Cả Lớp 12 Điên Cuồng Tìm Đường Chết Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 41: Chuyến teambuilding của lớp (14)





Thời gian kỹ năng phát huy chỉ kéo dài trong nháy mắt, nhưng sắc mặt Tống Dư Ngộ trở nên tái nhợt bằng tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy rõ được, cánh môi anh dần mất đi màu đỏ
Anh đưa mắt nhìn vào khoảng không vô định, đôi con ngươi màu hổ phách hết co rụt rồi lại giãn ra cứ như nhìn thấy việc gì đó rất khó tin
Thấy vậy, cảm xúc của mọi người cũng bị anh ảnh hưởng, sắc mặt trở nên cực kỳ căng thẳng, hiếu kỳ không biết anh đã nhìn thấy gì
Song lại sợ nếu mình lên tiếng thì sẽ gián đoạn kỹ năng của anh, thế là mọi người đều kiềm chế lại nỗi sốt ruột trong lòng và im lặng đợi anh sử dụng kỹ năng xong
Sau nửa phút im lặng, cuối cùng Tống Dư Ngộ cũng đưa tay xoa nắn giữa lông mày, yếu ớt nheo mắt nói: “Mình nhìn thấy...”
“Mình nhìn thấy Vương Lâm Giai đang bị trói hai tay, hai chân ở trong một căn phòng tối tăm.” Anh chậm rãi miêu tả lại khung cảnh mà mình đã nhìn thấy
Trong năm giây ngắn ngủi, anh chỉ kịp nhìn thấy cảnh Vương Lâm Giai bị trói
Trong khung cảnh chỉ có một mình cô ấy đang bị băng dính dán vào miệng và mảnh vải đen che kín mắt, dường như trên mặt còn dính máu tươi
Nói rồi Tống Dư Ngộ chợt lắc lắc đầu, cố gắng nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, “Hình như..
Hình như bên cạnh cậu ấy còn có một cái bàn trang điểm..
Bên trên bàn trang điểm có một chiếc gương đồng đang phản chiếu..
Phản chiếu một bức ảnh rất mơ hồ...”
Bức ảnh mơ hồ chỉ kịp để lại ấn tượng mờ nhạt trong đầu anh sau năm giây ngắn ngủi, anh chẳng thể thấy rõ, mà cũng không thể suy đoán được bức ảnh ấy chụp gì
Thông tin có được quá đỗi vụn vặt, nhưng từ khung cảnh có thể đoán được Vương Lâm Giai chính là người duy nhất không hoàn thành nhiệm vụ
Cô ấy đã bị người dân trong thị trấn bắt được và nhốt vào một căn phòng nào đó
Thời Kim Lam ngẫm nghĩ về lời miêu tả của Tống Dư Ngộ, trong đầu nảy ra một suy đoán
Cô nhớ đến Phương Nhu Gia – Người mà đến chết dưới tay ai cũng chẳng rõ, chợt lên tiếng, “Có khi cậu ấy đã bị bọn buôn người bắt rồi!”
Ngay từ lúc bắt đầu bọn họ đã đi đường tắt
Màn chơi này không giống màn chơi trường cấp ba Văn Nhã
Diện tích trường cấp ba Văn Nhã khá lớn, nhưng khu vực chủ yếu chỉ xoay quanh ký túc xá và dãy phòng học, số lượng NPC xuất hiện cũng có hạn, vì vậy bọn họ có thể nhận ra ai là nhân vật trung tâm và ai là nhân vật phụ rất dễ dàng
Sau đó bọn họ chỉ cần tiếp cận NPC trung tâm để tìm manh mối là có thể hoàn thành nhiệm vụ
Nhưng từ lúc bắt đầu màn chơi thị trấn Ngọc Tùng cho tới bây giờ, phải có hơn một trăm người đã xuất hiện
Ban đầu Thời Kim Lam cứ tưởng ma nữ Phương Nhu Gia trên xe buýt chính là NPC trung tâm của màn chơi này, vì vậy cô mới thuyết phục cô ta từ bỏ ý định báo thù và đưa cô ta rời khỏi xe buýt, thậm chí còn định giúp cô ta tìm người đã sát hại cô ta.- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt
Nhưng những chuyện xảy ra sau đó đã hoàn toàn chệch đi khỏi dự đoán của cô
Nào là tập tục thờ cúng kỳ lạ trong thị trấn, nào là bà lão quái dị quan sát tang lễ trên đường, rồi còn những con quái vật đột ngột xuất hiện, tất cả đều khiến mọi chuyện ngày càng trở nên phức tạp hơn
Ngược lại, Phương Nhu Gia bỗng trở thành một mảnh ghép vô cùng bé nhỏ trong trò chơi bí ẩn khổng lồ này
Sau khi liệt kê lại toàn bộ những chi tiết mà cả bọn đã phát hiện được trong hai tiếng đồng hồ, Thời Kim Lam nhận ra hai tên buôn người trên xe buýt mới thật sự là kẻ mà cô cần chú ý
Vì có thể gọi điện báo cảnh sát nên cô đã lơi lỏng cảnh giác, lầm tưởng rằng mặc dù trong thị trấn có đồng lõa của bọn buôn người nhưng cảnh sát cũng đã biết tình hình ở đây nên những cư dân sẽ không hành động thiếu suy nghĩ
