Cả Lớp 12 Điên Cuồng Tìm Đường Chết Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 21: Trường cấp ba Văn Nhã (21)





Bốn người cởi áo khoác dính máu ra, rửa sạch vết máu trên tay và mặt
Mặc dù dòng nước lạnh lẽo khiến bọn họ phải run lên, nhưng bốn người đều có cảm giác như được sống lại
Vì đã có bài học kinh nghiệm từ lần ở căn tin nên lúc này Thời Kim Lam vội lấy hết vật phẩm và điện thoại trên người Lưu Tuấn Vũ và Đào Hân trước
Vưu Tri Vi nhặt con dao găm lên, cẩn thận rửa sạch máu rồi cất vào ba lô
Thời Kim Lam muốn an ủi cô ấy, nhưng lại cảm thấy không cần
Vưu Tri Vi rất dũng cảm, mặc dù cô ấy vẫn còn bất an nhưng đã bình tĩnh lại và biết bản thân đang làm gì
Tống Dư Ngộ xếp số điện thoại cả nhóm tìm được thành một hàng, tổng cộng có năm chiếc tất cả, trong đó có cả ba chiếc đã bị Lưu Tuấn Vũ ném vào thùng rác
Điện thoại của anh Từ và hai tên đàn em chưa mở khóa nên anh đặt chúng sang một bên
Còn điện thoại của Đào Hân và Lưu Tuấn Vũ đã được mở khóa bằng vân tay
Anh lục lọi điện thoại của Đào Hân trước, định tiêu sạch số tiền ác mộng còn dư của cô ta nhưng lại phát hiện trong cửa hàng ác mộng của cô ta có một khu vực tên là khu đồ dùng sinh hoạt
Điều kỳ lạ là Tống Dư Ngộ đã đối chiếu với điện thoại của mình, nhưng khu đồ dùng sinh hoạt trong cửa hàng ác mộng của anh lại xám xịt, chứng tỏ khu vực này chưa được mở khóa
Anh suy nghĩ một lúc, sau đó nhấn vào phần thông tin cá nhân của Đào Hân, quả nhiên phát hiện cấp bậc người chơi hiện tại của cô ta là cấp 1, thế là càng thấy kỳ lạ hơn
Hệ thống không hướng dẫn người chơi phải thăng cấp thế nào
Bây giờ anh vẫn đang cấp 0, vậy Đào Hân đã thăng cấp bằng cách nào
Anh nhớ kỹ điểm bất thường này, sau đó lại quay về khu đồ dùng sinh hoạt
Mặc dù miệng vết thương của Đan Hiểu Vũ đã khép lại, nhưng quần áo anh ấy lại dính đầy máu
Áo khoác của Thời Kim Lam cũng đã bị máu của Đào Hân dây vào, nồng nặc cái mùi tanh tưởi buồn nôn, hiển nhiên là không mặc được nữa
Sau khi liệt kê những đồ dùng sinh hoạt cần thiết xong, Tống Dư Ngộ lập tức tiêu sạch hơn 1000 đồng tiền ác mộng còn lại trong tài khoản của Đào Hân để mua quần áo giữ ấm, trà nóng có tác dụng bổ máu và thức ăn, nước uống dự phòng, không hề chừa lại một đồng lẻ nào
Thời Kim Lam thấy anh lại khoác chiếc áo lông màu trắng lên thì đoán chắc túi giữ ấm của anh đã bãi công rồi
Chiếc áo khoác lông trông mỏng manh, chẳng hề dày dặn, nhìn thôi cũng biết đây là phong cách ăn mặc của con cá làm màu nào đó
Cô nhận lấy trà nóng từ Tống Dư Ngộ rồi nháy mắt trêu ghẹo anh
Tống Dư Ngộ quyết định giả mù, quay sang đưa trà cho Đan Hiểu Vũ và Vưu Tri Vi
Vưu Tri Vi nhận lấy, cắm ống hút rồi đưa cho Đan Hiểu Vũ trước
Anh ấy bật cười ranh mãnh, bắt đầu phát ngôn mấy câu thiếu đòn: “Không ngờ cũng có ngày mình sẽ được chị Vi Vi chăm sóc đó~”
Vưu Tri Vi trợn trắng mắt nhìn anh ấy rồi hút một ngụm trà
Tống Dư Ngộ tiếp tục lục lọi điện thoại của Lưu Tuấn Vũ, dự định xài hết đồng tiền ác mộng trong tài khoản
Thời Kim Lam đang loay hoay kết toán đống vật phẩm mới, còn Đan Hiểu Vũ thì lười biếng nằm ra bàn phơi nắng chiếu từ cửa sổ vào
Vưu Tri Vi cầm ly trà nóng nhấm nháp từng ngụm, thỉnh thoảng thất thần nhưng rồi tỉnh táo lại ngay
Bỗng nhiên cô ấy nghĩ đến những chuyện có liên quan tới kỹ năng nên vội nói: “Chúng ta xâu chuỗi những thông tin có ích hiện có trước đi
Bắt đầu từ mình nhé.”
Cô ấy kể lại những phát hiện trong vòng lặp của mình, rằng Thái Ngọc bị một người phụ nữ lạ mặt đâm chết, và người phụ nữ ấy có một đôi mắt hạnh xinh đẹp, nhưng gương mặt dưới lớp khẩu trang lại tái xám và tuyệt vọng khôn cùng
Sau khi vào tiết bốn, cô ấy đã sử dụng số tiền ác mộng còn dư để mua “Tắc kè hoa tàng hình” và “Thiên la địa võng”
Trước tiên, cô ấy dùng “Tắc kè hoa tàng hình”, nhân cơ hội người phụ nữ kia không nhìn thấy mình thì sử dụng “Thiên la địa vòng” để giữ chân bà ta mười giây
Sau đó cô ấy giành lấy con dao găm từ tay bà ta và gỡ chiếc khẩu trang kia đi
Nhưng còn chưa kịp gỡ được thì cô ấy đã thoát khỏi vòng lặp rồi
“Mình đoán người phụ nữ đó là mẹ của Nhạc Yểu Yểu, mà khả năng cao là cái chết của Nhạc Yểu Yểu có liên quan đến Thái Ngọc
Mẹ cô ta không chấp nhận được cái chết của con mình nên mới đổ hết trách nhiệm lên người Thái Ngọc và giết cô ta.”
