Cái thứ bé nhỏ muốn chui vào màn hình video, điều này dựa theo khoa học kỹ thuật hiện tại mà nói thì không thể làm được.
Cho nên, Tần Bất Ngôn chỉ có thể lý trí khuyên bé điều này là không thể.
Ninh Bảo nháo lên, hoàn toàn không nghe lời.
Hai cha con một người khuyên, một người khóc, điều này khiến Tần Chấn Sinh đau lòng vô cùng.“Bảo Bảo, ông nội sẽ rất nhanh trở về.”“Ông nội trở về, sẽ ôm con, được không?”“Ông nội lập tức trở về nha, ngoan.”
Tần Chấn Sinh làm cha nhiều năm như vậy, chưa bao giờ bị con cháu nhà mình bám dính như thế.
Bây giờ làm ông nội, cuối cùng ông cũng nếm được mùi vị bị bám dính.
Điều này khiến Tần Chấn Sinh trong lòng vừa hạnh phúc, lại vừa thấy chua xót.“Ông nội, về nha!”“Ô ô ô, muốn ông nội!”
Ninh Bảo duỗi cánh tay nhỏ mũm mĩm, cầm lấy điện thoại, bé áp sát điện thoại vào má béo của mình, muốn như vậy ở bên ông nội lâu hơn.
Tần Chấn Sinh không thể cọ được khuôn mặt nhỏ mềm mại của Bảo bối nhà mình, giây phút này, ông thật hận không thể lập tức bay về nước!
Hai ông cháu nói chuyện video một lúc lâu.
Ninh Bảo khóc đến cuối cùng cũng mệt.
Thân thể nhỏ mập mạp của bé ngồi trên đùi Tần Bất Ngôn, sau đó dựa vào Tần Bất Ngôn.
Tần Bất Ngôn thì đặt chiếc điện thoại vừa mới ngắt ở bên cạnh.“Muốn uống nước không?”
Tần Bất Ngôn cầm bình nước, lại đang đút nước cho Ninh Bảo.
Hồ Vãn Du dặn dò hắn cho Ninh Bảo uống nhiều nước, hắn thực sự nghe lời.
Ninh Bảo như cũ là hút hai ngụm, liền nhổ ống hút ra.“Không muốn uống.”“Con tìm mẹ!”
Ninh Bảo tìm xong ông nội lại muốn tìm mẹ.
Tần Bất Ngôn biết Hồ Vãn Du đang làm việc, tự nhiên là không thể mang bé qua đó.“Mẹ con tan làm sẽ đến đón con.”“Bây giờ con ở cùng với ba.”
Tần Bất Ngôn tự nhận đối với tiểu mập mạp này rất có kiên nhẫn, cũng rất ôn hòa.
Nhưng trong mắt Ninh Bảo, ba ba vẫn không quá thân thiết.
Tình cảm của bé đối với ba ba, vẫn xa xa không bằng đối với mẹ!“Bảo Bảo ngoan, nhìn mẹ!”
Ninh Bảo sửa lại lời.
Bé nói là “nhìn”.
Trước kia mẹ đi làm, đôi khi bé cũng có thể đi theo.
Bé đi không tìm mẹ, liền ngoan ngoãn đợi mẹ, nhìn mẹ.
Mẹ tan làm liền có thể mang bé về nhà!
Bây giờ Ninh Bảo cũng nghĩ như vậy.
Cái thứ bé nhỏ đổi cách nói, Tần Bất Ngôn không hiểu.
Giao tiếp giữa hai cha con vẫn có rào cản.“Nhìn mẹ nha! Bảo Bảo ngoan!”“Bảo Bảo tốt ngoan.”
Giọng sữa nhỏ của Ninh Bảo sốt ruột nhắc đi nhắc lại, bé nhắc đến mức mắt cũng sắp khóc, Tần Bất Ngôn mới đi tìm Hồ Vãn Du phiên dịch trực tuyến.
Hồ Vãn Du tranh thủ thời gian gửi tin nhắn thoại.“Ninh Bảo là muốn đến nhìn tôi, không quấy rầy tôi. Trước kia tôi đi làm có mang bé theo. Bé quả thực rất ngoan.”“Anh bận rộn công việc, không cần đưa bé đến tìm tôi. Tôi tìm Tiểu Phi mang bé qua đây.”“Tiểu Phi trước kia thỉnh thoảng giúp tôi trông Ninh Bảo.”
Tiểu Phi mà Hồ Vãn Du nói, là cô gái nhỏ phật hệ nằm yên.
Cô gái nhỏ không thích làm việc, phần lớn thời gian đều là ở nhà.
Cô tiêu phí rất thấp, tiền tiết kiệm trong tay cũng đủ sinh hoạt.
Mặc dù có sinh hoạt phí, nhưng cô cũng rất thích nhận một số công việc có thể thanh toán nhanh.
Hồ Vãn Du quen biết cô rất lâu.
Trước kia cô giúp Hồ Vãn Du trông Ninh Bảo, Hồ Vãn Du sẽ trả tiền cho cô.
Phần giao dịch này của hai người, ổn định mà vui vẻ!
Hồ Vãn Du gửi tin nhắn thoại cho Tần Bất Ngôn xong, lại đặt đơn cho Tiểu Phi.
Tiểu Phi lập tức trả lời cô: “Chị! Chị cuối cùng cũng tìm em! Ô ô ô em còn tưởng chị sẽ không tìm em trông Ninh Bảo nữa.”“Em thấy chị gần đây nổi tiếng quá!”
Hồ Vãn Du gần đây nổi, hoàn toàn là do nhiều lần lên top tìm kiếm hot.
