Hà Tuyết Cầm tức giận trừng mắt Lục Tư Viên, nhưng đối phương vẫn cứ cười ha hả nhìn nàng, vẻ lúng túng và sợ sệt trước kia đều không còn trên mặt nàng, ngược lại là một sự tự tin mà trước giờ nàng chưa từng thấy
"Về chuyện tiền thuê nhà, dì Hà cứ yên tâm," Lục Tư Viên vừa cười vừa nói, "Ta có khả năng trả
Bây giờ nàng không chỉ làm việc kiếm điểm công trong thôn, mỗi ngày còn có thêm hai đồng tiền, một tháng tiền thuê nhà ba đồng, đối với nàng mà nói không có gì là gánh nặng
Nàng có thể chịu đựng được
Nhưng Hà Tuyết Cầm không nghĩ như vậy
"Một thân đàn bà như mày thì lấy đâu ra tiền mà trả
Hà Tuyết Cầm căm hận nói, "Rốt cuộc chẳng phải là trông cậy vào tiền lương của cha mày à
"Tiền lương của cha ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lục Tư Viên cười lạnh, ôm cô con gái đang sợ hãi vào lòng, "Chẳng phải tiền lương của cha ta luôn do dì quản sao
"Dì còn chu cấp cho nhà mẹ dì thì bọn ta cũng có nói gì đâu
"Ta cũng là con gái của ông ấy mà, cho ta dùng thì làm sao chứ
"Mày..
Hà Tuyết Cầm giận tím mặt, "Nói bậy
"Dì yên tâm," Lục Tư Viên nói, "Tiền lương đều ở chỗ dì, ông ấy muốn cho ta cũng chẳng có gì để cho cả
"Ta có tay có chân, không thèm ăn bám như mấy người chỉ mong lấy chồng
Nói xong, nàng ôm Trân Trân quay người bước đi
"Thật là..
đồ vong ân bội nghĩa
Hà Tuyết Cầm mắng vọng theo
Đây là lần đầu tiên Lục Tư Viên trực tiếp từ chối Hà Tuyết Cầm, đợi đến phòng của bà nội, thân thể căng cứng của nàng mới giãn ra, chỉ thấy bà nội và Hứa Tri Tri giơ ngón tay cái lên với nàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng không khỏi có chút đỏ mặt
"Sau này phải thế này mới được," bà cụ cười, đưa tay bế Trân Trân, "Cứ cứng rắn lên, ta không nợ ai cả
Lục Tư Viên mắt đỏ hoe
Nàng cũng thấy mình thay đổi nhiều so với trước đây
Đặc biệt là ở nhà họ Triệu, vì không sinh được con mà nàng luôn thấy mình thấp kém một bậc, nói năng cũng chẳng dám mạnh mẽ
Nhưng bây giờ, nàng ngày càng tự tin hơn
Phụ nữ không phải là cái máy đẻ, họ tài giỏi còn làm được nhiều chuyện
Thế mà, Hà Tuyết Cầm không chịu từ bỏ
Cả ngày không quấn lấy Lục Vinh Phát thì cũng khóc lóc than thở với Lục Tư Viên
Về sau còn nói với Lục Tư Viên, "Viên Viên à, hay là thế này đi, dì Hà nghĩ một thân một mình mày lại còn con nhỏ ở xa nhà như vậy cũng không hay
"Hai căn phòng kia cũng rộng, tiền thuê nhà cũng không ít đâu
Hà Tuyết Cầm đau lòng nói, "Hay là mày với anh Bảo Thành ở chung, mỗi người một nửa đi
Thậm chí còn tìm mấy bà cô trong thôn đến thuyết phục Lục Tư Viên
Nhưng Lục Tư Viên vẫn luôn rất kiên định, với những người phụ nữ đến khuyên mình, nàng cười nói, "Nếu các cô thấy ở chung với người khác không có vấn đề gì thì sao không cho nhà các cô phân ra một nửa
"Nhìn xem, còn có thể thu thêm chút tiền thuê nhà, phụ thêm tiền ăn uống, tốt biết bao
Ở chung với Chu Bảo Thành
Đây chẳng khác gì dẫn sói vào nhà
Chu Bảo Thành có tiếng tăm gì ở trong thôn
Mọi người không nói ra thôi, chứ có ai mà không biết
Tuy không đến mức trộm cắp, nhưng hắn là tên ăn chơi lêu lổng, chuyên rình mò mấy cô quả phụ, ai biết chừng có ngày lại giở trò với mình không
Lục Tư Viên bây giờ đã là gái nạ dòng, lại còn có con nhỏ, chuyện ở chung thế này quả thực không thích hợp chút nào
Thế là chẳng còn ai dám đến khuyên nữa
Dù sao, hễ cứ mở miệng khuyên thì chẳng khác nào đang tự nhận nhà mình nên nhường phòng ở cho người khác ở vậy
Lục Tư Viên trước sau đều không hề nhượng bộ, Hà Tuyết Cầm tức đến phát điên, lại đi khắp thôn bêu xấu Lục Tư Viên, nhưng Lục Tư Viên cũng là đứa lớn lên ở trong thôn, bị nhà họ Triệu đuổi về thôn cũng chỉ vì chịu ấm ức, rồi thì vẫn tốt đẹp chăm chỉ làm việc kiếm công điểm ở Bàn Thạch thôn đấy thôi
