Cả Lớp 12 Điên Cuồng Tìm Đường Chết Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 35: Chuyến teambuilding của lớp (8)





“A a a a a a a!” Tiếng la hét thảm thiết của Tô Văn Quý vang lên tận trời, thậm chí còn áp đảo tiếng kèn xô na của Tô Khê Khả
Cô ấy hoảng sợ định hỏi thằng nhãi Tô Văn Quý đang làm cái quái gì vậy, nhưng mới chỉ kịp dời khuôn miệng ra khỏi chiếc kèn xô na thì Tô Văn Quý đã như phát điên nắm chặt cổ tay cô ấy và kéo cô ấy chạy như bay về phía trước, tưởng như có sói đuổi theo sau
Tô Khê Khả khó hiểu nên vô thức quay đầu nhìn lại
Cô ấy nhìn thấy một bóng người màu trắng trên tầng hai của ngôi nhà tối tăm, tứ chi nó vặn vẹo trông vô cùng bất thường
Sinh vật nọ có cái đầu bẹp dí tì sát cằm lên lan can làm bằng gỗ, mái tóc khô queo xõa ra hai bên mặt, trông chẳng khác gì một trái dừa nhăn nheo
Nhác thấy Tô Khê Khả ngoái nhìn, vết nứt kỳ dị trên gương mặt nó lập tức lan rộng tới sau mang tai
Tô Khê Khả: “...”
Tô Khê Khả: “A a a a a a a a!”
Tiếng hét thấu trời còn vang dội hơn khúc nhạc “Vận may đến” khi nãy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tô Văn Quý chạy đằng trước tưởng như có ai đó đang đập búa bên tai mình, nhức hết cả đầu
Sự bực dọc lấn át nỗi sợ hãi, khiến chúa ngang ngược mồm to nào đó phải tức tối quay đầu, “Con mẹ nó, có biết be bé cái mồm lại không
Tai ông đây sắp điếc vì tiếng hét của chị rồi đấy!”
Tô Khê Khả sửng sốt vì bị cậu ấy quát mắng, nhưng sau khi phản ứng lại thì cô ấy lập tức đáp trả: “Thế mới nãy đứa nào hét rống thảm thiết thế
Mày còn không biết xấu hổ mà nói chị mày à?”
“Ít nhất thì cũng chẳng rống to bằng chị!” Tô Văn Quý phản bác cực kỳ logic, nói rồi còn soi mói: “Em đã bảo cách thổi kèn xô na không đáng tin rồi còn
Xem thử chị dụ quái vật dị dạng gì ra rồi kìa
Đậu má
Ông đây sống đến tuổi này rồi nhưng chưa thấy thứ gì trông tởm thế đâu, đến nổi em muốn nôn luôn bữa tối hôm qua ra!”
Khi nhớ lại cái bóng vừa rồi, Tô Khê Khả cũng cảm thấy lạnh sống lưng, nhưng cô ấy vẫn cứng miệng, “Sao chị biết được mình sẽ dụ cái thứ đó tới chứ
Thị trấn này chỉ rộng bằng đó thôi, nếu lớp mình nghe thấy thì chẳng phải sẽ lập tức chạy đến à?”
Hai người vừa cãi cọ vừa bỏ trốn nhanh như thỏ, chẳng mấy chốc đã chạy ra xa cả trăm mét
Tô Khê Khả bất an quay đầu nhìn lại nhưng chỉ thấy đường phố vắng vẻ, thế là lại níu tay Tô Văn Quý, “Hình như cái thứ kia không đuổi theo bọn mình
Nghỉ một lát đi, chạy trong trời lạnh làm chị đau họng quá.”
