Phương Tuyết Nam lại hại Hồng Gia Đống như vậy sao?
Hắn tuyệt đối không thể ngờ được Phương Tuyết Nam lại làm ra chuyện như vậy.
Hơn nữa, hắn cũng không biết Phương Tuyết Nam quen biết người làm huyền học!
Không nghĩ tới nha đầu này tâm cơ sâu như vậy...
Nếu không phải đụng phải một cao nhân, nói không chừng Hồng gia thật sự bị nàng bày ra ván l·ừ·a, còn xem nàng là ân nhân của Hồng Gia Đống.
Đến lúc đó, nàng liền có thể danh chính ngôn thuận leo lên thuyền lớn Hồng gia, trở thành con dâu Hồng gia!
Chậc!
Tính toán hay như vậy, đáng tiếc...
Đụng phải một cao nhân, hiện giờ hắn còn bị Hồng gia tìm tới cửa!
Nha đầu kia thật là chẳng giúp được gì, suốt ngày gây phiền toái cho hắn.
Như vậy rất tốt, đắc tội cả Vương viên ngoại, giờ lại đắc tội luôn cả Hồng gia.
Xem bộ dạng của Hồng Nghị phu thê, như muốn liều m·ạ·n·g với hắn đến nơi.
Thật sự là muốn bị nha đầu Phương Tuyết Nam hại c·h·ế·t t·h·ả·m .
Đắc tội Hồng gia với hắn mà nói, chẳng có chút lợi ích nào.
Phan Dũng vội vàng nói: "Nha đầu kia mới đến đây ba năm trước.
Dù sao không phải con ruột nên bình thường ta cũng không tiện quản giáo quá nghiêm khắc.
Thế nhưng, dù sao cũng là cháu ngoại gái của Phan Dũng ta, tiền mua t·h·u·ố·c bổ cho Gia Đống, ta chịu.
Còn về phần nha đầu Tuyết Nam, ta tuyệt không bao che, cứ giao cho các ngươi xử trí, mặc cho Hồng gia xử trí! !"
Phan Dũng rũ sạch quan hệ giữa mình và Phương Tuyết Nam, hơn nữa còn chịu tiền mua t·h·u·ố·c bổ cho Hồng Gia Đống.
Hồng gia để ý chút tiền này sao?
Sầm Hồng Tĩnh nói: "G·i·ế·t người thì chúng ta tự nhiên sẽ không làm.
Thế nhưng, tờ khế ước bán thân này, kính xin Phan thư lại ký."
Sầm Hồng Tĩnh chuẩn bị trường kỳ t·r·a t·ấ·n Phương Tuyết Nam, hơn nữa là t·r·a t·ấ·n hợp p·h·áp.
Có khế ước bán thân của Phương Tuyết Nam, thì Phương Tuyết Nam mặc nàng muốn làm gì thì làm!
Hả?" ! !"
Phan Dũng nhìn Sầm Hồng Tĩnh ném tờ khế ước bán thân lên bàn, nhìn cái tên Phương Tuyết Nam tr·ê·n đó, đều kinh ngạc đến ngây người.
Hắn ngẩng đầu nhìn Sầm Hồng Tĩnh, nữ nhân này không đùa, nàng muốn Phương Tuyết Nam s·ố·n·g không bằng c·h·ế·t! ! !
Trong lòng Phan Dũng lập tức giật mình, đối với Sầm Hồng Tĩnh và Hồng Nghị, hắn nhìn thấu được sự t·à·n nhẫn!
Phan Dũng suýt nữa không giữ được vẻ mặt, phát ra một tràng cười gượng, lập tức nhanh ch·ó·ng ký tên lên khế ước bán thân.
Bỏ một Phương Tuyết Nam, Phan gia chẳng mất mát gì.
Nếu không, hắn không dám chắc Sầm Hồng Tĩnh và Hồng gia có trút giận lên Phan gia hay không.
Quả nhiên, sau khi Phan Dũng ký tên lên khế ước bán thân, vẻ mặt của vợ chồng Hồng Nghị và Sầm Hồng Tĩnh trở nên ôn hòa hơn không ít.
Ký xong tên, Phan Dũng lại đi liếc nhìn Hồng Gia Đống.
Nhìn Hồng Gia Đống gầy trơ xương, Phan Dũng suýt nữa không nh·ậ·n ra!
Tuy rằng sắc mặt Hồng Gia Đống tốt hơn, thế nhưng cả người nhìn rất b·ệ·n·h hoạn.
Chẳng trách, Sầm Hồng Tĩnh nói Hồng Gia Đống chỉ còn mười năm t·h·ọ m·ệ·n·h.
Hắn thấy bộ dạng này của Hồng Gia Đống, cũng giống như không s·ố·n·g được lâu nữa!
Cuối cùng, Phan Dũng lại đi liếc nhìn Phương Tuyết Nam.
Nàng bị giam trong một cái sân.
Trong sân có một mảnh đất rất lớn, cực kỳ t·r·ố·ng trải.
Nơi này giống như rất lâu không có ai dọn dẹp, lúc này Phương Tuyết Nam đang ngồi xổm tr·ê·n mặt đất, dùng tay nhổ từng cọng cỏ.
Bên cạnh còn có một bà mụ đứng canh, chỉ cần Phương Tuyết Nam dám lười biếng, một cái roi mây liền vụt tới!"Ba~" một tiếng, nghe mà lòng người kinh r·u·n.
Dù Phương Tuyết Nam là cháu ngoại gái của Phan Dũng, ở Phan gia, Phan Dũng cũng chưa từng bạc đãi Phương Tuyết Nam chuyện ăn uống, chứ đừng nói là làm loại việc nặng nhọc này.
Dù sao làm nhiều việc nặng, tay sẽ chai sạn, mà xấu xí.
Ngoài mặt ra thì tay là thứ quan trọng nhất của phụ nữ.
Để sau này gả Phương Tuyết Nam cho một người tốt, Phan Dũng chăm sóc Phương Tuyết Nam vô cùng tốt!
Hiện giờ, Phương Tuyết Nam lại phải phơi mình dưới ánh nắng mặt trời.
Nhìn cái nơi đã t·r·ố·ng không còn một mẩu nhỏ nào, Phan Dũng biết chỗ đó đã bị Phương Tuyết Nam nh·ổ hết cỏ.
Lúc này, tr·ê·n người và mu bàn tay của Phương Tuyết Nam có mấy vết roi, những vết roi đỏ tươi nổi bật tr·ê·n làn da trắng nõn, trông vô cùng kinh ngạc.
Dưới ánh mặt trời ch·ói chang, trong cỏ còn thỉnh thoảng có sâu bọ, lúc này, Phương Tuyết Nam không biết là bị cỏ làm cho ngứa ngáy, hay là bị sâu c·ắ·n, dù sao cũng rất khó chịu.
Thế nhưng, bên cạnh lại có bà mụ cầm roi mây giám s·á·t, cho nên dù Phương Tuyết Nam khó chịu đến đâu, cũng không dám lười biếng!
Bỗng nhiên, Phương Tuyết Nam liếc thấy một bóng người quen thuộc...
Phương Tuyết Nam ngẩng đầu, lại là cậu?
Phương Tuyết Nam nhanh ch·ó·ng ném đám cỏ dại trong tay, vội vàng chạy về phía Phan Dũng:"Cậu ơi, cứu con, cậu ơi! !"