Tuy nhiên cô lại quên mất đây là trò chơi, cô chưa thể chắc chắn người ở đầu dây bên kia là cảnh sát được
Nếu cảnh sát đã biết chuyện thật thì đáng lẽ bọn họ đã phải đến thị trấn Ngọc Tùng trong hai tiếng vừa rồi
Nhưng thực tế lại khác, đến tận bây giờ bọn họ vẫn chưa nghe thấy tiếng còi cảnh sát vang lên trong thị trấn
Đây là một trò chơi sinh tồn có thời hạn 72 tiếng
Nếu cảnh sát có thể đến đây trong vòng 72 tiếng, bắt trói và thẩm vấn lũ buôn người, cũng có nghĩa là cảnh sát có thể can thiệp vào chuỗi sự kiện xảy ra trong thị trấn Ngọc Tùng, vậy thì trò chơi không thể diễn ra như bình thường được nữa
Vì vậy kể cả khi cô đã báo cảnh sát thì cảnh sát cũng không thể đến kịp trong thời gian trò chơi đang diễn ra
Mà giờ đây, hành động để hai tên buôn người rơi vào tay người dân của thị trấn Ngọc Tùng chẳng khác gì thả hồ về rừng
Bọn họ có thể sẽ chạy trốn, có thể sẽ trả thù, hoặc cũng có thể sẽ tiêu hủy bằng chứng phạm tội
Nhưng đây là trò chơi, một trò chơi ngập tràn ác ý đối với tất cả người chơi
Vì vậy bọn buôn người sẽ không chạy trốn, cũng không cần tiêu hủy bằng chứng phạm tội
Sau khi được thả tự do, bọn họ sẽ trả thù những người chơi đã dám vạch trần bọn họ
Còn cảnh sát chỉ là một biến số không quan trọng, có thể bỏ qua trong màn chơi này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tô Văn Quý nghe xong phân tích của Thời Kim Lam thì không nhịn được mà văng tục, “Nếu vậy thì chẳng phải khả năng cao là bây giờ bọn mình đang bị bọn buôn người trong thị trấn theo dõi hả?”
Thời Kim Lam gật đầu, “Sau này chúng ta phải hành động cẩn thận hơn, không thể chắc chắn cái bọn điên đấy sẽ làm gì đâu.”
“Tất cả mọi người đều nhớ kỹ nhé, nhất định không được tự ý tách ra khỏi nhóm!”
Mọi người nghe thấy thì ai nấy đều không khỏi rùng mình
Mặc dù đối tượng ưu tiên của bọn buôn người là phụ nữ và trẻ con, nhưng nếu bọn họ để thôn dân phát hiện thì cũng sẽ gặp nguy hiểm
Vưu Tri Vi vội nói: “Nếu đã có manh mối thì mình dẫn mọi người về homestay trước nhé.”
Đan Hiểu Vũ dặn dò: “Chưa chắc bên đó đã an toàn đâu, mấy cậu nhớ phải cẩn thận đấy.”
Vương Trạch Khải giơ nắm đấm lên xoay vài vòng, “Yên tâm đi, có bọn mình ở đây mà.”
Bởi vì chưa thể xác định tình huống ở homestay nên Vưu Tri Vi chỉ đưa sáu người cùng về, còn Thời Kim Lam thì đi cùng mấy người Tống Dư Ngộ, Tư Văn và Tô Khê Khả
Thật ra cô muốn Tống Dư Ngộ về homestay cùng Vưu Tri Vi hơn, nhưng anh lại từ chối
Tống Dư Ngộ biết homestay sẽ an toàn hơn bên ngoài, nhưng anh cũng biết bản thân sẽ không thể chỉ dùng kỹ năng “Nhà tiên tri sáng suốt” một lần, và không phải lúc nào anh cũng ở gần Thời Kim Lam hay các bạn cùng lớp
Vì vậy anh cần phải thích ứng với nỗi sợ, sau đó khắc phục nó
Sau khi chia nhiệm vụ xong, các nhóm nhỏ tách ra
Thời Kim Lam dẫn các thành viên nhóm mình đến trạm xe
Bọn họ vẫn luôn lảng vảng trên đường phố nhưng lại không bắt gặp bất cứ ai đi ra từ trạm xe
Chẳng biết là mấy người đó đã đi ra bằng cửa khác hay thật ra chưa từng rời đi
Hai tên buôn người kia là điểm mấu chốt để đột phá, chỉ cần tìm thấy bọn họ thì chẳng mấy chốc sẽ tìm ra đồng bọn của họ, và đương nhiên khả năng cao là cũng có thể tìm thấy Vương Lâm Giai đã bị bọn buôn người bắt đi
Đã hai tiếng trôi qua, vì vậy khả năng cao là bọn họ đã không còn ở trong trạm xe
Nhưng Thời Kim Lam nhớ rõ trong trạm xe có một sạp báo và ở sạp báo có người trực
Cơn gió rét căm thổi qua đường phố, cuốn chiếc lá vàng chẳng biết rụng từ đâu khẽ bay về phía trước
Ánh trăng xuyên qua khe hở giữa các thanh lan can trên dãy nhà, hắt xuống mặt đất những vệt trắng tinh
