Bị Chửi Vướng Víu, Ta Tại Niên Đại Văn Chăm Chỉ Làm Giàu

Chương 29: Cố Diễm Diễm, ngươi có bệnh a!




Lâm Thiên Bảo khoát tay nói, "Lần này không cần viết, ta hỏi ngươi, ngươi có hiểu rõ về quy trình làm việc của bộ phận buồng phòng không
Cố Yên cười, nàng dám nói bây giờ cả thành phố Tề Nam này sẽ không có ai hiểu rõ hơn nàng đâu
"Là muốn lập ra quy trình chi tiết sao
Lần này đến lượt Lâm Thiên Bảo giơ ngón tay cái với Cố Yên, "Lãnh đạo nói khách sạn bây giờ nuôi người rảnh rỗi nhiều quá, muốn cho một bộ phận nghỉ việc, nhưng lại sợ lúc người đi rồi thì không đủ người làm, nên mới muốn làm kế hoạch
Cố Yên hiểu rõ, "Có phải còn có những "người rảnh rỗi" không thể cho đi không
Lâm Thiên Bảo hừ một tiếng, "Ít nhất phải tám người, làm gì cũng không được, còn toàn thích gây chuyện
Cố Yên đưa ra một bàn tay về phía hắn
"Vẫn là năm mươi à
Cố Yên cười gật đầu
Lâm Thiên Bảo liền lấy ra năm mươi đồng tiền, đặt lên bàn, "Tiền để đây, viết xong thì lấy đi, muốn gì thì ta đi lấy
"Cho ta xem qua quy trình làm việc hiện tại của các ngươi, các quy chế một chút
Lâm Thiên Bảo giơ hai tay lên, không có ý gì
Cố Yên mở to hai mắt, "Không lẽ không có chứ
"Có mới lạ đấy
Cố Yên nhức đầu, "Vậy ngươi ít nhất cũng phải nói cho ta sơ qua bây giờ đang làm như thế nào chứ
Lâm Thiên Bảo cười, "Cứ tự do phát huy đi
Cố Yên thật sự cạn lời, thảo nào có nhiều khách sạn về sau xuống dốc, không bỏ tâm kinh doanh thì sao mà tốt lên được
Quy trình làm việc của bộ phận buồng phòng, Cố Yên tự nhiên có thể đọc làu làu, chỉ là..
"Trưởng phòng Lâm, nghe anh nói thì lãnh đạo của các anh chắc là người rất thực tế nhỉ
Lâm Thiên Bảo khinh thường nói, "Quan mới đến đốt ba đống lửa, thì luôn phải đốt một đống thôi
Cố Yên đã hiểu, nếu như thế..
"Trưởng phòng Lâm, tôi cảm thấy lãnh đạo của các anh không chỉ vì đốt ba đống lửa, nếu hắn dám động vào người bên dưới, có lẽ là muốn làm ra thành tích đấy, tôi cảm thấy anh có thể cho hắn một đề nghị
Lâm Thiên Bảo lập tức cảm thấy rất hứng thú, "Đề nghị gì
"Đề nghị khách sạn các anh tự đưa ra sổ tay quản lý, tạo dựng tiêu chuẩn cho ngành, nếu vận hành tốt thì những sổ tay quản lý này, tài liệu bồi dưỡng đều có thể xuất bản, như vậy không phải lãnh đạo của các anh có thành tích lớn sao
Xuất bản sổ tay quản lý thì viết tên anh vào, vậy anh..
