Chương 41: Đánh không lại thì tố cáo
Trong lúc ba người đang căng thẳng, Lục Huyền từ trong tay áo lấy ra một linh thạch, nhiệt tình nhét vào tay tên tu sĩ Luyện Khí trung kỳ kia:
“Ba vị đạo hữu, kiểm tra suốt một đường vất vả rồi, đây là chút ít lòng thành, mời ba vị đạo hữu uống chén trà linh.”
Trên mặt Lục Huyền nở nụ cười chân thành nhất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tên tu sĩ Luyện Khí trung kỳ đứng đầu không thể từ chối, bèn nhận lấy, nhẹ nhàng ước lượng linh thạch trong tay
Với kinh nghiệm lão luyện của mình, hắn nháy mắt biết được đại khái số lượng, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng
Lục Huyền thấy hắn nhận linh thạch, liền hơi an tâm
Hắn không muốn ba người này vào linh điền của mình, nhìn thấy kiếm Thảo, Ám Tủy Chi cùng những linh thực quý hiếm khác, đề phòng bị kẻ khác thèm muốn, dẫn tới tai họa
Dùng vũ lực cự tuyệt, hắn tự tin dựa vào tu vi Luyện Khí tầng năm, thêm vào nhất phẩm pháp khí đặc thù Liệt Ngân Nhẫn, nhị phẩm phù lục kiếm khí ngàn vạn phù cùng Lôi Hỏa Châu, có thể trong nháy mắt giết chết ba người
Nhưng hậu quả hắn lại không gánh nổi, cuối cùng xung quanh người đông, không thể nào thần không hay quỷ không biết mà xử lý ba người được
Con đường này không được, vậy chỉ có thể hối lộ
Hai mươi linh thạch, xua đi một trận phong ba có khả năng xảy ra, cũng coi như chấp nhận được
Hắn mang nụ cười giả tạo trên mặt, ghi nhớ tên tu sĩ Luyện Khí trung kỳ cầm đầu vào lòng, trong bóng tối quyết tâm nếu có cơ hội nhất định phải đòi lại gấp đôi
Tên tu sĩ Luyện Khí trung kỳ không dấu vết nhét hai mươi linh thạch vào túi trữ vật, hai tên tu sĩ Luyện Khí tầng ba bên cạnh thần sắc như thường, như không thấy gì
"Ta thấy đạo hữu tướng mạo tuấn tú, rất thẳng thắn, chắc chắn không cấu kết với tai họa
Thế này đi, để hai thuộc hạ của ta đi dạo một vòng, tùy tiện xem qua trong viện tử của ngươi
Tu sĩ Luyện Khí trung kỳ cười nói với Lục Huyền
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lục Huyền sững sờ, hiểu ý trong lời nói của hắn, lập tức trong lòng dâng lên một ngọn lửa giận vô hình
"Đã cầm hai mươi linh thạch của ta, ngươi một mình nuốt đã đành, còn muốn bắt ta cho hai tên thuộc hạ của ngươi ăn no, không sợ bể bụng sao
Nếu như vừa nãy hắn chỉ định đòi lại chút thể diện, thì sau khi nghe lời này, Lục Huyền đã nảy sinh ý muốn giết ba người này
Hắn cho hai tên tu sĩ Luyện Khí tầng ba mỗi người năm linh thạch, kín đáo đưa trong lúc hai người đi vào đình viện, hai người tùy tiện liếc một cái rồi hài lòng rời đi
"Linh thạch của ta cũng không phải dễ kiếm như vậy
Lục Huyền đi theo hai người ra khỏi viện tử, nhìn bóng lưng bọn họ, trong lòng cười lạnh nói
Lúc ba người định đi đến một đình viện khác, bỗng nhiên, Vương Sơn từ trong nhà đi ra
Nhìn thấy tên tu sĩ Luyện Khí trung kỳ, mắt hắn sáng lên: "Đàm sư huynh, sao huynh lại tới đây, đến rồi sao không vào nhà thăm đệ một chút
Vương Sơn tươi cười hớn hở đi tới
“Chẳng phải do phía trên có nhiệm vụ yêu cầu, công việc bận rộn sao
Trong phường thị tai họa liên tục xuất hiện, không thể không đi kiểm tra nhiều hơn
Vương Sơn sư đệ, lâu không gặp, tu vi tiến bộ nhiều quá nha
Tu sĩ Luyện Khí trung kỳ cười đáp lại
"Thì ra là vậy, Lục đạo hữu đây là hàng xóm của đệ, trước giờ thích trồng linh thực, tính tình chất phác thật thà, Đàm sư huynh không làm khó hắn chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Sao lại thế được, Lục huynh đây vừa nhìn là người chính trực, đương nhiên không thể nào có liên quan tới tai họa được
Tên tu sĩ họ Đàm nói, chẳng mảy may đến chuyện vừa nãy đã lấy của Lục Huyền hai mươi linh thạch
"Không có là tốt rồi, để đệ giới thiệu hai người làm quen với nhau
“Vị này là Lục Huyền đạo hữu, tu vi Luyện Khí tầng ba, là Linh Thực Sư.”