Tống Dư Ngộ mở phần mềm ghi chú trong điện thoại lên, chỉnh sửa phần ghi chú mới nhất
Vưu Tri Vi mở điện thoại ra để mọi người cùng xem kỹ năng mình có được
[Tên kỹ năng: Bàn tay sinh mệnh]
[Loại hình: Hệ trị liệu]
[Cấp bậc: Cấp 1]
[Số lần sử dụng còn lại: 1/3
Lưu ý: Có thể dự trữ ba lần sử dụng, mỗi lần kéo dài 10 giây (Có thể bị gián đoạn)]
[Thời gian hồi chiêu: 24 giờ/lần
Lưu ý: Sau khi thăng cấp có thể rút ngắn thời gian hồi chiêu]
[Điều kiện sử dụng: Nếu dùng để trị liệu cho người khác sẽ tiêu hao một lượng giá trị sinh mạng tương ứng của người sở hữu kỹ năng; Nếu dùng để tự trị liệu cho người sở hữu kỹ năng thì sẽ tiêu hao 10% giá trị sinh mạng hiện có lúc bấy giờ của người sở hữu kỹ năng
Lưu ý: Nếu vết thương của người được chữa trị vượt quá lượng giá trị sinh mạng của người sở hữu kỹ năng, người sở hữu kỹ năng sẽ mất 80 giá trị sinh mạng để phục hồi 60% vết thương của người được chữa trị]
Vừa rồi khi chữa trị cho Đan Hiểu Vũ, chỉ mới 10 giây nhưng Vưu Tri đã mất 80 giá trị sinh mạng
Sau khi uống thuốc bổ sung giá trị sinh mạng có giá 1500 đồng tiền ác mộng, thanh giá trị sinh mạng của cô ấy đã hồi phục hơn 60, tiếp theo chỉ cần nghỉ ngơi cho khỏe là có thể bình thường lại
Thời Kim Lam rất để ý đến số lần sử dụng kỹ năng
Vừa rồi Vưu Tri Vi chỉ dùng một lần, mà dường như Lưu Tuấn Vũ cũng chỉ dùng một lần để chữa lành toàn bộ vết thương trên người
Có vẻ như sau khi cướp đoạt kỹ năng từ người khác thì thời gian hồi chiêu sẽ không thể tự động làm mới. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel.net chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt
Tống Dư Ngộ cũng ghi phát hiện này vào ghi chú
Thứ đầu tiên anh ghi chú lại chính là thời gian nghỉ ngơi
Người chết đầu tiên có thể đổi lấy 6 tiếng nghỉ ngơi, nhưng người thứ hai chỉ được 3 tiếng
Điều này chứng tỏ thời gian nghỉ ngơi sẽ giảm dần 50% sau mỗi lần
Vừa rồi có liên tục ba người chết, bé Ác Mộng đã thông báo thời gian nghỉ ngơi cộng dồn từ 3 tiếng giảm xuống 90 phút, rồi lại giảm xuống 45 phút
Nếu không tính nửa tiếng đã tiêu tốn nãy giờ thì chỉ còn lại chưa đầy năm tiếng mà thôi
Tuy nhiên, năm tiếng này đã đủ để bốn người nghỉ ngơi lấy lại sức và sắp xếp những thông tin đã biết để hoàn thành nhiệm vụ cốt truyện số hai do hệ thống đưa ra rồi
Tiết học buổi chiều sẽ bắt đầu vào lúc 2 giờ 20, vẫn còn hơn một tiếng nữa
Bé Ác Mộng từng nói trong thời gian nghỉ ngơi sẽ an toàn tuyệt đối, cũng có nghĩa là có vẻ như sẽ không có gì xảy ra trong tiết học chiều nay
Đây là tin tốt, nhưng cũng là tin xấu
Tin tốt là mọi người đã có thể nghỉ ngơi sau trận chiến lúc trưa
Còn về tin xấu, rất có thể manh mối liên quan tới cốt truyện sẽ xuất hiện trong tiết học chiều nay, tuy nhiên vì bị thời gian nghỉ ngơi xen ngang nên những vòng lặp đáng lý phải diễn ra sẽ bị cưỡng chế dừng lại
Quả nhiên, cái trò chơi rác rưởi này sẽ không để người chơi được lợi mà
Thậm chí Thời Kim Lam còn nghi ngờ lý do đến tận bây giờ món đồ chơi ông già Noel vẫn chưa được kích hoạt là vì đêm qua khi cô ngủ, quy tắc phần thưởng tử vong đã cưỡng chế xen ngang nó
Cho nên nó chỉ có thể liên tục phát nhạc trong đầu cô chứ không thể kéo cô vào vòng lặp hồi tưởng được
Cô nói suy đoán của mình ra, ba người còn lại đều nhíu mày rồi tỏ vẻ đồng tình
Xem ra đêm nay cô phải về phòng ký túc số 404 để ngủ một giấc rồi
Chỉ là không biết sau khi hoàn thành nhiệm vụ cốt truyện số 2 thì có nhận được nhiệm vụ cốt truyện số 3 kỳ quái nào nữa không
Cô tạm thời gác chuyện này sang một bên, bắt đầu bổ sung những chi tiết mình phát hiện trong vòng lặp cho Vưu Tri Vi
Thanh tiến độ hoàn thành nhiệm vụ cốt truyện của hai người đều đã sắp đầy, làm Đan Hiểu Vũ chưa phát hiện được gì chỉ biết gãi đầu cười trừ
Anh ấy sợ ma nên không dám chạy lung tung, thành ra cũng không kích hoạt được nhiệm vụ ẩn nào
Cậu lớp phó người thì to mà gan thì nhỏ nào đó: Hu hu hu.JPG
Tống Dư Ngộ cúi gằm mặt hệt như một cậu học sinh đang nghiêm túc nghe giảng, che giấu sự thật bản thân cũng là một đứa học sinh kém vì chưa phát hiện được manh mối gì nhiều
Thời Kim Lam cũng chẳng trông mong họ sẽ phát hiện manh mối mới, chuyển sang cho mọi người cùng xem kỹ năng của mình
Việc hiểu biết đồng đội cũng quan trọng không kém hiểu biết kẻ địch
Thời Kim Lam cảm thấy kỹ năng “Bóp nghẹt sinh mạng” rất phù hợp với mình
Cô mở chi tiết thông tin kỹ năng ra
[Tên kỹ năng: Bóp nghẹt sinh mạng]
[Loại hình: Hệ chiến đấu]
[Cấp bậc: Cấp 1]
[Số lần sử dụng còn lại: Vô hạn (Có thể bị gián đoạn)]
[Thời gian hồi chiêu: 10 giây/lần
Lưu ý: Sau khi thăng cấp có thể rút ngắn thời gian hồi chiêu]
[Điều kiện sử dụng: Sau khi sử dụng kỹ năng, người sở hữu kỹ năng sẽ bị trừ 10% giá trị sinh mạng
Lưu ý: Có khả năng cường hóa tay phải của người sở hữu kỹ năng, giúp gia tăng 200% tốc độ và sức mạnh vốn có]
Sau khi Tống Dư Ngộ đọc được dòng lưu ý cuối cùng thì không thể không khẳng định kỹ năng này rất phù hợp với Thời Kim Lam
Kỹ năng này gặp người càng mạnh thì sẽ càng bá đạo hơn
Mà sức chiến đấu của Thời Kim Lam vốn đã mạnh mẽ, thể chất cũng tốt hơn người bình thường
Nay cô còn được tăng 200% tốc độ và sức mạnh, thế thì ai mà đỡ nổi một chiêu của cô
Nếu như cô phải giết chết đối thủ trong trận đấu tay đôi thì cùng lắm cô cũng chỉ mất 10 giá trị sinh mạng mà thôi, và quan trọng hơn hết là thời gian hồi chiêu chỉ tốn 10 giây
So với 24 tiếng của Vưu Tri Vi thì phải nói là cảm động rớt nước mắt
Tống Dư Ngộ thầm cảm thán sau này Thời Kim Lam sẽ càng hung tàn hơn, sau đó anh vờ như không biết còn có quy trình cung cấp manh mối đã phát hiện mà chuyển thẳng tới phần công khai kỹ năng mình lấy được từ Đào Hân luôn
[Tên kỹ năng: Nhà tiên tri sáng suốt]
[Loại hình: Hệ tiên tri]
[Cấp bậc: Cấp 1]
[Số lần sử dụng còn lại: 0/1 (Không thể bị gián đoạn)]
[Thời gian hồi chiều: 72 tiếng/lần
Lưu ý: Sau khi thăng cấp có thể rút ngắn thời gian hồi chiêu]
[Điều kiện sử dụng: Kỹ năng kéo dài liên tục trong vòng 30 phút, đồng thời tiêu hao 80 giá trị tỉnh táo của người sở hữu kỹ năng
Lưu ý: Có thể biết trước ba sự kiện bất kỳ dài 5 giây trong 24 giờ tiếp theo
Trong lúc hồi chiêu, người sở hữu kỹ năng sẽ dính hiệu ứng xấu* cảm thấy sợ ma, mong người chơi sử dụng cẩn thận]
*Hiệu ứng xấu hay “debuff”, có nghĩa ngược lại với “buff”
Đây là một hiệu ứng tạm thời khiến người bị dính debuff yếu đi (ví dụ như suy giảm sức chiến đấu hay trạng thái tinh thần bị ảnh hưởng...)
