Bất Thường Tam Quốc

Chương 94: Mời chào




"Bài thuốc Cố Bản Bồi Nguyên Thang vốn là thuốc bổ, nếu có thể tăng cường dược hiệu thì đương nhiên là tốt, nhưng không biết dược độc liệu có theo đó mà tăng lên không
Ngụy Duyên trong nhà, vị thầy thuốc già nghe Sở Nam nói có thể cường hóa hiệu quả của dược liệu cũng không thấy làm lạ, trên đời này có đủ loại năng lực kỳ quái, nhưng nếu cường hóa dược hiệu đồng thời mà dược độc cũng bị cường hóa, thì đối với Lý thị lúc này đã suy yếu đến cực hạn mà nói, có thể sẽ trực tiếp mất mạng
"Dược độc sẽ không tăng lên, nhưng cũng không thể suy yếu
Sở Nam lắc đầu
"Công tử có thể thử một lần không
Thầy thuốc già nhìn về phía Sở Nam
"Được
Sở Nam gật đầu, tiến hành cường hóa chén thuốc cố bản bồi nguyên kia bằng thiên phú
Mùi thuốc tựa hồ nồng hơn một chút, lão nhân đưa tay chấm một chút rồi từ từ nếm thử
Như vậy là có thể phân biệt được dược lực sao
Sở Nam kinh ngạc nhìn lão nhân, lập tức thu thập thông tin về lão nhân, lão nhân có một thiên phú đặc biệt là biện dược, là thiên phú có được từ quá trình rèn luyện về sau, thông qua thời gian dài làm bạn với dược mà thành, có thể thông qua chén thuốc suy đoán ra thành phần dược liệu cùng với dược tính của nó, đối với thầy thuốc mà nói, đây là một thiên phú không tồi
"Kỳ lạ, kỳ lạ
Lão nhân ngẩng đầu nhìn về phía Sở Nam, ánh mắt sáng quắc có chút dọa người: "Công tử có nguyện học y không
Sở Nam: "


Thầy thuốc thời nay tuy không được quá tốt, nhưng cũng không kém, hoặc là nói, ở bất kỳ thời đại nào, thầy thuốc cũng đều sẽ nhận được sự tôn trọng nhất định, trong mắt người bình thường thì xem như một nghề nghiệp không tồi, nhưng hiện tại mình đang đi con đường làm quan
Lắc đầu: "Tại hạ còn vướng bận tục vụ, e là không thể tĩnh tâm tu dưỡng y đạo
Gần đây Sở Nam đang lên kế hoạch cho phương hướng tu hành tương lai của mình, thầy thuốc là cái đầu tiên bị loại, không phải nói thầy thuốc vô dụng, mà là với Sở Nam hiện tại, nghề thầy thuốc rất khó mang lại khả năng sinh tồn cho mình
"Đáng tiếc, đáng tiếc quá
Lão nhân vẻ mặt tiếc nuối nhìn Sở Nam
"Thuốc này có thể cứu người không
Sở Nam vội vàng chuyển chủ đề, ánh mắt của lão nhân làm hắn cảm thấy không được tự nhiên
Lão nhân lắc đầu thở dài: "Thuốc này tuy tốt, nhưng cũng chỉ có thể ổn định nàng không trở nặng hơn, mà tạng phủ của nàng đã suy kiệt, không có loại dược liệu quý hiếm thì khó có thể cứu chữa
"Vậy cái này thì sao
Sở Nam lại lần nữa thi triển cường hóa
"Còn có thể sao
Lão nhân ngạc nhiên nhìn về phía Sở Nam
"Như thế nào
Ngụy Duyên ở một bên mắt lóe lên vẻ mong chờ
"Có chút tác dụng, có thể thử một lần, nhưng đừng quá hy vọng
Lão nhân nếm thử dược, đã hơi lạnh, nhưng khi chén thuốc vào miệng, lão nhân cảm thấy khí huyết của mình đều thoáng cái cường tráng hơn rất nhiều
Sở Nam muốn tiếp tục cường hóa, lão nhân vội vàng ngăn lại: "Đủ rồi, dược lực mạnh hơn chút nữa, nàng e rằng sẽ lập tức mất mạng
"Vì sao
Sở Nam khó hiểu nhìn về phía lão nhân
