Cả Lớp 12 Điên Cuồng Tìm Đường Chết Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 39: Chuyến teambuilding của lớp (12)





“Vãi, vãi, vãi, vãi, vãi, vãi, vãi, vãi, vãi!” Tô Văn Quý nhảy dựng văng tục không ngừng
Thời Kim Lam và Tô Khê Khả đi đằng trước nghe thấy vậy thì thắc mắc quay đầu
Đến lúc thấy chúa ngang ngược mồm to nào đó bị một cánh tay kẹp cổ đến nổi phải lè lưỡi thì hai người thoáng kinh ngạc
Sau đó khi nhìn thấy gương mặt của bóng người kia, cả hai đồng loạt cạn lời
Vương Trạch Khải cao lớn dễ dàng kẹp cổ Tô Văn Quý, bật cười ranh mãnh: “Cục cưng Quý Quý, kêu gì thế
Nhát gan đến thế à?”
Tô Văn Quý đang định cầu cứu nghe thấy biệt danh quen thuộc này thì nheo mắt lại, nghiêng đầu bắt gặp ánh mắt châm chọc của Vương Trạch Khải, thế là lại văng thêm một từ “Vãi”
Cậu ấy không do dự nâng cánh tay lên và thục khuỷu tay ra phía sau
Vương Trạch Khải lập tức kêu la oai oái rồi buông lỏng tay
Tô Văn Quý vừa được tự do thì lập tức mắng chửi không ngừng như cái khẩu pháo liên thanh..
“Cục cưng cái con mẹ nhà cậu
Cả nhà cậu mới là cục cưng á
Ông đây nhát gan chỗ nào
Cậu cút vào góc cho mình, xong để mình hù cậu y hệt vậy xem cậu có sợ hay không?”
Cậu ấy nói tù tì liên tục mấy câu, khiến Vương Trạch Khải đau đầu che tai lại, vô cùng hối hận vì đã trêu chọc khẩu pháo liên thanh này
Vóc dáng Tô Văn Quý không cao, lại có làn da trắng trẻo
Sau khi lập đội chơi game cùng nhau, mấy bạn học cùng chơi phát hiện cậu ấy toàn cày các tướng thuộc tộc Zaun* lên cấp cao nhất nên mới đặt biệt danh cho cậu ấy là chúa Zaun
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Biệt danh này bị đồn đại rộng rãi, dẫn đến các bạn cùng lớp đều trêu cậu ấy như vậy
*Zaun là một tộc thuộc vũ trụ Liên Minh Huyền Thoại
Ngoài ra, theo ngôn ngữ mạng của Trung Quốc thì Zaun còn được dùng để ám chỉ những người nói chuyện thô lỗ, tục tĩu
Vì vậy có thể hiểu “chúa Zaun” theo hai nghĩa là “chúa cày tướng tộc Zaun” và “chúa ngang ngược mồm to”
Tô Văn Quý và Vương Trạch Khải là bạn từ thời tiểu học
Tên ở nhà của cậu ấy là Quý Quý, nhưng vì vẻ ngoài đáng yêu và cái tính mít ướt, khóc dai nên bị các bạn cùng lớp đặt biệt danh là cục cưng Quý Quý
Sau khi học hết tiểu học thì đã không còn ai gọi cậu ấy như vậy nữa
Nhưng không ngờ lên cấp ba, cậu ấy lại cùng lớp với Vương Trạch Khải, thế là biệt danh này đã được nhắc lại
Tuy nhiên, vì biệt danh chúa Zaun nghe có vẻ thâm độc hơn nên mọi người chỉ nhắc tới một biệt danh khác của cậu ấy vào những lúc cậu ấy bị dọa sợ
Thời Kim Lam không thèm để ý hai người họ, cô đưa mắt nhìn ra phía sau Vương Trạch Khải, quả nhiên bắt gặp ba cậu bạn cùng lớp cao hơn 1 mét 80
Trong số đó có một người đeo kính trông rất nho nhã, lịch sự, điều thú vị là anh ấy tên Tư Văn
Thấy Thời Kim Lam nhìn sang, Tư Văn híp mắt, chủ động chào hỏi, “Hi, chị Lam.”