Tuy nhiên đoàn người đang bước nhanh trên đường phố chẳng có tâm trạng thưởng thức ánh trăng trắng ngần này
Sau khi sử dụng kỹ năng, Tống Dư Ngộ nhận thấy bản thân trở nên nhạy cảm với mọi thứ xung quanh
Chỉ cần một cơn gió thoảng qua khiến cây cỏ đung đưa cũng đủ ảnh hưởng tới cảm xúc của anh
Rõ ràng là tiếng gió lúc này chẳng lớn, nhưng khi rơi vào tai anh thì lại hệt như tiếng than khóc nỉ non của ai
Lúc trước anh chẳng cảm thấy gì, nhưng bây giờ lại cảm thấy lạnh sống lưng
Thậm chí anh còn có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể mình đang dần dần giảm xuống
Mặc dù Tổng Dư Ngộ biết đây là hậu quả khi giá trị tỉnh táo giảm xuống, nhưng anh vẫn vô thức quấn chặt quần áo quanh người
Trong vòng ba mươi phút tiếp theo, 80 giá trị tỉnh táo của anh sẽ bị hao hụt
Trong khi đó màn chơi này lại cấm sử dụng vật phẩm, anh không thể mua thực phẩm bổ sung giá trị tỉnh táo từ cửa hàng ác mộng
Điều này cũng có nghĩa là tình hình của anh sẽ còn thảm hại hơn Đào Hân của màn chơi trường cấp ba Văn Nhã
Thời Kim Lam vẫn luôn liếc nhìn anh từ khóe mắt, vừa thấy anh nhíu mày là cô nói ngay: “Hay cậu đứng ngoài cổng chờ cùng Khê Khả đi, để mình với Tư Văn vào xem cho.”
Trong trạm xe chỉ còn một ngọn đèn đường mờ tối hoạt động nên ánh sáng có hạn, mà xe buýt thì xếp đầy từng dãy trông rất dày đặc, chật chội
Tống Dư Ngộ bị dính debuff sợ ma, nếu phải vào đó thì chẳng khác gì rơi vào mồ chôn
Tống Dư Ngộ lắc đầu, “Mình vẫn ổn, chỉ là thấy hơi lạnh thôi
Lại nói, giá trị tỉnh táo dù có giảm thì cũng không ảnh hưởng tới thể lực và khả năng chiến đấu
Nếu mình nhận thấy tình huống bất thường thì sẽ tự bỏ chạy ngay.”
Sau khi có được kỹ năng “Nhà tiên tri sáng suốt”, anh đã cân nhắc rất nhiều
Anh đoán việc giảm giá trị tỉnh táo là hậu quả bắt buộc, nó sẽ không biến mất kể cả khi người chơi có ý chí kiên định
Nhưng nếu người chơi có ý chí kiên định thì vào một lúc nào đó, giá trị tỉnh táo cũng có thể khôi phục một lượng nhất định
Mà cũng bởi vì giá trị tỉnh táo giảm xuống nên mới đính kèm thêm debuff sợ ma
Nếu anh ở trong một hoàn cảnh không có ma thì ảnh hưởng của debuff sẽ giảm đi
Trong thị trấn này chẳng có chỗ nào khiến người khác yên tâm được, nhưng Thời Kim Lam lại là sát thủ diệt ma
Chỉ cần có chiếc buff di động này ở bên cạnh thì nhất định anh có thể xua tan nỗi sợ do debuff ảnh hưởng trong lòng mình
Thời Kim Lam nghe anh nói thế thì không miễn cưỡng nữa, thậm chí cô còn chẳng hỏi hai khung cảnh còn lại mà Tống Dư Ngộ đã nhìn thấy khi sử dụng kỹ năng là gì
Nếu anh đã không nói thì hẳn là hai cảnh tượng ấy không liên quan đến đêm nay
Hơn nữa, có đôi khi biết trước không đồng nghĩa với việc có thể chiếm được thế thượng phong
Bởi ngay trong khoảnh khắc bọn họ biết được tương lai thì tương lai cũng đã bắt đầu thay đổi
Tình hình bên trong trạm xe không khác với lúc bọn họ rời đi cho lắm
Ánh đèn mờ nhạt miễn cưỡng giúp bọn họ nhìn thấy hoàn cảnh bên trong
Tất cả xe buýt đều đã tắt máy, những thùng xe to lớn xếp thành hàng yên vị trên chỗ đậu xe, xung quanh là bóng tối bao trùm
Thời Kim Lam nhớ tới trước đó khi họ xuống xe, tài xế xe buýt đã hét lớn để gọi người trực sạp báo
Cô quay đầu nhìn lại, phát hiện cửa sổ đã đóng chặt, nếu nhìn từ xa thì không thể xác định bên trong có người hay không
Cô tiên phong đi tuốt đằng trước, đang định gõ lên cánh cửa cuốn thì lại phát hiện đằng sau lớp sương mù mờ mịt, Tô Khê Khả đã bước tới trước cửa sổ và ngó nhìn vào bên trong
Nhưng chỉ vừa nhìn thì cô ấy đã lập tức khựng mắt lại, vội vàng lùi về sau hai bước đến mức suýt nữa trượt ngã vì vũng nước đằng sau, may mà Tư Văn đã nhanh nhẹn đỡ lấy cô ấy
Sau khi ổn định cơ thể cô ấy, Tư Văn mới khẽ hỏi: “Cậu sao thế?”
