Nhà Ngụy Duyên trông hơi cũ nát, cửa sân cũng không quay ra đường chính, thời này, nếu không có chút thân thế, cửa lớn nhà ai cũng không có tư cách mở ra đường lớn
Cửa ra vào nằm trong hẻm nhỏ, vũng bùn đất đã che lấp quá nửa những phiến đá xanh vốn lát đường, trông chẳng khác gì một đường đất
Tường đất hai bên cửa sân còn thấp hơn cả cửa sân, người nào cao chút, liếc mắt một cái có thể thấy hết tình hình trong sân
Cánh cửa gỗ cũ kĩ lâu ngày thỉnh thoảng bị gió lay động, phát ra tiếng cọt kẹt, nếu vào ban đêm, hẳn sẽ khiến người ta sợ hãi
“Nương tử, ta về rồi.” Ngụy Duyên xách theo một con gà và hai gói thuốc đẩy cửa bước vào, nhìn thê tử đang nằm trên giường, im lặng đóng cửa phòng lại, đến bên lò đốt lửa chuẩn bị sắc thuốc
Mắt thê tử khẽ động, ánh mắt nhìn Ngụy Duyên lộ vẻ đau lòng
"Hôm qua giúp một vị công tử lạ mặt, tuy không phải động tay động chân gì, nhưng hắn cho ta ít tiền bạc.” Ngụy Duyên vừa thuần thục vặt lông gà, vừa lải nhải: “Vị công tử kia dáng dấp rất được, không như ta, bộ dạng này chắc ngoài nương tử ra thì ít có cô nương nào ngó tới, cái gã Trương Tú đúng là không biết người tài, ở Uyển Thành này e rằng cũng không còn bao lâu nữa, vài ngày nữa đợi nương tử đỡ chút, ta sẽ dẫn nương tử đến Kinh Châu, nghe nói tiên sinh Trọng Cảnh đến Trường Sa nhậm chức thái thú, ta dẫn nàng đến đó, biết đâu lại mời được ông ấy khám bệnh cho nàng
Đang nói thì Ngụy Duyên khẽ động tai, đột ngột đứng lên, nhìn ra ngoài cửa, khi thấy một tên đồng đội dẫn Sở Nam đến ngoài sân, thấy Ngụy Duyên nhìn ra, Sở Nam mỉm cười chắp tay nói: "Ngụy tướng quân
"Tử Viêm tiên sinh
Ngụy Duyên hơi nghi hoặc nhìn Sở Nam, gác lại việc đang làm, bước ra ngoài
“Ngụy đại ca, là quân sư bảo ta đưa tiên sinh đến, trong quân còn có việc, ta đi trước
Tên lính kia nói với Ngụy Duyên một tiếng, rồi chắp tay thi lễ với Sở Nam, cúi người cáo lui
“Ta chỉ là một đồn tướng, sao dám xưng tướng quân
Ngụy Duyên cười khổ, thi lễ với Sở Nam, mời Sở Nam vào nhà chính, dò hỏi: "Không biết tiên sinh đến đây có việc gì
“Đến để gặp tướng quân.” Sở Nam ngồi xuống, nhìn quanh một lượt, nói với Ngụy Duyên: "Tại hạ nhận thấy Ngụy tướng quân tài cán hơn người, chỉ là nhất thời chưa lập được chiến công, cũng tuyệt không chỉ nên làm một đồn tướng, chẳng hay tướng quân đã từng nghĩ đến việc khác chưa?”
