Cả Lớp 12 Điên Cuồng Tìm Đường Chết Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 33: Chuyến teambuilding của lớp (6)





Tiếng kèn xô na cao vút vang vọng khắp con đường, ngay cả vũng nước trên mặt đất dường như cũng nổi lên những gợn sóng vì âm thanh đột ngột này, khiến hình ảnh ánh trăng phản chiếu bên trong run rẩy
Trương Triết Huy chửi tục mấy câu rồi kinh hoàng nhìn sang hướng truyền âm thanh tới, nhưng phía trước con đường là một ngã rẽ tối đen, có lẽ tiếng kèn xô na phát ra từ đó
Trong bầu không khí kỳ quái này, Trương Vân Yến do dự nói: “Chúng ta có nên qua đó xem thử không?”
Hiện tại chỉ mới hơn 8 giờ tối, thế nhưng chỉ có một số rất ít cây đèn đường vẫn còn sáng đèn, nhà cửa xung quanh đều đóng chặt cửa sổ cứ như chẳng có ai ở
Nơi này trông chẳng giống thị trấn du lịch nổi tiếng gì hết, mà giống một thôn làng đã rơi vào lãng quên hơn. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt
Tiếng kèn xô na vẫn cứ tiếp diễn từng nhịp như không định dừng lại
Thời Kim Lam quay đầu nhìn về phía cổng trạm xe, thấy ba người đàn ông kia đã biến mất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô nói: “Cứ qua đó xem thử đi
Tiếng kèn xô na lớn như vậy, biết đâu những thành viên khác trong lớp cũng sẽ qua xem.”
Thông thường người ta chỉ thổi kèn xô na vào những dịp như đám cưới hay đám tang
Tuy vậy trong thời đại ngày nay, còn rất ít người thổi kèn xô na trong lễ cưới, riêng đám tang thì vẫn giữ nguyên phong tục cũ
Nhiệm vụ cốt truyện số 2 yêu cầu bọn họ phải phát hiện ba điều kỳ lạ về thị trấn Ngọc Tùng, trong khi đó tiếng kèn xô na đột ngột vang lên lúc này hiển nhiên rất kỳ lạ, không lý nào mà họ không qua xem
Trương Vân Yến và Trương Triết Huy đều đồng tình với quyết định của cô
Trương Vân Yến hơi xấu hổ buông cánh tay Thời Kim Lam ra
Bốn người bước vào ngã rẽ nhỏ hẹp, tối tăm phía trước
Lối rẽ này cách chỗ họ đứng khoảng chừng trăm mét, vì vậy họ phải băng qua một đoạn đường ngắn thì mới đến được
Tiếng kèn xô na ầm ĩ gần như đã át đi tiếng nước lao xao khi bọn họ băng qua những vũng nước
Nhưng khi bọn họ bước chân trên con đường vắng vẻ, sự hoang tàn nơi đây thậm chí còn đáng sợ và lạnh lẽo tiếng kèn xô na nọ
Trương Triết Huy xoa xoa cánh tay, dáo dác nhìn xung quanh
Hai bên đường trải dài đầy những ngôi nhà gỗ, ngôi nhà cao nhất cũng chẳng cao quá ba tầng
Những chiếc đèn lồng phai màu được treo dưới mái hiên không sáng đèn
Hai bên cửa lớn có dán câu đối cũng bị phai màu, dường như phần dưới câu đối đã bị trẻ con nghịch ngợm xé mất nên trông nham nhở chẳng có tí thẩm mỹ gì
Đây sẽ là một cảnh tượng rất bình thường nếu như góc trên bên phải mỗi cánh cửa đều không có một ngọn nến đỏ nhỏ dài bằng ngón tay đang le lói ngọn lửa đỏ
Ánh nến hắt lên ba cây nhang đang cháy dở, tàn nhang rơi xuống, làn khói nhang màu trắng mờ lượn lờ bay lên
Ngoài ra còn có một chiếc ly sứ trắng đựng đầy nước đặt phía trước nến nhang
Mặt nước trong ly phản chiếu bóng tối mờ mịt xung quanh
“Sao mình cứ thấy nơi này kỳ lạ kiểu gì ấy?” Hai tay Trương Triết Huy nổi da gà
Anh ấy chỉ tay về phía ngọn nến đang le lói ánh lửa
Đường lớn là một đường thẳng dài, vì vậy gió từ đầu đường có thể thổi xuôi xuống cuối phố, khiến anh ấy lạnh đến mức hai hàm răng va lập cập, tóc muốn dựng đứng lên trời đến nơi
Đáng lý ra ánh nến đỏ không thể cháy tiếp trong thời tiết lạnh thấu xương thế này, nhưng bọn họ đã đi ngang bảy, tám ngôi nhà và ánh nến của ngôi nhà nào cũng không tắt, chỉ thỉnh thoảng mới hơi lay động một chút thôi
Hệt như có một thứ gì đó đang đứng chắn gió lạnh trước ngọn nến, đồng thời thong dong hưởng hương khói
“Đúng là hơi kỳ lạ thật.” Tống Dư Ngộ đột nhiên dừng chân, sau đó bước tới trước cửa một ngôi nhà
Anh hơi khom người, quan sát tỉ mỉ nén nhang đang cháy
Hành động bất ngờ này của anh đã khiến Trương Triết Huy hoảng sợ
Anh ấy vội vàng ngoái nhìn ra sau cứ như một tên trộm, sau đó hạ thấp giọng nói: “Cậu làm gì đấy?”
Dù là thần hay ma thì cũng phải kiêng kỵ
Có thể hành động cúng bái trước cửa nhà dù không phải ngày lễ đặc biệt chính là một phong tục bình thường của thị trấn
Nếu bọn họ làm gì liều lĩnh dẫn đến động chạm vào thứ gì thì có khác gì người già tự sát đâu..
Đều sợ mình sống quá lâu
Nhưng anh ấy vừa dứt lời, Thời Kim Lam đứng bên cạnh cũng đột nhiên hành động
Cô xoay tròn cây phất trần đã bị tháo phần “đuôi ngựa” trên tay như đang xoay bút, thản nhiên ném vỏ bánh Oreo rỗng vào thùng rác đặt trước cửa nhà, sau đó ngồi xổm trước mặt Tống Dư Ngộ
Hai người ngồi đối diện nhau, cùng nhìn chằm chằm chiếc ly sứ đựng nước
Trương Triết Huy: “...”

Nếu phía trước bàn thờ có thứ gì thật thì nó cũng sẽ bị hai người dọa sợ chết khiếp vì bọn họ tự dưng qua đó ngồi nhìn chằm chằm đấy
Anh ấy quay đầu muốn tìm đồng minh, nhưng lại thấy Trương Vân Yến đứng bên cạnh đã cầm điện thoại từ lúc nào, bây giờ đang ngồi xổm trước bàn thờ của ngôi nhà khác và căn đủ góc chụp ảnh như muốn lưu giữ cảnh tượng hiện tại để sau này tiện xem lại và phân tích
Trương Triết Huy: “...”
