Chương 130: Người áo đen "kích động như vậy làm gì?"
Ti Đồ Nam lại lộ ra vẻ trào phúng, không cần nghĩ, Lam Giang Tuyết khẳng định đã bị tiểu tử kia đoạt mất."Nàng cùng ai vậy?"
Lâm Hạo không quan tâm biểu lộ của Ti Đồ Nam, lập tức hỏi."Phong Thiên Dật, cháu trai của trưởng lão Vô Cực Tông."
Ti Đồ Nam trả lời, sau đó vừa trầm ngâm một chút, nói tiếp, "Ta thấy Lam Giang Tuyết cùng Phong Thiên Dật này hình như không tầm thường, tiểu tử, ông nội của Phong Thiên Dật này, chính là tu sĩ Nguyên Anh, ngươi tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý đi.""Nguyên Anh sao?"
Lâm Hạo nhíu mày.
Nếu Lâm Hạo đột phá tầng bốn, chỉ là Nguyên Anh thôi thì hắn tự nhiên không cần quá để ý, nhưng Nguyên Anh của Vô Cực Tông, Lâm Hạo còn không thể tùy ý làm bậy.
Trừ phi hắn có thể đột phá tầng bốn hậu kỳ."Còn nữa, Lam Giang Tuyết bảo ta mang câu này cho ngươi, nàng nói, nàng một mực đang cố gắng."
Ti Đồ Nam nhìn Lâm Hạo, lại hỏi, "cái này có ý gì?""Ý nghĩa bề mặt đó, nàng đang chờ ta..."
Lâm Hạo nói ra."Vậy ta không thể không nhắc nhở ngươi, không cần vừa mới có chút khởi sắc, liền hủy hoại chỉ trong chốc lát."
Ti Đồ Nam đối với Lâm Hạo khá hiểu rõ.
Ngươi không biết hắn lúc nào sẽ động kinh."Ta biết, ta sẽ không làm loạn."
Lâm Hạo nhẹ gật đầu."Hi vọng là vậy.""Vậy, ngươi tìm cơ hội đi thêm một chuyến Vô Cực Tông, lấy lý do mua sắm linh thảo, làm quen với Phong Thiên Dật kia."
Lâm Hạo suy nghĩ một lát.
Hắn cảm thấy nếu mình đột phá tầng bốn, nhất định phải đi một chuyến Vô Cực Tông."Cần thiết không vậy?"
Ti Đồ Nam cau mày nói."Rất cần thiết."
Lâm Hạo trịnh trọng nói.
Để Ti Đồ Nam lại đi Vô Cực Tông, chủ yếu cũng vì tùy thời để ý tình hình của Lam Giang Tuyết.
Nàng nói một mực đang cố gắng.
Nhưng ai biết có thể cố được bao lâu.
Thời gian lại qua hai tháng.
Phùng Nham bốn người, sinh ra hai cái lam linh căn, hai cái lục linh căn.
Phần thưởng 3000 điểm thuộc tính.
Lâm Hạo lập tức đưa bất diệt kim cương lên tới tầng bốn.
Lên tới tầng bốn khoảnh khắc đó.
Lâm Hạo lập tức cảm giác thân thể cường đại mấy lần.
Toàn thân tựa như kim cương bình thường.
Khí lực càng lớn đến không gì sánh nổi."Nếu để ta áp sát, tuyệt đối có thể xé nát Nguyên Anh."
Đột phá tầng bốn, Lâm Hạo phát hiện, trừ tốc độ không so được Nguyên Anh, những phương diện khác, có thể nói hoàn toàn vượt trội hơn tu sĩ Nguyên Anh.
Đương nhiên, chuyện đời không có gì tuyệt đối, có người vẫn có át chủ bài cường đại, không thể quá mức kiêu ngạo.
Lâm Hạo trong lòng khuyên bảo chính mình."Hệ thống."
Lâm Hạo trong lòng gọi thầm.
Kí chủ: Lâm Hạo Cảnh giới: Kim Đan tầng chín Công pháp: Mộc Hoàng công (4000/80000), bất diệt kim cương (tầng bốn 0/20000)...