Tư Văn là lớp phó*, vì vậy khả năng làm việc nhóm chẳng thua kém gì Vưu Tri Vi
Anh ấy có tài ăn nói và từng tham gia đội hùng biện của trường
Lúc học cấp hai còn từng đại diện trường tham gia cuộc thi hùng biện cấp thành phố và giành được chiếc cúp vô địch, đồng thời đạt danh hiệu Nhà hùng biện ưu tú
*Tư Văn và Đan Hiểu Vũ đều là lớp phó, tuy nhiên Đan Hiểu Vũ là lớp phó học tập, tức là chỉ chuyên về mảng học tập
Còn Tư Văn thì có vai trò tương tự lớp trưởng, nhưng chức vụ thấp hơn lớp trưởng một bậc
Hai người đứng bên cạnh anh ấy cũng tiếp lời gọi một tiếng “Chị Lam”
Mặc dù mấy người này đều “vạm vỡ” cao hơn 1 mét 80, nhưng chưa đủ để đánh bại một người Thời Kim Lam
Thời Kim Lam đã quen được gọi như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô nhướn mày, “Sao mấy cậu đi chung với nhau thế?”
Mấy nam sinh trong lớp thường xuyên chơi bóng rổ dưới sân sau giờ học, đặc biệt là mấy người có vóc dáng cao to thế này
Vì bình thường cứ chơi chung suốt nên quan hệ của bọn họ rất thân thiết. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt
Tư Văn xòe tay nói: “Hôm nay nhà trường cho nghỉ một ngày mà đúng không
Thế nên bọn mình mới hẹn nhau chơi bóng ở sân vận động một lúc rồi cùng về nhà
Nhưng vừa tới sân vận động thì bọn mình đã bay tới đây luôn rồi.”
Hai người đứng bên cạnh anh ấy cũng gật đầu
Trong đó có một người không nhịn được mà than thở: “Rốt cuộc thì chỗ này là chỗ quái nào vậy
Thậm chí còn có mấy gò mộ, suýt nữa hù chết mình luôn.”
“Gò mộ?” Thời Kim Lam có vẻ bất ngờ
Tư Văn đẩy đẩy kính trên mũi, sau đó chỉ tay về phía sau lưng: “Đi về hướng này là thấy, nơi đó là một khoảng đất lớn đầy ắp những gò mộ, hơn nữa còn treo cờ trắng và bày một đống người giấy, suýt nữa là hù chết bọn mình rồi.”
Thời Kim Lam đưa mắt nhìn theo hướng tay anh ấy chỉ, nhưng chỉ thấy một con đường vắng vẻ
Tư Văn lại nói tiếp, “Chỗ đó cách đây xa lắm
Bọn mình chạy gần mười bảy phút mà vẫn chưa thoát khỏi cái chỗ quái quỷ đó được
Sau đó vì nghe thấy tiếng kèn xô na nên bọn mình mới tìm đường đến đây được.”
Ban đầu tiếng kèn xô na rất mơ hồ nên bọn họ không nghe rõ, cảm giác cứ như truyền tới từ bốn phương tám hướng vậy
Sau đó đột nhiên có tiếng trống nhạc cao vút vang lên
Cũng nhờ đó mà bọn họ mới thoát khỏi bãi tha ma, và một lát sau thì nghe thấy tiếng kèn thổi bài “Vận may đến” thấp thoáng truyền tới
Nghĩ đến đây, Tư Văn chợt đưa mắt nhìn sang Tô Khê Khả đứng bên cạnh Thời Kim Lam
Tô Khê Khả ngại ngùng sờ mũi, vì đây là lần đầu cô ấy thổi kèn xô na nên thổi được như vậy đã là giỏi lắm rồi
Nhưng nếu bọn Tư Văn cũng nghe thấy tiếng kèn xô na thì đáng lẽ những người khác trong lớp cũng phải nghe thấy mới phải
Vậy vì sao chỉ có mấy người tìm tới thôi
Thời Kim Lam xem đồng hồ, đã là 9 giờ 40 phút rồi, sắp 10 giờ
Phải rồi, vì sao ba người Tống Dư Ngộ vẫn chưa đuổi kịp cô nữa vậy
Trong lúc cô đang thắc mắc thì Tô Khê Khả do dự chỉ tay về phía con đường núi nơi bọn quái vật đã đi khuất bóng, “Mấy cậu à, có khi nào những thành viên còn lại của lớp mình đang ở trong núi không?”
