Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Bị Cách Ly Ở Nhà Sếp Thì Phải Làm Sao

Chương 44: Chương 44




Kiên quyết không ăn!“Trở về rồi sao?” Mạnh Thường Phong một tay cầm cái nồi, vội quay đầu nhìn nàng một cái, sau đó bàn tay kia cổ tay khẽ nhúc nhích, thuần thục dùng muôi xới đồ ăn, khiến Tô Linh Lang sững sờ.

Đây là Mạnh lão bản, người mấy ngày trước làm đồ ăn như phối thuốc thử hóa học sao?

Cái mũi không tự chủ hít hà, thơm quá đỗi, có cả mùi ớt và hoa tiêu.

Sau đó nàng chỉ nghe thấy lão bản dùng giọng trầm thấp nói: “Trong nồi áp suất có Hồ Lạt Dương Đề, đậu hũ ma bà trên tay ta chỉ cần thêm chút tinh bột là xong rồi, mau rửa tay ăn cơm đi.” “Được ạ!” Tô Linh Lang vui vẻ hẳn lên, hấp tấp đi rửa tay, lau đi nước bọt nơi khóe miệng, sau đó lại sung sướng vớt móng dê từ trong nồi áp suất ra.

Chỉ ngửi một chút, nàng đã cảm thấy hương vị tuyệt vời.

Không phải nàng không có cốt khí, mà thật sự là địch nhân quá mức cường đại.

Trong phòng bếp, Mạnh Thường Phong đem đậu hũ ma bà thịnh ra, quay đầu nhìn Tô Linh Lang, mái tóc nàng đều toát lên vẻ vui sướng.

Hắn cảm thấy nếu nàng có cái đuôi, giờ đây nhất định đang vẫy xoáy lia lịa.

Đồ tham ăn.

Hai món ăn kèm một bát canh rong biển, Tô Linh Lang chỉ cảm thấy bữa này thật phong phú.“Lão bản, món đậu hũ này từ đâu ra vậy?” Tô Linh Lang ăn một miếng đậu hũ ma bà, lập tức cảm thấy xua tan đi sự mệt mỏi cả ngày, tinh thần tràn đầy.“Đêm qua xay hạt đậu, hôm nay chính ta làm lại một lần, liền thành công.” Mạnh Thường Phong thản nhiên nói.

Cố ý nhấn mạnh hai chữ “chính mình” và “một lần”.

Vừa định đối đáp lại đôi câu, Tô Linh Lang lướt mắt nhìn đĩa thức ăn trên bàn, lại rất không có cốt khí mà nuốt lời nói sắp ra miệng vào.

Rõ ràng là hôm qua thiếu giấm trắng.“Là do ngươi cho nhiều nước.” Mạnh Thường Phong dường như nghe thấy lời nàng oán thầm, lạnh nhạt nói.

Mấp máy môi, Tô Linh Lang tiếp tục vùi đầu ăn cơm, quyết định xem như đối phương đáng thương đứng một chân làm đồ ăn, liền bỏ qua cho hắn một lần này.“Sao, đi làm người tình nguyện còn mang về một chai nước?” Mạnh Thường Phong liếc mắt nhìn chiếc xe ba gác còn đặt ở bên cạnh.“Không phải nói là người tình nguyện sao.” “Lát nữa ta còn phải mang qua cho nhà số 17, vừa rồi gọi điện thoại cho hắn không được, ta cứ về ăn cơm trước đã.” Tô Linh Lang vừa ăn cơm vừa lấp lửng trả lời.“Nhà số 17?” Mạnh Thường Phong liếc nhìn tờ danh sách nàng để trên bàn, nhìn lướt qua số điện thoại nàng đã đánh dấu nhiều lần.“Hôm nay, cảm thấy thế nào?” “Rất tốt.” Tô Linh Lang cười cười, “Ngươi nhìn xem mấy gói đồ ăn vặt bên cạnh chai nước này, đều là lúc ta đi đưa nước, người khác cảm ơn chúng ta nên cho đó.

Hôm nay quả thực đặc biệt mệt mỏi, nhưng mà cũng rất vui vẻ.” Quan sát biểu cảm trên mặt nàng một hồi, Mạnh Thường Phong lúc này mới thu lại ánh mắt, an tâm ăn cơm.

Hắn nhìn ra, nàng thật sự rất vui vẻ.

Không phải miễn cưỡng vui cười, mà là chân tâm thật ý.

Hồi học cấp ba, Tô Linh Lang đã từng hỏi hắn, hắn đánh giá nàng như thế nào, cả tính cách lẫn vẻ ngoài đều có thể nói một chút.

Lúc đó hắn nói, hoạt bát.

Nghe câu trả lời của hắn, nàng khi ấy có chút tức giận, nhưng cũng không dám thể hiện ra.

Nàng nói bình thường khi khen con gái, khi không còn từ nào để khen mới dùng từ hoạt bát, cái này cũng giống như nói với một người đàn ông: “Ngươi là người tốt”.

