.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Bệ Hạ Nếu Không Giảng Đạo Lý Vi Thần Cũng Hiểu Sơ Quyền Cước

Chương 63: Tất nhiên ác liệt như vậy, cái kia cần phải nghiêm trị! Liền phạt bổng nửa năm a...




“Khụ khụ! Im lặng!” Lý Đức Toàn hắng giọng một cái rồi tiếp tục thì thầm:
“Ninh Phàm thân là tiên phong, dẫn theo quỷ quân chiến sĩ đánh vào Long Thành, bắt sống Ur Tốt – dòng dõi duy nhất của Man Vương, cùng Man tộc Đại Tế Ti, và một đám huân quý Man tộc…” “Đồng thời, vào ngày thứ hai, bên trong Long Thành, đã thay mặt bệ hạ cử hành tế thiên đại điển, đồng thời tru sát tất cả các bộ lạc đã từng ăn thịt con dân Yến quốc ta, rồi dùng đầu lâu của chúng để Trúc Kinh Quan….” “Trận này, quân ta đại thắng! Ninh Phàm đã dẫn người về kinh! Trận này, tổng cộng tiêu diệt hơn chín vạn binh sĩ Man tộc, bắt được hơn ba ngàn huân quý Man tộc…” “Bao gồm Man tộc Đại Tế Ti và tiểu vương gia Man tộc! Thu được năm mươi vạn thạch lương thảo, vàng bạc châu báu ước tính ba trăm vạn lượng, trâu bò dê vô số….” “Man tộc Đại Tế Ti nguyện thay mặt Man tộc đời đời thần phục Yến quốc ta, đồng thời dâng lên kim ấn thú nhỏ của Man tộc, và tôn bệ hạ làm… Thiên Khả Hãn!” “Hít!” Phía dưới, các quan đều hít một hơi lạnh!
Nếu nói chiến công vừa rồi của Ninh Phàm đã là lớn, thì chiến công hiện tại của Ninh Phàm phải gọi là lớn đến mức kinh thiên động địa!
Chiến tích này….
Khỏi phải nói!
Ngay cả cha hắn là Ninh Vĩnh Giang cũng chưa từng có được!
Tiêu diệt toàn bộ hơn chín vạn người Man tộc đồng thời Trúc Kinh Quan… Tế thiên ngay tại thánh thành của Man tộc…. Mà Ninh Phàm này mới chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi a… Lâm Tương lúc này lòng dạ nở hoa! Đúng là cha vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thấy thuận mắt! Quả không hổ là con rể của ta….
“Ha ha ha ha ha ha! Tốt! Tốt! Tốt!” Yến hoàng vô cùng vui mừng! Liên tiếp nói ba tiếng tốt!
Sau đó, ánh mắt ngài lạnh lùng liếc qua đám ngôn quan vừa rồi còn đang đàn hặc Ninh Vĩnh Giang. Ánh mắt ấy khiến bọn họ toàn thân phát lạnh, và họ cũng rất tự giác lùi về… “Trận chiến này, có thể đảm bảo biên cương Man Hoang của ta ba mươi năm không phải lo lắng….” Yến hoàng không kìm được cười ha hả.
Có điều, Yến hoàng lại không trực tiếp ban thưởng cho Ninh Phàm, dù sao cũng phải đợi hắn trở về kinh đô rồi mới tiến hành phong thưởng!
“Chậc chậc chậc! Đại tướng quân mười sáu tuổi! Vẫn là trẫm có mắt nhìn người…” Yến hoàng trong lòng vui như mở cờ.
Ngay sau đó, Yến hoàng còn nói ra một câu khiến bá quan kinh hãi… “Thôi, trẫm mệt rồi! Truyền ý chỉ của trẫm, ba ngày sau, bá quan theo trẫm cùng ra ngoài thành nghênh đón Ninh Phàm…” “Được rồi, bãi triều…” Yến hoàng nói xong liền muốn đứng dậy rời đi.
“Bệ hạ!” Đúng lúc này, Phạm Kiến đột nhiên lao ra, thảm thiết nói:
“Bệ hạ! Con trai của thần bây giờ vẫn còn sống chết chưa rõ a…” Yến hoàng nhíu mày, trong lòng thầm mắng, lão già này sao lại không biết điều thế nhỉ? Tình hình hiện tại đã thế này, sao còn nhảy ra làm trẫm mất hứng?
Nhưng Phạm Kiến dù sao cũng là một trong tam công, Yến hoàng không thể không nể mặt hắn, bèn cau mày nói:
“Ninh Vĩnh Giang coi thường vương pháp, hành vi vô cùng tồi tệ! Hừm, phạt nửa năm bổng lộc! Thôi, cứ vậy đi…” “Thần nhận phạt! Thần tuân chỉ! Bệ hạ thánh minh! Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế…” Ninh Vĩnh Giang đã sớm không ưa gì Phạm Kiến, thấy Yến hoàng thiên vị mình như vậy, hắn cũng cho Yến hoàng một cái lối thoát, trực tiếp quỳ xuống đất lớn tiếng nhận phạt!
Mặc kệ Phạm Kiến ngươi nói thế nào, dù sao ta cũng nhận phạt rồi!
Mà cũng chỉ là nửa năm bổng lộc thôi!
Nhà họ Ninh bọn họ thứ không thiếu nhất chính là tiền!
Cứ coi như là tiền thuốc men cho con trai ngươi vậy…… Yến hoàng nói xong, liền đi thẳng, không hề ngoảnh đầu lại!
Chỉ còn lại một mình Phạm Kiến đứng ngẩn ngơ trong gió, như hóa đá, không nhúc nhích… Đám ngôn quan ở Ngự Sử đài cũng đều nhìn Phạm Kiến với ánh mắt thương hại.
