Cả Lớp 12 Điên Cuồng Tìm Đường Chết Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 4: Trường cấp ba Văn Nhã (4)





A a a a a..
Đào Hân muốn hét thật lớn, nhưng lại phát hiện cổ họng chẳng thể thốt ra âm thanh nào
Quai hàm cô ta run lên mất kiểm soát, dây thanh quản run rẩy đập thình thịch trong cổ họng
Cô ta nhìn chằm chằm con ma nữ đang nhoẻn miệng cười hung ác trong gương, giá trị tỉnh táo mới chậm chạp tăng lên 45 lập tức tụt xuống không phanh
Chỉ trong giây lát, thanh năng lượng giá trị tỉnh táo từ màu vàng biến thành màu cam, cuối cùng chuyển sang màu đỏ
Thời Kim Lam không chút do dự kéo cổ áo Đào Hân về sau, tay còn lại với lấy chiếc chậu giặt quần áo để lên bồn rửa mặt, đặt ngay bên dưới vòi nước
Tiếng nước chảy róc rách hệt như nhịp trống dày đặc không ngừng nghỉ, dòng nước chảy thẳng vào chậu, một giây ngắn ngủi trôi qua mà dài tưởng như vô hạn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau đó chậu nước lạnh đầy non nửa bị xối thẳng xuống đầu Đào Hân, cái lạnh buốt giá khiến linh hồn vốn khiếp sợ đến thất kinh của Đào Hân trở về với thể xác
Hành động của Thời Kim Lam khiến Đào Hân dời mắt khỏi mặt gương, nhưng giá trị tỉnh táo của cô ta chỉ còn 19, màu đỏ ngầu đã bao trùm hết đáy mắt
Cô ta chỉ có thể nhìn thấy một màu đỏ xâm chiếm tầm mắt mình, đồng thời còn ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc đến kỳ lạ đang bốc lên trong không khí
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bên tai cô ta hình như thoang thoảng tiếng răng miệng nhai nuốt máu thịt khe khẽ nhưng cứ vang lên liên tục
Thậm chí Đào Hân còn nghe ra được tiếng xé thịt chói tai như tiếng khóa kéo cũ kỹ bị người ta dùng sức kéo ra
Đào Hân muốn hét lên, nhưng cổ họng không kêu thành tiếng dồn ép nỗi sợ trong lòng xuống trái tim đang đập thình thịch, tốc độ máu lưu thông dần tăng nhanh, còn nhiệt độ cơ thể lại giảm xuống
Thời Kim Lam nhướn mày, chỉ nhìn cơ thể không ngừng run rẩy của Đào Hân thôi cũng đủ hiểu trạng thái nguy kịch của cô ta hiện giờ
Nếu cứ tiếp tục như vậy thì có khả năng cô ta sẽ bị “hù chết” thật
Với tình hình Đào Hân không tỉnh táo thế này, cho dù cô có cái miệng hùng hồn như thuyết khách cũng chẳng xua tan nỗi sợ của cô ta được.- bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t
Sau một lúc nhíu mày suy nghĩ, Thời Kim Lam quả quyết giơ tay đập thật mạnh vào sau gáy Đào Hân
Cô ta lập tức hôn mê
– Phòng livestream số 54088 –
[Đỉnh quá gái, dứt khoát quá thể luôn
Không ngờ lại đánh người ta bất tỉnh luôn, tôi bắt đầu nghi ngờ nghề nghiệp của người chơi số 54088 rồi đấy...]
[Ờ thì..
Mấy người có để ý một chuyện không..
Từ lúc bắt đầu livestream tới giờ, giá trị tỉnh táo của người chơi số 54088 chưa từng thay đổi lấy một lần]
[Tôi đã từng xem livestream của rất nhiều người chơi cao cấp, nhưng dù giỏi cỡ nào thì giá trị tỉnh táo cũng sẽ có dao động
Người chơi giỏi nhất trong ấn tượng của tôi cũng chỉ giỏi đến mức giá trị tỉnh táo chưa thấp hơn 90 mà thôi
Có phải người chơi số 54088 gian lận không vậy?]