"Nàng bây giờ đã ở trong tình trạng dầu hết đèn tắt, nếu không có công tử, không quá một năm sinh cơ chắc chắn tan hết, nếu dược lực quá mạnh, sợ bổ không nổi, chén thuốc này hiện tại, cũng chỉ là có thể miễn cưỡng uống, một tháng hai lần là được
Lão nhân thở dài nói
"Vậy có những dược liệu khác có thể giúp hồi phục không
Sở Nam vội vàng hỏi
"Dược vật chung quy chỉ là phụ trợ, thuốc này uống vào, nếu có thể qua đêm nay, có thể khiến cho nàng khôi phục một chút, sau này muốn hồi phục thì loại dược này không thể dừng, mỗi tháng ít nhất cần dùng hai lần, ngoài ra việc ăn uống hằng ngày cũng cần chú ý, ăn nhiều những đồ bổ ấm, nếu công tử có thể biến những đồ bổ đó giống như dược này, thì mới có hy vọng khỏi hẳn
Lão nhân lắc đầu, thuốc cứu người nếu dược lực quá mạnh, có khi sẽ biến thành thuốc độc
Ngụy Duyên nghe vậy, đột nhiên hướng về phía Sở Nam quỳ xuống nói: "Công tử nếu có thể cứu sống thê tử, mạt tướng nguyện vì công tử xông pha khói lửa, không chối từ
"Ngụy tướng quân không cần như thế, chẳng qua tại hạ không thể sống ở Nam Dương


Sở Nam có chút khó khăn nhìn Ngụy Duyên nói
"Mạt tướng nguyện đi theo công tử bên cạnh
Ngụy Duyên vội vàng nói
"Uống thuốc trước, qua được đêm nay thì hãy nói
Sở Nam gật nhẹ đầu, hắn vốn định thu nhận Ngụy Duyên cùng đi Từ Châu, bây giờ có cơ hội này, đương nhiên không hề ngại ngần, bất quá tất cả tiền đề là Lý thị phải sống sót
"Dạ
Ngụy Duyên gật đầu, vội vàng bưng chén thuốc dìu vợ lên: "Phu nhân, nghe được không, bệnh của nàng có thể chữa khỏi
Lý thị hơi hé miệng, uống từng ngụm nhỏ dược, sau đó liền nặng nề ngủ thiếp đi
"Ngủ thiếp đi đối với nàng mà nói là chuyện tốt, dược lực sẽ từ từ phát huy, nếu có thể qua đêm nay, mọi thứ sẽ dễ nói
Lão nhân nhìn Lý thị ngủ thiếp đi, nói với Ngụy Duyên
"Có thể làm phiền tiên sinh đêm nay ở lại trông nom
Sở Nam nhìn lão nhân cười nói: "Về tiền thuốc men, tiên sinh không cần lo lắng
"Tự nhiên
Lão nhân cười với Sở Nam: "Tiền khám bệnh thì không cần, lão hủ mấy ngày nay rảnh rỗi, có thể ở lại đây giúp chăm sóc
Sở Nam gật đầu, nhìn lão nhân, không cần tiền, nhưng không phải miễn phí
Lão nhân do dự một chút, nhìn Sở Nam nói: "Tại hạ ngẫu nhiên có được một gốc sâm trăm năm, không biết công tử có thể


"Nếu nàng có thể sống, thì có thể
Sở Nam bình tĩnh gật đầu, dù có chút lãng phí, nhưng bây giờ quan trọng nhất là thu phục được Ngụy Duyên, một chút vận may dùng rồi thì kiếm lại được, nếu nhờ vậy có được sự trung thành của Ngụy Duyên, thì dù nhiều vận may hơn cũng đáng
Lão nhân gật đầu, không nói gì thêm, lúc đầu yêu cầu này có chút quá phận, một gốc sâm trăm năm được cường hóa cũng chưa chắc đạt tới hiệu quả của sâm ngàn năm, nhưng giá trị cũng đủ tăng lên gấp nhiều lần, mở lời ra đã làm sẵn chuẩn bị bị cự tuyệt, nhưng kết quả này cũng không tệ rồi
Nhìn từ điểm này, cũng thấy được sự coi trọng của đối phương dành cho Ngụy Duyên
"Ta ở Nam Dương còn nán lại khoảng năm ngày, cần điều dưỡng thế nào cứ nói, mỗi ngày ta đều sẽ đến, ngươi chuẩn bị sẵn đồ dùng cần thiết
Sở Nam nhìn lão nhân nói
"Nhất định
Lão nhân vội gật đầu