Tô Khê Khả chỉ tay về phía sạp báo, mấp máy môi định nói gì đó nhưng lại dừng lại, quay đầu nhìn sang Tống Dư Ngộ
Tống Dư Ngộ không ngốc, đương nhiên anh biết cô ấy đang hỏi ý mình xem có được kể hay không
Sống lưng anh đột nhiên lạnh toát tưởng chừng như có thứ gì đó đang bò lên, sức đè nặng trĩu khiến anh chẳng thể đứng thẳng lưng nổi
Nhưng anh phát hiện Tư Văn đứng đối diện mình không có phản ứng gì cả, thậm chí lý trí cũng cố nói với anh rằng sau lưng anh chẳng có gì hết, tất cả đều do debuff ảnh hưởng cảm giác của anh mà thôi
Nhưng dù vậy, nỗi sợ kinh hoàng vẫn không ngừng trỗi dậy trong lòng anh, khiến anh vô thức muốn vịn vào thứ gì đó để đảm bảo an toàn cho bản thân
Ba giây sau, Thời Kim Lam nhìn xuống bàn tay đang quật cường siết chặt vạt áo của mình
Cô rất muốn cười, nhưng vẫn cố nhịn lại
Tống Dư Ngộ vô cảm nhìn chằm chằm sườn mặt hơi run của cô, bàn tay cầm vạt áo cô thoáng buông lỏng
Nhưng rồi anh lại mím môi, một lần nữa siết chặt tay
Tô Khê Khả quay đầu nhịn cười
Tư Văn khẽ ho một tiếng, giương mắt tiếp tục quan sát sạp báo
Nhưng chỉ vừa nhìn lên, anh ấy lập tức ngẩn người
Bên trong sạp báo có bày rất nhiều tạp chí, báo giấy, nhưng nhiều hơn cả là những tấm bùa vàng dán đầy các mặt tường
Bên trên mặt bùa vẽ đầy những hoa văn kỳ dị, trông âm u đến mức dù cách một cánh cửa sổ mà anh ấy cũng có thể cảm nhận được
Ngoài ra ở giữa những bức tường dán bùa ấy là một chiếc ghế mây
Bên trên chiếc ghế mây xoay lưng về bọn họ có một người đang nằm
Bởi vì bị bóng tối bao phủ nên nếu liếc qua thì sẽ tưởng người này chỉ còn nửa người
Phải quan sát thật kỹ thì mới có thể phát hiện là do chiếc thảm lông màu đen đã đánh lừa thị giác bọn họ
Tống Dư Ngộ thấy mọi người đều nhìn chằm chằm vào trong cửa sổ nên bất giác nhìn theo
Nhưng chỉ vừa liếc nhìn, anh đã cảm thấy máu chảy trong người tưởng chừng như dừng lại
Dường như có thứ gì đó rất lạnh lẽo đang bò trườn từ cửa sổ ra và xộc tới trước mặt anh, kèm với đó là tiếng cười khe khẽ thấp thoáng xung quanh
Nhưng khi anh tập trung nhìn lại thì chẳng hề thấy gì
Tống Dư Ngộ cúi đầu nín thở, siết chặt vạt áo của Thời Kim Lam
Anh những tưởng mình có thể vượt qua ảnh hưởng tiêu cực do debuff mang lại
Nhưng vừa rồi khi nhìn thấy sạp báo, phản ứng đầu tiên của anh không phải là quan sát tình hình mà lại là sợ hãi vì bị ảnh hưởng bởi bầu không khí âm u nơi đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thời Kim Lam để mặc cho chú cá cao 1 mét 8 nào đó cúi đầu trốn sau lưng mình
Khi nhận thấy vạt áo mình bị siết chặt, cô âm thầm cụp mắt xuống
Tống Dư Ngộ giả vờ không phát hiện cảm xúc vui vẻ đang tỏa ra từ người cô, vẫn siết chặt vạt áo lông trong tay và mím môi khẽ nhắc nhở: “Mấy tấm bùa vàng trên tường rất giống lá bùa mà mình tìm được trên người lão đạo sĩ
Cậu lấy lá bùa lúc trước mình đưa cậu ra xem thử đi.”