[Gian lận trong “Ác mộng” á
Lầu trên đùa tôi à
Tôi là người đầu tiên vào xem phòng livestream số 54088, giá trị tỉnh táo của cô ta chưa từng dao động thật đấy
Từ lúc bắt đầu livestream tới giờ, cô ta là người bình tĩnh nhất trong nhóm này đấy]
[Hay lỗi hệ thống?]
——
 
Thời Kim Lam đỡ lấy cơ thể mềm nhũn của Đào Hân, để cô ta ngồi dưới sàn, tựa vào cửa kính trong suốt, sau đó khóa chặt vòi nước rồi nhìn vào mặt gương vừa dọa cô ta sợ khiếp đảm
Ma nữ trong gương vẫn chưa biến mất
Cô ta há cái miệng to như bồn máu, tiếp tục bắt chước động tác rửa mặt của Đào Hân, cứ phát ra những tiếng “Hơ hơ hơ” quái dị
Sau khi phát hiện Thời Kim Lam đang nhìn mình chăm chú, cô ta chậm chạp làm hành động nhai nuốt, vụn thịt giắt trong kẽ răng bị đầu lưỡi đỏ tươi của cô ta cuốn vào miệng
Cô ta cứ tưởng Thời Kim Lam cũng sẽ sợ hãi tới mức giá trị tỉnh táo tụt xuống giống như Đào Hân, thế nhưng cô chẳng những không sợ mà còn tìm một vị trí được ánh trăng bao trùm hoàn toàn trên ban công, đột ngột hắng giọng ngay trước gương rồi nói..
“Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh, thơ Đường, tác giả Lý Bạch
Đầu giường ánh trăng rọi...”
Ma nữ: “...”
Bà nội nó chứ, ngài tôn trọng ma quỷ quá ạ
Giọng đọc của Thời Kim Lam lạnh lẽo hệt như dòng suối chảy róc rách nơi thâm sơn cùng cốc giữa ngày hè, tưởng như đang gọi gió về
Bình thường lúc cô nói chuyện chẳng nghe ra bao nhiêu cảm xúc, nhưng để thỏa mãn yêu cầu “đọc thành tiếng” và “đọc diễn cảm” của nhiệm vụ, cô đã cố tình đè giọng khiến từng câu thơ thốt ra từ miệng trở nên đầy ắp tình cảm hơn
Nhưng dẫu có tình cảm cỡ nào thì cũng chỉ khiến căn phòng ký túc xá trống rỗng càng kinh dị, đáng sợ hơn
Gió lạnh thổi mạnh từng luồng xé toạc âm thanh của Thời Kim Lam thành từng mảnh văng ra mọi ngóc ngách ký túc xá
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trên sân thượng ký túc xá, dì quản lí ký túc cụp mắt nhìn xuống dưới
Ánh trăng hắt xuống nửa mặt trái của bà ta, soi sáng lớp da vàng nhầy nhụa
Ánh sáng càng ngày càng lan rộng, khiến chiếc bóng sau lưng bà ta như biến thành một con quái vật giương nanh múa vuốt đang ầm ĩ kêu la, phát ra những tiếng nhai nuốt vụn thịt
Bài thơ “Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh” rất ngắn, Thời Kim Lam chỉ cần mất chưa tới nửa phút là đã đọc diễn cảm xong
Ngay khi âm thanh của cô dừng lại, có một tiếng hét truyền tới từ dãy ký túc xá đối diện, “Con mẹ nó, tối rồi ai còn đọc thơ đấy
Thần kinh à?”
Thời Kim Lam thoáng khựng lại, sau đó không khách sáo đáp trả: “Là bố mày đấy!”
Vưu Tri Vi: “...”