Rõ ràng là trò chơi bốn người, nhưng vì sao chỉ có mình anh ấy lạc quẻ vậy
Trương Triết Huy muốn hòa nhập xã hội, vì vậy cũng bước tới quan sát một cánh cửa nhà
Vì nền của ngôi nhà này khá cao nên anh ấy phải bước lên vài bậc thang thì mới tới cửa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trùng hợp là bên phải cổng chất một đống củi cao có thể chắn gió
Anh ấy đi tới bên cạnh đống củi, đứng từ trên cao nhìn xuống ánh nến le lói như muốn tìm kiếm cảm giác an toàn từ tư thế này
Nhưng khi đứng từ cao nhìn xuống, anh ấy chỉ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong ly nước
Vừa rồi nhờ có đống củi chắn gió nên anh ấy đã bớt sợ đi hẳn, bây giờ anh ấy đột nhiên nảy ra vài ý định nghịch ngợm, thế là thè lưỡi với hình ảnh phản chiếu của mình
Gương mặt trong ly nước cũng làm hành động giống hệt anh ấy, nhưng trong một thoáng, dường như Trương Triết Huy đã nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình hơi nhếch môi lên
Anh ấy hoảng sợ lùi lại hai bước, vừa quay đầu thì nhìn thấy Thời Kim Lam và Tống Dư Ngộ vẫn đang ngồi đối diện nhau trước ánh nền và thì thầm gì đó với nhau như thể không phát hiện ra điều gì đặc biệt
Thấy vậy, anh ấy cứ tưởng mới nãy mình nhìn lầm nên lại thò đầu về phía trước
Hình ảnh phản chiếu trong ly nước vẫn giống y hệt anh ấy
Anh ấy thè lưỡi, gương mặt được phản chiếu cũng thè lưỡi
Sau khi làm vài động tác mà vẫn như vậy, Trương Triết Huy mới cho rằng bản thân đã thật sự nhìn lầm
Nhưng ngay lúc này, một giọt mưa đã bị đóng băng trên nóc nhà đột nhiên rơi xuống, trùng hợp rơi trúng đỉnh đầu anh ấy
Cái lạnh buốt khiến anh ấy run lên, vội vàng đưa tay sờ lên đầu thì sờ được thứ gì đó ướt đẫm
Anh ấy đứng thẳng người, chiều cao 1 mét 83 vừa vặn cao ngang đống củi
Lúc này anh ấy đang đứng bên cạnh hàng rào, vừa vặn đối mặt với chiếc cửa sổ bằng gỗ cũ kỹ trên bậc thang
Anh ấy lùi lại một bước, xoa xoa đỉnh đầu
Anh ấy mãi mới xua đi cái lạnh thấu xương trên đầu mình được thì đột nhiên cảm thấy trên đầu lạnh căm
Khi đưa mắt nhìn sang đống củi bên cạnh, anh ấy thầm nghĩ có phải dạo này mình cao lên rồi không mà đến đống củi cao như vậy cũng chẳng chắn gió giùm mình nổi
Trong lúc anh ấy đang nghĩ như vậy, cảm giác lạnh căm trên đỉnh đầu anh ấy vẫn không biến mất mà ngược lại còn rõ ràng hơn
Tưởng như có thứ gì đó quái dị đang nhìn chằm chằm đỉnh đầu anh ấy và cân nhắc nên cạy mở đầu anh ấy để xơi tái bộ não bên trong khi nào
Trương Triết Huy tự bị chính suy nghĩ vẩn vơ của mình dọa sợ nên vô thức ngẩng đầu..
Chẳng biết cánh cửa sổ bằng gỗ cũ kỹ đã mở ra từ khi nào, và lúc này đâu có một đôi mắt âm u đang đứng từ trong phòng tối đen nhìn ra ngoài
Trương Triết Huy ngẩng đầu vừa lúc va phải đôi mắt nọ
Kẻ kia thấy mình bị phát hiện thì bắt đầu di chuyển, đôi mắt nhìn từ trên cao xuống càng ngày càng âm u hơn
“Má!” Trương Triết Huy sợ tới mức lùi lại liên tiếp mấy bước
Động tác này khiến anh ấy va phải Trương Vân Yến đang đứng đằng sau
Trương Vân Yến bị anh ấy làm sợ lây, vô thức siết chặt điện thoại nói: “Sao thế?”
Trương Triết Huy hít vào một hơi rồi vươn tay chỉ về phía trước, run giọng nói: “Chỗ..
Chỗ đó có người đang nhìn lén chúng ta.”
Nghe vậy, Trương Vân Yến nổi hết da gà
Nhưng khi nhìn theo hướng chỉ của anh ấy thì cô ấy chỉ thấy cánh cửa sổ đóng chặt, “Cậu..
Cậu không nhìn lầm chứ
Ở đó đâu có gì đâu.”
Mặc dù cô ấy hỏi vậy nhưng giọng nói vẫn vô thức run rẩy, hiển nhiên là cô ấy đã tin lời Trương Triết Huy nói rồi
Trương Triết Huy ngẩng đầu, phát hiện chẳng biết cánh cửa sổ đã khép lại từ lúc nào
Anh ấy muốn lại gần kiểm tra nhưng không dám, đang định lên tiếng thì thấy Thời Kim Lam đã đứng dậy
Cô cầm thanh ngọc chọt vào cánh cửa sổ mà anh ấy nói, sau đó cất cao giọng: “Xin chào, có ai không?”
Trương Triết Huy: “...”
Đậu má
Thời Kim Lam chọt vài lần nhưng chẳng mở được cửa, cũng không có ai đáp lại, thế là tặc lưỡi một tiếng, “Dám dọa người khác mà không dám lộ mặt à
Hay do ngoại hình xấu quá
Có xấu cũng không sao, tôi không cười đâu.”
Trương Vân Yến: “...”
Đỉnh thật, cứ như thể cô không sợ gì hết vậy
Tống Dư Ngộ cũng đi tới, đứng trên bậc thang cùng Trương Triết Huy và nhìn xuống chiếc chén sứ bên dưới ánh nến
Anh khoanh tay trước ngực, nói: “Nếu mình đá văng cái này thì không biết liệu người trong đó có đi ra không nhỉ?”
Trương Triết Huy & Trương Vân Yến: “...”
Không phải chứ anh trai, anh không sợ chết thật đấy à
Thời Kim Lam nhìn chằm chằm vào cánh cổng đóng chặt, gương mặt thoáng qua vẻ do dự
Nhưng sau một lúc suy nghĩ ngắn ngủi, cô lại ngân dài giọng nói rằng: “Thôi kệ đi, chúng ta tới đây để du lịch chứ không phải để phá làng phá xóm, đừng nghịch đồ của người khác.”
Tống Dư Ngộ khẽ ậm ờ đồng ý, nhưng Trương Triết Huy có thể nghe ra sự tiếc nuối từ giọng điệu của anh
Anh ấy liếc nhìn sang bên cạnh, thầm nghĩ nếu Thời Kim Lam không nói vậy thì liệu anh có đá văng toàn bộ đồ vật trên bàn thờ trước cổng thật hay không
Anh ấy hết nhìn thánh học lại nhìn cô học sinh giỏi của lớp, bắt đầu hoài nghi không biết ai mới đúng là “học sinh cá biệt” mà giáo viên chủ nhiệm cần để ý
Thời Kim Lam lại chọt thêm hai cái vào cửa sổ, thấy bên trong vẫn không có động tĩnh gì thì thu tay lại, lắc đầu bảo: “Thời buổi này, người bị dọa còn chưa bỏ chạy thì người đi dọa người khác đã trốn chui trốn nhủi không dám hó hé gì rồi, chẳng thú vị gì hết.”
