Cả Lớp 12 Điên Cuồng Tìm Đường Chết Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 14: Trường cấp ba Văn Nhã (14)





Thời Kim Lam bước vào lớp học, bầu không khí trong phòng chẳng khác tiết một là bao
Nhạc Yểu Yểu đã ngồi vào chỗ mình, thấy cô đi đến thì mỉm cười ngọt ngào
Cũng chính nụ cười này đã khiến bước chân Thời Kim Lam thoáng do dự
Lúc này, nụ cười của Nhạc Yểu Yểu trông y hệt nụ cười của cô ta vào tiết trước
Dù là độ cong khóe mắt hay khóe miệng thì đều chính xác từng li từng tí như thể dùng thước đo
Thời Kim Lam đã có chuẩn bị nên dù phát hiện điều bất thường thì cô vẫn quyết định ngồi xuống bên cạnh Nhạc Yểu Yểu, xem xét thời cơ rồi hành động
Trong phòng học cực kỳ yên lặng
Bỗng nhiên có một gương mặt quen thuộc bước tới, đó chính là thầy Trương
Vẫn bộ quần áo đó, điểm khác biệt duy nhất đó là ông ta không khó chịu như vừa rồi
Lại là ông ta à
Một môn học hai tiết cũng chẳng phải chuyện gì lạ
Thời Kim Lam lấy bài thi ra, đang thầm nghĩ tiết trước mình đã giải đến câu nào rồi thì lại phát hiện những dòng nháp mình viết đã biến mất
Cô vội nhìn lên bài thi, ba chữ “Trương Tiểu Thục” vẫn ngay ngắn đứng đó, điểm số và những câu làm sai giống y hệt bài thi mà cô nhớ
Thời Kim Lam nhìn lên đồng hồ, hiện tại là 9 giờ 1 phút, thời gian vẫn bình thường
Ngay lúc này, thầy Trương bắt đầu đọc đáp án phần trắc nghiệm
Giờ đây, cảm giác bất an dần hiện rõ trong lòng Thời Kim Lam
Cô suy nghĩ một lúc, sau đó vươn tay định lật bài thi của Nhạc Yểu Yểu lại
Và hệt như trước đó, cô ta đã kịp đè bài thi lại, nhìn sang cô bằng ánh mắt nghi ngờ rồi khẽ hỏi rằng: “Cô làm gì đấy?”
Phản ứng giống y hệt lần trước
Tựa như một vòng lặp
Những gì xảy ra ở tiết trước đều được tái hiện lại chẳng khác một li, chỉ là lần này cô không tiếp lời Nhạc Yểu Yểu như trước nên không bị thầy Trương để ý
Ông ta cũng không bất mãn vì cô và Nhạc Yểu Yểu đã nói chuyện trước giờ học nữa
Thời Kim Lam thu tay lại, lần này cô không nói gì mà chỉ cầm cây bút đen ở bên cạnh bài thi của Nhạc Yểu Yểu lên
Hành động của cô nhằm ám chỉ cho cô ta biết rằng cô không định xem bài thi của cô ta.- bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t
Gương mặt hơi căng thẳng của Nhạc Yểu Yểu lập tức bình tĩnh lại
Sau đó cô ta kéo bài thi trước mặt lại gần mình hơn, không để bất cứ ai nhìn thấy trang đầu
Lần này Thời Kim Lam không chủ động bắt chuyện với Nhạc Yểu Yểu nữa nên sau đó không có sự kiện hai người bị đuổi ra khỏi lớp
Cả phòng học chỉ vang vọng mỗi tiếng giảng bài của thầy Trương
Thời Kim Lam vừa xoay bút vừa suy nghĩ, nghi ngờ Vưu Tri Vi cũng đã bị kéo vào vòng lặp
Nhưng vì nguyên nhân nào đó nên hai người lại ở hai khoảng thời gian khác nhau, thành ra Vưu Tri Vi đã biến mất khỏi lớp
Nhưng với Vưu Tri Vi thì có lẽ cô mới là “người mất tích”
Điều mà Thời Kim Lam không hiểu đó là, nếu đây là một vòng lặp, thì tại sao lại lặp lại nội dung tiết trước
Không, không phải
Có lẽ đúng như suy đoán của Tống Dư Ngộ, vòng lặp này đang tái hiện những gì từng xảy ra trong lớp học