Sau khi đọc xong chi tiết kỹ năng, cả bốn người đều im lặng
Vưu Tri Vi đã có suy đoán từ trước, bây giờ suy đoán được chứng thực nên trong lòng rối bời, cuối cùng chỉ biết hút một ngụm trà nóng hổi rồi nói: “Hèn gì cô ta có thể giả vờ sợ ma thật đến vậy.”
Trước khi đọc chi tiết kỹ năng, Thời Kim Lam còn nghĩ Đào Hân chắc sắp giật cúp Oscar đến nơi bởi cô ta chẳng để lộ chút sơ hở nào trong suốt trò chơi, nhưng bây giờ thì cô mới hiểu ra
Không phải cô ta diễn quá thật, mà là do bị dính hiệu ứng xấu nên thành ra cô ta thật sự thấy sợ ma
Đan Hiểu Vũ lén lút nhìn sang con cá làm màu, thật lòng muốn biết khi thánh học sợ ma thì sẽ trông như thế nào
Tống Dư Ngộ đáp lại anh ấy bằng bộ mặt vô cảm, làm Đan Hiểu Vũ vội cúi đầu uống trà nóng, giả vờ bản thân chẳng nghĩ gì hết
Đan Hiểu Vũ cắn một miếng táo tàu, sau đó ngẩng đầu nói với giọng điệu đầy oan uổng: “Vì sao tỉ lệ thức tỉnh kỹ năng của bọn họ lại cao như vậy
Trong khi bốn người chúng ta chẳng có lấy một cái
Trò chơi rác rưởi này cố ý nhằm vào chúng ta đấy à?”
Miệng vết thương của anh ấy đã khép lại, nhưng vì bị mất máu nên sắc mặt vẫn còn tái nhợt
Cả người anh ấy được chiếc áo lông màu đen dài đến tận chân do Tống Dư Ngộ mua bao bọc kín mít
Tống Dư Ngộ ấn vài cái lên màn hình điện thoại của Đào Hân, nói: “Mình có suy đoán này.”
Nhưng anh không nói là suy đoán gì ngay mà hỏi ngược lại: “Cấp bậc người chơi của cô ta là cấp 1, mình thì cấp 0, còn mấy cậu?”
Ba người còn lại đều trả lời một con số 0 tròn trĩnh
Tống Dư Ngộ lại mở điện thoại của Lưu Tuấn Vũ, vốn cứ tưởng cũng sẽ là cấp 1 nhưng lại phát hiện là cấp 2 nên rất ngạc nhiên
Đồng thời việc này cũng đã chứng thực suy đoán của anh
Hiện tại thứ duy nhất chưa xác định được chính là cấp bậc của anh Từ
Thi thể anh ta vẫn đang ở căn tin nên bọn họ không mở khóa điện thoại của anh ta được
Tống Dư Ngộ nói: “Mình đoán khả năng thức tỉnh kỹ năng cá nhân có liên quan đến cấp bậc người chơi của chúng ta
Khi thăng cấp lên cấp 1 hoặc hơn cấp 1 thì người chơi sẽ có được kỹ năng cá nhân.”
Thời Kim Lam lại lắc đầu, “Mình đã hỏi hệ thống bé Ác Mộng rồi, nó bảo kỹ năng cá nhân sẽ được người chơi mới thức tỉnh một cách ngẫu nhiên, rồi còn nói mình không có khả năng này nữa
Ngoại trừ phương pháp thức tỉnh ra thì còn có một cách đó là cướp đoạt kỹ năng từ người chơi khác.”
Tống Dư Ngộ nhíu mày, “Vậy vì sao cấp bậc của hai người họ cao hơn chúng ta?”
Anh chưa từng tiếp xúc với Đào Hân, cũng chẳng nói chuyện được mấy câu với Lưu Tuấn Vũ, vì vậy không biết bọn họ đã trải qua những gì trong trò chơi
Ngón tay Thời Kim Lam gõ từng nhịp lên mặt bàn
Cô nói: “Mình cảm thấy có lẽ bọn họ không phải người chơi mới
Có thể bọn họ đã tự thức tỉnh hai kỹ năng này, nhưng cũng có thể là bọn họ đã cướp đoạt chúng từ người chơi khác.”