Thấy mắt Lâm Thiên Bảo đã sáng lên
Cố Yên đều nhìn rõ cả, nàng đoán sổ tay bồi dưỡng tiếng Anh mà mình viết chắc chắn đã làm cho hắn thật sự "nở mày nở mặt", nếu không thì hắn đã không tìm đến mình lần nữa rồi
Tuyệt
Lâm Thiên Bảo thầm kêu lên trong lòng, hắn không nhịn được đập bàn một cái, trời ạ, hắn thật sự gặp được bảo bối rồi
Đạo lý trong đó, Lâm Thiên Bảo không cần nghĩ cũng hiểu, hắn mà nịnh bợ tốt, chuyện thăng chức còn có thể thiếu hắn sao
Đều nói đàn bà tóc dài thì kiến thức ngắn, con nhỏ này tóc thì dài thật, nhưng kiến thức thì chẳng ngắn chút nào
"Sổ tay quản lý cô viết đi, cho cô hai trăm đồng, được không
Cái kiểu được lợi không ra vẻ thế này, Cố Yên không làm được
Lúc này cao hứng nói, "Trưởng phòng Lâm, không cần nói gì cả, anh cứ chờ bản nháp của tôi đi
Bất quá..
Nàng xoa xoa hai bàn tay, "Tôi đang thiếu tiền, anh có thể trả trước cho tôi một trăm đồng tiền đặt cọc được không
"Chờ đã
Lâm Thiên Bảo vội vàng mở cửa đi ra ngoài, một lát sau liền cầm về mười tờ đại đoàn kết đặt lên bàn, "Cô Cố, cô phải cho tôi biết thời gian khi nào có sổ tay quản lý đấy
Cố Yên đưa ra ba đầu ngón tay
"Ba mươi ngày
Vậy thì không được
"Ba ngày
Cố Yên ngắt lời hắn, "Anh nghĩ cái gì thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Thiên Bảo: "Bắt đầu đi
Mọi thứ đều nằm trong đầu, Cố Yên viết một mạch rất trôi chảy, đợi viết xong mấy thứ này nàng lại nói thêm rất nhiều chi tiết với Lâm Thiên Bảo, cũng trình bày luôn cách trả lời các vấn đề mà lãnh đạo có thể hỏi, nàng làm không phải chỉ làm qua loa, mà còn phải làm tốt hậu mãi, rốt cuộc thì nàng vẫn còn một trăm đồng tiền dư phải thu mà
Làm xong mấy việc này thì cũng đã gần giữa trưa, Cố Yên cất lấy một trăm năm mươi đồng tiền, rời khách sạn Nam Giao, bao nhiêu khí hậm hực ban nãy cũng quét sạch sành sanh, dùng cái gì để giải sầu, chỉ có tiền bạc, quả là tầm thường mà
Số tiền này đến thật đúng lúc
Cầm tiền, Cố Yên đi thẳng đến bách hóa cao ốc, nàng có hai mục đích, mua quần áo, giày và mua túi xách, quần áo, giày là mua cho Cố Giang Hà, giày vải của hắn trên chân đã gần rách, một bác sĩ mà ăn mặc như vậy thì thật không thể chấp nhận
Còn túi xách thì để cho Cố Giang Hà mua tặng cho Quý Bạch Tình, mượn cớ đưa túi để Cố Giang Hà có cơ hội gần gũi Quý Bạch Tình hơn
Chỉ là đồ những năm tám mươi có đắt không chứ
Chuyến này đi một vòng, chưa đến một trăm đồng đã không cánh mà bay, Cố Yên đau lòng ghê
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tất cả là do Cố Diễm Diễm gây họa mà, không thì có tiền đó mà tích lũy lại để làm chút buôn bán nhỏ chẳng phải tốt sao
Cố Yên cứ đợi mãi đến tối, khoảng hành lang cũng yên tĩnh trở lại, mới đi qua ký túc xá của bệnh viện, nàng không muốn mình trở thành đề tài bàn tán trong miệng của mọi người
