Cả Lớp 12 Điên Cuồng Tìm Đường Chết Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 38: Chuyến teambuilding của lớp (11)





– Phòng livestream số yy030 –
[Thứ cho tôi nói thẳng, nguyên đám người chơi mới này chẳng có đứa nào bình thường hết]
[Ảo vãi, lính mới mà gan đến mức dám khiêu khích NPC của màn chơi à
Sao tôi cứ cảm thấy mấy người này trông giống một tổ chức hay tập thể nào đó rất có kỷ luật ấy (Đầu chó)] - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt
[Lần này hệ thống ngu ngốc chọn người giỏi ha
Xem ra đêm nay chó Ác Mộng có cơm ăn rồi]
[Cười chết mất, khi nãy NPC giật mình nhảy dựng lên tận ba mét, chắc là không ngờ mình sẽ bị thọc nến vào mắt nên mới vậy
Ui da~ Tôi nhìn thôi mà cũng thấy đau giùm, có mù luôn không vậy
(Đã ẩn)]
[He he, chỉ có mình tôi thấy anh cá vừa đẹp trai vừa đáng tin hả?]
[Cút
Bọn fan nhan sắc ở mấy phòng livestream khác đừng có mò qua đây, cá nhà tụi này là người chơi thực lực đấy]
——
Mặc dù đang nghĩ vẩn vơ nhưng động tác của Tống Dư Ngộ không hề chậm chạp chút nào
Anh nhấc chân đá thật mạnh vào cánh cửa lớn đang đóng chặt
Một tiếng “Rầm” nặng nề vang lên, cánh cửa vốn đã bị nước mưa ăn mòn nên nào chịu được cú đá lần này
Cánh cửa không thể mở ngược từ trong ra ngoài, ấy vậy mà lại phải chịu một lực tác động từ trong ra ngoài, khiến cho bản lề cửa không chịu nổi và vỡ tan tành
Cánh cửa kẽo kẹt lắc lư vài cái rồi ngã thẳng xuống đất
Trương Triết Huy há hốc miệng, hết nhìn Trương Vân Yến lại nhìn Tống Dư Ngộ, do dự thầm nghĩ có phải mình hơi nhát gan và phản ứng chậm quá không
Khoảnh khắc cánh cửa đổ xuống, một bóng đen vụt qua khung cửa và bỏ chạy trên nền đất ẩm ướt
Tống Dư Ngộ lập tức nhảy qua cánh cửa đang ngã xuống và đuổi theo
Mặc dù tốc độ của anh rất nhanh, nhưng cũng chỉ kịp nhìn thấy bóng đen lờ mờ kia rẽ phải vào một con hẻm nhỏ
Anh đang định tiếp tục đuổi theo thì chợt nghĩ tới có thể Trương Triết Huy và Trương Vân ở đây sẽ gặp phải quái vật, thế là đành dừng bước
Trương Triết Huy và Trương Vân Yến cũng đã chạy tới
Hai bọn họ đều nghe thấy âm thanh và tiếng bước chạy khi nãy
Quái vật chỉ có thể bò, vì vậy không thể tạo thành tiếng bước chân nện trên mặt đất và khiến nước văng ra xung quanh
Hơn nữa bọn chúng cũng không sợ bị họ phát hiện nên sẽ không bỏ trốn nhanh như cắt như vậy
Trương Triết Huy không nhịn được mà nói: “Vừa nãy có người cố ý dọa bọn mình à?”