"Văn Trường tướng quân, trời cũng không còn sớm, tại hạ xin cáo từ, ngày mai sẽ lại đến
Sở Nam hướng Ngụy Duyên chắp tay nói
Thật ra hắn định hôm nay rời đi, bất quá vì Ngụy Duyên, đợi thêm mấy ngày cũng không phải không thể chấp nhận
"Tiên sinh đi cẩn thận
Ngụy Duyên liền vội đứng lên đưa Sở Nam ra cửa, sau khi nhìn hai vợ chồng đi khuất rồi mới quay trở lại
Một đêm này, đối với Ngụy Duyên mà nói vô cùng gian nan, vừa có kỳ vọng, vừa vô cùng sợ hãi, hắn sợ thê tử nhà mình thật sự không qua nổi đêm nay, luôn canh giữ bên cạnh giường, cho đến sáng sớm hôm sau, thấy thê tử hô hấp đều đặn, lúc này mới có chút nhẹ nhàng thở ra, nhưng cũng không dám lơ là, bèn gọi vị thầy thuốc già đang ngủ ở phòng bên cạnh dậy
"Chúc mừng Ngụy tướng quân, sinh cơ trong cơ thể phu nhân bắt đầu nảy sinh trở lại, chờ lão phu mở đơn thuốc bổ ấm, tướng quân đi mua dược liệu về, ngoài ra chuẩn bị thêm mấy thứ rau củ này, nếu có thể nhờ Sở công tử cường hóa nữa thì cho phu nhân ăn, chắc sẽ tốt hơn
Lão nhân cũng gọi Ngụy Duyên là tướng quân theo cách gọi của Sở Nam, cũng là muốn giao hảo, dù sao gốc sâm trăm năm của mình vẫn còn phải trông cậy vào Sở Nam
"Tốt, đa tạ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngụy Duyên gật đầu, sau khi lão nhân viết xong đơn thuốc thì lập tức đi bốc thuốc
Sở Nam cũng không nuốt lời, lúc mặt trời lên cao thì đến nhà Ngụy Duyên, còn mang theo chút vật phẩm Trương Tú đưa tặng
Hoa quả phần lớn cường hóa một lần chỉ cần vài chục điểm vận may, dược liệu thì đắt hơn, phần lớn đều trên 100, hoa quả sau khi cường hóa chủ yếu là tăng lên độ chắc bụng và dinh dưỡng, giá trị sử dụng không cao, nhưng đối với Lý thị ốm đau lâu ngày thì mấy thứ này lại có tác dụng tẩm bổ cực lớn cho thân thể
Lý thị hiện tại vẫn không ăn được đồ ăn, chỉ có thể xay nát rau củ thịt quả thành canh cho nàng uống, hiệu quả cũng thật sự không tệ, đến ngày thứ năm, Lý thị đã có thể tự ăn đồ ăn, cũng đã có thể nói chuyện
"Tình trạng phu nhân hiện tại e là rất khó đi xa
Nhìn Lý thị bộ dáng thế này, Sở Nam nhìn sang lão nhân một bên nói
Lão thầy thuốc gật gù: "Tuy rằng bệnh của phu nhân hiện tại có chuyển biến tốt, nhưng nếu muốn lặn lội đường xa thì e là


Trên mặt Ngụy Duyên cũng lộ vẻ khó xử
"Thế này đi, lão tiên sinh kê đơn thuốc cụ thể ra, ta sẽ đem những dược liệu này cường hóa một chút
Sở Nam nhìn về phía lão thầy thuốc
"Công tử, đơn thuốc này phải dựa vào bệnh tình để kê, hiện tại tuy đã chuyển biến tốt đẹp, nhưng đừng nói lão phu, dù Biển Thước sống lại thì cũng khó nói bệnh tình sau này sẽ thế nào
Lão thầy thuốc cười khổ nói: "Như vậy sao có thể kê đơn thuốc
Đối với chuyện y bệnh, Sở Nam và Ngụy Duyên đều là người ngoài ngành, Sở Nam đương nhiên biết, chỉ cần theo mình đi, chờ mình nhậm chức huyện lệnh sau, sẽ có lượng lớn vận may liên tục kéo đến, thông qua cường hóa liên tục, cũng có thể giúp Lý thị hồi phục, nhưng việc này cần thời gian để thu thập vận may, hắn đã nán lại năm ngày rồi, không thể nán lại được nữa
"Vậy thì những dược liệu có thể dùng đến thì cứ lấy ra đi