Nghĩ đến việc khác
Ngụy Duyên kỳ lạ nhìn Sở Nam một cái, không nhầm thì, Sở Nam là đại diện cho Lữ Bố mà, lẽ nào bảo mình đến nương nhờ Lữ Bố sao
Ngụy Duyên tuy còn trẻ, nhưng cũng có chút kiến thức, danh tiếng của Lữ Bố, xem ra không xứng với hai chữ minh chủ
"Tại hạ chỉ là một đồn tướng, tiên sinh quá lời, tại hạ vô cùng cảm kích, nhưng lòng ta đã có nơi chốn, không đành lòng rời xa
Ngụy Duyên khéo léo từ chối lời mời của Sở Nam
Quả thật rất dứt khoát
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sở Nam xoa xoa thái dương, quả nhiên, với danh tiếng của Lữ Bố, việc chiêu mộ người tài thực sự không dễ dàng, nhưng dù khó thế nào cũng phải cố thôi
"Trước đây ta từng nghe nói, tướng quân cũng là con nhà tướng, nhưng dòng dõi đã xa xôi, đến đời tướng quân, đã chẳng còn là thế gia, thậm chí ngay cả hào cường cũng không tính
Sở Nam ngẫm nghĩ nói
Phàm là có chút thân thế, với tài cán của Ngụy Duyên cũng không đến mức chỉ làm đồn tướng cho Trương Tú, lúc đến anh ta cũng đã nghe qua chuyện Ngụy Duyên bị Hồ Xa Nhi chèn ép trong quân, nguyên nhân… Ngụy Duyên lúc đó còn trẻ nóng nảy, thấy Hồ Xa Nhi làm sai liền vạch mặt, bị Hồ Xa Nhi trách phạt một trận, kết quả sau này đúng là y như lời Ngụy Duyên nói, nhưng tưởng sẽ được trọng dụng nào ngờ không những thế mà ngược lại tất cả cơ hội thăng tiến đều không đến lượt anh ta
Dù sao thì Hồ Xa Nhi là tâm phúc của Trương Tú, mà Ngụy Duyên chẳng qua chỉ là một đồn tướng, Trương Tú có khi còn không biết đến sự tồn tại của Ngụy Duyên nữa là
Không đợi Ngụy Duyên trả lời, Sở Nam cười nói: “Ta đại khái đã hiểu vì sao tướng quân từ chối rồi, không bàn đến chủ công của ta có phải minh chủ hay không, nhưng ta dám nói, Từ Châu bây giờ là nơi thích hợp nhất cho tướng quân
"Tiên sinh chỉ giáo cho
Ngụy Duyên không hiểu nhìn Sở Nam
“Về xuất thân ấy à, nay thiên hạ chư hầu đều dùng người qua từng lớp tiến cử, nếu không có người tiến dẫn, tướng quân cho dù tài giỏi đến mấy, e rằng cơ hội thể hiện cũng chẳng có, mà Từ Châu hiện giờ thì thiếu nhân tài, thứ nữa, tại hạ cũng có chút bản lĩnh nhỏ, có thể giúp tướng quân, trước mắt đừng bận tâm đến chủ của ta có phải minh chủ hay không, nhưng ít nhất Từ Châu có thể cung cấp cho tướng quân cơ hội thể hiện tài năng, có thể thể hiện được tài năng, thì mới có danh tiếng, một khi có danh tiếng, sau này tướng quân muốn chọn minh chủ khác, thì minh chủ cũng sẽ biết đến tài năng của tướng quân
Sở Nam cười nói
Dù thật lòng hay giả ý, cứ đến làm công đã, mục tiêu lớn nhất bây giờ của Sở Nam là phải vượt qua được kiếp nạn sống còn này, phải đào được càng nhiều nhân tài càng tốt
Còn chuyện Lữ Bố có điều khiển được lâu dài hay không, thì tạm thời không nằm trong phạm vi xem xét
Trong mắt Ngụy Duyên thoáng lóe lên một tia do dự, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu: "Có lẽ tiên sinh nói đúng, nhưng với tại hạ mà nói, có lý do không thể rời đi nơi này.”
Sở Nam khẽ nhíu mày, vừa rồi anh ta nhận ra Ngụy Duyên có chút dao động, vậy là lý do gì khiến anh ta không muốn rời đi nơi này
"Có thể nói rõ được không
Thở dài, Sở Nam mang theo mấy phần không cam lòng nói
"Thê tử của ta mắc bệnh nan y, đi lại không được, lần này đến Từ Châu, đường sá xa xôi, nếu thật đi, e rằng…" Ngụy Duyên nói đến cuối thì lắc đầu không nói thêm, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng
Nghe vậy Sở Nam có chút thất vọng, cũng không thể bắt một người đàn ông bỏ vợ con theo mình gây dựng sự nghiệp được đúng không
Thời đại này quả thật có những chuyện tương tự, thậm chí còn được truyền tụng như một câu chuyện đáng ca ngợi, nhưng theo quan điểm giá trị của Sở Nam thì cách làm của Ngụy Duyên này càng làm anh ta tán thưởng
"Thôi
Sở Nam cười nói: "Việc này coi như ta chưa từng nói vậy
“Đa tạ tiên sinh đã thông cảm.” Ngụy Duyên chắp tay nói: “Cũng cảm ơn tiên sinh đã xem trọng ta.”