Đầu tiên là chặn cửa, sau đó lại cố ý nhìn lén từ bên ngoài
Nếu người bình thường gặp phải tình huống này thì chắc chắn sẽ bị dọa sợ, chưa biết liệu có chạy tán loạn trong nhà hay không, nhưng chắc chắn sẽ không dám nhìn vào đôi mắt kia, hay thậm chí là tìm cách thoát khỏi ngôi nhà
Tống Dư Ngộ gật đầu, bước tới vị trị mà người dọa bọn họ vừa đứng để nhìn lén, phát hiện chỗ đó là một con hẻm cực kỳ nhỏ hẹp
Bên trong hẻm chỉ có một cái giàn cao dùng để phơi đồ cùng vài chiếc áo mưa đã mốc meo và nón cói treo trên tường
Trên cái giàn có mấy chiếc chai lọ đang nghiêng ngả lung tung
Có vẻ âm thanh lạch cạch mới nãy đã phát ra từ đây
Trương Vân Yến đưa mắt nhìn quanh con đường hoang vắng, mím môi nói: “Mình nhớ đám thôn dân đuổi theo chúng ta lúc nãy đã bảo rằng không được chạy lung tung trong thị trấn vào buổi tối
Hay là có người phát hiện chúng ta nên mới bám theo và nhân cơ hội bọn mình không để ý mà hù dọa?”
Tống Dư Ngộ lắc đầu, “Mình không nghĩ mọi chuyện chỉ đơn giản như vậy.”
Mấy con quái vật trên mặt đất chưa bị thiêu trụi sạch sẽ, hiển nhiên nếu có ai đi ngang thì sẽ nhìn thấy bọn chúng
Và khi nhìn thấy con quái vật bị thiêu cháy trên mặt đất thì người kia phải hiểu bọn họ rất to gan, sẽ không thể bị hù dọa dễ dàng như vậy
Tuy nhiên, người kia không những không rời đi mà còn làm ra những chuyện vừa rồi, chắc chắn không phải chỉ để hù dọa bọn họ
Nhất định là hành động vừa rồi có mục đích khác
Tống Dư Ngộ lùi lại vài bước, ngước mắt nhìn lên khung cửa sổ tối tăm
Nếu bọn họ bị kẹt trong nhà và không thể mở cửa ra ngoài thì chắc chắn sẽ nghĩ tới việc đi lên tầng hai để nhảy qua cửa sổ
Vì vậy có vẻ kẻ vừa rồi đang muốn ép bọn họ lên tầng hai
Điều này làm khơi dậy lòng hứng thú trong anh
Anh muốn biết trên tầng hai có thứ gì
Trương Triết Huy không suy đoán nhanh được như anh, nhưng anh ấy cũng đã nghĩ đến chuyện khác nên nói ngay: “Nếu kẻ vừa rồi là người dân trong thị trấn thật thì dường như hắn ta không sợ lũ quái vật kia, thậm chí còn dám hù dọa bọn mình
Vậy có khi nào cả thị trấn này đều biết về sự tồn tại của bọn quái vật kia không?”
Có lẽ những ly nước được cúng trước cổng mỗi ngôi nhà có tác dụng xua đuổi những con quái vật
Trong khi đó ngọn nến đã trước cửa ngôi nhà này đã bị đổ, cho nên mới chưa thỏa mãn điều kiện bắt đầu nghi thức và xua đuổi quái vật
Trùng hợp là tiếng kèn xô na của Tô Khê Khả đã thu hút bọn quái vật tới, vì vậy bọn họ mới nghe thấy hai tiếng hét chói tai kia
Tống Dư Ngộ gật đầu nói: “Chắc chắn là bọn họ có biết, nếu không đã chẳng đóng chặt cửa vào buổi tối như vậy
Hơn nữa có khả năng là lũ quái vật này có liên quan tới vị thần Núi kia.”
Thần, ma đều là những khái niệm thuộc về tâm linh
Từ tình hình của thị trấn Ngọc Tùng thì có thể thấy vị thần Núi kia dường như không phải một vị thần bảo hộ thị trấn, mà trông giống một loại yêu ma quỷ quái nào đó khiến con người sợ hãi hơn
Nói rồi anh lại chỉ tay lên ô cửa sổ tối tăm trên tầng hai, “Mình muốn lên đó xem thử
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mấy cậu muốn đứng đợi dưới này hay lên đó cùng mình?”