Suy đoán này khiến Vưu Tri Vi và Đan Hiểu Vũ đồng loạt trợn tròn mắt
Tối qua một mình Vưu Tri Vi chiến đấu với ma nữ trong lầu cầu thang tầng 4 khu ký túc xá, xung quanh chẳng có một ai, lại chưa tiếp xúc nhiều với Đào Hân
Còn Đan Hiểu Vũ thì run lẩy bẩy trốn trong ký túc xá nam cả đêm
Lúc làm nhiệm vụ cốt truyện số 2, anh ấy thầm nghĩ dù sao nhiệm vụ cũng không nói rõ phải học ở phòng nào nên quyết định né hết mấy lớp 12, trốn vào phòng học của khối 11 ở tầng trên rồi tìm một chỗ được nắng chiếu vào, mơ màng ngủ hết một buổi sáng
Sau khi tan học, anh ấy bị tiếng ồn ở tầng dưới đánh thức nên mới lén lút ra hành lang xem xét tình huống, trùng hợp gặp được Thời Kim Lam sắp chạy lên tầng sáu
Vì vậy anh ấy chưa hề tiếp xúc với Đào Hân và Lưu Tuấn Vũ lần nào, chỉ nhớ hai người họ đã hỏi cung Vưu Tri Vi trong phòng thí nghiệm mà thôi
Chỉ có Thời Kim Lam đã gặp được Đào Hân sau khi trò chơi bắt đầu không lâu nên ở cùng cô ta lâu nhất
Sau đó cô giả vờ bị anh Từ bắt đi nhưng lại bị Lưu Tuấn Vũ hớt tay trên ở căn tin
Có thể nói trong số bốn người, cô là người tiếp xúc với hai người họ nhiều nhất
“Phản ứng của Đào Hân không giống người chơi mới
Sau khi trò chơi bắt đầu không lâu thì giá trị tỉnh táo của cô ta đã giảm, hẳn là lúc đó cô ta đã dùng kỹ năng
Nghĩ lại thì nếu đó là mình, cho dù có biết bản thân sở hữu kỹ năng hệ tiên tri thì mình cũng không dám sử dụng khi chưa biết rõ nó là gì.”
Đôi mắt Tống Dư Ngộ sáng lên, lập tức tiếp lời cô: “Vì vậy hành động quyết đoán sử dụng kỹ năng tiên tri của cô ta đã chứng tỏ khả năng cao là cô ta đã biết trước đây là màn chơi gì
Còn về cấp bậc người chơi, hẳn là cô ta đã hoàn thành một màn chơi rồi nên mới có cấp 1.”
Thời Kim Lam gật đầu, “Mọi người cùng xem lịch sử giao dịch đồng tiền ác mộng của cô ta đi
Mình cảm thấy chưa chắc là cô ta chỉ mua hai cây kẹo để bổ sung giá trị tỉnh táo thôi đâu.”
Đối với người chơi mới, việc bị giảm 80 giá trị tỉnh táo chẳng khác gì kề dao vào cổ mình
Nếu không dự tính trước mọi việc thì làm gì có ai dám sử dụng kỹ năng khi bên cạnh chẳng có lấy một người bạn đồng hành đáng tin cơ chứ
Suy đoán của cô rất hợp lý, Vưu Tri Vi và Đan Hiểu Vũ lập tức bị cô thuyết phục
Tống Dư Ngộ mở lịch sử giao dịch trong cửa hàng ác mộng của Đào Hân ra, nhưng thứ anh thấy đầu tiên không phải thông báo giao dịch của Đào Hân mà là của chính anh
Màn hình hiển thị một chuỗi thông báo trừ tiền do anh đã mua quần áo và đồ ăn lúc nãy
Anh lướt xuống dưới mới thấy thông báo trừ tiền mua thực phẩm bổ sung giá trị tỉnh táo của Đào Hân
Tống Dư Ngộ nhíu mày, ứng dụng này thật sự rất thông minh, thậm chí còn có thể ghi chép lại người đang dùng điện thoại là ai và vào lúc nào
Anh tạm thời gác phát hiện mới này sang một bên, sau đó tiếp tục lướt xuống lịch sử giao dịch cũ hơn
Anh thầm nhẩm tính số tiền mà Đào Hân tiêu dùng trong màn chơi trường cấp ba Văn Nhã, cuối cùng phát hiện số tiền này đã vượt qua thu nhập từ phần thưởng nhiệm vụ và quà tặng livestream của cô ta, cứ như thể ngay từ đầu cửa hàng ác mộng của cô ta đã có sẵn tiền rồi vậy
Anh tiếp tục lướt xuống, mãi đến khi nhìn thấy một thông báo thì đầu ngón tay lướt trên màn hình mới dừng lại
Anh ngẩng đầu nói: “Cô ta từng chơi một màn chơi tên là biệt thự may mắn.”
Quả nhiên
Lịch sử giao dịch ghi rõ tên màn chơi, tên người giao dịch, vật phẩm được mua, đơn giá và một số thông tin lặt vặt khác
Tống Dư Ngộ lướt xuống cuối cùng, thấy thông báo trừ tiền đầu tiên của Đào Hân và bốn thông báo tiếp theo đó đều là trong màn chơi biệt thự may mắn
Điều này đã chứng thực suy đoán của Thời Kim Lam
Đưa người chơi lâu năm vào cùng một màn với người chơi mới, quả đúng là việc mà trò chơi rác rưởi này có thể làm ra thật
Đan Hiểu Vũ giơ ngón giữa lên trời, lúc cúi đầu xuống thì bị ba cặp mắt nhìn chằm chằm, thế là ngoan ngoãn giấu tay dưới hộc bàn
Nội quy số 2 của lớp 12A10: Là người văn minh thì phải nói lời văn minh
Mặc dù mỗi khi tan học lớp trưởng đều sẽ lén vi phạm nội quy, nhưng tuyệt đối không bao giờ phạm quy trước mặt cả lớp
“Xem lịch sử giao dịch của Lưu Tuấn Vũ thử đi.” Vưu Tri Vi thu tầm mắt lại, nói: “Lưu Tuấn Vũ đã lên cấp 2, chứng tỏ có khả năng anh ta đã vượt qua hai màn chơi
Cho người chơi lâu năm vào màn chơi tân thủ thì có khác gì nhét sói vào bầy cừu đâu, mình cứ thấy không hợp lý sao ấy.”
Ngặt một nỗi là thông báo nhiệm vụ của hệ thống sẽ không hiển thị trong ứng dụng thế giới ác mộng, mà người chơi phải tìm đọc thông tin nhiệm vụ của mình thông qua màn hình ảo
Cũng vì thế nên bọn họ không thể xem Đào Hân và Lưu Tuấn Vũ đã nhận được nhiệm vụ gì
Vưu Tri Vi nghiêng về suy đoán độ khó nhiệm vụ của từng người chơi sẽ khác nhau dựa theo cấp bậc của người đó
Từ việc Đào Hân ép hỏi Vưu Tri Vi về chuyện đã xảy ra trong vòng lặp cũng đủ thấy kỹ năng tiên tri của cô ta không tiên tri chi tiết vòng lặp được, nhưng sự kiện xảy ra trong vòng lặp lại có liên quan tới nhiệm vụ của cô ta
Tống Dư Ngộ làm theo lời cô ấy nói, mở cửa hàng ác mộng trong điện thoại của Lưu Tuấn Vũ ra
Tài khoản của anh ta vẫn còn hơn 3000 đồng tiền ác mộng, là một số tiền không nhỏ đối với những người chơi mới như bọn họ
Anh ấn vào lịch sử giao dịch trong cửa hàng ác mộng của Lưu Tuấn Vũ, năm thông báo trừ tiền đầu tiên đều là của màn chơi trường cấp ba Văn Nhã
Nhưng khi anh lướt xuống dưới, một chuỗi thông báo dày đặc bên dưới đã làm lưng anh đổ mồ hôi lạnh
Thời Kim Lam thấy biểu cảm kinh ngạc của anh thì mới thò đầu lại, sau đó cũng ngẩn ra
Bên dưới lịch sử giao dịch trong màn chơi trường cấp ba Văn Nhã là lịch sử giao dịch của màn chơi khác, tên người giao dịch khác, cùng với một vài vật phẩm vẫn còn bị khóa trong cửa hàng ác mộng của bọn họ
Thời Kim Lam nhìn thông báo trên màn hình, chậm rãi đọc thành tiếng, “Biệt thự may mắn, Từ Nhã Lệ, tắc kè hoa tàng hình, 800 đồng tiền ác mộng...”
