Giữa trời hè oi ả, Lục Cảnh Niên bỗng dưng bị chính mình tưởng tượng dọa cho toát mồ hôi lạnh.
An Cầm là một trong những thanh niên trí thức ở thôn, hắn tuy không mấy quen biết nhưng cũng từng nghe qua vài lần, hơn nữa còn thường xuyên bị Hứa Tri Tri nhức đầu nhức óc, vì không muốn bị Triệu Lệ Quyên thúc giục kết hôn nên đã tính tìm đại một người kết hôn.
Lấy vợ phải lấy người hiền, nếu mà cưới phải một cô vợ tai họa, như cái vị ở nhị phòng nhà hắn thì thật sự là hủy cả đời con cháu.
Lúc trước Lục Cảnh Niên không nghĩ sự tình nghiêm trọng đến thế.
Hắn đâu có phải là Tam ca nhà hắn, ở trong quân đội có trợ cấp lại có bản lĩnh.
Hắn chỉ là một người buôn bán, tuy kiếm được chút tiền nhưng mấy người trong sạch trong thôn lại coi thường hắn, cảm thấy hắn không phải người chăm chỉ, con gái gả cho hắn sẽ phải chịu khổ.
Đó là lý do vì sao Lục Cảnh Niên là một chàng trai tốt lại thêm cái bối cảnh nhà họ Lục nhưng mãi vẫn chưa kiếm được vợ.
Nhưng Lục Cảnh Niên tuyệt đối không chịu bỏ chuyện buôn bán hiện tại để đi cày ruộng kiếm công điểm.
Thứ nhất, hắn không thể làm nổi cái việc vất vả dưới ruộng đó.
Thứ hai, hắn chỉ thích làm mấy việc mua đi bán lại này thôi.
Hơn nữa, hắn luôn có một cảm giác, sau này việc buôn bán này sẽ được làm quang minh chính đại, nhà nước chắc chắn sẽ không bỏ mặc nó nữa.
Lục Cảnh Niên cũng từng nói ý nghĩ của mình cho người nhà biết, ai ngờ, người thân thiết nhất là mẹ ruột Triệu Lệ Quyên mắng cho hắn một trận như tạt nước vào mặt, ngược lại là Hứa Tri Tri, Tam tẩu mới cưới vào nhà lại tán dương hắn, còn ủng hộ hắn làm rất tốt.
Tương lai người giàu nhất chắc chắn là hắn.
Người giàu nhất là cái gì? Hắn không hiểu, nhưng nghe hình như cũng không tệ lắm.
Cho nên, hắn nhất định phải tìm một người cùng chí hướng.
Còn về chuyện An Cầm, trước đây cô ta ở thôn cũng đã không ít lần tìm đến trước mặt hắn, cái ánh mắt toan tính đó, hắn làm sao lại không hiểu là có ý gì?
Lại liên tưởng đến cái chỉ tiêu giáo viên tiểu học đang rầm rộ gần đây.
Lục Cảnh Niên còn gì không hiểu.
An Cầm này e là cũng muốn cái chỉ tiêu này, lại không biết từ đâu nghe ngóng được rằng mẹ hắn có thể có được loại chỉ tiêu này, liền đánh chủ ý lên người hắn."Tam tẩu, còn may là có ngươi." Lúc này Lục Cảnh Niên cũng không cảm thấy mất mặt, cảm kích nói, "Không thì thật là bị loại người này quấn lấy, đời ta coi như xong a."
An Cầm tức đến phát điên, "Cái gì gọi là loại người này, ta làm sao? Ta thế nào cũng là thanh niên trí thức, được học đọc sách, không giống như các ngươi những người phụ nữ thôn quê vô tri, đến chữ to cũng không biết."
Nàng nói đến đây, còn cố ý liếc nhìn Hứa Tri Tri một cái, như thể Hứa Tri Tri là một kẻ không biết chữ vậy."Cô tưởng cô giỏi lắm chắc? Ngay cả công điểm còn không kiếm được bằng phụ nữ khác, cô bất quá chỉ là giỏi đầu thai thôi." Đúng số đầu thai đến nhà họ Lục, không cần kiếm công điểm cũng chẳng ai nói."Tôi còn không chê anh đầu cơ trục lợi, anh còn có gì chướng mắt tôi chứ." An Cầm cảm thấy mình uất ức muốn chết, "Hơn nữa, tôi cũng đâu cố ý muốn lừa anh, là do thật sự không cẩn thận thôi.""Tôi vừa nhìn thấy một con rắn, sợ hãi quá nên mới đụng vào anh.""Sao các người lại có thể nói về tôi như vậy?" An Cầm ấm ức khóc òa lên."Rắn hả?" Hứa Tri Tri nói, "Vậy ta hỏi cô, cô đi vào trong ruộng ngô kia làm gì? Ruộng đó hôm qua mới được tưới nước đấy."
An Cầm nghẹn lời."Tôi..." Nàng đảo mắt một vòng, "Người ta có ba thứ gấp mà, tôi đi vào ruộng ngô để đi vệ sinh đấy."