Tô Văn Quý cũng quay đầu lại nhìn, sau khi xác định con quái vật xấu xí kia không đuổi theo thì mới dừng lại, vừa chống hai tay lên gối vừa mở miệng thở hồng hộc
Vừa nãy bỏ chạy vội quá nên hai người họ không có sức thở đều, bây giờ miệng lưỡi khát khô
Tô Khê Khả giơ tay lau bờ môi khô cằn
Cô ấy cực khổ hơn cậu em họ nhiều, đầu tiên là thổi kèn xô na cả buổi, tiếp đó lại bỏ chạy như điên nên bây giờ cảm thấy rất rát họng
Cô ấy chống một tay sau lưng, tay còn lại xoa bóp cổ, khó chịu nói: “Con mẹ nó, rốt cuộc thì chỗ này là chỗ nào vậy
Đến một miếng nước cũng chẳng có!”
Sau khi xuyên vào trò chơi, bọn họ xuất hiện trong phòng của một ngôi nhà và được yêu cầu chơi trò nhìn tranh đoán chữ
Nếu bọn họ không chơi trò chơi thì cửa sổ phòng sẽ khóa đóng chặt cứng như bị khóa, cho dù có dùng cách gì thì cũng không thể mở ra được
Sau khi hoàn thành trò chơi, cánh cửa mở ra dẫn tới con đường tối tăm
Bọn họ định quay về căn phòng thì lại phát hiện cánh cửa đã biến mất, thay vào đó là một khung cửa sổ hai cánh cũ kỹ làm bằng gỗ
Sau đó nữa, bọn họ nghe thấy tiếng kèn xô na ỉ ôi vang lên
Tô Văn Quý ngẫm nghĩ một lúc rồi đút tay vào túi quần lục lọi, lát sau cậu ấy móc một bịch thạch trái cây đông lạnh ra và đưa cho Tô Khê Khả
Cô ấy ngờ vực nhìn sang, sau đó vội vàng nhận lấy và hăng hái hút thạch
Chẳng biết Tô Văn Quý đã cất bịch thạch trái cây đông lạnh này trong túi bao lâu mà giờ bịch thạch đã nhiễm hơi ấm
Tô Khê Khả hút hai miếng cho đỡ khô miệng rồi hỏi: “Cái thứ khi nãy là gì vậy?”
Tô Văn Quý lắc đầu, biểu cảm trở nên ghê tởm, “Chắc chắn chẳng phải thứ tốt lành gì
Tốt nhất là sau này đừng thổi kèn xô na nữa.”
Cậu ấy chỉ tay vào chiếc kèn xô na mà Tô Khê Khả đang cầm, nói tiếp: “Hay cứ đến homestay trước cho rồi đi, dù sao thì kiểu gì cả lớp chẳng tập hợp ở đó
Chúng ta cứ qua đó đi, biết đâu lại gặp một vài thành viên của lớp, sau đó mọi người sẽ cùng nghĩ cách đi tìm những người còn lại sau.”
Có vẻ nhiệm vụ của những người khác cũng giống bọn họ
Homestay sẽ là nơi ở của bọn họ trong chuyến du lịch này, đồng thời cũng là địa điểm duy nhất mà cả lớp đều biết
Vì vậy cứ tới đó xem xét tình hình rồi nghĩ cách tìm mọi người sau thì sẽ đỡ mất công hơn
Tô Văn Quý vừa bẻ khớp tay vừa phân tích, nhưng đột nhiên cậu ấy thấy có gì đó rất lạ, dường như nãy giờ Tô Khê Khả chưa từng trả lời mình
Cậu ấy ngạc nhiên ngẩng đầu, phát hiện chẳng biết Tô Khê Khả đã giơ cao chiếc kèn xô na trong tay quá đầu cậu ấy từ lúc nào
-
“Rầm...”
Thời Kim Lam đập mạnh cây gậy gỗ lên người con quái vật
Hai đầu lông mày của cô nhíu chặt thành hình chữ xuyên
Tống Dư Ngộ nhặt chiếc huy hiệu trường bị rơi dưới đất lên, chỉ tay về phía đoạn đường khá rộng lớn đằng trước, “Có lẽ là bỏ chạy về phía đó rồi.”