Khi đó hắn chỉ cười mà không nói gì, kỳ thật hắn còn muốn nói, nàng không chỉ hoạt bát mà còn giống như một mặt trời nhỏ, mỗi lần gặp nàng đều cười, tựa như trời sinh đã vui vẻ và tích cực, có thể chiếu sáng tất cả mọi người.

Nhưng là ở chung với Tô Linh Lang lâu sau, hắn lại phát hiện không phải như vậy.

Nàng không phải mặt trời, mà là mặt trăng, nàng hao tổn chính mình bên trong, cố gắng hấp thu những điều tích cực, sau đó liều mạng chiếu sáng người khác, cuối cùng chỉ để lại cho mình một chồng tâm tình tiêu cực, nghẹn trong lòng đầy gồ ghề.

Cũng không biết có phải do nguyên nhân gia đình hay không, khi ấy Tô Linh Lang gần như sẽ không từ chối bất kỳ yêu cầu nào của người khác, nàng dường như đặc biệt hy vọng người khác có thể coi trọng nàng, quan tâm nàng.

Nhưng mà hiện tại hắn phát hiện, Tô Linh Lang thật sự đã trưởng thành hoàn toàn.

Nàng lúc nói có người luôn không nghe điện thoại thì giận dỗi, lúc nói có người mang đồ ăn vặt cảm ơn nàng thì lại vui vẻ, nói đến việc đưa đồ cả ngày cũng sẽ lộ ra vẻ mệt mỏi.

Buổi sáng sẽ cùng hắn phát động cuộc chiến tàu phớ mặn ngọt, khi tranh luận không lại hắn, cũng sẽ tức giận không thèm để ý đến hắn.

Đây mới là bình thường, lúc cấp 3 nàng tỏ ra bộ dạng chẳng bận tâm chuyện gì, mỗi ngày vui vẻ, đó mới là không bình thường.

Cái dáng vẻ Tô Linh Lang ấy, khiến Mạnh Thường Phong hiện giờ nhớ lại, có chút đau lòng.

Nửa ngày, hắn thở dài, cảm thấy như vậy cũng tốt.

Nàng đã trưởng thành, mặc kệ có hắn ở bên cạnh hay không, đều là chuyện tốt.

Nói rõ tâm nàng cũng càng thêm cường đại, biết đâu, cái tâm lý không thích người khác đáp lại tình cảm của nàng, cũng sẽ dần dần thay đổi thì sao?

Nhìn Tô Linh Lang ăn như hổ đói, Mạnh Thường Phong ánh mắt mang theo từng tia lưu luyến, ngón tay đặt trên bàn gõ gõ không theo quy luật, biểu cảm trầm tư.

Mới ăn hai bát cơm mà đã quyến luyến không rời buông đũa, Tô Linh Lang vừa vặn bắt gặp ánh mắt suy tư của lão bản, hơi sững sờ, “Lão bản, ngươi đang nhìn cái gì?

Ta, ta thế nào?” “Ta đang suy nghĩ, cái tiểu cô nương ngày đầu tiên tới nhà ta ăn cơm, tư tư văn văn chỉ xới nửa bát còn nói mình khẩu vị rất nhỏ, ăn không hết đã đi đâu rồi.” Mạnh Thường Phong như cười mà không phải cười nói, “Ngươi đem nàng trả lại đi.”

Má nàng ửng hồng, Tô Linh Lang ho nhẹ một tiếng, đó là do lúc đó bọn họ chưa quen nhau, dù sao cũng phải khắc chế một chút.

Hiện giờ đã quen như vậy rồi.

Thế là nàng hừ nhẹ một tiếng, “Không lùi không đổi!” Nghe nàng không hiểu mang theo giọng hờn dỗi, Mạnh Thường Phong trong mắt nhiễm ý cười, thuận lời nàng nói: “Ừm, không lùi không đổi.” Tô Linh Lang sững sờ, lỗ tai không hiểu có chút nóng lên, rõ ràng hắn chỉ là lặp lại lời mình nói, nhưng kèm theo ngữ điệu trầm thấp đầy lưu luyến của hắn, lòng nàng liền không hiểu sao nhảy không ngừng, giống như nghe được lời tỏ tình vậy.“Điện thoại reo rồi.” nhìn nàng ngẩn ngơ, Mạnh Thường Phong một tay chống đỡ trán, miễn cưỡng nhắc nhở, sau đó đưa tay bắt đầu thu dọn bát đũa.

Bị hắn nhắc nhở, nàng đột nhiên hoàn hồn, Tô Linh Lang khẽ thở phào, lúc này mới nhìn về phía màn hình, tim nàng vẫn còn xao động không ngừng.

Vụng trộm liếc nhìn bóng lưng hắn trong phòng bếp, trong lòng nàng có chút ảo não, rõ ràng đối phương không nói gì, nàng lại quá không tranh khí.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.