Kỹ nghệ: Nhị phẩm trung giai chế phù sư (300/300) + cấp hai hạ phẩm Luyện Đan sư (100/100) + cấp ba trung giai Trận pháp sư (2000/2000) Pháp thuật: Click xem xét Đạo lữ: Click xem xét Linh căn điểm số: 0 Điểm thuộc tính: 590 Điểm đột phá: 207 "Chờ Chiêm Nguyệt các nàng sinh tiểu hài, ngược lại có thể thăng cấp một chút thuật luyện đan trước."
Bất diệt Kim Cương muốn đột phá tầng bốn trung kỳ, cần 20.000 điểm thuộc tính.
Thời gian ngắn khẳng định không gom đủ được.
Đến lúc đó Từ Thanh các nàng có thể sẽ đột phá Kim Đan.
Mà số lượng dục Kim Đan mà hệ thống ban thưởng có hạn.
Nhất định phải tự mình luyện đan mới được.
Hai tháng này, Ti Đồ Nam cũng mua được ngàn phần linh thảo luyện dục Kim Đan từ chỗ Phong Thiên Dật.
Quan hệ của hai người ngược lại càng trở nên quen thuộc.
Lâm Hạo cũng nhờ Ti Đồ Nam nhắn Lam Giang Tuyết, bảo nàng chờ mình một thời gian."Cha."
Ngay lúc Lâm Hạo nghĩ đến chuyện luyện đan.
Một tiểu gia hỏa vụng trộm chạy tới đại sảnh.
Lâm Hạo lập tức đứng dậy."Yên Nhi, con gái ngoan của ta, sao con lại đến đây?"
Lâm Hạo bế Lâm Yên lên."Cha, con muốn đi phường thị chơi, nhưng mẹ không cho, cha, cha dẫn con đi được không?"
Lâm Yên bây giờ đã gần ba tuổi, nàng hoàn toàn thừa hưởng gen của Vương Dư Yên, dáng dấp giống Vương Dư Yên đến tám phần."Vì sao mẹ con lại không cho?"
Lâm Hạo hỏi."Mẹ bảo con học chữ, nhưng đều là bà ăn vạ thôi, đã nói xong là, con học xong thì sẽ đưa con đi phường thị, cuối cùng lại đổi ý."
Lâm Yên tựa hồ vẫn còn hơi giận Vương Dư Yên.
Lâm Yên hiện tại đã có linh căn, nhưng Lâm Hạo vẫn chưa nói với Vương Dư Yên.
Vương Dư Yên cũng chưa từng dò hỏi.
Lâm Yên không có khả năng tu tiên, Vương Dư Yên đối với nàng càng thêm nghiêm khắc."Được được, vậy cha dẫn con đi."
Lâm Hạo sờ lên cái mũi nhỏ của Lâm Yên, mỉm cười nói."Cám ơn cha."
Lâm Yên kinh hỉ nói."Vậy chúng ta đi chơi, dẫn theo mẹ con có được không?"
Lâm Hạo hỏi."Ừm, được ạ."
Lâm Yên lập tức nhẹ gật đầu.
Thực ra thời gian nàng ở cùng Lâm Hạo cũng không nhiều.
Bây giờ nghe cha mẹ cùng nhau đưa mình đi phường thị chơi, tự nhiên vui vẻ vô cùng.
Lâm Hạo ôm Lâm Yên, đi vào phòng Vương Dư Yên.
Lúc này Vương Dư Yên còn đang cho tiểu nhi tử bú.
Vương Dư Yên đã sinh cho Lâm Hạo ba đứa con, đứa nhỏ nhất hiện tại mới được mấy tháng tuổi."Dư Yên, đi thôi, chúng ta đưa Yên Nhi đi phường thị dạo chơi."
Lâm Hạo nói.
Vương Dư Yên nhìn Lâm Yên trong lòng Lâm Hạo, trừng mắt nhìn cô bé một cái.
Lâm Yên lại lè lưỡi.
Lúc này phường thị Lạc Dương đã lớn mạnh hơn mấy lần.