Mặt đường rải đầy đá chứng tỏ đã rất lâu rồi chưa có ai tu sửa đường sá
Nơi Tống Dư Ngộ đang nói đến chính là con đường thoáng đãng nhất trong số ba con đường
Nhưng điều khiến anh cảm thấy kỳ lạ là ngoại trừ đoạn đường phố đang tổ chức tang lễ ra, những nơi khác lúc nào cũng lạnh lẽo và chẳng có lấy một bóng người
Thậm chí tiếng kèn xô na và hai tiếng hét vừa rồi cũng chỉ thu hút vài con quái vật đến. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt
Lúc này, Trương Triết Huy và Trương Vân Yến đều đang cầm gậy gỗ cố gắng đánh bại một con quái vật dưới đất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trương Triết Huy chống gậy nôn khan, còn Trương Vân Yến thì thoáng run tay
Thời Kim Lam phát hiện trạng thái của hai người có vẻ không ổn lắm thì hỏi thăm: “Sao rồi
Hay là các cậu đến homestay với cá trước đi, mình tự đi một mình được.”
Trương Triết Huy lập tức xua tay, “Không sao, không sao
Chỉ là mình chưa thấy thứ gì vừa hôi vừa xấu như vậy bao giờ nên mới chịu không được
Mình sẽ đi với các cậu, thêm người là thêm sức mà.”
Bọn họ vừa chạy tới đây thì bắt gặp bọn quái vật có bộ lông trắng và tứ chi văn vẹo đang tiết chất nhầy màu vàng này ở hai bên đường
Bọn chúng nằm trên những tòa kiến trúc vuông góc với mặt đất, thè cái lưỡi cực dài và chảy đầy nước dãi tanh hôi
Suýt chút nữa là Trương Triết Huy đã thăng thiên vì phải nín thở
Anh ấy đã từng xem vài bộ phim nói về thảm họa sinh học, thầm đánh giá bọn quái vật này kinh dị chẳng kém gì phim ảnh
Lúc xem phim thì anh ấy chẳng cảm thấy gì, nhưng giờ đây, anh ấy mới hiểu được cảm giác tuyệt vọng của quần chúng bình thường trong phim
Cũng may là bọn quái vật chỉ trông có vẻ xấu xí chứ đánh đấm lại chẳng nên hồn
Anh ấy chỉ cần đánh mạnh vào sau gáy bọn chúng là cả lũ đã bất tỉnh nằm rạp xuống đất, chẳng biết có chết hay chưa
Có tổng cộng bốn con quái vật đang nằm trên mặt đất, trong đó có ba con là do Thời Kim Lam đối phó
Trương Vân Yến cũng lắc đầu, “Bây giờ chúng ta vẫn còn kẹt trong trò chơi trốn tìm gì đó, cho nên có lẽ homestay cũng không an toàn đâu
Hơn nữa nếu để cậu đi một mình thì nguy hiểm quá.”
Tống Dư Ngộ cũng đưa mắt nhìn hai người trông có vẻ uể oải nọ, trong lòng thầm do dự muốn nói cho họ biết rằng đối với Thời Kim Lam, dẫn theo hai người họ thì mới phiền phức đấy
Nhưng may mà con cá nào đó vẫn có tinh thần tập thể lắm
Anh không đả kích trái tim hai người bạn, mà ngược lại còn đưa mắt nhìn về trước, “Có lẽ cậu ấy chưa chạy được xa đâu, chúng ta phải nhanh lên.”
Tiếng hét thảm thiết chỉ mới vang lên cách đây chưa tới nửa phút
Bọn quái vật có ngoại hình đáng sợ kia cũng chẳng có khả năng chiến đấu, vì vậy bọn họ tin rằng cho dù Tô Khê Khả có bị để mắt tới thì cũng tự chạy thoát được
Thời Kim Lam nghe vậy thì nói: “Mình đi trước, mấy cậu cố đuổi theo nhé.”