Sở Nam nhìn số vận may ít ỏi của mình, cộng thêm thê tử, không biết có đủ dùng không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Nếu như vậy thì có thể thực hiện được, chẳng qua số lượng rất nhiều
Lão nhân có chút lo lắng, không biết gốc sâm trăm năm của mình còn có cơ hội được cường hóa không
Sở Nam nghe vậy cũng im lặng, xem ra số vận may của mình e là không đủ rồi
"Công tử, bệnh tình của phu nhân bây giờ đã bắt đầu chuyển biến tốt đẹp, lão phu dù không biết tương lai như thế nào, nhưng nếu không ngoài suy đoán, mấy chén thuốc bổ nguyên cố bản nữa, căn cơ của phu nhân có thể hoàn toàn vững chắc, đến lúc đó cho dù không có công tử tương trợ, với chút y thuật ít ỏi của lão phu, cũng có thể chữa khỏi, chỉ là hiệu quả không bằng công tử thôi
Lão giả mỉm cười nói
"Tốt, cứ lấy dược liệu bổ nguyên cố bản cần thiết ra đây, tiện thể đưa cả nhân sâm trăm năm kia của ngươi tới, ta cùng nhau thi pháp cho, bất quá sau khi ta đi, ngươi cần phải tận tâm chăm sóc
Sở Nam nhìn lão thầy thuốc nói
"Công tử yên tâm
Lão thầy thuốc mừng rỡ, vội cáo từ đi chuẩn bị dược liệu
"Công tử, ngươi..
Ngụy Duyên có chút cảm động, cũng có chút nghi hoặc, chẳng lẽ Sở Nam không sợ mình không giữ hẹn sao
"Ta không sợ ngươi không đến sao
Sở Nam cười nói: "Văn Trường muốn hỏi điều này
Ngụy Duyên gật đầu
"Tại hạ tin vào con mắt mình, nếu đến lúc đó Văn Trường nuốt lời, ta cũng nhận
Sở Nam cười nói
"Công tử yên tâm
Ngụy Duyên hít sâu một hơi, hướng về phía Sở Nam cúi đầu nói: "Chờ phu nhân khỏe hơn, tại hạ liền dẫn phu nhân đến Từ Châu nương tựa, đến lúc đó mong công tử đừng khinh thường bản lĩnh thấp kém của Ngụy Duyên
"Văn Trường không cần vậy
Sở Nam đưa tay đỡ Ngụy Duyên dậy, trong lòng cũng nhẹ nhàng thở ra, lịch sử nói sao không nói, nhưng nhìn đoạn thời gian ở chung này, hắn tin Ngụy Duyên, hơn nữa phía trước chỉ là đơn thuần mua bán, sau này nếu Ngụy Duyên cảm thấy đã báo xong ân tình, lúc rời đi cũng sẽ không có gánh nặng, lần này lại thêm tín nhiệm và ân tình vào đó, không nói hoàn toàn thu phục Ngụy Duyên, chí ít trước khi mình không làm ra chuyện gì khiến người ta oán hận, Ngụy Duyên sẽ không dễ dàng bỏ đi
Thế là đủ rồi, mình không phải là Tào Tháo cũng không phải Lưu Bị, không có bản lĩnh thu phục nhân tài như người ta
Sở Nam tiêu hết khí vận còn lại của mình giúp Ngụy Duyên và lão thầy thuốc cường hóa dược liệu một lần, rồi đem tất cả tài vật Trương Tú đưa cho mình đều để lại cho Ngụy Duyên, nếu không với gia sản của Ngụy Duyên, muốn đi một chuyến xa cũng không dễ
Chính sự giúp đỡ này, khiến Ngụy Duyên càng thêm cảm kích, người khi nghèo khó gặp được người nguyện ý hết lòng giúp đỡ khác hoàn toàn với lúc huy hoàng, ít nhất bây giờ, Ngụy Duyên đã coi Sở Nam là người đáng để theo
Đến đây, chuyện ở Nam Dương cũng coi như xong xuôi, Sở Nam sau khi trở về liền thu xếp hành trang, cùng Trương Liêu đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, cáo biệt Trương Tú, thẳng hướng Hứa Xương mà đi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.