"Nương, mọi người ăn đi, cái này mua cho mọi người ăn đấy."
Trước khi về, hắn đã ở tửu lâu ăn hết một con gà nướng rồi, cái này là hắn gói mang về cho Từ lão đại, Biện Thục Vinh.
Trong nhà chính.
Từ lão nhị mơ hồ ngửi thấy một mùi thịt.
Từ lão nhị nuốt nước miếng, lâu lắm rồi chưa được ăn thịt, giờ hắn còn bị ảo giác nữa sao?
Bỗng nhiên, Từ lão nhị nhớ tới gần đây Từ Tiểu Lôi đi sớm về muộn, ngay cả cơm trưa cũng không ăn ở nhà.
Có khi còn ăn cả cơm tối rồi mới về.
Thế là, Từ lão nhị hỏi: "Tiểu Lôi, dạo này con làm ở đâu đấy?""Cha, con xin được việc ở Khách Mãn Lâu, làm phụ bếp rửa rau."
Từ lão nhị bĩu môi, cảm thấy chán ngắt: "Làm phụ bếp rửa rau à!"
Cái loại việc này chả có chút tiền đồ nào, toàn là việc tốn sức."Ngày mai ta đi hỏi Chí Minh xem có mối nào tốt cho con không.
Đợi con cưới được con gái huyện, đến lúc đó, con chính là Tiểu Lôi người huyện!"
Từ Tiểu Lôi không trả lời, chỉ cảm thấy Từ lão nhị đúng là người ngốc nằm mơ!
Tuy rằng mỗi ngày hắn phải rửa rất nhiều rau, nhưng Khách Mãn Lâu trả tiền công so với trước kia hắn làm ở trấn còn nhiều hơn nhiều!
Hơn nữa, Khách Mãn Lâu còn bao ba bữa cơm, ăn còn ngon hơn ở nhà không biết bao nhiêu lần!...
Vĩnh Phú thôn.
Mọi người đều đang đồn Từ gia phòng cũ lên huyện sống cuộc sống tốt đẹp, Nhị phòng, Tứ phòng để lại hai người ở nhà trông nom đám tôm càng xanh với ốc bươu trong ao.
Vương nốt ruồi đen thấy Từ lão tứ đang bắt ốc bươu dưới ao thì tiếc rẻ nói: "Từ Tứ, sao lúc đó anh không lên huyện luôn?
Sống ngày lành trên huyện không thích, cứ phải ở nhà dãi nắng bắt ốc bươu làm gì?
Bắt thế này thì được mấy đồng bạc?"
Từ lão tứ cũng không khách khí với Vương nốt ruồi đen, nói: "Nốt ruồi đen, thật ra tôi thấy cuộc sống bây giờ của tôi rất tốt!
Nhờ hai cái ao này, tiền kiếm được còn nhiều hơn trước kia không biết bao nhiêu.
Thật ra, tôi thấy người ta kiếm vừa đủ ăn đủ tiêu là được rồi.
Hơn nữa, tôi ở thôn còn tự tại, lên huyện làm gì?"
So với những ngày trước đây, Từ lão tứ thấy kiếm tiền bây giờ quá dễ.
Chẳng phải sao, mấy ngày nay Chu Vân, Thúy Hoa đi vắng, hắn lại tích cóp được ít tiền.
Một mình hắn ở nhà căn bản ăn không hết bao nhiêu, bình thường cũng không có khoản gì phải tiêu.
Đáng tiếc, Thúy Hoa không ở nhà, không biết nàng ở trên huyện có được ăn ngon không?
Đứa cháu ngoại trong bụng thế nào rồi?
Từ Xuân Đào ra đồng, phát hiện đám cải non ở ruộng còn tốt hơn cả đám nàng trồng ở sân.
Xanh mướt mượt mà, cây nào cây nấy rất to.
Từ Xuân Đào cúi xuống cắt một cây, cầm trên tay, cảm giác phải đến hơn bốn lượng!
Từ Xuân Đào lại tưới nước thuốc cho đám cải non ở ruộng một lần nữa, lần này vẫn là pha loãng.
Sau khi được tưới nước thuốc, đám cải non này sẽ lớn nhanh hơn.
Chắc chỉ vài ngày nữa là đám cải non này sẽ nở hoa thôi.
Đến lúc đó, nàng sẽ thu hoạch được hạt giống cải non từ năm mẫu ruộng!
Vừa nghĩ đến việc sẽ có nhiều hạt giống như vậy, Từ Xuân Đào liền vô cùng kích động!
Đang lúc Từ Xuân Đào chuẩn bị về nhà thì lại thấy Lỗ Võ đến.
Vừa nhìn thấy Lỗ Võ, Từ Xuân Đào gần như theo bản năng cảm thấy tuần tra quán lại xảy ra vụ án.
Không ngờ, Lỗ Võ lại lắc đầu, cười nói: "Từ cô nương, là Địch đại nhân mời ngài lên huyện nha ăn cơm."
Hả?
Từ Xuân Đào ngẩn người, tự dưng sao lại mời nàng ăn cơm?
Chuyện gì thế này?
Chẳng lẽ Địch đại nhân sinh nhật?
Hay Địch phu nhân sinh nhật?
Cho dù là vậy, nàng với Địch Thư Kiệt cũng chỉ là quan hệ hợp tác, không có quá nhiều giao tình, sao lại mời nàng ăn cơm?
Lỗ Võ thấy Từ Xuân Đào ngơ ngác, liền giải thích: "Nhi tử của Địch đại nhân năm nay thi đậu cử nhân, chuẩn bị mở tiệc chiêu đãi họ hàng bạn bè.
Địch đại nhân bảo ta mời ngài cùng Dương tráng sĩ với ba đứa nhỏ, trưa ngày mai nhất định phải lên huyện nha ăn cơm!""? ? ?"