Thời Kim Lam nghe anh nhắc thì mới nhớ tới lá bùa đã khiến Phương Nhu Gia hoảng sợ hét thất thanh
Lúc đó cô định dùng lá bùa để dọa ma nữ mặc váy cưới phòng khi cô ta không nghe lời, vì vậy mới lấy lá bùa đi
Tuy nhiên sau đó lại phát hiện hù dọa bằng nhà vệ sinh rất có ích nên chẳng dùng tới tấm bùa
Thời Kim Lam lấy lá bùa ra và so sánh với những tấm bùa vàng dán trong sạp báo
Hình vẽ giống nhau, nét bút lông cũng giống nhau, hiển nhiên đều là tác phẩm từ tay một người
Xem ra người trông coi sạp báo là đồng bọn của lão đạo sĩ kia
Tư Văn và Tô Khê Khả ngạc nhiên nhìn lá bùa trong tay cô
Nhưng bọn họ biết bây giờ không phải lúc để hỏi nên Tô Khê Khả chỉ chỉ tay vào sạp báo, ý hỏi có nên gõ cửa không
Thời Kim Lam cất tấm bùa vào túi, suy nghĩ một lát rồi đưa mắt nhìn ba người còn lại, ra hiệu cho họ trốn sau sạp báo
Tống Dư Ngộ do dự thả vạt áo lông trong tay ra, nhưng rõ ràng chỉ một động tác cũng khiến anh tưởng như nhiệt độ xung quanh đang giảm xuống trăm độ, cảm giác an toàn do Thời Kim Lam mang lại cũng nhanh chóng dạt sang hai bên
Anh mím môi, vẻ rầu rĩ bao phủ khắp gương mặt
Có lẽ anh chưa thể chấp nhận được sự thật bản thân đã trở nên yếu đuối nên trong lòng không ngừng nguyền rủa trò chơi rác rưởi đáng chết, sau đó đột nhiên được Tư Văn choàng vai bá cổ
Tống Dư Ngộ ngẩn người nhìn lên, bắt gặp đôi mắt cười híp lại sau mắt kính của Tư Văn
Tô Khê Khả thấy thế cũng vội vàng đứng sang phía còn lại để chắn gió giùm anh
Dường như cái lạnh trong không khí đã tan bớt, tiếng cười thỉnh thoảng vang lên bên tai anh cũng biến mất
Tống Dư Ngộ không thường hay tiếp xúc gần gũi với người khác như vậy nên thấy mất tự nhiên, dẫu vậy anh cũng không từ chối ý tốt của hai người họ
Thời Kim Lam ngoái đầu nhìn lại ba người “lá lành đùm lá rách”, thấy bọn họ đã trốn kỹ thì mới bước tới trước cửa cuốn, dùng sức đập lên cửa, điều chỉnh giọng điệu của mình lại và vội nói: “Có người không
Mở cửa mau!”
Cánh cửa cuốn rung lên vì bị cô đập, chẳng mấy chốc đã đánh thức người đàn ông đắp thảm lông ngủ trong sạp báo
Ông ta ngồi dậy trên ghế mây, nhanh chóng nhìn ra ngoài cửa sổ nhưng chẳng thấy ai
Sau đó bỗng có một giọng nữ lảnh lót vang lên khiến ông ta ngạc nhiên, vội xốc chiếc thảm lông lên rồi kéo mành che, sau đó là mở cửa cuốn
Khi bắt gặp gương mặt sốt ruột của Thời Kim Lam, phản ứng đầu tiên của ông ta là sửng sốt
Ông ta nhìn chằm chằm khuôn mặt cô, chẳng cần nghĩ nhiều đã nhớ ra ngay cô chính là vị khách du lịch đầu tiên rời khỏi trạm xe khi nãy
Không phải trí nhớ ông ta tốt, mà là do ngoại hình cô gái trước mắt ông ta quá ưu tú, hơn nữa cô còn mặc một chiếc áo lông màu trắng rất nổi bật
Cho dù cô có đứng dưới đèn đường mờ tối thì bóng đêm cũng chẳng lấn át được khuôn mặt xinh đẹp ấy, ngược lại còn tô điểm cho nó khiến người khác chẳng thể dời mắt được
Trông cô lúc này có vẻ khá chật vật
Chiếc áo lông dính tro bụi, đôi ủng mùa đông bị ướt cả một mảng do nền tuyết ẩm, chùm tóc đuôi ngựa lỏng lẻo rũ vài sợi tóc xuống hai bên má, sắc mặt có phần tiều tụy
Người đàn ông đoán có lẽ cô đã gặp chuyện gì đó, đồng thời còn để lạc mất bạn bè
Mí mắt ông Tôn trĩu xuống trông có vẻ lo lắng
Ông ta dò hỏi: “Cô gái nhỏ, có chuyện gì thế
Sao cháu lại tới đây một mình?”
Ông ta không được chứng kiến cảnh tượng Thời Kim Lam nhẹ nhàng quật ngã người phụ nữ mập mạp và lão đạo sĩ trên xe buýt nên vô thức coi cô như một cô gái bình thường
Thời Kim Lam thấy có người mở cửa thì sắc mặt rõ ràng đã nhẹ nhõm hơn
Cô vội bảo: “Hai tên buôn người khi nãy đâu rồi chú
Hình như bọn họ ăn trộm điện thoại của cháu mất rồi
Chú ơi, chú cho cháu biết bọn họ đã bị đưa đi đâu có được không ạ?”
Ông Tôn cảm thán một tiếng rồi lại hỏi: “Điện thoại của cháu bị họ trộm rồi?”
Thời Kim Lam gật đầu, “Cháu bị lạc khỏi đám bạn nên định nhắn tin cho họ, kết quả lại chẳng thấy điện thoại đâu
Vừa nãy chỉ có kẻ buôn người kia ngồi bên cạnh cháu thôi, chắc chắn là bọn họ trộm điện thoại của cháu rồi
Chú có thể dẫn cháu đi tìm bọn họ để lấy điện thoại về không?”