Sở Nam khoát tay: “Có tiện để tại hạ đến thăm phu nhân không
Trong lòng anh ta vẫn ôm một tia hi vọng cuối cùng, biết đâu mình có thể chữa khỏi cho đối phương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người bình thường nếu thăng cấp chỉ cần 10 nghìn khí vận, anh ta hiện tại tuy khí vận không nhiều, nhưng 10 nghìn chắc vẫn có
Ngụy Duyên gật đầu, dẫn Sở Nam đến phòng bên cạnh, ngoài sân đã ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc, vào phòng, mùi vị kia càng nồng đậm gấp mấy lần
Mùa hè mà trong phòng vẫn phải đốt lửa
Phòng khá lớn, ngoài giường còn có cả bếp lò ở đây, cả cái sân chỉ có hai phòng, một phòng tiếp khách, một phòng là phòng này
“Nương tử, vị này chính là Sở công tử ta vừa nhắc với nàng.” Ngụy Duyên cười nói với người phụ nữ trên giường, khuôn mặt nghiêm nghị lần đầu lộ ra nụ cười, trông không có vẻ gì là đẹp mắt, nhưng lại có vài phần sức hút
Khuôn mặt người phụ nữ tiều tụy, tóc khô héo, sắc mặt tái mét, ngay cả một người không hiểu y thuật như Sở Nam cũng có thể nhận thấy tình trạng sức khỏe của người phụ nữ đang rất kém
Thấy Sở Nam, người phụ nữ khẽ gật đầu, chỉ một động tác này thôi, hình như đã tiêu tốn hết sức lực toàn thân của nàng
"Phu nhân không cần đa lễ
Sở Nam thi lễ nói: “Tại hạ mới quen Văn Trường, đến để bái phỏng, nếu có gì mạo phạm mong phu nhân thứ lỗi
Người phụ nữ không có làm thêm động tác gì, nhưng đôi mắt kia lại truyền đạt cảm giác thiện ý, đó là một đôi mắt như biết nói vậy
"Phu nhân mắc bệnh gì
Sở Nam nhìn về phía Ngụy Duyên
"Ta đã tìm hỏi qua rất nhiều danh y, chỉ nói là tổn thương căn cơ, thuốc thang vô hiệu, tạng phủ suy kiệt, chỉ có thể uống thuốc cố bản bồi nguyên để duy trì mạng sống, nhưng giờ thì những loại thuốc này cũng chẳng còn hiệu quả mấy nữa, thân thể phu nhân ngày càng suy yếu, mấy lang băm kia
Nói đến đây, hốc mắt của Ngụy Duyên hơi đỏ lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hồi lâu sau, Ngụy Duyên hít một hơi, nhìn Sở Nam nói: "Phu nhân xuất thân cũng thuộc dạng danh môn, từ khi theo ta đã chịu không ít khổ sở, ban đầu tại hạ chỉ mải mê rèn luyện võ nghệ, binh pháp, phu nhân vì muốn ta an tâm, mọi việc trong nhà đều một tay quán xuyến, ta không biết trân trọng, mãi đến khi nàng ngã bệnh mới biết nàng đã quá sức rồi, đời này Ngụy Duyên nếu nói hổ thẹn với ai thì chỉ có nàng, dù thế nào, ta cũng không thể bỏ rơi nàng được.”