Sau khi mỉa mai xong, cô đi về phía tiếng kèn xô na truyền tới cùng ba người còn lại
Trương Triết Huy vẫn còn thấy sợ đôi mắt khi nãy nên thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn sang cửa sổ
Nhưng mãi đến khi bốn người rẽ vào ngã rẽ thì cánh cửa sổ kia vẫn không mở ra lần nữa
Anh ấy nghĩ cho dù là người hay ma ở trong đó thì có lẽ kẻ đó cũng không dám chọc vào hai vị tổ tông đang đi cùng mình
-
Con đường phía sau ngã rẽ hoàn toàn trái ngược với con đường hoang vắng trước đó
Đi về phía trước hơn mười mét, bọn họ bắt gặp con đường ngập trong ánh sáng
Những ánh đèn màu vàng ấm áp hắt từ trong nhà ra ngoài cửa, lấn át bóng tối mờ mịt
Đối diện những ngôi nhà là một quảng trường nhỏ vắng vẻ
Trên quảng trường bày biện rất nhiều đồ cúng, hai bên có rất nhiều người đàn ông mặc đồ trắng đứng xếp hàng
Nếu chỉ nhìn sơ qua thì không thể đếm xuể có bao nhiêu người
Tất cả bọn họ đều đang lần lượt dâng hương cho người đã mất
Bên cạnh đó có mấy mười mấy người thổi kèn xô na đang quây quần bên nhau và thổi kèn xô na
Tiếng kèn quả thật đang phát ra từ đây
Phía trước chậu than có hai ông bà lão mặc đồ tang đang vừa vái lạy vừa khóc nỉ non
Nhưng vì cách quá xa nên Thời Kim Lam không thể thấy rõ gương mặt người mất, dù vậy cô vẫn có thể đoán được người này còn khá trẻ, có vẻ là con hoặc cháu của hai ông bà lão kia
Trong tình huống này, cô không nên bước tới hỏi chuyện trực tiếp thì hơn
Thời Kim Lam đảo mắt nhìn xung quanh, bắt gặp một vài cụ già chống gậy có người thì đứng, có người thì ngồi trước cửa nhà mình
Tất cả bọn họ đều đang quan sát đám tang trong quảng trường nhỏ
Ánh đèn đường hắt lên nhưng gương mặt nhăn nheo như vỏ cây khiến sắc mặt họ trở nên khỏe mạnh hơn chút
Trương Triết Huy cũng phát hiện chuyện này
Anh ấy hạ thấp giọng vừa đủ cho cả bọn nghe được, thì thầm, “Mặc dù chỗ này sáng hơn nhưng sao mình càng thấy sợ hơn vậy?”
Trương Vân Yến gật đầu đồng tình
Đặc biệt là những cụ già không tham dự đám tang ấy, bọn họ cứ nhìn chằm chằm tang lễ như thể bị hút hồn, tựa như ở đó có thể gì đó khiến bọn họ không thể rời mắt được vậy
Thời Kim Lam không bình luận gì
Cô nhét thanh ngọc vào cặp rồi nghênh ngang bước tới ngôi nhà gần đó nhất
Chủ ngôi nhà ấy là một bà lão có dáng người thấp bé, trên đầu choàng chiếc khăn vuông màu xám che hết mái tóc hoa râm và chỉ để lộ gương mặt già nua nhăn nheo lấm tấm vết đồi mồi
Lúc này bà lão đang ngồi trên ghế đá trước cửa nhà, hai tay chống lên một chiếc gậy
Bởi vì bà lão còng lưng xuống nên trông chỉ cao bằng một nửa cây gậy
Trước cổng ngôi nhà này cũng thờ một ly nước trong, chỉ khác là ngọn nến không phải màu đỏ mà là màu trắng
Thời Kim Lam giương mắt nhìn xung quanh, thấy mấy ngôi nhà gần đây cũng đều như vậy
Cô đi tới bên cạnh bà lão, vì cô đang đứng thẳng nên phải nhìn bà lão từ trên xuống
Dù vậy, bà lão vẫn cứ nhìn chằm chằm lễ tang trong quảng trường nhỏ
Mãi tới khi Thời Kim Lam che khuất hoàn toàn tầm mắt bà ta thì bà ta mới ung dung ngẩng đầu, nhìn vào mắt Thời Kim Lam bằng đôi mắt đục ngầu
Đứng gần thế này Thời Kim Lam mới có thể nhìn rõ những vết đồi mồi và nếp nhăn trên da bà lão
Đôi mắt bà ta trông rất hoảng loạn, cứ như thể không biết mình đang ở đâu và người đứng trước mặt mình là ai
Một già một trẻ cứ im lặng nhìn nhau suốt
Trương Triết Huy cảm thấy cảnh tượng này rất kinh dị, sau đó anh ấy nhân cơ hội mình đứng cách bọn họ khá xa để quan sát bà lão thật kỹ
Hơn nửa cơ thể bà ta bị chiếc khăn vuông màu xám che khuất
Mặc dù trời rất lạnh nhưng bà ta cũng chỉ mặc một chiếc áo bông màu đen và một chiếc quần dài rộng rãi màu nâu
Đôi chân bà lão lọt thỏm trong ống quần rộng, bàn chân lộ ra bên dưới chỉ to bằng bàn tay
Hiển nhiên bà ta đã bó chân từ khi còn nhỏ
Trương Triết Huy khó hiểu
Trông bà lão cùng lắm cũng chỉ 80 tuổi, tuy nhiên 80 năm trước mặc dù xã hội còn loạn lạc nhưng đã bỏ tập tục bó chân từ lâu rồi
Chẳng lẽ là vì khi ấy thị trấn Ngọc Tùng quá lạc hậu nên vẫn giữ những hủ tục ấy ư
Không ai có thể giải đáp thắc mắc của anh ấy
Trương Vân Yến đứng bên cạnh nhẹ nhàng thục vào cánh tay anh ấy, thấy anh ấy nhìn sang thì khẽ bảo: “Cậu có để ý thấy tất cả những cụ già đang đứng ở đây đều là nữ không?”
Trương Triết Huy nhìn quanh một vòng thì thấy quả đúng là vậy
Tất cả những người đàn ông tham gia tang lễ đều đã bốn, năm chục tuổi, già hơn thì chẳng thấy ai
Người duy nhất trông có vẻ lớn tuổi ở đây chỉ có cụ già quỳ lạy trước bài vị của người chết, nhưng dường như ông ta cũng mới 60 tuổi thôi
Trong khi đó những bà cụ đang quan sát đám tang có vẻ đều đã hơn 70 tuổi
Tuy đã có thông kê cho thấy phụ nữ thường sống thọ hơn đàn ông, nhưng ở đây phải có ít nhất hai mươi cụ già, ấy vậy mà chẳng có lấy một người đàn ông, nghĩ có lạ không cơ chứ
Là do chồng của bọn họ đều đã chết, hay là không thể tham dự tang lễ
Trong lúc hai người đang ngờ vực, Tống Dư Ngộ đã đứng trước ly nước cúng từ bao giờ
Anh vẫn đứng từ trên cao nhìn xuống hệt như lúc này, không biết là đang suy nghĩ điều gì
Thời Kim Lam nhìn vào đôi mắt đục ngầu của bà lão đối diện, sắc mặt chưa từng thay đổi
Thậm chí sau đó cô còn ngồi xuống bên cạnh bà lão để bà ta có thể tiện quan sát và đánh giá mình hơn
Sau khi ngồi xuống, cô không lãng phí thời gian nữa mà cực kỳ tự nhiên chỉ tay về phía quảng trường nhỏ đằng trước, hiếu kỳ hỏi: “Bà ơi, bà có biết bên kia đang làm gì không?”