"Vị này là Đàm Hiểu Đông, chấp sự phụ trách an toàn của phường thị, tu vi thâm hậu, đã đạt đến Luyện Khí tầng năm nhiều năm rồi, coi như là sư huynh của đệ
Vương Sơn giới thiệu thân phận của hai người
"Kính đã lâu kính đã lâu, Đàm đạo hữu thiết diện vô tư, tận tâm tận trách, có một chấp sự cao cường như vậy thủ hộ, là phúc của rất nhiều tu sĩ trong phường thị.” Lục Huyền nói mỉa mai
“Vương Sơn, sao ngươi không ra sớm hơn, nếu ngươi ra sớm một chút thì không chừng ta đã tiết kiệm được mấy chục linh thạch, sư huynh ngươi đây cũng có thể giữ lại được mạng.” Hắn nhịn không được oán thầm trong lòng, vô cùng xót của với ba mươi linh thạch vừa mất
"Ngao ~~
Trong viện tử, thấy Vương Sơn đi vào, con Đạp Vân Xá Ly đang ngoan ngoãn chờ ở góc nhà đột nhiên gầm nhẹ một tiếng
"Im lặng
Lục Huyền nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông xám trắng trên tai nó
Đạp Vân Xá Ly ấu thú có đôi mắt xanh biếc lạnh lùng nhìn kỹ Vương Sơn cùng mọi người, không còn gầm rú nữa, chỉ liên tục nhe răng
Mấy người nói chuyện vài câu, Vương Sơn cùng ba người Đàm Hiểu Đông cùng nhau rời đi
Bóng dáng mấy người vừa khuất, con Đạp Vân Xá Ly ấu thú mới yên tĩnh lại, khôi phục tư thái tao nhã, nhẹ nhàng nhảy một cái, bốn đóa mây trắng đậu xuống bờ vai của Lục Huyền
"Sau này không nên tùy tiện kêu loạn, biết chưa
Lục Huyền ôm nó xuống đất, túm lấy đôi tai dài
"Ngao~~~" Con Bích Tinh Đạp Vân Xá Ly khẽ khàng rên một tiếng
“Ừm?” Lục Huyền chợt phát hiện có gì đó không đúng
Hắn nhớ rất rõ, vừa rồi khi Vương Sơn đi vào, tiếng kêu của Xá Ly không giống như bây giờ mà rất ngay thẳng
Ngoại trừ lần đầu tiên phát ra tiếng gầm rú đó trước mặt hắn, tiếng này mới chỉ xuất hiện ba lần
Hai lần khi Vương Sơn tiến vào sân nhà hắn, và một lần ở chợ phát hiện ra tên tu sĩ dị hóa kia
Vẻ mặt hắn chợt trở nên lạnh lẽo
Lần ở chợ, Xá Ly phát hiện trên người tên tu sĩ kia có dị thường, vậy hai lần gặp Vương Sơn gầm rú, có phải nó cũng phát hiện ra gì đó
"Có phải ngươi đã phát hiện điều gì đó trên người tên hàng xóm đó không
Lục Huyền nghĩ đến đôi đồng tử màu xanh lam thần kỳ của Bích Tinh Đạp Vân Xá Ly, liền hỏi nó
Đạp Vân Xá Ly là dị chủng yêu thú, linh trí không thấp, trừng đôi mắt tròn xoe gật gật đầu
“Giống với tên dị hóa kia ở chợ?” Lục Huyền tiếp tục hỏi
Con ấu thú đầu tiên là gật đầu, rồi lại lắc đầu
"Gật đầu rồi lại lắc đầu là ý gì
"Đúng rồi, tên tu sĩ dị hóa kia xuất hiện khi nhiều tu sĩ trở về sau khi khai phá bí cảnh, tai họa bùng nổ
Còn Xá Ly đã cảnh báo ta bằng tiếng gầm gừ từ khi sớm nhìn thấy Vương Sơn rồi
"Gật đầu nghĩa là trong người Vương Sơn có tai họa hoặc dị thường gì đó, còn lắc đầu là không giống với tên dị hóa kia
Lục Huyền đoán đại khái
"Có một quả bom hẹn giờ bên cạnh mình, mình nên xử lý thế nào đây
Chống đỡ hay là ra tay trước chiếm tiên cơ
"Nếu cứ án binh bất động thì quá bị động, chỉ có ngàn ngày làm trộm, chứ không có ngàn ngày đề phòng
"Có điều nếu ra tay trước thì cũng không biết mình có đánh lại hắn không
"Nếu chỉ có thực lực Luyện Khí tầng năm của Vương Sơn thì còn có khả năng, nhưng cộng thêm tai họa trong người hắn nữa thì thật khó đoán
“Hơn nữa Vương Sơn lại là tiểu đầu mục tuần vệ trong phường thị, có quan phương đứng sau, sẽ rất dễ liên lụy đến nhiều chuyện.”
“Quan trọng hơn hết, mình còn chưa rõ đằng sau hắn còn loại tai họa quỷ dị nào nữa.”
Lục Huyền lâm vào thế khó, không giải quyết thì sao
Sống cạnh Vương Sơn lúc nào cũng phải lo lắng đề phòng, mà chuyển đi thì lại không thực tế, cuối cùng thì vẫn là mình phải chi trả số tiền thuê nhà này
Nhưng nếu giải quyết thì bản thân mình lại dễ gặp nguy hiểm
“Có phương pháp nào vừa an toàn, vừa hữu hiệu không đây?” Lục Huyền âm thầm suy nghĩ
“Có rồi, chẳng phải Lâm Dương phường thị dạo gần đây đang ráo riết tiêu diệt tai họa sao
Chi bằng mình mượn lý do này, để người trong nội bộ bọn họ giải quyết đi?”
“Đánh không lại thì mình đi tố cáo!”