Cục công an cũng không xa xôi, đi hai con đường là tới.
Vì người phụ nữ kia trước đó luôn miệng nói bọn họ ở cục công an có người, Hứa Tri Tri còn hơi lo lắng chuyện này có thể qua loa cho xong.
Nhưng không ngờ khi vừa tới cục công an, liền gặp một chiếc xe con Santana màu đen lái vào.
Xe Santana dừng ngay lại."Cảnh Sơn, sao ngươi lại đến đây?" Từ trên xe bước xuống một người đàn ông trung niên mặc đồng phục cảnh sát, thấy Lục Cảnh Sơn ôm đứa bé trong ngực thì hơi ngạc nhiên, "Đứa bé này là..."
Hắn mới nghe nói Lục Cảnh Sơn kết hôn, nhưng chắc không nhanh đến mức đã có con chứ?
Hơn nữa, nhìn đứa bé có vẻ quen mắt, chỉ là nhất thời không nghĩ ra.
Lục Cảnh Sơn đưa đứa bé cho Hứa Tri Tri, rồi qua bắt tay với người kia, kể vắn tắt sự việc."Lại còn có chuyện này." Người đàn ông trung niên mặt tối sầm, "Có người à? Ta ngược lại muốn xem xem kẻ đó là ai?"
Sau này Hứa Tri Tri mới biết, người đàn ông trung niên này lại là cục trưởng cục công an Phùng Kính Viễn.
Vậy nàng cũng yên tâm.
Chỉ là vấn đề lại đến, Hứa Tri Tri và Lục Cảnh Sơn làm xong ghi chép vội đến bệnh viện, nhưng bé trai cứ nắm chặt áo nàng không chịu buông.
Hỏi về tình hình gia đình, bé hỏi gì cũng không biết.
Nữ cảnh sát làm bộ dỗ dành, kết quả người ta tỏ vẻ khinh thường, "Ta không ăn kẹo, ăn kẹo sâu răng."
Cuối cùng hết cách, Hứa Tri Tri đành phải đưa bé đến bệnh viện cùng."Sao lúc này ngươi lại tới?" Đến khi trên đường, Hứa Tri Tri mới có thời gian nói chuyện với Lục Cảnh Sơn, "Hôm nay nếu không có ngươi, ta không biết phải làm sao."
Lục Cảnh Sơn thở dài một hơi, "Vậy mà ngươi dám đi đối đầu với bọn chúng?"
Cũng may hắn tới kịp, nếu không hậu quả thật khó lường."Ta luôn rất may mắn mà." Hứa Tri Tri vừa cười vừa nói, "Với lại, chỗ đó gần nhà, sẽ không có chuyện gì.""Hứa Tri Tri," Lục Cảnh Sơn đột nhiên nghiêm túc nhìn nàng, "Lần sau đừng như vậy.""Hả?" Hứa Tri Tri mờ mịt nhìn hắn.
Lục Cảnh Sơn bỗng có một xúc động, muốn dùng tay che đi đôi mắt linh động trong veo của nàng, nhưng vẫn cố nhịn, trầm giọng nói, "Sau này đừng như vậy nữa.""Lần này là may mắn," hắn nghiêm túc nói, "Lần sau thì sao?"
Nhỡ hôm nay không phải hắn nghĩ sớm đến đó, lại dò đường gần, nàng sẽ ra sao?
Lục Cảnh Sơn không dám nghĩ tiếp."Nhưng... không thể trơ mắt nhìn đứa bé bị bắt cóc được." Hứa Tri Tri bị dạy dỗ có chút tủi thân, mắt ướt át nhìn hắn, "Sau này có lẽ nó cả đời cũng không gặp được người nhà."
Giống như nàng kiếp trước vậy.
Chỉ là nàng may mắn, gặp được cha mẹ nuôi, dù nhà nghèo một chút, nhưng ít ra vẫn cho nàng đi học."Ta không trách ngươi," Lục Cảnh Sơn dịu giọng, "Chỉ là sau này khi cứu người, trước tiên phải đảm bảo an toàn cho mình, hiểu không?"
Giọng của hắn như tiếng đàn Cello dễ nghe, du dương trầm ấm.
Trên mặt, là sự kiên nhẫn và dịu dàng mà ngay cả chính hắn cũng không nhận ra.
Hắn đưa tay, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng xoa tóc nàng, "Đừng khóc."
Hứa Tri Tri đỏ hoe mắt liếc hắn, "Ta có khóc đâu."
Ai muốn khóc chứ?
Hứa Tri Tri nàng mới không khóc đâu!
Lục Cảnh Sơn bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn bàn tay mình.
Trong lòng bàn tay, dường như vẫn còn hơi ấm và mùi hương của nàng.
Hóa ra tóc con gái mềm mại như vậy."Tỷ tỷ xấu hổ." Bé trai xoa xoa mặt phúng phính nói, "Không khóc không khóc."
Hứa Tri Tri phì cười, "Ngươi mới xấu hổ ấy."
Nàng cũng xoa hai cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé.