Khả năng cao là kẻ vừa rồi mới bỏ chạy sẽ không dám quay lại
Mà từ hành động bỏ chạy nhanh như cắt của hắn ta thì có thể thấy chưa chắc hắn ta đã có thể làm gì được bọn họ
Hơn nữa vừa rồi Trương Vân Yến đã thọc ngọn nến vào mắt hắn ta, có vẻ mắt hắn ta bị thương không nhẹ đâu
Trương Vân Yến lập tức nói: “Bọn mình đi với cậu.”
Hiển nhiên kẻ theo dõi bọn họ chẳng phải người tốt lành gì
Nếu hắn ta đã muốn ép bọn họ lên tầng hai thì chắc chắn trên đó phải có nguy hiểm
Mặc dù khả năng chiến đấu của bọn họ không bằng Tống Dư Ngộ, nhưng họ vẫn có thể giúp đỡ anh trong những tình huống cấp bách, bởi dù sao ba người vẫn mạnh hơn một người
Mà quan trọng hơn nữa là chẳng ai biết trò chơi này sẽ nguy hiểm cỡ nào
Lỡ như có một ngày Tống Dư Ngộ và Thời Kim Lam không thể bảo vệ bọn họ và bọn họ cũng đang ở ngoài khu vực an toàn, vậy thì chắc chắn bọn họ chỉ có thể chịu chết mà thôi
Vì vậy bọn họ phải ra sức luyện tập nhân cơ hội bây giờ vẫn được tay to bảo vệ,
Trương Triết Huy đứng bên cạnh liên tục gật đầu
Tống Dư Ngộ giơ tay ra dấu Ok, sau đó lại đi vào căn phòng tối đen như mực
Chỉ là lần này đã không còn cửa lớn nên cảm giác âm u, đáng sợ đã bớt đi nhiều
Căn phòng vẫn còn lạnh lẽo, nhưng Trương Triết Huy không dám đốt nến như lần trước mà rất ngoan ngoãn bật đèn pin điện thoại, bám theo sau Tống Dư Ngộ rời khỏi phòng khách
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phía sau phòng khách là phòng ăn nhỏ
Trong đây cũng có một chiếc bàn vuông, nhưng khác với chiếc bàn rỗng ngoài kia, chiếc bàn trong phòng ăn có hộc bàn và được ngăn cách bằng một tấm ván ngang
Đây là loại bàn ăn rất phổ biến ở nông thôn
Trong phòng ăn trống rỗng
Trương Triết Huy cảnh giác giơ điện thoại khắp nơi, phát hiện một lối đi ở bên phải
Anh ấy đang định dịch ánh đèn xuống dưới thì đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó mới chạy vụt qua bên chân mình, thế là hoảng sợ khẽ kêu lên một tiếng rồi né về phía Tống Dư Ngộ
Nhưng anh ấy còn chưa kịp nói mình gặp phải thứ gì thì đã nghe thấy tiếng kêu chít chít
Trương Vân Yến lập tức soi đèn pin sang, phát hiện một con chuột rất to đang chạy xuống dưới bàn để trốn
Cô ấy mím môi nói: “Chỉ là một con chuột thôi.”
Trương Triết Huy thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cảm thấy nóng mặt vì bản thân còn chẳng to gan bằng Trương Vân Yến
Anh ấy há miệng định lên tiếng để làm dịu lại bầu không khí thì lại phát hiện dường như lối đi bên phải hơi sáng lên lạ thường
Anh ấy cứng nhắc quay đầu sang, bất ngờ bắt gặp một gương mặt nhăn nheo, xấu xí như vỏ cây khô
Đó là một bà lão thấp bé đang cầm một chiếc đèn dầu chiếc ngực
Ánh đèn hắt lên rọi sáng gương mặt bà ta rất rõ ràng
Bà ta có một đôi mắt xếch, hàng lông mày đã rụng gần hết và bờ môi thâm đen trễ xuống trông rất rầu rĩ
Những nếp nhăn trên trán bà ta trông như đống chăn khi Trương Triết Huy ngủ dậy mỗi sáng, dồn lại thành một khối với nhau
Khu vực đó sạm đen chẳng biết có bao nhiêu cặn bẩn
Đặc biệt là trên trán bà ta còn có những đốm đồi mồi to bằng bàn tay trẻ con, gần như bao phủ non nửa gương mặt
Bà lão im lặng đứng ở lối đi nhỏ, cả người còng xuống chỉ cao ngang eo bọn họ
Nếu không có ánh đèn dầu thì ắt hẳn bọn họ đã không phát hiện ra bà ta nhanh như vậy
Trương Vân Yến nhìn thấy dáng vẻ bà ta thì vô thức ngừng thỏ
Nếu không phải trước đó đã trải qua một số chuyện kinh dị chẳng kém thì cô ấy cũng đã không kìm được tiếng kêu rên sợ hãi rồi
Cô ấy còn đang cố giữ bình tĩnh thì Tống Dư Ngộ đã tỉnh bơ lên tiếng, “Bà là ai?”
