"Không phải nói năm đó dẫn tới Đào sứ quân phát binh vây quét
Một mực im lặng không lên tiếng Tào Tính đột nhiên hỏi
Chuyện cướp biển này cũng không nhỏ, chỉ mới yên ắng vài năm nay thôi, chứ mấy năm trước náo loạn khiến châu phủ cũng phải đau đầu, cái này chẳng lẽ không gọi là to sao
Sở Nam lắc đầu, ra hiệu Tào Tính không cần nhiều lời, đã muốn dùng đến thế lực Mi gia thì có nhiều thứ không nên quá tích cực
"Chính là lần đó về sau, đám Điền Hoành bị mấy nhà khác phát giác, coi như không có tên Trương Viễn đó, cũng biết phải thu liễm
Mi Phương ngược lại không né tránh, đối với hắn mà nói, chuyện này chẳng qua là gia tướng trong phủ mưu tư lợi mà thôi, hiện tại nhân viên Mi gia hơn phân nửa đi theo Lưu Bị, cũng không cần thiết phải che đậy cho đám người kia
"Thiên địa dị tượng, cây cỏ tươi tốt, yêu thú liên tục xuất hiện
Hầu Thành chú ý lại không để ý đến những điều đó, mà nhìn Mi Phương lẩm bẩm nói
"Có vấn đề gì sao
Sở Nam nhìn về phía Hầu Thành, nghi hoặc hỏi
"Đây là dấu hiệu bí cảnh mở ra, mấy năm trước ta theo chúa công chinh chiến phía bắc Trường Thành, từng gặp một lần ở Kê Lộc Trại, nơi đó cũng là cảnh tượng như vậy, sau đó dị tượng liên tiếp xuất hiện, chúng ta tiến vào bí cảnh đó, gặp không ít yêu thú, khi đó đi cùng còn có Tiên Ti, Hung Nô mấy bộ lạc, hơn 10 ngàn người đều chết trong bí cảnh, Phương thiên Họa Kích của chúa công chính là có được từ đó
Hầu Thành hồi tưởng lại, trong mắt vẫn còn vẻ hoảng sợ
"Bí cảnh
Sở Nam nhíu mày, ý tứ không khó hiểu, nhưng cái thứ này không phải là đồ vật trong thế giới Huyền Huyễn sao
Lại chạy nhầm chỗ à
Bất quá nghĩ đến sức chiến đấu của võ tướng cao cấp ở thế giới này, cũng coi như một thế giới Huyền Huyễn cấp thấp đi
"Chuyện bí cảnh ta biết không nhiều, tựa hồ liên quan đến thần lực, nghe nói người phàm chúng ta có thể nắm giữ được thần lực là từ sau khi bí cảnh xuất hiện, có thật hay không thì ta cũng không biết
Hầu Thành thấy Sở Nam tò mò nhìn, liền lắc đầu, sau đó liếc Mi Phương một cái nói: "Trong bí cảnh tuy có cơ duyên, nhưng nguy cơ trùng trùng, nếu đúng là bí cảnh xuất thế, chỉ bằng ngươi bản lĩnh này, vào đó sợ là khó sống sót trở ra
Mi Phương nghe vậy thì khẽ nhíu mày, hắn đối với chuyện này rõ ràng cũng không rõ, nghe Hầu Thành nói nguy hiểm như vậy, trong lòng tự nhiên có chút bất an
"Đi thôi, đi gặp Trương Viễn
Sở Nam không tiếp tục xoắn xuýt vào chuyện bí cảnh, vấn đề chính hiện tại vẫn là củng cố Lữ Bố ở Từ Châu, những chuyện khác đều là hư ảo
Sau khi chuyện cướp biển bị tiêu diệt lan ra, Cống Du bắt một ngư dân không làm gì cả, đều ào ào chạy đến xem đám cướp biển bị giải đến thị chúng, cuối cùng không một ai trong đám đó sống sót trở về
Sở Nam muốn đưa Mi gia ra khỏi chuyện này, cũng không chuẩn bị truy đến cùng sự việc này, trải qua chuyện này, không chỉ Cống Du phải giao lại cho Sở Nam nắm giữ, toàn bộ tướng lãnh Đông Hải Quận sẽ trở thành hậu phương vững chắc của Lữ Bố
Đây chính là lợi ích thiết thực mà Mi gia duy trì có thể mang đến cho Lữ Bố
Nếu giết Mi Phương, cướp đoạt sản nghiệp của nhà hắn, muốn tiêu hóa được Đông Hải, thì cần ít nhất thời gian một năm, đây chính là lợi ích của đại gia tộc, đương nhiên, cũng có thể là điểm yếu, bởi vì một khi chọc giận một gia tộc lớn nào đó, rất có thể trực tiếp mất cả một quận
Trương Viễn bây giờ còn đang tính toán thời gian, gần đây hắn ẩn ẩn cảm thấy có chút không đúng, Sở Nam thiết lập trạm gác ở các nơi, xem thế nào, cũng không giống như đang đóng quân tạm thời, mà mỗi ngày từng xe từng xe muối được đưa ra ngoài, khiến Trương Viễn có chút nóng mắt, đồng thời hắn có lý do nghi ngờ, ở khu này có lượng lớn muối thô, mà Sở Nam đã sớm biết, nên mới dẫn người đến đây
Nếu đúng như vậy, thì phải làm sao đuổi Sở Nam đi
Đây là vấn đề mà Trương Viễn đang nghĩ nhiều nhất hiện giờ, hắn không dám trêu chọc Sở Nam, nhưng càng không muốn vứt bỏ các ngư trang kia, hiện giờ dân chúng ở đây còn ủng hộ hắn, nhưng nếu quân đội đóng quân lâu dài, thì tâm tính của ngư dân chắc chắn sẽ thay đổi
Đang nghĩ ngợi thì người hầu trong nhà đến báo, Sở Nam đến
Trương Viễn cố gắng ổn định lại cảm xúc, đi ra đón tiếp, nhưng khi thấy Mi Phương đi cạnh Sở Nam thì sắc mặt không khỏi cứng đờ
"Trương tiên sinh định nói chuyện với bọn ta ở đây sao
Sở Nam nhìn Trương Viễn kinh ngạc mang theo vài phần sợ hãi, cười hỏi
"Không dám
Trương Viễn bình phục lại một chút, rồi đón mấy người vào nhà
"Tiên sinh đến đây cũng gần một tháng, hôm nay đến đây là..