Cô giơ tay lướt xuống dưới, phát hiện mười mấy thông báo giao dịch tiếp theo cũng đều là của người chơi tên Từ Nhã Lệ này
Bên dưới lịch sử giao dịch của màn chơi biệt thự may mắn lại là lịch sử giao dịch của màn chơi trường cấp ba Văn Nhã, tuy nhiên lần này, cái tên ở mục người giao dịch là Từ Nhã Lệ
Vưu Tri Vi thấy hai người xem lịch sử giao dịch xong thì đều im lặng, thế là sốt ruột cầm lấy điện thoại và cùng xem với Đan Hiểu Võ
Sau khi đọc xong, một luồng khí lạnh len lỏi từ dưới chân lên đỉnh đầu cô ấy
Cửa hàng ác mộng trong điện thoại của Lưu Tuấn Vũ có thông báo trừ tiền của người chơi khác, nhưng chỉ khi anh ta làm mất điện thoại và đồng thời người nhặt được có thể mở khóa điện thoại của anh ta, thì người này mới có thể dùng tiền trong điện thoại của anh ta thôi
Chẳng lẽ trong hai màn chơi trước, Lưu Tuấn Vũ cũng giả heo ăn thịt hổ giống màn chơi lần này
Không, không đúng
Nếu là vậy thì lịch sử giao dịch trong hai màn chơi trước đó không thể chỉ có một mình tên của Từ Nhã Lệ thôi được
Giờ phút này, căn phòng thí nghiệm ngập tràn ánh nắng bỗng trở nên lạnh lẽo đến lạ
Cả bốn người đều cảm nhận được một dự cảm không lành
Thời Kim Lam bình tĩnh nói: “Chiếc điện thoại này vốn không phải của anh ta, mà là do anh ta cướp của người chơi tên Từ Nhã Lệ.”
“Nhưng anh ta cũng có điện thoại mà, tự dưng đi cướp điện thoại của người khác làm gì?” Vưu Tri Vi nhíu mày hỏi, sau đó lập tức nhận ra, “Không đúng, trang cá nhân vẫn hiển thị tên của anh ta mà
Đừng nói là thông tin của anh ta...”
Cô ấy vừa nói vừa ấn vào trang cá nhân hiển thị thông tin chi tiết của Lưu Tuấn Vũ, nhưng ngón tay vô tình chạm vào nút cuộn lên đầu trang ở góc dưới bên phải trang chủ
Tư liệu hiển thị trên màn hình lập tức thay đổi, biến thành một trang thông tin có màu xám dành cho người chơi đã chết
[Họ tên người chơi: Từ Nhã Lệ]
[Mã số người chơi: sjisow467346 (Đã bị thừa kế)]
[Cấp bậc người chơi: Cấp 2 (Đã bị thừa kế)]
[Giá trị sinh mạng: 0/100]
[Giá trị tỉnh táo: 0/100]
[Trạng thái bất thường: Tử vong ngoài trò chơi]
[Kỹ năng trời sinh: Không]
[Kỹ năng cá nhân: Bàn tay sinh mệnh (Đã bị cướp đoạt)]
Bốn người đồng loạt hít vào một hơi, khi ngẩng đầu lên thì đều nhìn thấy vẻ kinh hãi trong mắt người kia
Ba cụm từ then chốt “đã bị thừa kế”, “tử vong ngoài trò chơi” và “đã bị cướp đoạt” đều được viết bằng màu đỏ và in đậm
Đã bị thừa kế, phải chăng có nghĩa là trong trò chơi này, ngoài kỹ năng cá nhân có thể bị cướp đoạt thì đến mã số người chơi cũng có thể bị cướp hay không
Tử vong ngoài trò chơi, có nghĩa là tử vong trong thế giới thực ư
Tống Dư Ngộ bình tĩnh lại, trong đầu lướt qua vài suy đoán
Sau khi đối chiếu lịch sử giao dịch của Từ Nhã Lệ và Đào Hân, anh nhanh chóng phát hiện thời gian mua vật phẩm trong màn chơi biệt thự may mắn của hai người gần như cùng một thời điểm, cùng lắm chỉ thua kém vài giây
Anh đưa ra một suy đoán hợp lý, “Trong màn chơi thứ hai của mình, Từ Nhã Lệ đã gặp Đào Hân vừa bị kéo vào trò chơi
Hai người họ hành động cùng nhau một thời gian, thậm chí có lẽ đã trao đổi thông tin ở thế giới thực với nhau.”
“Sau khi rời khỏi trò chơi, Đào Hân đã kể chuyện này lại cho Lưu Tuấn Vũ biết
Lưu Tuấn Vũ cũng muốn vào trò chơi, thế nên đã bắt tay với Đào Hân giết Từ Nhã Lệ và kế thừa mã số người chơi của cô ta, thậm chí còn cướp đoạt luôn kỹ năng cá nhân.”
Thời Kim Lam tiếp lời bổ sung suy đoán của anh, “Sau khi thảo luận, bọn họ đã quyết định lập thành một nhóm hoặc thiết lập quan hệ ràng buộc nào đó để cùng tiến vào màn chơi trường cấp ba Văn Nhã mà Từ Nhã Lệ từng vào.”
Vưu Tri Vi cũng vội vàng gật đầu, “Đúng rồi
Lúc mình kể lại những chuyện đã xảy ra trong vòng lặp thì bọn họ ngồi nghe chăm chú lắm, còn nhiều lần nhắc tới nhiệm vụ ẩn nữa
Hình như bọn họ muốn nhận được phần thưởng khi hoàn thành nhiệm vụ ẩn.”
Đan Hiểu Vũ không khỏi văng tục, “Có cả cái loại thần kinh tình nguyện giết người để được vào trò chơi rác rưởi này á?”
Hiển nhiên, Lưu Tuấn Vũ chính là cái loại thần kinh mà anh ấy đang mắng
Thời Kim Lam nhấp môi ngẫm nghĩ một lát, sau đó nói: “Sau này chúng ta phải càng cẩn thận hơn, tuyệt đối không thể để người lạ biết thông tin về mình.”