-
Mùi máu tươi nồng nặc phảng phất quanh đầu mũi mọi người
Trương Triết Huy và Trương Vân Yến đều nổi da gà, siết chặt cây gậy gỗ trong tay đề phòng bà lão đứng phía trước
Tống Dư Ngộ phản ứng nhanh nhạy hơn, lập tức chắn trước mặt hai người bọn họ
Trương Vân Yến thấy thế thì tay hơi thả lỏng, căng thẳng giương ánh mắt dò hỏi sang
Không chỉ nơi này kỳ lạ mà ngay cả con người ở đây cũng chẳng bình thường
Vì vậy cách an toàn nhất là đánh ngất bà lão rồi vào trong kiểm tra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hiển nhiên Trương Triết Huy cũng nghĩ như vậy
Vì quá căng thẳng nên anh ấy siết chặt tay, cọ sát với cây gậy gỗ khiến bàn tay tê rần, làm anh ấy suýt nữa kêu thành tiếng
May mà anh ấy vẫn nhận biết được tình hình hiện giờ nên đã cố gắng kìm tiếng kêu lại
Tống Dư Ngộ khẽ lắc đầu khi nhận được ánh mắt đầy căng thẳng của hai người họ
Sau đó anh nhìn chằm chằm bà lão dường như chưa phát hiện bọn họ đang lén trao đổi, thấy bà ta đẩy cửa vào trong
Bà ta cầm chắc ngọn đèn dầu trong tay
Ngọn bấc to bằng ngón tay cái lung lay mấy cái phát ra âm thanh kẽo kẹt kỳ lạ
Bầu không khí ngập tràn mùi máu tanh ùa tới khiến ánh đèn dầu suýt tắt, sau đó ngọn lửa lại ngoan cường bùng lên
Mùi màu tươi đặc sệt khiến đỉnh đầu ba người lạnh căm
Trương Vân Yến và Trương Triết Huy không hẹn mà cùng hít thở chậm lại, siết chặt cây gậy gỗ trong tay, tưởng như có thể tấn công bà lão phía trước bất cứ lúc nào nếu bà ta định làm gì
Nhưng mãi tới khi cánh cửa được mở ra hoàn toàn, bà lão vẫn không có hành động gì bất thường
Bọn họ đứng sau lưng bà lão, nhìn vào trong nhà
Ánh đèn mờ tối kiểu cũ hắt từ bên trong ra, chiếu lên gương mặt nhăn nheo, xấu xí như vỏ cây của bà lão
Ngay sau đó..
Rầm
Rầm
Rầm
Âm thanh dao băm lên thớt đột ngột vang lên từng tiếng, từng tiếng, nghe giống như càng ngày càng dồn dập
Đáy lòng Tống Dư Ngộ thảng thốt
Anh đi lướt qua hai người đang cứng đờ bên cạnh, giương mắt nhìn vào bên trong
Nhưng bên trong không có cảnh tượng thịt nát văng tứ tung hay máu tươi thấm đẫm ngôi nhà đầy kinh dị như anh tưởng tượng
Mà thứ đầu tiên đập vào mắt anh chính là ba bà lão khác cũng có vóc dáng thấp bé
Trong đó có một người đặt cái thớt có đường kính nửa mét trước mặt, trên thớt là chiếc móng heo to mập
Bà ta đang chặt con dao lên móng heo liên tục nên mới tạo ra âm thanh “Rầm rầm” khi nãy
Hai bà lão còn lại đang đứng trước kệ bếp, một người cầm dao phay, một người giữ con gà
Bọn họ đang cắt cổ con gà sống được bắt từ chuồng
Lúc lưỡi dao hạ xuống, con gà đau đớn giãy dụa đạp hai chân và đập cánh, nhưng mãi vẫn không thoát ra được mà đành chịu đựng cơn đau khi dòng máu tươi rỉ ra từ cổ
Tí tách..