Đón mọi người vào phòng, Trương Viễn cẩn thận liếc nhìn Mi Phương mặt không biểu tình, không biết hôm nay vị này theo tới đây là vì chuyện gì, thấy Mi Phương không nói gì, Trương Viễn cắn răng nhìn về phía Sở Nam nói
"Tiên sinh muốn đuổi ta đi sao
Sở Nam nhìn Trương Viễn, cười hỏi
"Không dám, chỉ là tiên sinh trước đó từng có hứa hẹn..
Trương Viễn lắc đầu
"Hôm nay đến chính là để nói cho tiên sinh một tiếng, họa cướp biển đã trừ, các ngư trang ven biển sau này sẽ thuộc quyền quản lý của ta, đa tạ tiên sinh tháng qua đã giúp đỡ, cho ta giành được không ít thời gian
Sở Nam cười nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu ngay từ đầu đã đi trừ cướp biển, thì không thể thuận lợi như bây giờ, dân chúng cũng không thể giúp bọn hắn chèo thuyền, bọn hắn cũng khó tìm ra sào huyệt của cướp biển, tốn công vô ích mà chưa chắc có kết quả, đây đúng là công lao của Trương Viễn
RẦM ~ Trương Viễn chỉ cảm thấy đầu óc mình như bị nổ tung, kinh ngạc nhìn Sở Nam, lại nhìn sang Mi Phương, một lúc sau, Trương Viễn cười thảm nói: "Cho nên, hôm nay tiên sinh đến, là muốn xử trí tại hạ thế nào
Phản kháng
Vô nghĩa thôi, người như hắn, ở trước mặt Sở Nam không có bất kỳ cơ hội phản kháng nào
"Xử trí..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sở Nam vuốt cằm nói: "Nói ngươi có công thì ngươi đã giúp bách tính thoát khỏi đao binh, một mình đi thuyết phục cướp biển, chưa kể là có gan dạ, còn nếu nói có tội, thì lợi lộc mà ngươi nhận trong những năm qua cũng không ít, về ngư trang thế nào, hẳn là ngươi hiểu rõ hơn ta
Trương Viễn im lặng một lúc rồi ngẩng đầu nhìn Sở Nam: "Ban đầu tại hạ cũng không biết cướp biển đó là người của Mi gia, vẫn nghĩa vô phản cố mà đi, chính là liều cả tính mạng, đáng lẽ ra người phải mạo hiểm chính là bọn chúng, tại hạ thay bọn chúng liều lĩnh như vậy, thì nhận chút lợi ích thì sao
Tại hạ nghe, tiên sinh cũng là thương nhân xuất thân, lẽ nào không rõ chuyện này hơn tại hạ..
Thương nhân xuất thân
Mi Phương kinh ngạc nhìn Sở Nam
"Điều tra ta
Sở Nam nhìn Trương Viễn, không hề giận dữ như Trương Viễn dự đoán, mà chỉ cười nói: "Vậy ngươi có thấy ta lấy ra một đồng tiền nào bất nghĩa không
Trương Viễn lắc đầu, trong giọng nói mang theo vài phần dữ tợn: "Không phải ai cũng may mắn như ngươi, Mi gia đều nuôi cướp biển, ta chỉ là..
"Càn rỡ
Mi Phương nghe thấy gân xanh trên trán nổi lên, vỗ bàn quát
"Hừ, nếu không có những con đường làm ăn này, thì ta sao có thể giao hảo nhân sĩ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sao xây dựng danh tiếng
Những sĩ nhân kia cao ngạo thế nào, ta muốn tiến một bước, chỉ cần một bước nữa
Trương Viễn nhìn Sở Nam, trầm giọng nói
"Tốt
Sở Nam gật gù: "Trước mắt chính là cơ hội, đi theo ta hiệu trung Ôn Hầu, tự nhiên sẽ có cơ hội tiến thân
"...” Trương Viễn dồn nén bao nhiêu uất ức vào lồng ngực, không trút ra thì không thoải mái, nghe Sở Nam nói vậy, thì nỗi uất ức đó lại nghẹn ở ngực, không xả ra được, chỉ biết ngơ ngác nhìn Sở Nam
"Nghĩ kỹ thì đến tìm ta, hai ngày này ta sẽ lên đường về Hạ Bi
Nhìn Trương Viễn đang ngơ ngác, Sở Nam đứng dậy cáo từ...