Dáng vẻ của anh thản nhiên hệt như anh chính là chủ nhân của ngôi nhà này, còn bà lão đột ngột xuất hiện mới là kẻ xông vào nhà dân phi pháp
Mí mắt của bà lão dày nặng trĩu xuống khiến anh đứng từ trên cao nhìn xuống cảm thấy như bà ta đang híp mắt
Nhưng sau khi anh dứt lời, đôi mắt kia đột nhiên xếch lên trợn trừng, để lộ tròng mắt trắng dã và đôi con ngươi trông như hạt đậu đang chậm chạp di chuyển nhìn chằm chằm lên Tống Dư Ngộ
Trương Triết Huy vẫn luôn dõi theo bà lão bị hành động trợn mắt của bà ta dọa sợ đến suýt ngất đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
May mà có Tống Dư Ngộ nhấc chân đá vào bắp chân anh ấy nên anh ấy mới thoát khỏi cơn giật thót tim
Thấy bà lão chỉ nhìn chằm chằm mình mà chẳng nói gì, Tống Dư Ngộ tốt bụng lặp lại câu hỏi, “Bà là ai?”
Lần này bà lão đã có phản ứng
Dường như bà ta đã bớt kích động hơn, cụp mắt nhìn xuống ngọn đèn dầu trong tay và bắt đầu mấp máy môi
Ban đầu anh không thể nghe thấy âm thanh gì, nhưng sau đó thì nghe thấy từng từ ngắt quãng vang lên một cách nghẹn ngào
“Tôi..
Là..
Ai...”
“Tôi..
Là..
Ai...”
“Tôi là..
Ai...”
“Tôi là ai...”
Bà ta cứ không ngừng lặp đi lặp lại ba từ này, hệt như đang hỏi Tống Dư Ngộ, mà cũng dường như đang hỏi chính bản thân mình
Câu nói lặp đi lặp lại ấy khiến Trương Vân Yến không khỏi nhìn sang Tống Dư Ngộ
Trương Triết Huy cũng thoáng sợ hãi vì âm thanh này
Tống Dư Ngộ vẫn nhìn chằm chằm bà lão
Sau khi hành động một cách kỳ lạ, cuối cùng bà lão cũng có phản ứng khác
Bà ta cầm đèn dầu xoay người, bước vào sâu bên trong lối đi nhỏ, còn miệng thì vẫn tiếp tục lặp lại, “Tôi..
Là..
Ai?”
Ba người liếc nhìn nhau rồi bám theo sau bà lão
Lối đi nhỏ không sâu lắm, chỉ dài khoảng chừng mười mấy mét
Hai bên đường có nhà ở nhưng tất cả đều đang đóng chặt cửa, trông chẳng khác gì một bức tường gỗ
Nếu không vào đây thì sẽ chẳng có ai ngờ được tất cả phòng ốc phía sau này đều thông với nhau
Chẳng mấy chốc bà lão đã dừng lại trước một ngôi nhà
Bà ta giơ tay đặt lên cánh cửa trước mặt mình, sau đó kéo sang bên phải, cánh cửa mở ra
Một mùi màu tươi nồng nặc ập tới trước mặt họ. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.