Bệ hạ đã nói vậy rồi, ngươi còn cố đấm ăn xôi làm gì?
Đúng là càng sống càng phí, ngần này tuổi đầu mà sống như chó chui gầm chạn… Ngay cả đám "lão bình xịt" bọn họ cũng biết lúc này tuyệt đối không nên đâm đầu vào chỗ chết… Bọn họ dũng cảm, nhưng không ngốc… Phạm Kiến ngây người tại chỗ, trong đầu không ngừng vang vọng câu nói của Yến hoàng trước khi đi:
“Vậy thì, phạt nửa năm bổng lộc…” “Phụt….” Phạm Kiến không nhịn được nữa, phun ra một ngụm máu tươi lớn, rồi ngã thẳng xuống đất….
“Thái sư!” Các quan xung quanh vội vàng hô lớn.
Ninh Vĩnh Giang liếc cũng không thèm liếc một cái, hắn bây giờ không rảnh để ý đến lão già Phạm Kiến này!
Lão già này sống hay chết cũng không liên quan gì đến hắn!
Con người lão ta cũng như tên của lão, phạm tiện!
Hắn bây giờ chỉ muốn mau chóng về nhà, báo tin vui này cho lão phụ thân mấy hôm trước còn đang giả bệnh trên giường….
“Cha! Con trai của con cũng có tiền đồ rồi nha~” … Bên ngoài thành kinh đô.
Khôn Khôn thiếu gia đáng yêu của chúng ta bây giờ đang mệt lử không ra hơi!
Vốn đang là buổi trưa ở kinh đô, ánh nắng rải khắp nơi, phố xá vô cùng náo nhiệt.
Khôn Khôn thiếu gia của chúng ta đang buồn chán đi tới, vừa nghĩ về phụ thân, vừa nghe tiếng rao hàng liên tiếp bốn phía:
“Bánh bao thịt mới ra lò đây, vỏ mỏng nhân nhiều!” “Tơ lụa thượng hạng, xem đi xem đi!” Đi ngang qua một con hẻm nhỏ, một mảng màu sắc sặc sỡ bên trong thu hút ánh mắt của Lục Hữu Khôn.
Nhìn kỹ lại, đó là mấy tờ giấy xanh xanh đỏ đỏ, phía trên còn viết mấy chữ xiêu vẹo – “Sát thủ thông báo”.
Hắn lại gần nhìn, lập tức kinh ngạc đến ngây người, trên tờ thông báo viết:
“Chân thành nhận nhiệm vụ, nếu ngươi có nhu cầu, ra ngoài thành tìm ta.” “Sát thủ chuyên nghiệp, chưa từng thất thủ, già trẻ không lừa…” “Chỉ cần thấy người qua đường, khẽ hỏi {Củ cải rau xanh, đều có yêu} là được!” “Chúng ta hữu duyên ắt sẽ gặp nhau….” Lục Hữu Khôn giật nảy mình!
Đây chẳng phải là thứ hắn đang cần hay sao?
Lúc đó hắn bị Ninh Phàm đánh ở Giáo Phường ti, hắn đã nghĩ đến việc tìm tổ chức sát thủ Mưa Hoa ngõ hẻm gì đó.
Kết quả bên kia vừa mở miệng đã đòi hai trăm lượng bạc!
Nếu là trước kia, hắn có thể không thiếu hai trăm lượng bạc này… Nhưng xưa khác nay khác… Bây giờ trong tay hắn thật sự không có bao nhiêu tiền!
Cho nên sau đó hắn cũng từ bỏ ý định… Nhưng ai mà ngờ được, Mưa Hoa ngõ hẻm sau đó đã bị Ninh lão gia tử nhổ cỏ tận gốc… Nhưng Lục Hữu Khôn cũng nghe được lời đồn gần đây trong kinh, nói Ninh Phàm vậy mà đã lập đại công ở Man Hoang!
Điều này khiến trái tim vốn đã lắng xuống của Lục Hữu Khôn lại một lần nữa trào dâng… Hắn biết, nếu lần này Ninh Phàm có thể bình an vô sự trở về kinh đô, vậy thì hắn nhất định sẽ một bước lên trời!
Sau đó e là không còn gì có thể kìm chế được hắn nữa, chính mình cũng không còn cơ hội giết hắn… Cảm giác khó chịu này trong lòng Lục Hữu Khôn làm thế nào cũng không đè xuống được. Hắn nghĩ, dù sao cũng tiện đường, không bằng cứ ra ngoài thành dạo một vòng.
Đến ngoài thành, hắn thấy người qua đường liền tiến lại gần, khẽ lẩm bẩm: “Củ cải rau xanh, đều có yêu…” Hỏi hết người này đến người khác, đổi lại không phải ánh mắt khó hiểu thì cũng là một câu:
“Người này đầu óc có vấn đề thì phải!” Lục Hữu Khôn đứng bên đường, mặt mày đầy vẻ lúng túng, đang chuẩn bị từ bỏ thì đột nhiên nghe thấy từ một sạp rau bên cạnh truyền đến một câu: “Sát thủ ở đâu, mau chóng trở về…” Lục Hữu Khôn đột ngột quay đầu, nhìn về phía người bán rau, kích động nói:
“Coi như cũng gặp được rồi! Ta còn tưởng đây là trò đùa chứ… Tại hạ xin hỏi huynh đài, giết một người cần bao nhiêu tiền?” Dù sao thì Lục Hữu Khôn bây giờ trong túi cũng hơi eo hẹp, trước khi làm việc phải hỏi giá cả cho rõ ràng….
Bằng không, chờ xong việc rồi, mình lại không có tiền, đám sát thủ như lang như hổ này chẳng phải sẽ đến giết hắn sao…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.