Thế nhưng suy đoán của anh lại không đúng hoàn toàn
Quả thật người chơi phải trải nghiệm chuỗi sự kiện từng xảy ra trong lớp học, nhưng không có nghĩa họ phải quay về quá khứ
Sở dĩ lúc nãy Thời Kim Lam không đồng tình với Tống Dư Ngộ đó là vì nếu bọn họ đã quay về quá khứ, vậy thì Nhạc Yểu Yểu sẽ không cần đến đây thông qua thân xác của Đào Hân
Nói cách khác, người đã chết thì không thể xuất hiện trực tiếp trong lớp được
Thế nhưng cô ta lại mượn xác người chơi để đến đây, vậy có lẽ nào tiết học này sẽ xảy ra một chuyện cực kỳ quan trọng đối với Nhạc Yểu Yểu chăng
Ví dụ như lý do gián tiếp gây ra cái chết của cô ta
Vậy nên cô ta mới không cam lòng, muốn đến thay đổi quá khứ
Đang suy nghĩ ngẩn ngơ, cô bỗng nhiên phát hiện Nhạc Yểu Yểu không chịu nghe giảng mà lại cúi đầu nhìn xuống hộc bàn
Chuyện này cũng không kỳ lạ gì, nhưng hành động tiếp theo của cô ta lại khiến Thời Kim Lam nhướn mày
Nhạc Yểu Yểu cúi đầu nhìn xuống hộc bàn không phải để tìm đồ, mà là để lấy điện thoại và mở ứng dụng nhắn tin ra
Cô ta vừa e lệ vừa thấp thỏm đọc tin nhắn
Tống Dư Ngộ từng nói Thẩm Tri Tùng muốn hẹn Nhạc Yểu Yểu cùng ăn trưa, có lẽ bây giờ cô ta đang xem tin nhắn của Thẩm Tri Tùng chăng
Tiết một bị cô xen ngang nên cốt truyện đã chệch hướng, khiến Nhạc Yểu Yểu không thể xem điện thoại
Lẽ nào chính vì vậy nên cô mới rơi vào vòng lặp
Cô vừa xâu chuỗi manh mối xong thì một giọng nói lạnh lùng, vô cảm đã xen ngang
Âm thanh không lớn nhưng đủ để khiến người khác phải thót tim, “Nhìn gì mà vui thế
Cho tôi xem thử?”
Chẳng biết thầy Trương đã đứng đằng sau Nhạc Yểu Yểu từ lúc nào
Hai hàng lông mày của người đàn ông nghiêm khắc, cổ hủ nhăn nhó cau lại, gương mặt không giấu được vẻ tức tối
Nhạc Yểu Yểu tái cả mặt, vội siết chặt điện thoại rồi nhét vào cặp, cúi đầu chẳng nói gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thời Kim Lam không định nhúng tay vào
Nếu đúng như suy đoán của cô, vì cốt truyện bị lệch hướng nên cô mới rơi vào vòng lặp, vậy bây giờ cô phải đóng vai một người xem vô cảm, nếu không vòng lặp sẽ cứ diễn ra mãi
Hành vi giả điếc của Nhạc Yểu Yểu không những không khiến thầy Trương bớt giận, mà ngược lại còn làm ông ta tức hơn
Ông ta đi thẳng tới trước mặt Nhạc Yểu Yểu, đập thật mạnh xuống bàn, “Lấy ra đây.”
Nhạc Yểu Yểu cúi đầu thật thấp, như thể muốn vùi đầu vào ngực đến nơi
Cho dù hốc mắt đã rưng rưng nước mắt chực trào, nhưng cô ta vẫn cố kìm lại không để nước mắt rơi
Thầy Trương thấy cô ta không phản ứng gì thì giọng nói chuyển từ lạnh lùng sang tức giận, “Chị bị điếc à
Tôi nói là lấy ra đây.”
Cơn thịnh nộ vang dội như sấm lan ra khắp phòng học, dọa Nhạc Yểu Yểu sợ đến run lên, không dám giấu điện thoại nữa mà run lẩy bẩy lấy ra để lên bàn
Đúng lúc này, màn hình điện thoại bỗng sáng lên, thông báo có tin nhắn mới hiện ra
Nhạc Yểu Yểu còn chưa kịp xem thì thầy Trương đã giật lấy điện thoại trước
Khi thấy tin nhắn hiển thị trên màn hình, ông ta lập tức trợn trừng mắt, đập mạnh điện thoại xuống đất
“Bộp...”