Đương nhiên, lưu lượng người còn chưa nhiều.
Tuy đã có thêm rất nhiều cửa hàng, nhưng phần lớn đều trống không.
Nơi đông người nhất, vẫn là một khu nhỏ ban đầu.
Lâm Hạo và Vương Dư Yên mỗi người một bên, nắm tay Lâm Yên đi trên đường lớn của phường thị.
Không ít tu sĩ thấy Lâm Hạo đều vội vàng hành lễ.
Lâm Hạo không chỉ là phường chủ Lạc Dương, mà còn là tu sĩ Kim Đan.
Quan trọng nhất là, Lâm Hạo còn miễn tiền thuê sân nhỏ và đan dược cho rất nhiều cửa hàng.
Thậm chí còn giảm thuế một nửa.
Các tu sĩ ở phường thị Lạc Dương đối với Lâm Hạo, đều có lòng tôn kính thật lòng."Khúc lão ca, dạo này việc làm ăn có tốt không?"
Bất giác Lâm Hạo đã đến quầy hàng của Khúc Nam."Lâm, phường chủ."
Khúc Nam nhìn thấy Lâm Hạo, gần như theo bản năng muốn gọi tên Lâm Hạo, nhưng rất nhanh đã đổi giọng, "việc buôn bán cũng không tệ, dạo này có nhiều người tới phường thị, ta đang tính thuê thêm một gian hàng.""Khúc lão ca, ông cứ gọi ta là tên được rồi, nghe thoải mái hơn."
Lâm Hạo cười nói."Thế không phải loạn quy củ sao."
Khúc Nam lập tức khoát tay."Không sao, giữa chúng ta không cần khách khí vậy đâu."
Lâm Hạo cố ý mặt mày ỉu xìu, sau đó lại tiếp tục nói, "Khúc lão ca, có dự định thuê một gian cửa hàng không?""Thuê cửa hàng, cái này..."
Khúc Nam hơi nhíu mày."Ông yên tâm, tiền thuê cửa hàng ta sẽ miễn cho ông ba năm, còn nữa ta đang tính tổ chức một Liệp Yêu đội, đến lúc đó săn được yêu thú, liền có thể đưa vào cửa hàng của ông bán."
Muốn phường thị này hấp dẫn được nhiều người hơn, các ngành nghề đương nhiên cũng phải phát triển."Thật sao?"
Khúc Nam lập tức hỏi."Đương nhiên là thật rồi, sau này biết đâu đấy, ta sẽ mở thêm một tửu lâu, ông không cần lo về số lượng tiêu thụ.""Vậy được, ngày mai ta sẽ đi xem, thuê một gian cửa hàng."
Khúc Nam gật đầu nói."Ừm."
Sau khi thỏa thuận xong với Khúc Nam.
Lâm Hạo mang theo Lâm Yên đi chơi mãi đến tối, mới trở về.
Ngay khi Lâm Hạo vừa rời đi không lâu.
Ba nam tử mặc áo bào đen, từ phía nam tiến vào phường thị.
Sau đó liền trực tiếp vào ở Lạc Dương khách sạn.
Trong phòng."Ngươi xác định phường chủ Lạc Dương này, chính là con trai của Lâm Viễn Sơn?"
Một trong số người áo đen, khoảng 40 tuổi, có một chòm râu dê."Không sai được, hắn có dáng dấp giống Lâm Viễn Sơn đến bảy, tám phần."
Người trả lời, tuổi có chút nhỏ hơn.
Nhưng vóc người rất cao lớn."Nếu ta nhớ không lầm, con trai của Lâm Viễn Sơn chẳng qua mới 30 tuổi, mà lại thiên phú cực kỳ kém, hắn sao đột phá Kim Đan được?""Đó cũng là chỗ ta nghi ngờ, khả năng duy nhất, chính là bị đoạt xác.""Mặc kệ có phải bị đoạt xác hay không, chuyện này không thể xem thường, hai người các ngươi ở lại đây, ta sẽ quay về Ám Điện, bẩm báo chuyện này với điện chủ."