Tống Dư Ngộ gật đầu, “Nếu suy đoán của chúng ta đúng thì cũng có nghĩa là sau khi kết thúc màn chơi này, chúng ta có thể quay về thế giới thực, nhưng không thể kết thúc trò chơi được..
Tuy nhiên, chúng ta có quyền lợi tự do nhất định trong việc lựa chọn màn chơi tiếp theo.”
Đương nhiên tin tức có thể quay về thế giới thực chính là tin tức khiến mọi người vui vẻ nhất, nhưng lời tiếp theo của Tống Dư Ngộ cũng đã làm tâm trạng bọn họ chùng xuống
Rốt cuộc thì trò chơi này là gì
Vì sao lại lựa chọn bọn họ
Những khán giả kia là ai
Trong thế giới thực còn có bao nhiêu người giống bọn họ nữa
Sau này bọn họ sẽ phải đối mặt với cảnh chém giết không dứt trong trò chơi ư
Thấy bầu không khí chùng xuống, Thời Kim Lam đột nhiên vỗ tay thu hút sự chú ý của ba người còn lại rồi nói: “Nghĩ nhiều thế làm gì, thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng thôi
Trước hết thì chúng ta phải vượt qua được màn chơi này đã.”
Đúng vậy, ngoại trừ đi được bước nào hay bước đó thì bọn họ cũng chẳng còn cách nào khác
Từ trước tới giờ Đan Hiểu Vũ luôn là người lạc quan
Anh ấy đập bộp cái ly rỗng xuống bàn, hiên ngang lẫm liệt nói: “Có mình đây ở thì sợ cóc gì!”
Ba cặp mắt đồng loạt nhìn sang khiến bàn tay đặt trên ngực Đan Hiểu Vũ lặng lẽ lủi thủi xuống đùi
Anh ấy cười trừ: “Mình nhầm
Phải là có chị Lam ở đây thì sợ cóc gì mới phải!”
Cậu lớp phó với sức chiến đầu bằng 5 yếu như cọng bún nào đó: Hu hu hu hu hu.JPG
Tống Dư Ngộ gõ đầu cái tên đang lải nhải, sau đó giơ tay xem đồng hồ, “Còn một lúc nữa mới đến giờ đi học, chúng ta về ký túc xá nghỉ ngơi nửa tiếng ha?”
Thời Kim Lam đồng ý với đề nghị của anh
Có lẽ bây giờ trông Vưu Tri Vi và Đan Hiểu Vũ vẫn ổn, nhưng mất máu và căng thẳng tâm lý đâu dễ lành như vậy
Thế là bốn người rời khỏi tòa nhà thí nghiệm cùng với đống điện thoại trên bàn
Còn về thi thể của Đào Hân và Lưu Tuấn Vũ thì có lẽ hệ thống sẽ phụ trách việc xử lí nhỉ
Nếu không xử lí thì chỉ đành để đó phơi nắng cho tới khi bốc mùi lên thôi
Dù sao ở đây cũng đã hôi tanh sẵn, có hôi thêm một chút cũng chẳng sao
Thời Kim Lam và Vưu Tri Vi không quay về ký túc xá nữ
Tuy rằng đang ở trong thời gian nghỉ ngơi an toàn, nhưng dì quản lí ký túc xá vẫn là một thành phần nguy hiểm
Khu ký túc xá nam thì không có người quản lí cho nên ai cũng ra vào được
Hơn nữa sau sáu giờ sáng thì kẻ gõ cửa kỳ lạ kia đã biến mất rồi, hẳn là đến tối mới xuất hiện lại
Khi đi ngang căn tin, bọn họ không thấy hai tên đàn em đâu nữa
Bên trong căn tin trống trải, đến Thẩm Tri Tùng cũng mất tăm mất tích, chỉ còn lại cái xác của anh Từ vẫn đang nằm trên mặt đất
Tống Dư Ngộ đưa ba người về phòng ký túc mà mình đã ngủ đêm qua rồi phác họa hình ảnh Thẩm Tri Tùng ra giấy
Sau khi Vưu Tri Vi ngủ trưa dậy và xem thử thì xác định người trong tranh chính là người bị phanh thây mà cô ấy nhìn thấy sáng hôm nay
Nhờ có sự xác nhận của cô ấy, cuối cùng người duy nhất vẫn chưa có tiến triển trong nhiệm vụ ẩn là Tống Dư Ngộ cũng mỉm cười, lấy vật phẩm manh mối thứ ba mà mình có được từ Lưu Tuấn Vũ ra – Một lọ đựng đầy ngôi sao may mắn, và hào hứng quơ quơ
Thời Kim Lam thấy anh cười rạng rỡ như vậy thì không chịu được mà nhìn đi chỗ khác
Khóe miệng Tống Dư Ngộ càng cong hơn
Anh cố ý hắng giọng rồi nói: “Mình cũng phát hiện một manh mối rất quan trọng
Thẩm Tri Tùng muốn tặng lọ ngôi sao may mắn này cho Nhạc Yểu Yểu, nhưng hôm đó Nhạc Yểu Yểu bị gọi phụ huynh trong tiết nên anh ta cứ đợi trong căn tin mãi, đương nhiên là không tặng được quà rồi
Sau khi biết con gái yêu sớm, mẹ của Nhạc Yểu Yểu rất tức giận nên hai mẹ con đã cãi vả
Cuối cùng vì nguyên nhân nào đó mà mẹ cô ta đã giận cá chém thớt lên đầu Thái Ngọc và Thẩm Tri Tùng, tiễn hai người bọn họ lên Tây Thiên luôn
Tối qua khi ở trong ký túc xá, mình cứ nghe kẻ gõ cửa lặp lại từ “tìm”
Mình tưởng kẻ này muốn dọa ma người ta, nhưng hiện tại xem ra kẻ gõ cửa mà nhiệm vụ đề cập đến chính Thẩm Tri Tùng, và anh ta đang muốn tìm lọ đựng ngôi sao may mắn để tặng Nhạc Yểu Yểu.”
Thời Kim Lam nghiêm túc lắng nghe, sau đó nói một câu như giáng một cú vào linh hồn anh, “Cậu xem tiến độ hoàn thành nhiệm vụ ẩn của mình thử đi.”
Tống Dư Ngộ ngơ ngác mở màn hình ảo ra, phát hiện thanh tiến độ nhiệm vụ chỉ mới đầy 5.2% thì lập tức im bặt
Thời Kim Lam thấy anh nhíu mày thì buông thõng tay nói: “Nếu nhiệm vụ có thể được hoàn thành chỉ bằng việc suy đoán, vậy cần gì phải cung cấp vật phẩm manh mối cho chúng ta?”