Ok bố mày ạ
Con xin nín được chưa
Sau khi xác định đối phương đều còn an toàn, hai người không khỏi cùng thở phào nhẹ nhõm
Bọn họ không định giao tiếp thêm để tránh cảm xúc của dì quản lí ký túc biến từ ghét thành hận
Ngay lúc này, Thời Kim Lam nghe thấy tiếng thông báo leng keng của hệ thống
[Hệ thống thông báo: Chúc mừng người chơi số 54088 hoàn thành nhiệm vụ cốt truyện số 1, tặng thưởng đồng tiền ác mộng x1000]
“Chúc mừng người chơi số 54088 mở khóa nhiệm vụ cốt truyện số 2, chi tiết nhiệm vụ như sau...”
[Nhiệm vụ cốt truyện số 2: Còn trẻ không phấn đấu]
[Yêu cầu nhiệm vụ: Còn trẻ mà không phấn đấu, khi thi cử sẽ phải vào địa ngục
Từ 8:00 đến 18:00 ngày mai, người chơi hãy nghiêm túc chấp hành nhiệm vụ đi học]
Thời Kim Lam không ngờ nhiệm vụ đầu tiên sẽ dễ hoàn thành như vậy nên có hơi bất ngờ
Bởi dù sao trước đó cũng đã có sự việc Đào Hân gặp ma làm gương nên cô cứ tưởng chắc mình sẽ “gặp ma” khi đang đọc thuộc thơ
Nhưng ngoại trừ con ma trong gương kia thì chẳng có sự việc siêu nhiên nào xảy ra
Ừm..
Cũng có thể là do con ma nữ kia kiêm nhiều nhiệm vụ hù dọa người chơi, mà cô và Đào Hân lại ở gần nhau nên cô ta mới đứng trong gương tiếp tục nhát ma luôn để đỡ phải chạy show chăng
Tiếc là cô ta không đạt được kết quả mà mình mong muốn
Nghĩ vậy, Thời Kim Lam đưa mắt nhìn con ma nữ trong gương bị mình lơ nãy giờ
Vừa rồi ma nữ thấy Thời Kim Lam lơ mình, lại còn to gan đọc diễn cảm “Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh”, thì đã dừng động tác bắt chước lại, im lặng nhìn chằm chằm cô
Khi thấy cô hét lớn với dãy ký túc đối diện, tâm trạng cô ta càng tức tối đến khó thở
Thời Kim Lam thấy cô ta nhìn chằm chằm mình không chớp mắt bằng đôi mắt đen nháy đầy tức tối, thế nên đành châm chước, lễ phép hỏi thăm: “Có cần bò ra khỏi gương dọa tôi sợ không?”
Ma nữ: “...”
Làm ma rồi mà còn cần con người dạy mình phải nhát ma người khác thế nào, quả thật là thất bại
Thấy ma nữ vẫn tiếp tục nhìn mình chăm chú, Thời Kim Lam đoán có lẽ cô ta chưa hoàn thành KPI hôm nay nên không nỡ rời đi, thế là cố gắng hết mình giúp đỡ bạn ma: “Cô chết từ khi nào
Trước đây cô ở trong ký túc xá này à
Người nhảy lầu tự tử trong chuyện ma được truyền miệng là cô hả
Cô tự sát, tự tử vì tình, hay là vì báo thù?”
Thời Kim Lam hỏi tù tì mấy câu, mặc dù không hề nhắc tới ma nữ nhưng lại khiến tất cả người xem trong phòng livestream phải choáng váng
Lần đầu thấy có người chơi giữ ma lại để hỏi người ta chết thế nào, ngại mình chết chưa đủ nhanh nên mới làm trò chọc điên ma quỷ, sớm ngày diện kiến Diêm Vương à
Ma nữ vẫn không trả lời, đứng chôn chân tại chỗ trong gương y hệt hình dán
Nhưng cặp mắt đen nháy của cô ta lại lắng đọng chướng khí mù mịt, cứ như có thể nổi điên xông lên cắn đứt mạch máu cổ của Thời Kim Lam bằng hai hàm răng sắc nhọn bất cứ lúc nào
Tuy không ai trả lời nhưng Thời Kim Lam cũng không nản lòng
Cô lấy món đồ chơi ông già Noel trong túi ra, đặt ngón trỏ lên cằm nó rồi hạ mắt nhìn ma nữ trong gương, cất giọng đầy ẩn ý: “Cô đã từng nghe nó hát chưa?”