Chỗ cô ngồi trùng hợp che khuất ánh đèn đường đang rọi lên gương mặt bà lão
Bóng tối hắt xuống khiến gương mặt nhăn nheo trông càng già hơn, đôi mắt đục ngầu dường như bị một lớp bóng trắng phủ lên
Bà lão ung dung di chuyển tròng mắt
Sau khi nhìn tới gương mặt Thời Kim Lam, bà ta nhìn chằm chằm thẳng vào làn da trắng trẻo, căng bóng của cô, và cuối cùng dừng lại trên cánh môi màu hoa anh đào của cô
Trương Triết Huy đứng đằng sau đang theo dõi hai người lập tức liên tưởng tới đôi mắt mình đã nhìn thấy, thế là đột nhiên cảm thấy một cơn lạnh buốt tỏa ra từ lòng bàn chân, lan lên sống lưng và cuối cùng xộc vào đỉnh đầu mình
Chỗ này là thị trấn du lịch thật hả
Đậu má, trông giống thôn làng bị ma ám hơn đấy
“Cô..
Là ai?” Giọng nói khàn khàn nghe hệt như tiếng lưỡi cưa mài trên gỗ
Mặc dù Thời Kim Lam to gan nên chẳng thấy sợ, nhưng giọng nói này vẫn khiến cô nổi da gà
Thấy bà lão đã chịu lên tiếng trả lời, cô vội nói ngay: “Cháu là du khách đến thăm thị trấn Ngọc Tùng.”
Bà lão nhìn chằm chằm bờ môi lúc đóng lúc mở của cô, mãi một lúc sau mới ậm ừ một tiếng, sau đó dời mắt sang quảng trường nhỏ nơi tiếng kèn xô na đang vang ầm trời rồi nói: “Cháu của ông cụ nhà họ Ngô chết rồi.”
Bà ta đang trả lời câu hỏi của Thời Kim Lam khi nãy
Thời Kim Lam cũng chậm chạp ậm ừ một tiếng rồi lại hỏi: “Vậy cháu có thể mạo muội hỏi rằng vì sao anh ta chết được không ạ?”
Bà lão cứ nhìn chằm chằm bên kia đường mãi mà chẳng nói gì
Khi Thời Kim Lam tưởng bà ta sẽ không trả lời nữa thì bà ta lại lên tiếng, “Chết trên núi..
Bị thần Núi bắt hồn rồi...”
Thời Kim Lam nhướn mày, “Thần Núi?”
Bà lão nghe thấy cô hỏi lại thì cứ như bị chập sợi dây thần kinh nào, liên tục nỉ non những âm thanh mà Thời Kim Lam nghe không hiểu
Tiếng lẩm bẩm của bà lão vang lên với tần suất dày đặc cứ như tiếng niệm chú quái dị, khiến người khác chỉ nghe thôi cũng thấy áp lực nặng nề
Thời Kim Lam nhíu mày hỏi lại một lần nữa, “Thần Núi là gì?”
Nhưng bà lão không trả lời, chỉ liên tục lẩm bẩm những câu từ mà người khác nghe không hiểu
Thời Kim Lam không hiểu bà ta đang nói gì nhưng có thể mơ hồ cảm thấy trong số những câu bà ta đã lẩm bẩm, không có câu nào trùng với câu nào
Trương Vân Yến nghe thấy âm thanh ấy thì nổi hết da gà
Cô ấy định nhại theo lời bà lão, nhưng vừa mở miệng thì lại phát hiện mình chẳng thề thốt nên lời, cứ như thể cô ấy đã bị một sức mạnh vô hình nào đã siết chặt cổ họng và chặn hết mọi âm tiết phát ra từ miệng cô ấy
Cô ấy đã cố thử nói rất nhiều lần nhưng đều không thành công, cảm giác ấy cực kỳ đáng sợ
Sau một lúc nhíu mày suy nghĩ, cuối cùng cô ấy đành mở chức năng ghi âm của điện thoại lên và đặt sát về phía bà lão để ghi âm lại hết những lời bà ta đang lẩm bẩm
Tiếp đó cho dù Thời Kim Lam có nói gì thì bà lão cũng đắm chìm trong thế giới riêng của bản thân, chẳng thèm để ý tới cô
Thời Kim Lam thấy không hỏi được gì nữa nên đứng dậy, lễ phép nói: “Bà ơi, cảm ơn bà đã trả lời ạ
Cháu xin phép đi trước.”
Bà lão vẫn không phản ứng lại như cũ
Lúc này lại có tiếng thông báo của hệ thống vang lên bên tai bốn người
“Chúc mừng người chơi đã phát hiện điều kỳ lạ về thị trấn Ngọc Tùng – “Cụ già kỳ lạ”
Hỡi cụ già thần bí, vì sao mọi người lại kính sợ thần Núi đến vậy?”
Thời Kim Lam nghe thấy âm thanh thông báo thì sắc mặt có phần kỳ lạ, cảm thấy dường như không khó tìm ra cả ba điều kỳ lạ trong nhiệm vụ cốt truyện số 2 đến vậy
Lúc này, hai ông bà lão đang nỉ non khóc bên kia đã được một người đàn ông trung niên cũng mặc đồ tang đỡ dậy, tiếng kèn xô na tạm thời dừng lại
Một người đàn ông trung niên trong số đó hét lớn: “Cảm ơn mọi người đã đến đưa tiễn Thanh Tùng nhà tôi, mọi người ngồi vào chỗ đi!”
Mấy chục người tới tham gia tang lễ đồng loạt ngồi xuống bàn ăn sau đám tang
Có vài người phụ nữ khoảng chừng 50 tuổi mặc tạp dề lần lượt bưng thức ăn từ nhà bếp của một ngôi nhà nào đó ra
Thời Kim Lam nhìn đống kèn xô na bị bọn họ tùy tiện đặt ở một bên, bước tới bên cạnh Tống Dư Ngộ rồi ra hiệu cho anh cúi đầu
Tống Dư Ngộ nghe lời nghiêng tai sang, sau khi nghe thấy lời cô nói thì sắc mặt trở nên kỳ lạ, tuy vậy anh vẫn phối hợp gật đầu
Trương Triết Huy cũng muốn nghe xem hai lão đại đang thì thầm to nhỏ chuyện gì, nhưng khi anh ấy ló đầu sang thì Thời Kim Lam đã nói xong, thế nên đành tiếc nuối rụt đầu về
Trương Vân Yến đã nghiêm túc quan sát tất cả những người đang đứng gần đó nhưng không hề phát hiện bạn cùng lớp của mình, vì vậy gương mặt thoáng qua vẻ bực dọc
Động tĩnh ở đây lớn đến mức có thể truyền khắp từ đầu đến cuối thị trấn, đáng lý ra phải có bạn cùng lớp của họ đến đây kiểm tra mới phải
Trong lúc cô ấy đang tự hỏi rốt cuộc là có chuyện gì thì một người đàn ông trung niên mặc áo khoác màu đỏ sẫm giống hệt ba người đàn ông trước kia bỗng đi tới, không khách sáo nói rằng: “Mấy cô là du khách à
Đã bảo là đừng chạy lung tung khi trời tối rồi, sao mấy người còn đến đây
Cút hết cho tôi, đừng có đứng đây hóng chuyện.”