Tiếng màn hình vỡ vụn hòa ca cùng tiếng kim loại bể nát
Chiếc điện thoại vỡ tan thành từng mảnh, thậm chí cục pin còn văng đến bên chân Thời Kim Lam
Nhạc Yểu Yểu vốn đã sợ run người, giờ đây không nhịn được nữa mà bật khóc thành tiếng
Thầy Trương lại chỉ cười nhạt, “Mẹ chị tốn biết bao nhiêu công sức mới đưa chị vào lớp này học được, vậy mà chị báo đáp mẹ mình thế đấy à
Lên lớp thì làm việc riêng, giờ lại còn yêu đương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lập tức cút ra khỏi lớp, gọi phụ huynh lên ngay cho tôi!”
Thời Kim Lam thờ ơ mím môi, nhìn thấy hàng loạt cảm xúc phức tạp đan xen trong mắt Nhạc Yểu Yểu
Xấu hổ, tức giận, tuyệt vọng, sợ hãi, chết lặng..
Giờ thì cô đã đoán được đại khái nguyên nhân cái chết của Nhạc Yểu Yểu rồi
Cô gái tự ti nhạy cảm rất vui vì gặp được nam sinh mình thích, lúc đi học không nhịn được muốn xem tin nhắn họ gửi
Tuy nhiên cô ta lại bị thầy giáo nghiêm khắc, cổ hủ bắt quả tang, sau đó công khai lý do chuyển trường và việc cô ta yêu sớm
Chuyện này như một cú tát thẳng vào lòng tự trọng của cô ta, vì vậy trong phút bốc đồng, cô ta đã nhảy lầu tự tử
Manh mối đã được làm sáng tỏ, thế nhưng mọi chuyện sau đó lại không xảy ra đúng như dự đoán của Thời Kim Lam
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bên tai cô vang lên tiếng bánh răng chậm rãi chuyển động
“Cành cạch, cành cạch, cành cạch...”
Càng xoay càng chậm dần
Thời gian như bị đóng băng, tưởng chừng như có một bàn tay vô hình nhẹ nhàng đùa nghịch chiếc đồng hồ nọ
Ngay khi thời gian dừng hẳn, các bánh răng đột nhiên chuyển động trở lại
Vô số âm thanh “Cành cạch” phát ra từ bốn phương tám hướng ùa tới như muốn nghiền nát Thời Kim Lam
Cảm giác choáng váng mạnh mẽ ập tới khiến đầu Thời Kim Lam đau nhói như bị búa đập, trước mắt cô chỉ còn lại một màu tối đen
Khi mở mắt ra, đối diện cô lại là nụ cười ngọt ngào của Nhạc Yểu Yểu
-
Vưu Tri Vi choàng tỉnh dậy sau cơn choáng váng mãnh liệt
Sau khi cô ấy mở mắt ra, tiếng bánh răng chuyển động bên tai đã hoàn toàn biến mất
Trong phòng học yên ắng, tiếng giảng bài của giáo viên vang lên đều đều, bên dưới là các học sinh bị làm mờ gương mặt..
Ngoài ra còn có Thái Ngọc đang chán nản chống bút lên má
Trái tim Vưu Tri Vi quặn thắt, điên cuồng đập mạnh, tốc độ lưu thông máu cũng theo đó mà tăng nhanh luân chuyển trong mạch máu, tạo thành luồng nhiệt cực lớn
Chỉ sau vài giây ngắn ngủi mà sau lưng Vưu Tri Vi đã đổ ra một tầng mồ hôi lạnh
Cô ấy cố gắng bình ổn hơi thở, giơ cánh tay run rẩy lên để xem đồng hồ
Hiện tại là 10 giờ 16 phút, đã qua tiết ba
Thầy Trương lại bắt đầu giảng từ đầu bài thi
Ở giữa hàng chục học sinh bị làm mờ gương mặt, chỉ riêng Thái Ngọc là có gương mặt rõ ràng
Sau khi vào tiết hai mươi mốt phút, sẽ có người đến gọi cô ta ra khỏi lớp
Kế tiếp, người nọ sẽ thọc hơn mười nhát dao liên tiếp khiến cô ta bỏ mạng tại chỗ
Vẫn còn hai mươi phút nữa
Vưu Tri Vi tự dặn bản thân phải tỉnh táo, nhưng hình ảnh máu tươi phun trào cùng tiếng phụt máu tứ tung cứ liên tục lặp đi lặp lại trong đầu cô ấy
Một nhát, hai nhát, ba nhát..