Công việc của cô kỳ thực còn chưa nhiều.
Công ty cô thật muốn cho cô nhận một đống công việc kiếm tiền.
Nhưng không còn cách nào, công việc còn chưa bắt đầu nhận ồ ạt, Hồ Vãn Du trước hết bị thương.
Kế hoạch kiếm tiền của công ty, chỉ có thể bị ép tạm dừng trước.
Hai ngày nay, Hồ Vãn Du nén đau ở lại đoàn phim quay.
Bên công ty vẫn luôn phái người chăm sóc cô.
Công ty nhìn có vẻ muốn làm người tốt, trên thực tế, công ty đang ấp ủ chiêu lớn cho Hồ Vãn Du.
Trong tay bọn họ đã tiếp xúc một đống chương trình tạp kỹ và quảng cáo ngắn hạn, còn có tạp chí.
Những việc này đều là có thể nhanh chóng biến hiện trong thời gian ngắn!
Công ty chuẩn bị cho Hồ Vãn Du hai lựa chọn.
Một, Hồ Vãn Du đi tìm Tần Mặc để có tài nguyên tốt, có thể lên được mặt báo.
Hai, Hồ Vãn Du không tìm Tần Mặc, vậy thì nghe lời công ty, nhận những tài nguyên lẹt đẹt mà công ty đưa cho cô.
Hai chọn một, công ty chọn thế nào cũng không thiếu!
Hồ Vãn Du bên này đối với thao tác sắp tới của công ty còn chưa hay biết gì, bên Tần Bất Ngôn, hắn nhìn Ninh Bảo muốn đi tìm mẹ, có chút nhíu mày, hỏi: “Ninh Bảo, vì sao nhất định phải đi tìm mẹ?”
Ninh Bảo: “?”
Trên khuôn mặt nhỏ mũm mĩm của Ninh Bảo lộ ra biểu cảm nhìn đồ đần.“Muốn mẹ nha!”
Ninh Bảo lớn tiếng trả lời: “Bảo Bảo muốn mẹ!”
Tần Bất Ngôn lý trí nhắc nhở bé: “Con cùng mẹ con sáng sớm mới gặp.”
Ninh Bảo: “?”
Trên khuôn mặt nhỏ mũm mĩm của Ninh Bảo rõ ràng viết rằng vậy thì sao?
Bé sáng sớm là gặp mẹ rồi.
Nhưng bây giờ bé không nhìn thấy mẹ nha!
Nỗi nhớ mẹ dồn dập của cái thứ bé nhỏ này, khiến Tần Bất Ngôn cũng phải trầm mặc.
Rất nhanh.
Tiểu Phi đã tới đón Ninh Bảo.
Cô được trợ lý dẫn vào sau, vẫn một vẻ mặt mộng mơ.
Cô từ lúc vào đại sảnh đã bắt đầu liên tục gửi tin nhắn cho Hồ Vãn Du.“Chị, em thật không đến nhầm chỗ chứ?”“Ninh Bảo nhà chúng ta thật ở đây sao?!”“Chị, chị biết đây là nơi nào không?”“[định vị]” Tiểu Phi gửi một đống tin nhắn, cảm xúc nhìn không bình tĩnh lắm.
Hồ Vãn Du đã bận rộn, không kịp trả lời tin nhắn của cô.
Tiểu Phi cứ thế run sợ bị dẫn đến phòng làm việc của Tần Bất Ngôn.
Sau khi cô đi vào, Ninh Bảo đang túm búi tóc của Tần Bất Ngôn.
Cái thứ bé nhỏ ở đây không có bạn chơi.
Bé liền bắt đầu coi ba ba là đồ chơi.
Bé nhất định phải kẹp chiếc kẹp tóc thỏ nhỏ màu hồng của mình lên búi tóc của ba ba.
Tần Bất Ngôn ban đầu còn tránh né.
Nhưng bé sẽ khóc.
Hai cha con đối kháng một lúc, vẫn Tần Bất Ngôn làm ba ba bại trận.
Hắn tùy ý để Ninh Bảo kẹp kẹp tóc lên đầu hắn.“Xinh đẹp!”
Ninh Bảo kẹp một con thỏ nhỏ còn chưa đủ, bé còn muốn tiếp tục kẹp kẹp tóc khác.
Biểu cảm của Tần Bất Ngôn nhìn bình tĩnh, thực ra cũng là hết cách.
Cảnh tượng “cha hiền con hiếu” này, khiến Tiểu Phi vừa đi vào đã kinh ngạc.
Trợ lý dẫn Tiểu Phi vào, nhìn thấy cảnh này, trong lòng cũng chấn kinh tương tự.
Trợ lý vừa chấn kinh, vừa đưa Ninh Bảo lên vị trí tổ tông.
Lần này hắn xem như nhớ kỹ, sau này đối diện với tiểu tổ tông Ninh Bảo này, hắn nhất định không thể đắc tội nửa điểm.
Tiểu tổ tông này thực sự ngầu nha!
Nàng còn dám làm càn trên đầu Tần Bất Ngôn, vị Diêm Vương mặt lạnh này.
Mà điều quan trọng nhất chính là, Tần Bất Ngôn còn nuông chiều nàng!“Ninh, Ninh, Ninh Bảo à!”
Tiểu Phi miệng kêu Ninh Bảo, mắt lại đang nhìn Tần Bất Ngôn.
Lão thiên gia ơi.
Cô nhận ra Tần Bất Ngôn.
Tần Bất Ngôn này thế nhưng là đại lão đỉnh cấp thật sự a!
Ninh Bảo nhỏ bé của cô, rốt cuộc là làm sao cùng Tần Bất Ngôn có quan hệ?!