Trương Triết Huy nghe thấy giọng điệu gay gắt của ông ta thì vội bảo: “Ngại quá, bọn cháu mới tới thị trấn nên không biết quy tắc ở đây
Bọn cháu nghe thấy âm thanh phát ra nên mới tới
Giờ bọn cháu đi ngay
Bọn cháu đi ngay đây ạ!”
Khi người đàn ông này bước tới, hầu như tất cả những bà lão đang quan sát tang lễ đều nghiêng đầu nhìn chằm chằm bốn người đột ngột xuất hiện ở đây
Những ánh mắt âm u ấy hệt như muốn hóa thành thực thể khiến lòng bọn họ lạnh căm như rơi vào hầm băng
Bốn người đeo cặp rời đi
Mặc dù bọn họ đang xoay người lại nhưng vẫn có thể cảm nhận được những ánh mắt kỳ lạ, lạnh lẽo đang dõi theo mình
Mãi đến khi rời khỏi con phố ấy thì cảm giác như bị kim đâm vào lưng ấy mới biến mất
Trương Triết Huy chống hai tay lên gối, thở ra một hơi thật mạnh
Luồng khí vừa bay ra khỏi miệng đã lập tức hóa thành sương trắng che khuất non nửa gương mặt anh ấy ngay
“Bây giờ làm sao đây
Hình như không có ai trong lớp qua đây hết, hoặc cũng có thể là bị đuổi đi giống chúng ta rồi.” Anh ấy rầu rĩ hỏi
Thời Kim Lam thì chẳng hoảng hốt lắm
Cô đứng bên dưới cây đèn đường, nói: “Ít nhất thì bọn mình cũng đã phát hiện thêm một điều kỳ lạ
Hiện tại chỉ còn một cái cuối cùng thôi.”
Trương Vân Yến nhét điện thoại vào túi, sau đó chỉ tay về phía những ngọn nến đang cháy trước cửa từng ngôi nhà, “Vì sao nghi thức thờ cúng này không được tính là một điều kỳ lạ vậy?”
“Có lẽ đây là nghi thức thờ cúng vị thần Núi kia của người dân trong thôn.” Tống Dư Ngộ trả lời
Nhờ có cuộc trò chuyện giữa Thời Kim Lam và bà lão kia đã cho biết “thần Núi”, cho nên hai thứ này đều được tính là điều kỳ lạ thứ hai
Trương Triết Huy ghé vào tai Tống Dư Ngộ thì thầm: “Chuyện này có liên quan gì tới vụ lừa bán người không?”
Thật ra kể từ khi nghi ngờ thị trấn này có liên quan tới nạn buôn người thì trong lòng anh ấy đã tràn ngập những thắc mắc rồi
Thị trấn Ngọc Tùng là một thị trấn du lịch nên rất nổi tiếng
Vì vậy đáng lý ra người dân trong thôn không thể thiếu tiền được
Tuy nhiên những ngôi nhà cũ kỹ dọc khắp đường đi đều không khác gì những kiến trúc bị bỏ hoang, thậm chí còn chẳng có lấy một ngôi nhà được xây bằng gạch
Thị trấn này vốn không thể lạc hậu đến vậy mới phải chứ
Thời Kim Lam không phí thời gian suy đoán mà lấy hộp đựng compa trong cặp ra
Phương Nhu Gia trú trong không gian nhỏ hẹp cảm thấy rất chán, cơ thể nhỏ bằng ngón út không ngừng di chuyển bên trong chiếc hộp/
Vừa thấy Thời Kim Lam mở hộp, cô ta lập tức bay ra ngoài và quan sát đường phố xung quanh, sau đó ngờ vực hỏi: “Đây là đâu?”
Thời Kim Lam thấy cô ta hỏi ngược lại mình thì khá bất ngờ, “Đây là thị trấn Ngọc Tùng
Chị chưa nhìn thấy con đường này bao giờ à?”
Phương Nhu Gia mờ mịt lắc đầu
Cô ta suy nghĩ một lát rồi nói: “Sau khi bị người phụ nữ kia bắt đi, tôi vẫn luôn bị bịt mắt nên không biết mình đã được đưa đến đâu
Sau đó nữa thì...”
Sau đó nữa thì cô ta mất mạng vì bị tra tấn đủ kiểu, thậm chí còn chưa nhìn thấy ai giết mình
“Sau khi chết, tôi đã bị chôn xuống đất
Tôi cũng chẳng biết mình hóa thành ma từ khi nào nữa
Nhưng kể từ khi tôi có ý thức thì cứ mỗi đêm mưa, tôi đều sẽ xuất hiện trên chuyến xe buýt kia và đợi người trước đó đã bắt mình
Thế nhưng tôi đợi mãi mà chẳng đợi được, mãi cho đến hôm nay.”
Thời Kim Lam nghe vậy thì ngạc nhiên, “Chị có biết xác mình được chôn ở đâu không?”
Phương Nhu Gia là một vật hi sinh trong cuộc giao dịch dơ bẩn này
Vậy nếu còn có những người bị hại khác thì liệu họ có được chôn gần nhau sau khi chết không
Cô nhớ lại bài báo nhắc tới cả trăm cái xác được tìm thấy, chợt thấy sởn tóc gáy
Phương Nhu Gia lắc đầu
Cô ta vẫn luôn bị bịt mắt sau khi bị bắt
Nếu cô ta biết mình chết ở đâu và ai giết mình thì đã tự tìm tới cửa rồi, cần gì phải chờ đợi một con thỏ chẳng biết khi nào mới đến trên chuyến xe buýt kia
Thời Kim Lam khẽ xoa cằm suy tư, lại hỏi: “Chỉ vào những đêm mưa thì chị mới lên xe buýt được thôi hả?”
Phương Nhu Gia gật đầu, “Sau khi phát hiện mình trở thành ma thì tôi đã đứng trên con đường quốc lộ đó rồi
Tôi chỉ nhớ rõ chuyện mình đã hẹn đi du lịch thị trấn Ngọc Tùng với bạn và sau đó bị người ta bắt đi thôi.”
Lúc trên xe Thời Kim Lam đã hỏi tên cô ta có nghĩa là gì, khi ấy trong đầu cô ta bỗng hiện lên hình ảnh một cụ già mơ hồ
Cô ta nhớ ra bố mẹ mình đã qua đời kể từ khi mình còn rất nhỏ, sau đó cô ta và bà sống nương tựa lẫn nhau
Bà đã lớn tuổi nên trí nhớ không tốt, lúc nào cũng lặp đi lặp lại tên cô ta là Nhu Gia
 Phương Nhu Gia bất lực cúi đầu
Cô ta muốn nhớ ra nhiều chuyện về bà của mình hơn nhưng lại phát hiện mình không thể nhớ nổi, cuối cùng chỉ đành nói: “Tôi không nhớ rõ chuyện trước kia nên chỉ đành lên chuyến xe buýt ấy vào mỗi đêm mưa thôi.”
