nếu Lữ Bố trực tiếp ra tay thì hai tướng giữ thành chắc chắn động thủ, như vậy, Tiểu Bái có lẽ liền tan nát, vì vậy, nếu không cần thiết thì những võ tướng mang tính chiến lược như Lữ Bố tốt nhất đừng ra tay trong loại chiến tranh này
"Nghe theo những gì Ôn Hầu vừa nói, ngày mai có khả năng phá thành
Nhớ đến lời Lữ Bố vừa nói, Sở Nam hỏi
"Nếu không có chuyện ngoài ý muốn, ngày mai phá thành không khó
Trần Cung khẳng định gật đầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Nhưng như vậy thì hai tướng giữ thành chắc chắn sẽ xuất thủ, chẳng lẽ hậu quả không phải vẫn như nhau sao
Sở Nam nhíu mày nói
"Lưu Bị tu nhân nghĩa chi đạo, nếu là vậy, dùng một cái Tiểu Bái để phá cái danh nhân nghĩa của Lưu Bị thì cũng không tệ
Lời nói nhẹ như mây gió của Trần Cung khiến Sở Nam không khỏi cảm thấy lạnh lẽo, dường như chỉ cần giá phải trả đủ, hi sinh người dân của một thành này cũng không phải chuyện không thể chấp nhận
"Ngươi nói Lưu Bị có lẽ cũng biết Tiểu Bái này không thể giữ nổi nữa
Im lặng một lúc lâu, Sở Nam đột nhiên hỏi một vấn đề
Trần Cung nghe vậy liền nhìn về phía Sở Nam: "Lưu Bị cũng là người từng trải, hẳn là biết được
"Tức là không thể giữ
Sở Nam ngập ngừng một chút, nhìn Trần Cung nói: "Cũng không liều chết chiến đấu
Vậy Lưu Bị sẽ tiếp tục ở lại nơi này sao
Trần Cung như có điều suy nghĩ, ngay lập tức kéo Sở Nam quay người đi về phía soái trướng
.