Một dòng màu chảy vào không trung và rơi xuống thau nước trước mặt hai người, tạo thành âm thanh tí tách vang vọng
Tống Dư Ngộ dời mắt xuống, nhìn thấy một màu đỏ tươi đậm đặc dưới bóng đèn kiểu cũ mờ tối
Mùi máu tươi nồng nặc tỏa ra từ thau nước này, bên trong toàn là máu gà
Khi giọt máu mới rơi vào trong thau nước, bề mặt chất lỏng chậm rãi nổi lên những gợn sóng lăn tăn
Diễm lệ, nhưng kỳ dị
Xung quanh thau nước là rất nhiều con gà còn sống nằm trên mặt đất
Bọn chúng đã bị cắt cổ và rút cạn máu nhưng vẫn chưa chết hẳn, thỉnh thoảng lại đập cánh phành phạch giãy dụa trên mặt đất
Trương Vân Yến và Trương Triết Huy cũng nhìn thấy cảnh tượng này, thế là thầm hít vào một hơi
Âm thanh hai người tạo ra khiến ba bà lão đang giết gà và bằm thịt heo dừng động tác và chậm rãi nghiêng đầu sang, tuy nhiên cả cơ thể lại không hề di chuyển theo cái đầu, tạo thành một tư thế hết sức đáng sợ
Mặc cho mí mắt dày nặng trĩu xuống, lúc này bọn họ đều đang trợn to mắt hết cả hệt như muốn biết ai đang bước vào địa bàn của mình
Đôi mắt ấy trống rỗng chẳng có gì cả, thậm chí còn âm u, vô cảm
Nhưng cũng vì sự âm u ấy nên mới khiến người khác nhìn mà sợ hãi, thầm nảy sinh cảm giác như bị thứ gì đó vô cùng đáng sợ dõi theo
Trương Triết Huy điên cuồng văng tục trong lòng, đồng thời cảm thấy hối hận vì đã chọn đi cùng Tống Dư Ngộ
Cái thị trấn rác rưởi này chẳng có lấy một thứ bình thường, mà con người ở đây thậm chí còn đáng sợ hơn
Bởi người bình thường có ai đi giết gà lấy máu đầy non nửa thau nước và để mấy con gà nằm la liệt khắp bếp lúc nửa đêm đâu
Hay có khi nào bọn họ đang thực hiện nghi lễ tà ác nào đó
Trong lúc anh ấy đang run rẩy thầm nghĩ bây giờ mình kéo hai người bên cạnh bỏ chạy thì liệu có còn kịp không, thì Tống Dư Ngộ đã đá phịch vào một con gà sống dở chết dở nằm gần cửa bếp
Sau đó trước ánh mắt lạnh lẽo của ba bà lão, anh hỏi như thật, “Mấy người đang làm gì vậy?”
Trương Vân Yến phục anh sát đất
Trong tình huống thế này, chẳng phải nên bỏ chạy trước hả
Mấy người kia đang làm gì thì đâu có quan trọng đâu
Nhưng dường như con cá nào đó không hề cảm nhận được nỗi sợ của hai người bên cạnh, thậm chí anh còn nhón chân nhìn vào thau nước đựng đầy máu gà
Bà lão cầm đèn dầu vừa dẫn bọn họ tới đây chậm chạp xoay người lại, giọng nói vẫn cứ nghẹn ngào, “Mấy..
Mấy cậu..
Qua..
Qua giúp đi.”
Tốc độ nói chuyện của bà ta rất chậm, cứ như thể phải dùng hết sức bình sinh thì bà ta mới có thể nói được một câu ngắn ngủi như vậy
Sau khi bà ta dứt lời, ba bà lão đang “làm việc” cứng đờ gật đầu phụ họa
Trái tim Trương Triết Huy run rẩy
Anh ấy từng nghe kể một vài chuyện kiêng kỵ, ví dụ như nếu gặp phải thứ gì không sạch sẽ thì không thể đáp lời thứ đó, nếu không sẽ bị bắt đi và mãi mãi không thể trở về
Bây giờ vẫn chưa xác định được mấy bà lão này là người hay ma, hơn nữa yêu cầu giúp giết gà này nghe đáng sợ chết được
Lỡ đâu bọn họ không chịu giết gà thì sẽ bị ba bà lão kia băm thành trăm mảnh thì sao
Vì vậy không thể trả lời được, mà phải bỏ chạy, chạy ngay lập tức
Nhưng Tống Dư Ngộ không định bỏ chạy, và cũng không định giúp mấy bà lão giết gà
Anh xòe tay, “Không giúp đâu.”
Thậm chí anh còn tỏ vẻ ghét bỏ và lùi lại vài bước, hệt như cái người vừa nhấc chân đá con gà nằm trên mặt đất là một người khác
Mấy bà lão nhìn chằm chằm anh
Tống Dư Ngộ xách quần lên, sau khi chắc rằng quần mình không dính màu và thấy mọi người đều đang nhìn mình thì anh mới ậm ừ một tiếng rồi cong ngón trỏ chống cằm, bổ sung một câu: “Tôi chỉ biết giết người thôi.”
Anh cong môi mỉm cười, hơi nheo đôi mắt phượng hẹp dài lại, đôi mắt phản chiếu hình ảnh ngọn nến đang nhảy múa
Trông anh chẳng giống một du khách bị mắc kẹt trong thị trấn chút nào, mà càng giống Diêm Vương đến từ địa ngục có thể nắm chắc hết mọi chuyện trong tay, cho nên mới vô cùng bình tĩnh
Trương Triết Huy & Trương Vân Yến: “...”

Con mẹ nó, cậu vốn định dọa đồng đội chứ không phải dọa kẻ địch đúng không
Bọn này bị cậu dọa sợ thật rồi
Bị dọa sợ thật rồi đó! 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.