Một năm có thể có bao nhiêu đêm mưa
Và trong số những đêm ấy, tỉ lệ cô ta có thể gặp lại bọn buôn người đã từng bắt mình trước đó là bao nhiêu chứ
Thời Kim Lam mím môi, lại nghe Phương Nhu Gia nói: “Tôi đã gặp được người phụ nữ đó trên xe buýt
Điều buồn cười là rõ ràng tôi trang điểm y hệt ngày hôm đó nhưng bà ta chẳng hề nhận ra tôi, thậm chí còn bắt chuyện với tôi giống hệt lần trước, hỏi tôi đang đi du lịch thị trấn Ngọc Tùng hả, hỏi tôi là người ở đâu, bao nhiêu tuổi, rồi lại bảo bà ta có một đứa con gái bằng tuổi tôi...”
Cô ta đã trả lời giống ngày hôm đó, nhưng người phụ nữ kia vẫn chưa nhớ ra
Tống Dư Ngộ nghe đến đây thì nhíu mày, Trương Triết Huy thì thẳng thắn mắng chửi lòng người thối nát, còn Trương Vân Yến thì chẳng dễ chịu gì cho cam
Thời Kim Lam siết chặt bàn tay, cảm thấy lúc đó mình đã ra tay nhẹ quá rồi
Sau đó cô lại hỏi: “Vậy còn lão đạo sĩ kia thì sao
Chị có quen lão ta không?”
Phương Nhu Gia lắc đầu, “Tôi không nhớ rõ
Nhưng trong ký ức của tôi thì chỉ có người phụ nữ kia lừa tôi xuống xe thôi
Sau đó tôi bị người ta chuốc thuốc mê nên không nhớ rõ liệu lão đạo sĩ đó có đi chuyến xe buýt đó hay không.”
“Hôm nay lúc ở trên xe, có lẽ lão đạo sĩ kia đã nhận ra thân phận của chị rồi.” Tống Dư Ngộ nói
Phương Nhu Gia bất ngờ ngước mắt lên
“Lão ta cứ nhìn chị suốt, không chỉ đơn giản là vì lão cùng một bọn với người phụ nữ kia đâu.” Thời Kim Lam bổ sung
Tống Dư Ngộ lại lấy tấm bùa mình đã tìm thấy trên người lão đạo sĩ ra, định cho Phương Nhu Gia xem thử có thấy quen hay không
Anh cảm thấy có vẻ thị trấn Ngọc Tùng không chỉ đơn giản là lừa bán người thôi đâu
Nhưng ngay khi tấm bùa kỳ lạ kia xuất hiện, Phương Nhu Gia lập tức vặn vẹo điên cuồng trong không trung, đồng thời hét lên những tiếng thảm thương chói tai
Tiếng hét thê lương cao vút hệt như cô ta đang phải chịu cực hình nào đó
Tống Dư Ngộ không ngờ cô ta sẽ phản ứng mạnh với tấm bùa này như vậy
Anh hoảng sợ vội cất lá bùa đi
Hèn gì lão đạo sĩ đã biết có ma trên xe mà vẫn không hoảng loạn, hóa ra là vì trong tay lão ta có thứ lợi hại đến thế
Sợ là nếu Phương Nhu Gia hạ quyết tâm muốn giết chết tất cả mọi người trên xe thì cuối cùng cô ta sẽ bị tấm bùa này của lão đạo sĩ thu phục
Tiếng hét thảm thiết của Phương Nhu Gia vang vọng khắp con phố tiêu điều ngập gió lạnh
Âm khí len lỏi khắp mọi ngóc ngách trong thị trấn và lặng lẽ len vào dưới chân bốn người, hệt như có thể quấn lấy mắt cá chân bọn họ để kéo bọn họ xuống vực sâu kinh hoàng bất cứ lúc nào
Trương Triết Huy run rẩy, do dự nói: “Mình cảm thấy hình như có thứ gì đó đang tới gần.”
Áp lực đột ngột nặng nề như núi, chèn ép xung quanh khiến bầu không khí trở nên chật chội và lạnh lẽo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngay khi Thời Kim Lam cảm thấy bầu không khí thay đổi thì đột nhiên có tiếng bước chân dồn dập vang lên cùng ánh đèn pin chẳng biết phát ra từ đâu xuyên qua dãy phố
Cô nghe thấy tiếng người hét lớn: “Ai đang ở đó!”
Ngay trước khi tiếng hét lớn kịp dứt, Thời Kim Lam đã phản ứng nhanh chóng nhét hồn ma Phương Nhu Gia vào cặp rồi vội nói: “Mau chạy đi!’
Cùng lúc đó, tất cả mọi người trong lớp 12A10 nghe thấy tiếng thông báo vui vẻ của hệ thống khi thấy người chơi gặp nạn
“Hệ thống thông báo: Chúc mừng người chơi số yy30 đã kích hoạt nhiệm vụ bối cảnh “Trốn tìm trong thị trấn”
Thị trấn Ngọc Tùng đã đóng cửa
Trong thời gian 60 phút thực hiện nhiệm vụ, các người chơi hãy trân trọng mạng sống của mình và cố gắng chơi game nhé!”
Các học sinh của lớp 12A10 trên khắp thị trấn Ngọc Tùng tự dưng bị kéo vào trò chơi đuổi bắt: “...”
Tống Dư Ngộ: “...”
Anh muốn nói câu này, nhưng không biết có nên nói hay không
Thời Kim Lam chẳng cho anh cơ hội do dự, lập tức kéo Trương Vân Yến theo và nói: “Chạy mau lên, nếu chúng ta vô tình bị tách ra thì tập hợp ở homestay vào một tiếng sau nhé!”
Nói rồi cô dẫn Trương Vân Yến cùng chui vào một lối đi nhỏ giữa hai ngôi nhà
Tống Dư Ngộ và Trương Triết Huy cũng vội vàng đuổi theo
Gần như là ngay lúc bọn họ kịp chui vào lối đi nhỏ, một đám người đàn ông kẻ cầm cuốc, cầm sào, kẻ cầm đủ loại nông cụ hùng hồ xông ra từ ngã rẽ
Một người trong số đó quát lớn: “Đứa nào giả ma giả quỷ ở đó
Cút ra đây cho bố mày!”
Bên trong lối đi nhỏ chỉ vừa đủ cho một người đứng thẳng lưng, phía trước là đường chết, hai bên là tường đất đỏ cam, còn phía sau chẳng biết có gì đang đợi
Nếu những thôn dân kia cứ tiếp tục quát lớn tìm kiếm bọn họ thì bọn họ sẽ bị phát hiện sớm thôi
Thời Kim Lam nhíu mày không ngờ mình sẽ đưa mọi người vào ngõ cụt
Cô lắng nghe tiếng bước chân bên ngoài để dự đoán số lượng kẻ địch, sau đó từ bỏ ý định ra ngoài chiến đấu
Bên địch quá đông, chỉ mình cô và Tống Dư Ngộ đánh không lại
Trương Triết Huy chỉ tay vào bức tường đất, lặng lẽ mở miệng hỏi..