Cô chủ động tiết lộ những thông tin mà ông ta muốn biết, sau đó lại trưng ra vẻ mặt khẩn cầu hệt như một cô gái đang tuyệt vọng chỉ mong tìm được bạn bè thật nhanh
Trán ông Tôn giãn ra, “Vậy à
Đúng là điện thoại rất quan trọng, không thể để mất được
Vậy chú sẽ dẫn cháu đi tìm ngay.”
Nói rồi ông ta bước ra khỏi sạp báo, nhanh chóng kéo cửa cuốn xuống và giả vờ vô tình hỏi: “Đã trễ vậy rồi, sao cháu còn để lạc khỏi bạn bè?”
Thời Kim Lam mím môi, dường như định nói gì đó nhưng lại do dự, mãi sau đó mới chịu nói: “Sau khi rời khỏi trạm xe, bọn cháu nghe thấy tiếng kèn xô na, cứ tưởng có chuyện gì nên chạy qua xem thử
Nhưng không ngờ..
Không ngờ chỗ đó đang tổ chức tang lễ..
Sau đó bọn cháu rời đi...”
Cô chỉ kể qua loa để ông Tôn tự mình liên tưởng
Ông ta bày ra vẻ mặt đồng cảm, lắc đầu nói: “Ngại quá, lại để du khách như bọn cháu phải thấy mấy cảnh này
Hầy, cũng tại cháu trai ông già họ Tôn ra đi vội quá
Cháu biết đấy, mấy chuyện kiểu này đâu thể chậm trễ.”
Thời Kim Lam gật đầu thông cảm, sau đó dường như lại nghĩ tới điều gì nên ấp úng hỏi: “Vậy..
Vậy sao mấy người tới bắt giữ bọn buôn người khi nãy lại mặc quần áo màu đỏ thế chú?”
Hiện tại trong thị trấn vừa không phải dịp Tết vừa đang có đám tang, người bình thường chắc chắn sẽ không mặc đồ màu đỏ lang thang bên ngoài
Kể cả khi có thù oán với người mất thì cũng sẽ không làm như vậy
Ông Tôn lập tức dừng bước, khóe mắt liếc sang nhìn cô, sau đó tiếp tục đi về phía trước, “Con gái nhà họ đính hôn với nhà ông Ngô, đáng lẽ ngày mai sẽ cưới nhưng cháu thấy đấy, tự dưng có chuyện thế này thì làm sao tổ chức đám cưới được
Nhưng cô gái kia lại cứ bướng bỉnh bảo nhà mình đã nhận sính lễ rồi nên mình là người của nhà họ Ngô, bắt mọi người phải làm đám cưới
Ngày mai cô ta sẽ được gả sang nhà bọn họ để báo hiếu ông bà thay thằng Ngô.”
Ông Tôn thấy Thời Kim Lam tròn mắt ngạc nhiên thì chỉ mỉm cười, “Chắc dân thành phố như cháu chưa thấy cảnh này bao giờ nhỉ
Hầy, nếu thị trấn bọn chú không được khai phá thành địa điểm du lịch thì cùng lắm cũng chỉ là một vùng xa xôi hẻo lánh không ai biết tới mà thôi
Hầu hết mấy cô gái trong thị trấn đều rất cứng đầu.”
Thời Kim Lam ngại ngùng gật đầu, sau đó hiếu kỳ: “Vậy ngày mai thị trấn sẽ làm đám cưới ạ
Khi nào tổ chức thế chú?”
Có lẽ là do có người trò chuyện cùng nên sắc mặt cô đã bớt sốt ruột, thay vào đó là vẻ ngây ngô, tò mò, không hề cảnh giác chút nào
Hiển nhiên đây là mẫu người mà bọn lừa đảo thích nhất
Ông Tôn trả lời, “Đúng vậy
Nhưng dù sao thằng Ngô cũng mất rồi nên sẽ tổ chức vào buổi tối
Nếu cháu muốn xem thì có thể dẫn bạn bè cùng đến chỗ bày rạp cưới ngoài trời ở phía Đông thị trấn.”
Thời Kim Lam gật đầu, sau đó lại ngại ngùng hỏi: “Nhưng mà có được không á chú
Dù gì bọn cháu cũng không phải dân ở đây.”
Ông Tôn hồn nhiên xua tay không để ý, “Cháu mà tới thì chắc nhà ông Trương phải mừng thầm ấy chứ.”
Dường như cô gái bên cạnh ông ta còn đang đắm chìm trong niềm vui được đi ăn cưới nên không hề phát hiện điều kỳ lạ trong lời ông ta nói
Ông ta thu tầm mắt lại, ngước nhìn phía trước, khóe môi khẽ cong lên
Hiển nhiên ông ta chẳng hề biết đáy mắt Thời Kim Lam đang lóe lên sắc lạnh
Ba người trốn sau sạp báo nghe rõ cuộc đối thoại giữa bọn họ
Tô Khê Khả siết chặt bàn tay, nếu không phải tình hình bây giờ không thích hợp thì cô ấy đã mắng to vài câu để giải tỏa tâm trạng khó chịu lúc này rồi
Cô ấy không biết các cô gái trong thị trấn có cứng đầu thật hay không, nhưng cô ấy biết chắc chắn ông già này chẳng tốt lành gì
Bởi cứ nghe thử câu cuối cùng mà ông ta nói đi là biết
Trông cứ như muốn viết thẳng mấy chữ “Tôi không có ý tốt với cô đâu” lên trán ấy
Tư Văn dùng ngón trỏ đẩy mắt kính, lạnh giọng nói: “Có vẻ mấy người trong thị trấn đều chẳng phải thứ tốt lành gì
Sợ là để chị Lam đi như vậy sẽ không an toàn đâu.”