Máu đỏ phụt ra ngay trước mắt
Cô ấy cắn mạnh đầu lưỡi khiến mùi máu rỉ ra, sau đó lại uống vài hớp nước từ chai nước để trong cặp sau lưng thì mới dần bình tĩnh lại
Vừa rồi mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, cảnh tượng Thái Ngọc bị đâm khiến cho đầu óc Vưu Tri Vi trở nên trống rỗng
Giờ đây, trong đầu cô ấy chỉ còn đọng lại hình ảnh máu tanh tàn nhẫn
Cô ấy cố quên đi nỗi sợ hãi để hồi tưởng lại
Con dao nhuốm máu với lưỡi dao dài khoảng chừng 15 xen-ti-mét, phần cán dao có màu đen gắn đinh bạc..
Là dao gọt hoa quả
Vưu Tri Vi chợt nghĩ tới gì đó, vội mở màn hình ảo của hệ thống ra để kiểm tra túi đồ, phát hiện con dao gọt hoa quả được hệ thống thông báo là vật phẩm manh mối đã biến mất
Đúng
Chính là con dao gọt hoa quả có cán màu đen ấy, giống như đúc
Sau khi nghe suy đoán của Thời Kim Lam rằng ma nữ được đề cập trong nhiệm vụ có thể là Nhạc Yểu Yểu, cô ấy cũng vô thức cho rằng con dao gọt hoa quả này chính là hung khí đã sát hại Nhạc Yểu yểu
Nhưng cảnh tượng đẫm máu vừa rồi đã cho cô ấy biết, người chết dưới con dao gọt hoa quả này là Thái Ngọc
Cô ấy lại nghĩ đến nhiệm vụ ẩn mà ba người đã kích hoạt
Dì quản lí ký túc xá, ma nữ, kẻ gõ cửa
Ngoại trừ Thời Kim Lam thì nhiệm vụ ẩn của Tống Dư Ngộ và cô ấy đều không chỉ ra danh tính cụ thể
Nếu như ma nữ được nói đến ở đây vốn chẳng phải Nhạc Yểu Yểu, vậy thì suy đoán của các cô đã đi lệch hướng rồi
Thời Kim Lam phán đoán ma nữ là Nhạc Yểu Yểu nhờ vào đôi mắt cô ta, vậy có khi nào Thái Ngọc cũng có mắt hạnh không
Vưu Tri Vi mím môi, cố gắng quan sát gương mặt Thái Ngọc
Tuy nhiên vì chỗ ngồi của cô ta ở sát bên trong nên đến gò má cô ấy còn khó mà thấy được, nói gì là chính diện gương mặt
Cô ấy đành cố gắng nhớ lại dáng vẻ của Thái Ngọc ở tiết trước, nhưng lại phát hiện khi đó mình bị đả kích quá mạnh nên chẳng thể nhớ được ngoại hình cô ta
Cô ấy suy nghĩ một lát, ánh mắt liếc sang thầy Trương đang tập trung giảng bài dù chẳng ai đáp lại, đột nhiên giơ tay
Quả nhiên, thầy Trương nhìn sang, giọng điệu kiên nhẫn hơn bình thường, “Có chuyện gì?”
Vưu Tri Vi cầm bài thi lên, nói: “Dạ thưa thầy, em biết làm bài này ạ.”
Thầy Trương có vẻ hơi bất ngờ, nhưng hiển nhiên lúc này ông ta đã dễ tính hơn cái vẻ như sắp đánh nhau đến nơi với Thời Kim Lam trước đó, “Vậy em nói thử xem?”
Vưu Tri Vi nói hai, ba câu lộn xộn, sau đó ngại ngùng vuốt lọn tóc trước ngực, nói rằng: “Dạ thầy ơi, em nói không rõ lắm, em có thể lên đó viết cách giải lên bảng rồi giải thích sau được không ạ?”
Thầy Trương gật đầu đồng ý
Thấy cách này thành công, Vưu Tri Vi thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng, gương mắt lộ ra vẻ vui mừng khi được thầy giáo cho phép lên bảng
Cô ấy cố gắng len vào lối đi nhỏ ngang qua Thái Ngọc
Ngay khi đi ngang cô ta, Vưu Tri Vi giả vờ vô tình làm rớt hộp bút của cô ta
Cô ấy lập tức nói xin lỗi
Lúc cúi người nhặt hộp bút lên, cô ấy đã có thể thấy rõ khuôn mặt của Thái Ngọc
Cô ta không có mặt hạnh, mà lại là mắt lá liễu
Vẻ mặt cô ta cáu kỉnh, trên trán có rất nhiều mụn, hai má lốm đốm vết tàn nhang phủ lên khắp gương mặt thanh tú
Khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, Vưu Tri Vi có thể thấy rõ vẻ khó chịu trong mắt Thái Ngọc
Nếu như phải dùng một câu để miêu tả thì có lẽ đó là..
“Đi đứng không lắp mắt à?” 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.