Bây giờ làm sao đây
Bức tường đất kia phải cao tới hơn hai mét, hơn nữa vì mới đổ mưa nên lúc này mặt tường vừa dơ bẩn vừa trơn trượt, chắc chắn không thể trèo lên
Thời Kim Lam ngước nhìn bức tường đất, sau đó nghiêng người quan sát nhà cửa xung quanh
Nhà cửa hai bên được xây san sát nhau, các vách gỗ đều rất kín
Nhưng bên trên có một cái xà ngang nối trực tiếp với bức tường đất
Nếu có thể đu lên xà nhà thì có thể nhảy qua bức tường đất, chỉ là không biết phía bên kia bức tường có gì
Thời Kim Lam vô tình dẫn đám bạn vào ngõ cụt bình tĩnh suy nghĩ một lát, sau đó đưa mắt ra hiệu với Tống Dư Ngộ và giơ tay lên trước mặt anh
Tống Dư Ngộ nhíu mày, đáy mắt thoáng qua vẻ không vui
Dù vậy khi nhìn thấy ánh mắt thúc giục của Thời Kim Lam thì anh vẫn nhét lá bùa trong tay mình vào tay cô
Thời Kim Lam lật qua lật lại lá bùa, quan sát mãi mà vẫn chẳng phát hiện manh mối gì
Sau đó cô lại cúi đầu nhìn Phương Nhu Gia ở một bên túi, cuối cùng nhét tấm bùa vào một bên túi còn lại
Trương Triết Huy không biết bọn họ đang làm trò thần bí gì, nhưng anh ấy và Trương Vân Yến đều không dám phát ra tiếng động, chỉ đành im lặng lắng nghe tiếng bước chân dồn dập bên ngoài
Dường như những người ngoài kia vẫn chưa rời đi mà đang tìm kiếm trong từng ngôi nhà
Điều kỳ lạ là hình như không có một ai bước ra từ những ngôi nhà xung quanh
Trương Vân Yến cảm thấy hành động của bọn họ rất kỳ lạ
Bởi nếu nghe thấy tiếng hét lớn thì phản ứng đầu tiên của bất cứ người nào cũng phải là kiểm tra xem có ai đang gặp chuyện không mới đúng, chứ đâu phải là xông ra hỏi ai đang giả ma giả quỷ
Chỉ có những người làm việc trái với lương tâm thì mới chột dạ như vậy mà thôi
Trong lúc cô ấy đang nghĩ vẩn vơ thì đột nhiên nhìn thấy Thời Kim Lam đang ngước nhìn thanh xà ngang cao cách mặt đất khoảng chừng hai mét trên đầu
Miệng cô lẩm bẩm một từ “Dơ”, sau đó cô cúi đầu đưa mắt ra hiệu cho Tống Dư Ngộ
Khóe miệng Tống Dư Ngộ giật giật, sau cùng anh vẫn lùi lại hai bước và hơi khụy chân xuống
Anh đan mười ngón tay vào nhau rồi ngửa lòng bàn tay lên, giơ tay về phía trước
Thời Kim Lam chớp mắt mỉm cười, linh hoạt nhảy lên
Cô đạp một chân lên lòng bàn tay anh để lấy đà và nhảy lên xà ngang hệt như một con mèo
Tống Dư Ngộ cảm nhận được sức nặng và cảm giác dơ bẩn, ẩm ướt trên tay, thế là không khỏi tặc lưỡi một tiếng
Bỗng nhiên có một bàn tay trắng trẻo vươn xuống, trên tay cầm một tờ khăn giấy quơ quơ trước mặt anh
Tống Dư Ngộ lạnh mặt nhận lấy và lau sạch bùn đất dính trên tay
Khi thấy Trương Triết Huy trợn mắt há miệng chỉ tay về phía bức tường đất đằng trước, anh mở miệng ra hiệu..
Cô đi dò đường
Thời Kim Lam đứng trên xà ngang liếc mắt nhìn khung cảnh tối tăm xung quanh mình
Khi nhìn tới một chỗ nào đó, ánh mắt cô lặng lẽ khựng lại
Sau đó khi bắt gặp ánh mắt dò hỏi của Tống Dư Ngộ, cô chỉ chậm rãi thu mắt lại rồi lấy thanh ngọc mang theo bên người ra để quét sạch mạng nhện xung quanh
Cô ung dung di chuyển trên thanh xà ngang một lúc, chẳng lâu sau đã đi tới bức tường đất
Phía sau bức tường đất là một lối đi rất hẹp được lát đá, nếu đi dọc theo lối đi này thì có thể tới quảng trường nhỏ nơi tổ chức đám tang khi nãy, còn nếu đi theo hướng ngược lại thì dường như sẽ dẫn vào trong núi
Thời Kim Lam nhìn theo hướng ngược lại, nhưng dù thị lực trong bóng đêm của cô rất tốt thì vẫn chẳng thể thấy được phía cuối đường núi có gì, chỉ có thể miễn cưỡng nghe thấy tiếng lá cây xào xạc
Cô đành thu tầm mắt lại, quan sát bức tường đất dày khoảng chừng hai mươi xen-ti-mét
Bức tường này không thể bị đẩy ngã trong một khoảng thời gian ngắn được, mà cho dù có đẩy ngã được thì cũng sẽ tạo ra âm thanh rất lớn
Cô suy nghĩ một lúc rồi cúi đầu mở miệng ra hiệu..
Mình sẽ dụ bọn họ rời đi
Ba người còn chưa kịp phản ứng thì cô đã đạp bức tường đất lấy đà để nhảy lên nóc nhà một cách nhẹ nhàng, để lại một dấu chân màu cam vàng trên mái ngói cũ kỹ dính đầy rêu xanh
Đôi giày bốt mùa đông của Thời Kim Lam có thể chống trơn trượt
Bởi vì được học võ từ nhỏ nên bước chân của cô rất vững vàng, dù đang đi trên mái ngói nhưng vẫn rất linh hoạt và nhanh nhẹn
Chỉ mới đó mà cô đã đi tới giữa thanh xà ngang của ngôi nhà bên cạnh
Tiếng gió đêm vù vì hệt như tiếng than khóc ỉ ôi của ai
Thời Kim Lam bất chợt nghĩ tới “Bài phú Xích Bích”, nhưng ngay sau đó cô lập tức nhắc nhở bản thân rằng bây giờ không phải là lúc để học hành
Cô đứng từ trên cao nhìn xuống, thu toàn bộ đường phố vào trong mắt
Con đường có hình vòng cung và dài hơn tưởng tượng của cô nhiều
Dường như đám người cầm đèn pin không ngừng quát lớn đã sắp tìm tới lối đi nhỏ nơi mà ba người Tống Dư Ngộ đang trốn, trên tay bọn họ giơ cao những nông cụ đang lóe lên ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn
Chẳng biết có phải do ánh sáng khiến cô bị ảo giác hay không nhưng Thời Kim Lam cứ cảm thấy bùn đất dính trên mặt mình có màu đỏ sẫm
Cô do dự giữa việc tự mình xông ra hoặc tìm một kẻ chết thay, cuối cùng lựa chọn vế sau
Thời Kim Lam bật cười ranh mãnh, nhẹ nhàng xoa chiếc vòng hồng ngọc trên cổ tay và khẽ nói: “Cục cưng à, ra làm việc nào.”
Đừng tưởng là cô không biết thỉnh thoảng con ma nữ này sẽ chui ra ngoài đi dạo
Nếu cô ta đã có thể hoạt động trong màn chơi thì hiển nhiên cũng có thể làm một số việc khác
Âm mưu của cô rõ ràng đến mức dù cách một chiếc vòng hồng ngọc thì ma nữ mặc váy cưới cũng có thể biết được
Mặc kệ cô
Ma nữ cũng biết ghi thù đấy..