Quả nhiên đúng như nàng dự liệu, ở khu nhà ký túc xá thì ít người đi lại bên ngoài, đợi đến khi quen đường lên lầu, nàng mới phát hiện là Hoàng Thu Oánh và cả Cố Giang Hà đều ở đó
Cố Yên đến trước cửa nhà Hoàng Thu Oánh, gõ cửa, bên trong lập tức vang lên tiếng Hoàng Thu Oánh hỏi, "Ai vậy
"Tiểu Hoàng
Cố Yên cười tủm tỉm đẩy cửa phòng Hoàng Thu Oánh, nàng đang mở radio, bên trong phát tin tức
"Lúc này lại đến đây làm gì
Hoàng Thu Oánh đứng dậy đi tắt radio
Cố Yên cười tủm tỉm hỏi nàng, "Cô thế nào rồi, ổn không
Hoàng Thu Oánh không để ý, "Yên tâm, chết không được đâu
Cố Yên lắc lắc cái túi vải trong tay, "Tôi mang bánh bao lớn nhân thịt cải trắng miến đến, để ở ngoài cho cô nhé
Buổi chiều nàng đã gói một nồi bánh bao lớn, khi đến đây thì cố tình mang nhiều một chút, chính là để cho Hoàng Thu Oánh
Nàng không đợi Hoàng Thu Oánh nói gì, liền lui trở lại, sau đó lại ló đầu vào nói, "Tôi để cho Giang Hà một ít đồ, lát nữa trở về sẽ nói chuyện với cô
Cố Giang Hà nghe giống như tiếng của chị mình, đã mở cửa, thấy đúng là Cố Yên, cau mày nói, "Cô đến đây làm gì
Cố Yên bước vào, cũng nhíu mày, "Yên tâm, không phải đến gây thêm phiền phức cho cậu đâu
Cố Giang Hà hễ thấy Cố Yên là y như rằng hậm hực, Cố Yên cũng chẳng có tính tốt gì
"Vào đi
"Tôi không vào
"Cố Diễm Diễm
Cố Giang Hà đè thấp giọng tức giận, "Cô muốn bị người ta chê cười lắm sao
Thôi được rồi
Cố Yên đành cùng Cố Giang Hà vào phòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Yên vừa vào đã thấy trên giường của Cố Giang Hà có một chiếc áo sơ mi tay ngắn, chỗ nách áo còn ghim kim, vừa nhìn đã biết là đang may vá
"Cậu vá quần áo sao
Cố Yên quay đầu hỏi, "Cậu biết à
Cố Giang Hà mỉa mai nàng, "Tôi không biết, chẳng lẽ cô biết chắc
Cố Yên nhìn người con trai kì lạ trước mặt, nàng thở dài một hơi, đưa chiếc túi vải của mình cho Cố Giang Hà, đi đến mép giường cầm chiếc áo sơ mi, kéo ghế ra ngồi xuống, nói, "Mua cho cậu hai bộ quần áo, mua một đôi giày da, cậu thử xem, không vừa thì mai tôi lại đi đổi, bên trong còn có một chiếc túi da trắng của nữ, cái đó là để cho Quý Bạch Tình
Còn mang cho cậu mấy cái bánh bao, sáng đến không kịp nấu cơm, hâm nóng hai cái mà ăn, rồi đi làm
Ban đầu Cố Giang Hà nghe không tin, đến khi hắn mở túi ra xem thấy quần áo, giày và túi xách ở bên trong, phản ứng đầu tiên của hắn không phải cảm động mà là chất vấn, "Cô lấy đâu ra nhiều tiền thế
Cố Yên cũng không ngẩng đầu lên nói, "Tiền kiếm được mấy hôm nay toàn tiêu hết rồi
"Cố Diễm Diễm, cô bị bệnh à
Cố Giang Hà mở miệng mắng, "Có tiền cũng không thể tiêu hết sạch như thế
- Bảo tử nhóm, ba chương rồi đây, cất giữ nhé, bỏ phiếu nữa, bình luận nữa, tất cả tới, tất cả thu hết nhé, a a đát~~~, ngày mai sáng sớm lại đăng~~~ (hết chương này)..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.