Một câu chuyện hết sức bình thường, không hề có tình yêu oanh oanh liệt liệt gì, chỉ là một người phụ nữ hết lòng lo toan cho trượng phu, để rồi cuối cùng kiệt sức đổ bệnh, nhưng lại là thứ tình cảm mà Sở Nam hâm mộ nhất
Ánh mắt Sở Nam hướng về người phụ nữ, tâm niệm vừa động:
Lý thị Mệnh số 2 Mệnh cách: Bình thường Thiên phú: Nội trợ (cấp 5) (sau khi thành thân với người khác, có thể tăng tốc độ tu hành của phu quân lên 25%, có tỉ lệ nhất định giúp phu quân đột phá xiềng xích thiên phú) Thọ nguyên 1 Thần 38, tinh 3, khí 1 Khí vận 1 Mệnh số đã hết rồi sao
Sở Nam thu tầm mắt, nếu không có thiên phú, thì anh ta còn có thể thử dùng khí vận để cứu chữa, nhưng thiên phú nội trợ lại làm cho giá trị của người phụ nữ này tăng lên gấp mười, cần đến 100.000 khí vận
Nhưng thiên phú này quả thực là một báu vật đáng giá, Ngụy Duyên có được bản lĩnh như ngày hôm nay, chắc không thể thiếu sự trợ giúp của người phụ nữ nội trợ này, đáng tiếc là mệnh số đã tận, chỉ còn lại một năm thọ nguyên, mà tùy tiện xảy ra cái gì bất trắc là có thể đi bất cứ lúc nào
Ta có một cách có thể cứu được vợ ngươi, nhưng ngươi cần theo ta đến Từ Châu, chỉ cần thêm một ít thời gian là được
Lý do thoái thác thế này, đại khái sẽ bị coi là lừa đảo, hoàn toàn không có sức thuyết phục mà
Sở Nam có chút hối hận đêm qua đem hết thảy khí vận dùng trên người mình
Không biết hỏa diễm của phu nhân đối với cái này có hiệu quả hay không
Sở Nam đột nhiên trong lòng hơi động, nhìn về phía Ngụy Duyên nói: "Phu nhân ta có lẽ có t·h·i·ê·n phú có thể tạo được chút tác dụng, tướng quân đợi chút, ta đi một chút liền về
Nói xong, cũng không đợi Ngụy Duyên trả lời, Sở Nam liền hướng phủ Trương Tú chạy đi, chỉ chốc lát sau, liền đem Lữ Linh Khởi mang tới
"Tâm hỏa của ta trị được ngoại thương, đây là nội t·ậ·t, không phải ta có khả năng
Lữ Linh Khởi nhìn qua Lý thị sau, hướng về phía Ngụy Duyên nói, ngữ khí hoàn toàn như trước đây lạnh lùng
Ngụy Duyên ánh mắt bên trong vừa mới ánh sáng lóe lên, dần dần ảm đạm đi, lắc đầu nói: "Đa tạ phu nhân
"Cũng không có tác dụng, không cần cảm ơn ta
Lữ Linh Khởi lắc đầu
Ngụy Duyên đem thuốc đã sắc đổ vào trong chén, chuẩn bị đút phu nhân uống xong, đúng lúc này, Sở Nam đột nhiên nói: "Tướng quân chậm đã
Ngụy Duyên nghe vậy dừng lại, nhìn về phía Sở Nam
"Có thể cho ta xem nước thuốc được không
Sở Nam hỏi
"Thuốc này có vấn đề
Ngụy Duyên nghi ngờ nói
Sở Nam không trả lời, ánh mắt rơi vào thang thuốc kia phía trên Cố Bản Bồi Nguyên Thang t·h·i·ê·n phú: Cố bản bồi nguyên (có thể củng cố bản nguyên, ôn dưỡng khí huyết, đối người tổn thương căn cơ có hiệu quả trị liệu nhất định, nhưng lâu phục sẽ mất đi hiệu lực, Thăng cấp cần khí vận 1000) độc tính (là dược ba phần độc, dùng lâu dài, thân thể sẽ chịu ảnh hưởng dược độc, làm cho tạng phủ suy kiệt, thăng cấp cần khí vận 100) "Ta có một pháp, có thể tăng cường dược tính, lại không biết là hữu dụng
Sở Nam nhìn về phía Ngụy Duyên, chuyện này ai cũng không nói chắc được, coi như dược hiệu cường hóa, nhưng quá bổ không tiêu nổi, trực tiếp không có tác dụng thì sao
"Tiên sinh đợi chút, ta đi mời y tượng tới
Ngụy Duyên ánh mắt sáng lên, không nói hai lời, xoay người rời đi...