Thời Kim Lam thấy cô ta không thèm để ý mình thì không hề hoảng hốt
Đầu ngón tay cô nhẹ nhàng gõ từng nhịp lên mặt vòng hồng ngọc, chậm rãi nói: “Cô có biết nhà vệ sinh ở nông thôn trông như thế nào không?”
Thời Kim Lam chỉ mới dứt lời thì cảm nhận được chiếc vòng hồng ngọc siết lại ngay
Có tác dụng rồi
Cô tiếp tục nói: “Nhà vệ sinh ở nông thôn không sạch sẽ như trên thành phố đâu nhé
Thông thường khi bón phân cho bắp cải ngoài ruộng, các bác nông dân toàn vớt phân trực tiếp từ nhà vệ sinh, sau đó trộn chung với nước trong ao hồ và tưới vào rễ cây trồng...”
Cô vừa miêu tả chi tiết vừa mân mê đầu ngón tay trên mặt vòng hồng ngọc
“Vậy cô nghĩ liệu các bác nông dân có rửa sạch nhà vệ sinh không?” Cô dò hỏi như thật
Con ma nữ mặc váy cưới vẫn không hề phản ứng, nhưng chiếc vòng hồng ngọc đã siết chặt cổ tay Thời Kim Lam
Khi cô đẩy chiếc vòng ra xem thì quả nhiên phát hiện cổ tay mình đã ửng một lên vệt đỏ cho bị siết chặt
Thời Kim Lam vờ như không phát hiện, vẫn cứ lẩm bẩm: “Nếu tôi ném cô vào nhà vệ sinh thì cô nghĩ sau bao lâu mới có người phát hiện ra?”
Ma nữ mặc váy cưới: “...”
Con mẹ nhà mi
Có vẻ lời đe dọa của Thời Kim Lam đã có tác dụng nên cô cảm thấy chiếc vòng hồng ngọc lại quay về kích thước cũ
Đồng thời nhiệt độ xung quanh cô bỗng nhiên hạ thấp, luồng khí lạnh quỷ dị tỏa ra từ bốn phương tám hướng
Nhưng khác với cảm giác áp lực mới nãy, luồng khí này lại lạnh lẽo theo kiểu ngập tràn sát ý
Thời Kim Lam thầm cảm thán trong lòng
Cô đang định gọi thêm một tiếng “Cục cưng” thì đột nhiên phát giác có một hồn ma xuất hiện bên cạnh mình
Chiếc váy cưới tinh xảo và lộng lẫy bay phấp phới trong gió đêm, khiến chiếc ngọc bội đeo trên hông lắc lư tạo thành những tiếng leng keng
Làn váy được thêu đầy những hoa văn phức tạp và hoa lệ bằng chỉ vàng đan xen chỉ bạc
Ma nữ mặc váy cưới công khai xuất hiện trên nóc nhà
Cô ta đội chiếc mũ phượng tinh xảo đính minh châu đắt đỏ, cúi đầu lạnh lùng nhìn chằm chằm Thời Kim Lam bên cạnh
Nếu ánh mắt có thể hóa thành lưỡi dao thì có lẽ cô đã bị cắt thành từng mảnh rồi
Nhưng da mặt người nào đó rất dày, cô giả vờ không phát hiện ánh mắt oán hận của ma nữ mặc váy cưới, thậm chí còn xoa tay và hà một hơi ấm áp, giấu đôi tay vào làn váy quý giá của cô ta
Ma nữ mặc váy cưới chưa gặp ai vô liêm sỉ đến vậy
Đôi mắt đỏ rực của cô ta nheo lại trông cứ như ngọn lửa le lói trong đêm tối, có thể đốt cháy thị trấn cũ kỹ này bất cứ lúc nào
“Có, chuyện, gì!”
Cô ta rít từng chữ qua kẽ răng, đôi giày thêu dưới làn váy chậm rãi di chuyển như muốn đá đít tên mặt dày nào đó xuống nóc nhà, nhưng chẳng biết vì sao mà sau cùng cô ta vẫn không làm vậy
Thời Kim Lam vờ như không phát hiện sát ý ngập tràn xung quanh
Cô đưa mắt nhìn đám thôn dân đang hùng cầm đèn pin tìm người bên dưới, sau đó suy nghĩ phải để ma nữ mặc váy cưới dọa bọn họ thế nào
Nói thế nào đi nữa thì cô ta cũng chỉ là một hồn ma, dù không thể đánh nhau nhưng lại rất rành cái trò hù dọa
Dù vậy cô cũng không rõ ma quỷ hù dọa người khác kiểu gì, sau khi suy nghĩ một lát thì cô đề nghị: “Cô làm lại cái trò mà cô đã dùng để dọa tôi trên giường vào sáng hôm trước đi, lúc mà cô cười khằng khặc ấy?”
Ma nữ mặc váy cưới nhìn chằm chằm cô, không định di chuyển
Thời Kim Lam thân thiết xoa tay vào váy cưới của cô ta, rung đùi đắc ý, “Cục cưng à, cưng muốn đi vệ sinh...”
Cô còn chưa kịp dứt lời thì một tiếng trống nhạc rõ to đã vang lên giữa trời
Thời Kim Lam bị bất ngờ nên giật mình suýt ngã xuống khỏi nóc nhà, may mà đằng sau có viên gạch nên cô mới có thể giẫm lên đó, ngăn không cho mình rớt xuống dưới
Khi cô đang vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm thì bỗng phát hiện ma nữ mặc váy cưới đứng bên cạnh mình đã biến mất, còn tiếng trống kia thì càng lúc càng to hơn
Luồng khí lạnh lẽo mới nãy còn đang lơ lửng quanh đây đột nhiên dồn hết xuống đường phố bên dưới
Thời Kim Lam đứng trên nóc nhà cẩn thận quan sát tình hình, nhưng vừa đưa mắt nhìn sang thì cô đã ngẩn ra
Trong một góc mà cô không thể nhìn tới, một cỗ xe hoa lệ đột ngột xuất hiện trên con đường dài lạnh lẽo
Cỗ xe này không có bánh xe và ngựa kéo, mà tự nó có thể bay lơ lửng trên không..
Không, nói đúng hơn thì là nó được hồn ma kéo bay trên không trung mới phải
Bên dưới cỗ xe có mười sáu hồn ma nhỏ đội mũ cao và mặc đồ tang đang cúi đầu theo sau
Mười sáu con ma nhỏ đội những thỏi vàng trên đầu, xách theo chiêng và trống
Tiếng trống nhạc nãy giờ phát ra từ chỗ bọn chúng
Nhìn lên cỗ xe, cô nhìn thấy phía sau tấm rèm mỏng bay phấp phới là một bóng người màu đỏ đang ngồi ngay ngắn
Cô ta vươn tay ra ngoài cửa sổ, để lộ những ngón tay trắng trẻo như ngọc cùng đầu móng tay được sơn màu đỏ tươi
Tuy không thể nhìn rõ gương mặt cô ta nhưng có thể chắc chắn cô ta rất cao quý và xinh đẹp
Tiếng trống nhạc vang dội khắp một khoảng trời, tô điểm với nó là những bông tuyết màu đỏ tươi đang nhẹ nhàng rơi xuống
Chỉ mới đó mà cỗ xe đã băng qua cả trăm mét, hùng hổ xuất hiện trước đám thôn dân
Thời Kim Lam: “...”
Hình như cục cưng thúi nhà cô..
Có địa vị cao quý lắm thì phải... 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.