Tốc độ chạy của cô rất nhanh
Trương Triết Huy cũng vội bảo: “Chúng ta cũng nhanh lên.”
Tống Dư Ngộ lắc đầu, ung dung lấy điện thoại ra và chụp ảnh mấy con quái vật đang nằm trên mặt đất
Đồng thời anh còn cầm cây gậy gỗ để dời tứ chi bọn chúng ra và lục soát khắp mọi ngóc ngách
Hành động của anh đã khiến mùi tanh hôi bốc lên, khiến Trương Triết Huy căng hết cả họng, liên tục lùi lại vài bước và nôn khan
Trương Vân Yến cảnh giác hơn nên đã kịp bịt miệng và mũi lại, “Cậu phát hiện gì hả?”
Tống Dư Ngộ cũng cảm thấy rất buồn nôn nhưng vẫn cố nhịn
Anh gật đầu, “Bọn này là người..
À không, phải là người chết thì đúng hơn.”
Sau khi bốn con quái vật bị anh dùng gậy gỗ bới tung lên thì tứ chi của chúng đã bị mở banh ra, để lộ làn da sưng tấy chảy mủ dưới lớp lông trắng xanh
Gương mặt kinh dị của bọn chúng cũng có những bộ phận đặc trưng của con người, chẳng qua đã bị vặn vẹo nên mới mất đi hình dáng ban đầu mà thôi
Trương Vân Yến nghe anh vậy thì lạnh sống lưng, “Người chết..
Thì sao cử động được nữa?”
Nói xong thì cô ấy mới cảm thấy câu hỏi của mình thật vô nghĩa
Đến ma mà cũng xuất hiện thì người chết cử động có gì lạ lắm ư
Tống Dư Ngộ lắc đầu, sau đó giương mắt quan sát khắp đường phố, cuối cùng dừng mắt tại tòa kiến trúc nơi mà bọn quái vật kia đã xông ra
Giống với dãy nhà mà bọn họ đã bắt gặp khi mới rời khỏi trạm xe, mỗi một ngôi nhà trên con phố này cũng có thờ nến nhang và một ly nước trước cổng
Chỉ là không biết vì sao mấy ngọn nến đỏ lại bị tắt và rơi xuống đất
Sau khi lấy lại bình tĩnh, Trương Triết Huy cũng phát hiện điều này
Vì đã bịt kín mũi, miệng nên giọng nói anh ấy ồm ồm: “Chẳng lẽ mấy ngọn nến đó có tác dụng xua đuổi bọn quái vật hả?”
Có lẽ những người dân trong thị trấn biết điều này nên mới đóng chặt cổng nhà kín mít như thế
Khả năng cao là đôi mắt mà anh ấy đã nhìn thấy lúc trước cũng là của người dân trong thị trấn
Họ nghe thấy tiếng động nên mới lén lút nhìn ra bên ngoài, sau khi phát hiện có người thì lại vội đóng cửa sổ vì sợ sẽ thu hút mấy thứ đáng sợ
“Cũng có khả năng là vậy.” Tống Dư Ngộ gật đầu, đôi mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm ô cửa sổ tối đen trên tầng hai kia
Anh quay đầu nhìn hai người đằng sau, “Hai cậu đứng chờ ở đây đi, mình vào trong kia xem thử
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu có chuyện gì thì nhớ hét to lên, mình sẽ lập tức chạy ra.”
Trương Triết Huy không do dự giữ chặt tay áo anh, do dự chỉ tay về phía tòa nhà kia, “Cậu định vào đó hả
Chúng ta không đi với chị Lam à?”
Tống Dư Ngộ đưa mắt nhìn con đường xa xa, “Cậu ấy có thể tự đi một mình.”
