Bạch Vân Khê đưa tay day day mi tâm, nghĩ kỹ lại thì cũng chẳng ra sao
Đường thuộc loại vật phẩm quý giá, không phải nhà nào cũng có
Thời buổi này đường được bán theo cân, hơn nữa đường cát còn phân thành nhiều loại
Đường thượng hạng hai mươi văn một lượng, đường trung bình mười văn một lượng, đường hạ hạng chín văn một lượng
Tính theo cân mà mua thì loại rẻ nhất là đường hạ hạng cũng phải hơn một trăm bốn mươi đồng tiền (1 cân = 16 lượng)
Mấy giá này đối với nhà giàu thì chỉ như muối bỏ bể, không đáng nhắc tới
Nhưng với dân thường thì còn đắt hơn cả gạo, có thể không ăn thì không ăn
Trừ khi có khách đến nhà hoặc nhà có sản phụ thì mới cắn răng mua ít để pha nước uống, chứ ngày thường thì chẳng ai dám tiêu như vậy
Nguyên chủ là vợ của cử nhân, mỗi năm trong khoản bổng lộc đều sẽ có mấy bao đường đỏ hoặc đường cát, thỉnh thoảng uống chút trà đường đối với nàng mà nói chẳng có chút áp lực nào
Cũng bởi vì trong nhà ăn đường không hề khó khăn nên chuyện này trong ký ức của nguyên chủ cũng không quá quan trọng, giờ được Đỗ thị nhắc nhở mới chợt nhớ ra
Bạch Vân Khê tặc lưỡi, đường này đúng là thứ không hề rẻ ở đây, nhìn đống củ cải đường xếp đầy trong sân cũng chẳng biết có thể nấu ra bao nhiêu đường mía, Bạch Vân Khê cũng bắt đầu mong chờ
Mấy củ cải đường này đều là hoang dã, xấu xí, sần sùi, khó rửa mà còn dính bùn đất
Bạch An Diễm phụ trách gánh nước, Lý thị phụ trách rửa, nàng phụ trách nhặt những chỗ bị sâu đục và râu ria còn sót lại, Nha Nha bưng cái ghế nhỏ ngồi bên cạnh nàng, hai tay chống cằm, nhìn mọi người bận rộn, không hề quấy phá
Trong nhà không đủ chậu, Bạch Vân Khê bèn sai Đỗ thị đến nhà tam nãi nãi mượn hai cái về
Đến khi trời chập choạng tối thì mới rửa xong chỗ củ cải đường
"Nương, quan nhân và tứ đệ vẫn chưa về
Đỗ thị dùng tạp dề lau tay, thò đầu nhìn ra ngoài, ít nhiều có chút lo lắng
Bạch Vân Khê nhìn trời, quay đầu gọi Bạch An Diễm, "Lão nhị, đốt cây đuốc, cùng ta ra ngã ba đón đại ca con
"Dạ, con đi ngay
Tùng dầu là chỗ còn lại trước đây, dùng vải rách buộc lại, thấm dầu tùng, có thể cháy sáng được một lúc
Hai người vừa ra khỏi cửa chưa được bao xa, liền thấy hai cái bóng đen rẽ vào thôn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Là tứ đệ sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Nhị ca, là chúng ta, đại ca đi nhanh lên chút, nương và nhị ca ra đón chúng ta
Bạch An Nghị đáp lại một tiếng, bước nhanh lên phía trước đón
Bạch Vân Khê nhìn bóng dáng lão đại ở phía sau, bước chân chậm chạp, cũng không vội, nhẹ nhàng hỏi con trai thứ tư, "Thế nào, hôm nay thuận lợi không
"Nương, đại ca giỏi lắm, hôm nay kiếm được ba mươi lăm đồng đó, con đổi hết ra gạo lứt, được năm thăng gạo, đủ ăn hai ngày
Bạch An Nghị nói, đưa túi gạo cho nhị ca, mình nhận lấy cây đuốc từ tay hắn, một tay đỡ lấy lão nương
"Lão tử nương xốc lão đại con lên làm việc, cũng không biết có phải là chủ trương sáng suốt không, cả ngày mặt mày lão lớn con đen sì
Nghe lời thầm thì của lão tứ, ánh mắt Bạch Vân Khê thoáng ý cười, giờ mới chỉ thế thôi sao
Đợi lão đại đến gần, Bạch Vân Khê nhìn hắn, nếu không phải đang ra vẻ nghiêm trang của bậc làm mẹ, nàng nhất định đã cười lớn
Lúc đi thì lành lặn, lúc về thì quần áo bẩn như thường, tóc tai bù xù, khăn đội lệch, mặt mày lấm lem, ống tay áo thì rách một lỗ lớn..
Tóm lại là muốn chật vật bao nhiêu thì có bấy nhiêu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không biết còn tưởng hắn đánh nhau với chó, bị cắn xé đến thảm như vậy
"Vì cả nhà no bụng, con trai ta vất vả rồi, mau về nhà ăn cơm nghỉ ngơi thôi
Bạch An Sâm theo bản năng đưa tay thi lễ, vừa cử động đã cảm thấy cánh tay đau nhức, hít một tiếng, vẻ mặt ủ rũ
(Hết chương này)