So với cái thằng con trai ăn chơi trác táng của Hà Tuyết Cầm, thì Lục Tư Viên còn hơn nó không biết bao nhiêu lần
Lúc đầu người nhà họ Hà còn có người phản ứng, nhưng về sau chẳng ai thèm hùa theo nữa
Đừng có coi ai cũng là kẻ ngốc như vậy, họ chẳng biết Hà gia đang có ý đồ gì hay sao
Bắt nạt người cũng phải xem là ai, Lục Tư Viên cũng là cô gái Bàn Thạch thôn của họ mà
Hà Tuyết Cầm cuối cùng hết cách, đành chuyển sang nhắm vào cái nhà xép cạnh nhà Lục gia
Nói là nhà xép, nhưng kỳ thực cũng có hai gian nền, chỉ là chưa xây nhà chính
Bất quá về sau nếu có thể thâu tóm được hai gian mặt cơ này, xây thêm căn nhà chính cũng không tệ
Hà Tuyết Cầm đã mệt mỏi lắm rồi, nhưng cuối cùng thì vẫn phải có một sự lựa chọn mà thôi
Khi đã giải quyết được chỗ ở, Hà Tuyết Cầm liền bắt đầu thu xếp chuyện đính hôn của Chu Bảo Thành với An Cầm
Hà Tuyết Cầm từng nếm thử món ăn Hứa Tri Tri làm, nên muốn cô sắp xếp làm cho mình một bữa cỗ thịnh soạn
"Để tôi làm cho bà ta à
Hứa Tri Tri cười lạnh, "Dì Hà nghĩ nhiều rồi đấy, An Cầm ở trong thôn đã đổ bao nhiêu nước bẩn lên người tôi, dì không biết sao
Hà Tuyết Cầm cười hề hề, "Chẳng phải lúc trước nó chưa hiểu chuyện thôi sao
Sau này chúng ta là người một nhà cả mà
"Hai đứa về sau cũng là chị em dâu, vừa hay mượn cơ hội này mà làm hòa chẳng phải tốt hơn sao
Hứa Tri Tri cười khẩy, "Muốn tôi làm hòa với cô ta
Dì Hà à
Dì còn chưa tỉnh ngủ à
"Hay là dì có hiểu lầm gì về bản thân mình
Tuy rằng chưa đến mức lật mặt, nhưng cũng chẳng còn cách bao xa nữa
Hà Tuyết Cầm đã phải tự tin đến mức nào, mới dám cho rằng cô sẽ đồng ý chuyện phí sức mà không có kết quả thế này
Cuối cùng thì Lục Tư Viên lại đứng ra nhận việc
Bất quá Triệu Lệ Quyên nói, có thể cho mượn bếp, nhưng muốn làm cỗ bàn đãi khách thì phải chuẩn bị trước đầy đủ nguyên liệu, muốn dùng đồ của nhà bếp cũng được, phải trả tiền
"Chị dâu," Hà Tuyết Cầm cười khẩy nói, "Nhà tôi Bảo Thành tuy không họ Lục, nhưng cũng là từ nhỏ gọi Lục Hoài Nhân là cha mà
"Nói thế thì thôi," Triệu Lệ Quyên cũng chẳng chịu lép vế, vừa cười vừa nói, "Nhưng mấy đứa bé kia chính là tiểu Vũ nhà tôi, cũng phải làm công điểm cho nhà
"Còn Chu Bảo Thành của bà kiếm được mấy công điểm cho nhà
Mỗi tháng nộp bao nhiêu tiền
"Một công cũng chẳng kiếm, một xu cũng không nộp, ta nể tình để cho nó ăn uống ở trong nhà bao nhiêu năm nay đã là quá lắm rồi, sao
Giờ đến cưới vợ còn muốn tay không bắt giặc, để cả nhà chúng ta góp tiền cưới vợ cho nó đi
Một tràng này, trực tiếp làm Hà Tuyết Cầm á khẩu
"Đã cho mượn bếp là quá tốt rồi đấy
Triệu Lệ Quyên chế giễu, "Hôm nay nói đến đây rồi thì dứt khoát tôi nói rõ luôn
"Sau này cái đôi đó mà muốn về nhà ăn cơm, thì nhất định phải mang theo lương thực nộp
Hà Tuyết Cầm tức đến bốc khói
Những người đang vây xem cũng nhao nhao cả lên
"Trời ạ, vậy là hóa ra bao nhiêu năm nay đều là ăn không ngồi rồi à
"Người Lục gia đúng là nhân nghĩa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dù sao thì đó cũng là thời buổi ăn không đủ no, dù là đứa trẻ bảy tám tuổi cũng phải giúp nhà kiếm công điểm
Chu Bảo Thành lớn ngần ấy tuổi, vậy mà..
chậc chậc, quá vô liêm sỉ
Cũng may cô con gái nhà họ không gả cho cái loại lười biếng này, không thì còn không phải là đi theo mà chết đói hay sao
Có người thì hả hê, có người thì tiếc rẻ, ai mà ngờ cô gái xinh đẹp như hoa thế kia, lại đi để mắt tới cái tên hai lúa Chu Bảo Thành làm gì
Cuối cùng, Hà Tuyết Cầm trong lòng không cam tâm tình không nguyện cũng phải nộp tiền cho Triệu Lệ Quyên, thì cái tiệc đính hôn này mới xong
Còn An Cầm, chuyện ở trong thôn xảy ra ở trạm thanh niên trí thức sao lại không hay biết được chứ
"Cậu thật sự muốn gả cho Chu Bảo Thành sao
Mạnh Hải Dương ngập ngừng hỏi, "Nếu cậu có nỗi khổ gì thì chúng ta đi tìm đội trưởng."