Cô cũng đã xem tiến độ hoàn thành nhiệm vụ ẩn của mình, chỉ mới đẩy 13.78%
Hơn nữa từ lúc cô kích hoạt nhiệm vụ trốn tìm hồi sáng cho đến bây giờ thì vẫn chưa tăng thêm chút nào
Cô cảm thấy hẳn là do lúc sáng mình đã phát nhiệm bí mật dì quản lí ký túc giết người nên thanh tiến độ mới tăng thêm, điều này cũng có nghĩa đây là bí mật thứ nhất của bà ta
Tống Dư Ngộ khó hiểu vuốt cằm, “Vậy nếu chúng ta muốn hoàn thành nhiệm vụ ẩn thì phải sử dụng hết các vật phẩm manh mối à?”
Thời Kim Lam lắc đầu tỏ vẻ bản thân cũng không rõ lắm
Đan Hiểu Vũ lắng nghe hai người nói chuyện, đột nhiên chen vào một câu, “Mình cảm thấy..
Nếu mấy cậu muốn phát hiện bí mật của người khác thì phải có chứng cứ chứng minh đó là bí mật của họ chứ..
Đúng không?”
Thấy ba cặp mắt lại nhìn chằm chằm về phía mình, anh ấy ngoan ngoãn thêm một cụm từ nghi vấn vào cuối câu
Tuy nhiên lần này cả ba người có nhiệm vụ ẩn đều đồng thời tặng cho cậu lớp phó nào đó ánh mắt khen ngợi
Vưu Tri Vi dò hỏi, “Vậy chúng ta phải tìm chứng cứ ở đâu
Cốt truyện chính toàn diễn ra trong vòng lặp, mà mình cũng xài hết vật phẩm manh mối rồi.”
Thời Kim Lam đóng góp một đề nghị, “Phải tìm chính bản thân bọn họ rồi nói cốt truyện mà chúng ta đã phát hiện ra.”
Đan Hiểu Vũ yếu ớt xen ngang, “Có khi nào sẽ bị bọn họ xé xác ra không?”
Cho dù là người hay ma thì đều chẳng muốn người khác phát hiện bí mật của mình mà
Được anh ấy nhắc nhớ, Thời Kim Lam mới nhớ ra hồi sáng mình đã bị dì quản lí ký túc vác rìu đuổi khắp ký túc xá chỉ vì phát hiện hiện trường phi tang thi thể của bà ta hồi sáng, thế là da đầu bỗng tê rần
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vưu Tri Vi cũng đồng tình với Đan Hiểu Vũ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tống Dư Ngộ im lặng tắt màn hình ảo đi, nói một câu chắc nịch: “Nếu không phải bất đắc dĩ thì tốt nhất vẫn không nên dùng cách này thì hơn.”
Ba chữ “không nên dùng” hóa thành mũi tên bắn vào tim Thời Kim Lam
Cô nhìn sang với ánh mắt đầy sâu xa, nhưng Tống Dư Ngộ lại bình tĩnh lơ cô đi, tiếp tục đề nghị: “Trước tiên thì chúng ta cứ hành động theo nhiệm vụ cốt truyện đi
Nếu có thể dùng nốt hai món vật phẩm manh mối cuối cùng thì càng tốt.”
Nhiệm vụ ẩn không bắt buộc phải hoàn thành
Hơn nữa cũng chỉ có Thời Kim Lam mới dám nhảy nhót trước mặt đám NPC tàn bạo kia
Bốn người đi xuống lầu, lúc đến cổng khu ký túc xá thì bắt gặp hai tên đàn em
Ngay khi nhìn thấy Thời Kim Lam, bọn họ lập tức tái mặt, hai chân run lẩy bẩy
Lúc đó, tiếng hét của Vưu Tri Vi đã đánh thức bọn họ
Sau khi tỉnh lại, bọn họ phát hiện điện thoại đã biến mất, rồi lại nghe thấy hai thông báo người chơi tử vong liên tiếp vang lên
Hai người hoảng loạn bò dậy thì nhìn thấy thi thể của anh Từ trong căn tin, thế là bị dọa kinh hồn bạt vía, cứ lờ đờ như thể người mất hồn suốt trong trường cho tới tận bây giờ
Tống Dư Ngộ cúi đầu nhìn sang Thời Kim Lam, thấy cô hất cằm thì mới lấy hai chiếc điện thoại trong ba lô ra và đưa cho hai người đang run rẩy
“Lưu Tuấn Vũ đã trộm điện thoại của mấy người, sau đó bị tôi lấy được
Mấy người...” Anh cố ý ngắt câu, đôi mắt phượng hẹp dài híp lại, sau đó gằn giọng nói: “Chắc sẽ không đối địch với bọn tôi đâu nhỉ?”
Tiếng “Bịch bịch” vang lên
Giá trị tỉnh táo của hai người lập tức tụt xuống 60
Bọn họ quỳ xuống, gật đầu như trống bỏi, “Không
Không đâu
Chắc chắn sẽ không
Cảm ơn
Cảm ơn cậu đã trả điện thoại cho bọn tôi!”
Hai người nói năng lộn xộn, nhưng vẫn biểu đạt được ý tứ của mình
Mặc dù bọn họ không thông minh lắm, nhưng vẫn biết nếu không có điện thoại thì sẽ khó mà sống sót trong trò chơi
Ban ngày còn đỡ, nhưng khi đến tối mà không thể mua vật phẩm thì chắc chắn cái chết sẽ chào đón bọn họ
Vì vậy lúc này bọn họ cảm ơn rất chân thành
Tống Dư Ngộ đập mạnh lên bả vai một người, nói tiếp: “Nếu mấy người có thể rời khỏi đây thì tôi không mong sau này sẽ nghe thấy tin tức của bọn tôi từ miệng ai khác đâu, hiểu chứ?”
Hai người lại gật đầu lia lịa
Tống Dư Ngộ không nói gì thêm
Anh nháy mắt với ba người còn lại rồi cả nhóm cùng nhau di chuyển tới lớp 12A9
Bọn họ vừa rời đi, hai tên đàn em lập tức ngã khụy xuống đất, ôm nhau khóc rống lên, cuối cùng vác bản mặt tèm lem nước mắt, nước mũi đến lớp học để tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ cốt truyện
Tống Dư Ngộ đút tay vào túi, đang định mỉm cười chào đón ánh mặt trời thì đúng lúc có một ngọn gió lạnh thổi qua khiến anh lạnh run đến mức phải rụt đầu lại
Vưu Tri Vi bật cười khúc khích
Đan Hiểu Vũ giả vờ không nhìn thấy cảnh tượng con cá làm màu giả ngầu thất bại
Thời Kim Lam vô tình nói: “Gió thổi bay luôn mấy sợi tóc ngu ngốc của cậu rồi kìa.”
Tống Dư Ngộ: “...”