Cái lý do này, đúng là chẳng ai nghĩ ra."Ha ha." Hứa Tri Tri cười khẩy, cũng không muốn nói nhiều lời với nàng."Cô tưởng ai cũng như cô chắc?" An Cầm lại không muốn cứ thế bỏ qua cho Hứa Tri Tri, đặc biệt là thấy mưu đồ của mình sắp thành công thì lại bị Hứa Tri Tri phá hỏng, trong lòng lại càng tức giận, "Tham hư vinh, muốn mượn nhà họ Lục để tìm đường tiến thân cho mình, ha ha."
Nàng liếc mắt một cái, "Bây giờ còn có mặt mũi đi nói người khác.""Chỉ tiêu giáo viên tiểu học, ta cho cô biết, nếu ta không được thì cô cũng đừng hòng." An Cầm nói.
Những người khác nàng không quản được, nếu mà Hứa Tri Tri được làm giáo viên tiểu học, nàng sẽ đi công xã làm ầm ĩ, bêu xấu hắn."Ta vốn cũng có nghĩ đâu." Hứa Tri Tri nhìn nàng như nhìn kẻ ngốc, thấy nàng hễ tức giận là y như vậy, liền lập tức lười nói nhiều với nàng, "Đi thôi, nói nhiều với loại người ngu này làm gì."
An Cầm tức đến sắp phát điên rồi."Cô đừng tưởng cô ở đây nói dễ nghe thì chúng tôi có thể tin cô," nàng quát lớn ở phía sau, "Tôi cho cô biết, chuyện này nếu như công xã không cho chúng tôi một công đạo, đám thanh niên trí thức bọn tôi sẽ không bỏ qua đâu."
Hứa Tri Tri khoát tay áo, chân không dừng lại, "Tùy các cô, thích đi đâu thì đi.""Tri Tri, ta cứ đi như vậy sao?" Lục Tư Viên theo sau nói, "Cái con nhỏ đó, không đánh cho nó sợ, nó còn định ở sau lưng giở trò đó.""Ta nghe nói, cái chỉ tiêu giáo viên tiểu học kia sẽ đưa cho cô, chính là từ miệng nó mà ra đó."
Như vậy không phải là một yêu tinh hay sao, không dạy dỗ mà cứ như vậy nhẹ nhàng bỏ qua?
Sao có cảm giác Hứa Tri Tri đối với người ngoài đều ôn nhu hơn cả nàng, người chị cả này chứ?
Vừa rồi còn trên mặt đất đấu đá với nàng, sao giờ lại nhẹ nhàng bỏ qua cho con An Cầm kia thế?"Tỷ," Hứa Tri Tri chân vẫn không ngừng, nhưng đôi mắt hạnh xinh đẹp lại liếc Lục Tư Viên một cái, "Chúng ta vĩnh viễn không gọi dậy được người giả vờ ngủ, cũng không đáng lãng phí thời gian với loại người này.""Thời gian của chúng ta cũng đáng tiền lắm đấy." Nàng phất tay, "Vì loại người đó? Nó cũng xứng sao?!"
An Cầm đứng cách đó không xa, "... " Có tức chết không cơ chứ?!"Đừng tưởng rằng nói như vậy là có thể lừa được ta." An Cầm giận dữ nói.
Lục Tư Viên cảm thấy, giờ nàng đã hơi hiểu lời Hứa Tri Tri nói là không gọi được người giả vờ ngủ có ý gì.
Bất quá chuyện này cũng không gây nên sóng gió gì lớn ở nhà họ Lục.
Hôm sau huyện có chợ phiên, Hứa Tri Tri sáng sớm đã mang theo Lục Tư Vũ vào thành.
Hứa Tri Tri đẩy chiếc xe đạp đôi tám đòn gánh, phía sau xe có đặt một chiếc sọt lớn, bên trong sọt đựng bánh bao nóng hổi và màn thầu mà bọn họ đã hấp từ sáng sớm.
Không sai, hôm nay họ muốn đi chợ bán bánh bao."Tẩu tử," trên đường đi, Lục Tư Vũ có hơi lo lắng, "Bánh bao của chúng ta có bán được không?""Được." Hứa Tri Tri tràn đầy tự tin nói, "Muội không tin ta thì cũng nên tin tay nghề của tỷ Viên Viên chứ."
Lục Tư Viên nấu cơm rất ngon, hấp bánh bao làm sủi cảo cũng thơm nức mũi."Một lát nữa muội chỉ cần lo việc thu tiền là được." Hứa Tri Tri cười tủm tỉm nói, "Còn để tỷ rao hàng."
Kiếp trước, việc này nàng làm cũng không ít.
Hai người đang nói chuyện, Hứa Tri Tri đang đạp xe định rẽ vào đường đến chợ phiên thì bỗng từ trong ngõ hẻm nhảy ra một người.
Họa cho Hứa Tri Tri hét lên một tiếng.
Vội vàng bẻ đầu xe sang một bên, tay thì kéo cái sọt sau xe lên.
Nhưng dù là như thế, người nhảy ra kia vẫn ngã lăn ra đất.
Hứa Tri Tri lập tức nhớ lại đến buổi tối tiệc xuân năm nào, cái tiểu phẩm Thẩm Đằng liên quan đến người giả vờ bị đụng.
Vừa rồi, xe đạp của nàng căn bản còn không hề đụng vào người ta...