Anh ấy biết rõ khả năng của Thời Kim Lam, nhưng hai tay không địch nổi bốn tay
Hơn nữa bọn họ còn chưa rõ thủ đoạn của kẻ địch, lỡ như bất cẩn sập bẫy thì tình hình sẽ càng nguy nan
Tô Khê Khả mấp máy môi khẽ bảo: “Hai người các cậu bám theo sau trước đi, mình sẽ đi tìm những thành viên khác trong lớp.”
Tư Văn lắc đầu, “Chúng ta phải xem bọn họ đi đâu trước, sau khi xác định vị trí xong xuôi thì hai bọn cậu ở lại canh chừng, còn mình thì về tìm cứu viện.”
Tô Khê Khả gật đầu, không tranh nhiệm vụ đi tìm người với anh ấy
Tống Dư Ngộ nghe hai người nói chuyện, im lặng chấp nhận sự thật rằng bản thân không thể nào hành động một mình được
Hiện tại anh là một đứa “máu giấy” với sức chiến đấu bằng 0
Chỉ một cơn gió thôi cũng đủ khiến anh thấy lạnh lẽo khắp người, giá trị tỉnh táo liên tục xuống dốc khiến anh hoang tưởng
Có lẽ khi giá trị tỉnh táo tụt xuống mốc 20 thì trạng thái tinh thần của anh sẽ càng tệ hơn, thậm chí còn có khả năng sẽ bị ảo giác
Trong lúc bọn họ thầm thì thảo luận với nhau, Thời Kim Lam đã rời khỏi trạm xe cùng ông Tôn
Ba người thấy vậy thì lập tức bám theo từ xa
Hai người rẽ vào con phố trước đó có tổ chức tang lễ
Nhưng bây giờ đường phố vắng tanh, không còn tiếng kèn xô na, cũng chẳng còn tiếng người ăn cỗ ầm ĩ
Thời Kim Lam quan sát con phố, mặc dù đèn đường vẫn sáng nhưng trên quảng trường đã chẳng còn bóng người nào
Bàn thờ, bài vị được đặt trong quảng trường nhỏ vắng vẻ
Trên mặt đất có hai chiếc nệm gối và vài chiếc ghế dựa ngã lung tung
Bàn tiệc bên cạnh bàn thờ cũng chưa được dọn, hay nói đúng hơn thì là chưa ai kịp đụng vào bàn tiệc, chỉ có một ít vỏ hạt dưa rơi rải rác dưới mặt đất
Vỏ hạt dưa màu đen bị gió đêm lạnh lẽo cuốn bay khắp quảng trường, có vài chiếc dừng lại trước chậu than và bị đốt cháy bùng lên
Mấy bông hoa giấy dùng trong đám tang vây xung quanh, bị cơn gió lạnh làm lao xao
Cả con phố dài bỗng trở nên hiu quạnh đến lạ
Dường như những người mới vừa tổ chức đám tang đều đã đột ngột biến mất, thậm chí mấy bà lão ngồi trước cửa nhà cũng chẳng thấy đâu
Hệt như tiếng kèn xô na chấn động trước đó chỉ là ảo giác của bọn họ
Ông Tôn cũng buồn bực, dáo dác nhìn xung quanh rồi lấy làm lạ mà hỏi: “Mọi người đi đâu cả rồi?”
Nói rồi ông ta như chợt nghĩ tới điều gì, cả người bất chợt cứng đờ một cách bất thường
Nhưng vì sợ Thời Kim Lam đứng cạnh sẽ phát hiện nên ông ta lập tức bước nhanh chân, hơi run giọng, “Chắc là đám tang kết thúc rồi
Trời lạnh quá, chúng ta đi nhanh chút đi?”