Giọng điệu anh rất kiên định, hệt như cảm thấy chỉ mình Thời Kim Lam cũng có thể xử đẹp toàn bộ màn chơi này
Mí mắt Trương Triết Huy giật giật, nhưng khi nghĩ tới chuyện hai người họ đều được học võ từ nhỏ và cảnh tượng Thời Kim Lam dễ dàng leo lên thanh xà nhà cũng như đánh bại ba con quái vật khi nãy, anh ấy bỗng cảm thấy mình cứ lo bò trắng răng
Trong lúc nghĩ vẩn vơ, anh ấy phát hiện Tống Dư Ngộ đã cầm cây gậy gỗ theo và bước về phía tòa nhà kia
Anh ấy còn đang do dự có nên đi cùng hay không thì Trương Vân Yến đã vội vàng kéo lấy anh ấy, “Chúng ta đi cùng cậu ấy đi.”
Trương Triết Huy lập tức phản ứng lại, cầm thêm một cây gậy gỗ rồi đuổi theo
Nhưng mới đi được hai bước, anh ấy lại bất an quay đầu nhìn bốn con quái vật nằm trên mặt đất, “Mình xem phim hay thấy bọn quái vật đánh mãi không chết lắm
Bọn nó sẽ đợi chúng ta vào nhà rồi tỉnh dậy và nhân cơ hội đánh lén.”
Nói rồi trước ánh mắt ngạc nhiên của Trương Vân yến, anh ấy mở cửa hàng ác mộng trong điện thoại lên, lục tìm trong khu vật phẩm nhưng mãi chẳng thấy thứ mình cần đâu, mãi tới khi chuyển sang khu thực phẩm thì anh ấy mới phát hiện thứ mình đang tìm
Anh ấy hào phóng tiêu một trăm đồng tiền ác mộng để mua một can dầu đậu phộng lớn
Sau đó dưới sự chứng kiến đầy bàng hoàng của Trương Vân Yến, anh ấy vặn mở nắp can để tưới dầu lên người bốn con quái vật, xoay người lấy một tờ giấy từ trong cặp và châm mồi lửa rồi ném tờ giầy đi
Phụt
Ngọn lửa nhảy múa thiêu đốt bầu không khí ẩm ướt, tạo ra những âm thanh tanh tách du dương trong cái mùi hôi tanh tởm lợm
Đúng như lời Trương Triết Huy nói, dường như bọn quái vật chưa chết nên vẫn cảm nhận được sức nóng cháy bỏng từ ngọn lửa
Tứ chi vặn vẹo đến bất thường của bọn chúng cong quắp lên, đôi mắt trắng dã đảo lung tung cứ như vẫn có thể quan sát được tình hình xung quanh
Nhưng ngọn lửa hệt như một chứng hoại tử bám vào xương bọn chúng, chẳng mấy chốc đã lan ra gương mặt bọn quái vật và tiết ra những chất nhầy nhớp nháp
Những âm thanh tanh tách vang lên nghe như tiếng chiên đồ ăn vặt, dầu văng bắn nát đôi mắt đáng sợ của lũ quái vật
Tống Dư Ngộ nghe thấy tiếng động nên quay đầu lại
Khi thấy cảnh tượng này, anh chỉ biết nhìn Trương Triết Huy bằng ánh mắt phức tạp
Trương Triết Huy cười ranh mãnh hai tiếng rồi cất can dầu đậu phộng vẫn còn hơn non nửa vào túi đồ hệ thống
Trông dáng vẻ anh ấy keo kiệt như thể muốn khoe khoang một trăm đồng tiền ác mộng của mình có thể dùng đi dùng lại được nhiều lần lắm
Trương Vân Yến giật giật khóe miệng
Cô ấy muốn nói gì đó, nhưng lại cảm thấy dáng vẻ này mới phù hợp với khí chất của Trương Triết Huy, thế là đành nuốt ngược lời nói vào trong bụng
Cô ấy quan sát bọn quái vật với tứ chi vặn vẹo đang bốc cháy trong ngọn lửa nóng bỏng, đồng cảm chớp mắt. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.