Gương mặt ma nữ mờ nhòe, chỉ riêng đôi mắt hạnh là rõ ràng
Trùng hợp là bên dưới chiếc giường số 4 trong phòng ký túc số 404 cũng có ảnh chụp một cô gái với đôi mắt hạnh giống vậy
“Cạch...”
Phần miệng làm bằng gỗ của ông già Noel mở ra, tiếng nhạc quen thuộc vang lên
Tiếng nhạc như bị gió thổi về phía ma nữ, xen lẫn trong đó còn có tiếng nói chuyện chậm rãi đầy tinh tế và sâu xa của Thời Kim Lam
“Cô đã từng nghe chưa
Nhạc Yểu Yểu?”
“Choang...”
Chiếc gương nứt ra một khe hở ở ngay giữa, tiếp đó vết nứt lan rộng thành hình mạng nhện
Ma nữ mới rồi còn chưa chịu rời đi nay đã biến mất
Khán giả trong phòng livestream số 54088: “...”
Mẹ nó, sao người chơi này còn đáng sợ hơn ma quỷ thế
Thời Kim Lam nhìn mặt gương đã vỡ tan tành, ánh mắt thoáng mơ màng, có vẻ cô không ngờ ma nữ sẽ bị mình dọa chạy mất
Sau khi chấp nhận sự thật ma nữ đã bỏ chạy, cô chậm chạp thờ dài, đóng cái miệng của ông già Noel lại rồi nhét về túi
Cô đang định đỡ Đào Hân vào ký túc xá thì đột nhiên lỗ tai giật giật
Có thứ gì đó đang chậm rãi chảy xuống từ ban công ký túc xá, tạo thành những tiếng tí tách, giống như có một vũng nước đọng dưới hành lang sau cơn mưa rào đang hứng từng giọt nước rơi từ mái hiên xuống
Nhưng thực tế lúc nào cũng không đẹp đẽ như tưởng tượng
Dòng màu đặc sệt chảy xuống từ mép tường ban công nghe hệt như tiếng cơ thể cọ xát với xi măng, càng ngày càng gần
Thời Kim Lam nhìn chằm chằm về phía ban công, đột nhiên một mái tóc dài đẫm máu rũ xuống, hai con mắt hoảng sợ trợn trừng, lồi lên tưởng chừng như sắp rơi ra khỏi hốc mắt
Thời Kim Lam mím môi, tay phải cầm lấy cây chổi ngoài ban công
Nhưng ngay khi cô di chuyển tầm mắt, toàn bộ cơ thể của cái đầu đó đột ngột rơi thẳng xuống dưới
Một tiếng “Ầm” nặng nề vang lên
Giữa đêm khuya lạnh giá, bọt máu văng tứ tung, bắn lên một đóa mai trắng nở sớm nhất năm trong bồn hoa
Dung dịch màu đỏ sẫm đọng lại và nhỏ giọt xuống phát ra âm thanh tí tách
Ngọn gió vi vu như đang cất lên đoạn nhạc bi thương, nhưng lại bị âm thanh hệ thống cắt ngang
Có tiếng cười hì hì trong trẻo, đáng yêu của trẻ con vang lên
Vài giây sau, giọng nói đó hắng giọng một cái rồi nói: “Phát hiện số người chơi tử vong: 1/10
Đang tính toán phần thưởng tử vong...”
“Đã tính toán phần thưởng tử vong xong
Chúc mừng những người chơi còn lại nhận được 6 giờ nghỉ ngơi
Nhắc nhở thân thiện từ bé Ác Mộng: Trong thời gian nghỉ ngơi sẽ tuyệt đối an toàn đó nha~”
Thời Kim Lam di chuyển, sau lưng chảy mồ hôi lạnh khi nghe thấy giọng nói ngân nga cuối câu của âm thanh trẻ con kia. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.