Thời Kim Lam giả vờ không phát hiện sự khác lạ của ông Tôn
Cô gật đầu phụ họa, thậm chí còn xoa xoa cánh tay và bày ra vẻ mặt sợ sệt
Cư dân trong thị trấn nuôi dưỡng đám quái vật xấu xí, có thể nhìn thấy ma nữ mặc váy cưới
Điều này chứng tỏ bọn họ tự biết bản thân đã làm trái với lương tâm cho nên mới sợ ma quỷ tìm tới, đến mức chẳng lo ăn cỗ nữa mà trốn hết vào nhà
Cô lắc lư chiếc vòng hồng ngọc trông có vẻ lạc quẻ với tình hình hiện giờ trên cổ tay, cánh tay xé gió tạo thành những tiếng vù vù lạnh lẽo
Linh hồn của ma nữ mặc váy cưới trôi nổi bên ngoài chiếc vòng hồng ngọc
Thời Kim Lam thấy thế thì tiện tay đè ngón tay xuống, dễ dàng nhào nặn hồn ma như đang nhào bột, khiến cô ta chỉ có thể bất lực nhe nanh múa vuốt
Thời Kim Lam để mặc cô ta cắn trả mình một cách bất lực, thậm chí còn di ngón tay về phía trước khiến ma nữ mặc váy cưới tức tối há to cái miệng như bồn máu và cắn một cái vào lòng bàn tay cô
Nhưng ai mà đau cho nổi khi bị thạch trái cây cắn chứ
Thời Kim Lam gập ngón tay lại rồi lắc lư, khiến ma nữ mặc váy cưới rung chuyển theo
Nhưng cô lắc mãi mà cô ta vẫn không chịu nhả ra, cứ như cô ta những tưởng bản thân có thể cắn rách một miếng thịt của cô thật vậy
Cô giật giật khóe miệng, nghi ngờ cô ta từng là một con mèo trước khi chết
Nếu không thì sao bây giờ chỉ biết kêu meo meo rồi liên tục cào cấu người khác như thế chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thời Kim Lam vừa đi về phía trước vừa đùa nghịch “thú cưng” mới
Cô đi xuyên qua quảng trường nhỏ nơi tổ chức đám tang, khoảng mười phút sau thì tới một ngôi nhà
Ông Tôn dẫn Thời Kim Lam bước vào ngôi nhà tứ hợp viện hoa lệ trước mặt
Ngôi nhà tứ hợp viện được xây bằng gạch màu xám xanh, bên trên lợp ngói đỏ sẫm, ngoài cửa dán câu đối và treo đèn lồng màu đỏ tươi
Hai bên cửa thờ cúng hai ngọn nến đỏ, ba nén nhang và một ly nước trong
Đây là ngôi nhà mới xây đầu tiên mà Thời Kim Lam thấy trong thị trấn này, cuối cùng cô cũng tìm thấy chút hơi thở hiện đại ở nơi đây
Cô phóng tầm mắt ra xa, phát hiện những ngôi nhà tiếp đó trên con phố này toàn là tứ hợp viện, mỗi ngôi nhà đều chiếm diện tích khá lớn và được xây dựng đầy sang trọng và hiện đại
Rõ ràng là chỉ cách nhau hơn hai mươi mét mà tưởng như thị trấn Ngọc Tùng bị chia cắt thành hai thế giới hoàn toàn khác biệt
Ông Tôn bước tới gõ cửa tứ hợp viện rồi hét lớn: “Ông Trương Ba, có người tới tìm này.”
Một lát sau, Thời Kim Lam nghe thấy tiếng ma sát của giày lên nền xi măng và giọng nam thô thiển vang lên từ sau cửa, “Ai đấy?”
Cánh cửa răng rắc mở ra, Thời Kim Lam nhìn thấy một người đàn ông có gương mặt chữ điền mặc áo khoác màu đỏ sẫm xuất hiện
Vẻ mặt ông ta có phần mất kiên nhẫn, dường như sau khi mở cửa còn muốn trách móc kẻ nào gõ cửa lúc nửa đêm, nhưng khi nhìn thấy cô gái tràn trề sức sống với làn da trắng nõn nà khuất sau chiếc đèn lồng màu đỏ treo trước cửa thì ông ta lập tức cứng đờ như bị sức lực vô hình nào đó cố định, động tác mở cửa cũng khựng lại
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt nhơ nhuốc của ông ta bỗng trở nên âm u hệt như loài bò sát tởm lợm, biến thái, cứ nhìn chằm chằm gương mặt Thời Kim Lam một cách chẳng nể nang gì
Ông Tôn phải ho khù khụ mấy tiếng thì mới khiến người đàn ông mặt chữ điền hoàn hồn được
Đôi mắt ông ta chẳng giấu được nét toan tính và tham lam như đang nhìn một món hàng trong tay, “Em gái nhỏ, tìm chú có chuyện gì thế?”
Thời Kim Lam nghiêng người dưới chiếc đèn lồng, gương mặt xinh xắn và dịu dàng chậm rãi nở nụ cười
Giữa nền trời đen thăm thẳm, đôi mắt màu nâu nhạt của cô bỗng trở nên vô cùng nổi bật, sâu hun hút hệt như dòng ngân hà vô tận, khiến người khác vô thức muốn tìm tòi bí ẩn nhưng lại kiêng dè mối nguy chưa thể biết bên trong nó
Trái tim người đàn ông mặt chữ điền hẫng một nhịp
Ông ta cảm giác như mình đã bị một thứ gì đó theo dõi, nhưng khoảnh khắc bắt gặp góc mặt dưới ánh đèn ấm áp của chiếc đèn lồng màu đỏ, ông ta chỉ còn cảm nhận được vẻ đẹp kinh người mà không từ ngữ nào có thể diễn tả hết được
Ông ta tham lam nheo mắt lại, bỗng chợt bắt gặp hai dòng lệ máu chậm rãi chảy xuống từ đôi con người đen nháy kia
Tiếng cười ranh mãnh kỳ dị vang vọng từ xa rót vào tai ông ta, tưởng chừng như muốn chui tọt vào não. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.