Về đến bệnh viện, Hứa lão đầu đã tỉnh, y tá thấy họ trở về liền vội nói, "Mấy người có thể tính là về rồi, ông của cháu đã ầm ĩ muốn xuất viện nãy giờ."
Lão đầu đợi mãi không thấy cháu gái về, đương nhiên sốt ruột nên muốn ra ngoài tìm."Cháu đi đâu đấy?" Hứa lão đầu thấy hai người vào, lại thấy Hứa Tri Tri còn dắt theo một bé trai thì không khỏi tò mò."Tráng Tráng?" Y tá trưởng lúc này khi nhìn rõ mặt bé trai cũng hết sức kinh ngạc, "Cháu... sao lại đến bệnh viện?""Y tá trưởng cô biết đứa bé này sao?" Hứa Tri Tri hỏi."Chẳng phải bé là con trai của bác sĩ Chu khoa sản bệnh viện chúng ta sao?" Y tá trưởng nói đến đây, liền gọi người khác tới xác nhận.
Bác sĩ Chu Hồng Mai khoa sản có chồng là chủ nhiệm phòng công tác huyện Khâu Thư Minh, bé trai này là con út bà sinh năm 34 tuổi, bình thường rất ít khi đến bệnh viện, nhưng huyện nhỏ như vậy, ai cũng gặp qua.
Sau khi xác nhận, Hứa Tri Tri liền nhờ y tá trưởng nhanh chóng liên lạc với vị bác sĩ Chu này.
Nói đến nhà họ Chu, Chu Hồng Mai và chồng đều đi làm, con gái lớn của họ đi Kinh Đô, con gái thứ hai học cấp ba ở huyện, bình thường Tráng Tráng đều do bà nội trông.
Giữa trưa, Tráng Tráng nói muốn ăn kem que, bà Khâu không cho.
Đến khi bà nấu cơm cho bé, đứa trẻ đang chơi trong sân đã không thấy đâu.
Bà già sợ hết hồn, tìm khắp nơi mà không thấy, bèn bảo người gọi cho con trai con dâu.
Chu Hồng Mai nghe tin thì cả người mềm nhũn.
Nàng sinh liền hai con gái, vất vả lắm mới có một con trai, nếu có mệnh hệ gì... Chu Hồng Mai không dám nghĩ đến cuộc sống sau này.
Càng để lâu, Chu Hồng Mai càng mất hy vọng.
Hai vợ chồng liếc nhau, con trai không phải nghịch ngợm chạy đi đâu đó, mà có lẽ đã bị bắt cóc rồi."Ông Khâu," Chu Hồng Mai khóc nói, "Nhanh... báo cảnh sát đi."
Vừa dứt lời thì điện thoại nhà reo lên.
Khâu Thư Minh im lặng một lát, Chu Hồng Mai dường như nghĩ đến gì đó, "Ông Khâu, chúng ta chỉ có một mụn con trai."
Hai vợ chồng này sợ đối phương không phải là bọn buôn người đơn giản.
Không thì, điện thoại này tới trùng hợp quá."Bệnh viện? Bác sĩ Chu ở đó?" Khâu Thư Minh hơi kinh ngạc, đưa điện thoại cho Chu Hồng Mai."Tốt tốt tốt, chúng tôi đến ngay, đến ngay đây ạ." Chu Hồng Mai cúp máy, cả người kích động, "Ông Khâu, con trai không sao, con trai tìm thấy rồi, đang ở bệnh viện."
Hai vợ chồng vừa lo lắng vừa tức giận, vội vàng đến bệnh viện.
Đến khu nội trú, chỉ thấy con trai mình đang ngồi ngoan trong lòng một cô gái, nghe cô ấy kể chuyện.
Không hề hay biết, ở nhà mọi người đã nháo nhào tìm mình đến độ suýt ngã ngựa."Tráng Tráng." Bác sĩ Chu gọi."Mẹ ơi," Tráng Tráng thấy Chu Hồng Mai liền nhảy phóc từ trên ghế xuống, chạy tới ôm chầm lấy nàng, "Con cuối cùng cũng thấy mẹ rồi.""Con làm mẹ sợ hết hồn." Chu Hồng Mai khóc, hôn lên trán con trai, "Mẹ sợ chết khiếp."
Nàng còn tưởng đời này không bao giờ được gặp lại con trai nữa."Là tỷ Tri Tri và chú Lục đánh đuổi người xấu." Tráng Tráng nói.
Lục Cảnh Sơn: "..."
Chú Lục là cái quỷ gì?
Còn nữa, hắn già đến thế sao? Chú à?
Nhìn Lục Cảnh Sơn vẻ mặt khó chịu, Hứa Tri Tri vô cùng ác ý mà cười.
Vợ chồng Khâu Thư Minh tự nhiên cảm kích không thôi, đặc biệt là người đàn ông đứng bên cạnh cô - Lục Cảnh Sơn, nhìn thế nào cũng không phải là người tầm thường.
Họ nói muốn báo đáp, Hứa Tri Tri và Lục Cảnh Sơn đều từ chối.
Bọn họ chỉ là tiện tay giúp thôi...