Quý cô này ngậm miệng lại được chưa
Tóc của anh làm gì ngu ngốc đâu
Không có
Cái này rõ ràng là tóc mái siêu cấp đẹp trai
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bài học đầu tiên mà trò chơi này đã dạy cho bọn họ chính là không được khinh địch hay tin tưởng người lạ, nhất là những người trông có vẻ yếu đuối
Nếu muốn sống sót thì chắc chắn phải vứt bỏ lòng thiện lương của mình, biến bản thân thành cỗ máy vô cảm
Nhưng nếu bọn họ trở nên vô cảm, vậy thì cuộc sống còn nghĩa lý gì nữa
Thời Kim Lam phì cười khe khẽ, dẫn đầu bước đi trước
Tiếng chuông vào tiết vang lên, đồng thời cả bốn người cùng bước vào lớp 12A9
Trong lớp, Thẩm Tri Tùng đã đến và đang ngồi dọn dẹp mấy viên ngôi sao may mắn vừa gấp xong trên bàn
Khác với lớp 12A4 chứa đầy những học sinh bị làm mờ gương mặt, trong lớp 12A9 chỉ có một mình anh ta
Bốn người liếc nhìn nhau rồi quyết định ngồi vòng quanh Thẩm Tri Tùng
Thẩm Tri Tùng: “?”
Anh ta im lặng quan sát ba người Thời Kim Lam, sau đó lẳng lặng dựa sát vào người cậu bạn cùng bàn “Tiểu Vương” của mình
Anh ta suy nghĩ một lát, không vào thẳng chủ đề mà hàn huyên lòng vòng trước: “Tiểu Vương, sao hôm nay cậu vào lớp sát giờ quá vậy?”
Trước mặt đám NPC và các người chơi, Tống Dư Ngộ luôn lấy tên Tiểu Vương
Nghe anh ta hỏi thì anh đáp: “Tại buồn ngủ quá
Lúc trưa đang ngủ ngon.”
Thẩm Tri Tùng khe khẽ ậm ờ một tiếng, sau đó mới chuyển chủ đề sang ba người kia: “Sao cậu đổi bạn rồi?”
Thời Kim Lam nhướn mày
Thẩm Tri Tùng vẫn còn nhớ chuyện lúc sáng, nhưng lại không phản ứng gì trước hành động của bọn họ trong căn tin
Rốt cuộc là anh ta đang giả vờ hay thiết lập của trò chơi vốn như vậy
Tống Dư Ngộ cũng nhận ra điều này, lười biếng ngáp một cái: “Bọn họ xấu quá nên mình không dắt họ đi chơi nữa.”
Hai tên đàn em đang khom lưng run rẩy vào lớp: “...”
Mặc dù gương mặt của họ không đẹp bằng anh được, nhưng cũng đâu đến nổi xấu
Hai người uất ức nhăn mũi, nhưng cũng chỉ ngoan ngoãn ngồi ở cuối lớp, coi như đã chấp nhận cái mác “xấu xí” này
Thời Kim Lam nghe thấy tiếng động thì liếc nhìn sang, bắt gặp nụ cười nịnh nọt của bọn họ
Thậm chí hai người còn đưa tay lên miệng làm hành động kéo khóa, sau đó chắp tay vái lạy trước ngực, khắp mặt toàn là chữ “Lão đại cho em ôm đùi ké”
Cô im lặng quay đầu lại
Có phải hai người họ đã quên cảnh tượng cô giả ma lúc trưa rồi không vậy
Hai người thấy Thời Kim Lam không đuổi mình đi thì mới thở phào nhẹ nhõm
Lúc đó bọn họ cũng rất bối rối, nhưng sau khi bối rối xong thì lại cảm thấy bản thân không đủ khả năng rời khỏi trò chơi này
Vì vậy sau một hồi đấu tranh tư tưởng cực kỳ mãnh liệt, cuối cùng dục vọng sinh tồn đã chiến thắng, bọn họ cùng nhau đến lớp 12A9
Thẩm Tri Tùng rất ngạc nhiên về câu trả lời của Tống Dư Ngộ
Anh ta ngơ ra cả buổi mới phản ứng lại được, ậm ờ một tiếng rồi nói một câu khẳng định: “Đúng là bạn mới của cậu đẹp hơn thật.”
Trong lúc hai người nói chuyện, giáo viên đã đến
Gương mặt của giáo viên đã bị làm mờ, ông ta cũng dạy môn toán
Đối với bốn thánh cày đề nào đó thì những nội dung giáo viên đang dạy rất đơn giản, thế là ai nấy đều cúi đầu xuống hộc bàn làm việc riêng
Tống Dư Ngộ thì đọc giáo án Vương Hậu Hùng, Thời Kim Lam mở sách tổng hợp đề luyện thi, còn Vưu Tri Vi và Đan Hiểu Vũ thì đang xử lý hai quyển đề thi thử cực dày
Vưu Tri Vi và Đan Hiểu Vũ mỗi người xé một tờ đề thi thử từ sách ra, sau đó đưa cho Thời Kim Lam và Tống Dư Ngộ
Thẩm Tri Tùng nhìn mà chỉ biết trợn mắt há miệng, rất muốn hỏi bọn họ không định nghe giáo viên giảng bài ư
Sau đó anh ta phát hiện cậu bạn cùng bàn đẹp trai của mình đã lật tờ đề thi thử sang trang cuối, sau khi đọc kỹ đề câu hỏi cuối cùng thì bắt đầu tính toán
Thẩm Tri Tùng: Hình như sai sai chỗ nào ấy
Trong một thoáng phân vân, dường như trong đầu anh ta đã xuất hiện một thiên thần và một ác quỷ đánh nhau túi bụi
Sau đó anh ta quan sát xung quanh, chắc rằng cả bốn người đều không nghe giảng nên mới nhìn lên giáo viên toán học vẫn đang say sưa giảng bài trên bục giảng, nhưng tay lại chầm chậm thò vào hộc bàn, định gấp cho xong số ngôi sao may mắn còn lại
Lúc anh ta đang lén lút làm việc riêng thì bỗng nhiên có người ngồi sau đá vào ghế
Thẩm Tri Tùng lập tức ngồi thẳng lưng, chậm rãi quay đầu lại thì thấy nụ cười tủm tỉm của Thời Kim Lam ở phía sau
Cô gái với làn da trắng như phát sáng đưa tay chống má, bàn tay còn lại xòe ra trước mặt anh ta
Cô cười nói: “Tôi cũng muốn gấp nữa.”
Thẩm Tri Tùng: “...”
Anh ta đang định từ chối thì bỗng thấy cô gái định giơ tay phải lên, hai mắt nhìn thẳng lên giáo viên dạy toán trên bục giảng đang đứng quay lưng về phía mọi người
Thẩm Tri Tùng lập tức nhét một chồng giấy gấp sao vào tay cô, nở nụ cười mất tự nhiên: “Cho cô đấy.”
Tống Dư Ngộ thấy Thời Kim Lam vừa định làm gì: “...”
Anh giấu tay trái ra sau lưng, lựa một góc Thẩm Tri Tùng không thể thấy để giơ ngón cái khen Thời Kim Lam..
Không hổ là cô
Chị Lam Lam
Thẩm Tri Tùng: “...”
Con mẹ nó? 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.