"Chương 16: Trước nói chuyện cũng được"
"Có bạn gái, ngươi dù có bạn gái cũng muốn xem mặt sao
Vương Mai lập tức không kịp phản ứng, ngẩn người một chút, vẻ mặt trong nháy mắt đờ đẫn, Trần Sinh đang gắp miếng sườn cũng dừng lại giữa không trung
Ba
Miếng sườn rơi xuống, từ trên đôi đũa rơi xuống bàn
Không ai để ý
Bầu không khí lập tức ngưng lại, chỉ có Trần Sở Hà thản nhiên như không có gì gắp miếng đùi gà mẹ gắp cho, xới một miếng cơm
Vương Mai hoàn hồn, nuốt nước miếng, mở to mắt nhìn đứa con trai bảo bối của mình, không thể tin hỏi lại một lần: "Khoan đã
A Sở, vừa nãy con nói gì
Con có gì rồi
"Con nói, con có bạn gái rồi
Trần Sở Hà nhai nhai, nuốt thức ăn, nói
Vương Mai không tin: "Không phải, con có bạn gái khi nào
Sao mẹ không biết
"Không đúng
"Con có bạn gái mà còn đi xem mặt, con trực tiếp nói với mẹ là con không muốn rồi có phải hơn không
Làm hại mẹ vì chuyện chung thân của con lo lắng bao nhiêu
Trần Sở Hà nói: "Chẳng phải hôm nay mới quen sao
"À, chính là trong lúc xem mặt gặp, nàng..
Vương Mai cùng Trần Sinh theo bản năng liếc nhau, hai người mặt đối mặt nhìn nhau
Sắc mặt hai người từ lúc đầu không tin được, đến kinh ngạc, rồi lại chuyển sang mừng rỡ
Vù vù
Chưa để Trần Sở Hà nói hết câu, một giây sau, hai người liền nhanh chóng chuyển ghế lại gần Trần Sở Hà hơn, kẹp lấy hắn ở giữa, như sợ hắn chạy mất
"Lại đây lại đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Con trai ăn sườn đi, con trai ăn sườn đi
"Đây là ba con xuống nông thôn tìm sườn heo quê đó
Lại đây lại đây
Ăn nhiều vào bồi bổ cơ thể
"Lại đây lại đây
Con trai ăn má cá đi, ăn má cá đi, đây là phần thịt ngon nhất ở má cá đó
"A a a
Còn có rau hẹ nữa
Đây là mẹ con sáng nay ra vườn nhà cô hái, toàn cọng non đó
"Ăn nhiều vào, ăn nhiều vào, ăn nhiều vào
"Không thể để con trai bảo bối của mẹ đói được
"Còn nữa còn nữa còn nữa..
Nhìn đồ ăn gần như đã thành núi trong bát mình, Trần Sở Hà cạn lời
Nhìn hai người, một trái một phải kẹp lấy mình, nhìn nụ cười trên mặt họ, rất lâu sau, Trần Sở Hà khẽ thở dài một hơi, nói: "Muốn hỏi gì cứ hỏi đi, con đảm bảo không lừa các người
Vương Mai cười mỉm hỏi: "Nhi tử à~ cô bé đó là ai vậy ~ năm nay bao nhiêu tuổi
Người thế nào, đối với con tốt không
Mẹ và ba con quen không
Khi nào dẫn về nhà hả ~"
Trần Sở Hà gắp một đũa rau hẹ, bỏ vào miệng nhai nhai, nuốt xuống, nói: "Cô bé đó hai người đều biết, là Tô Nhan
"Tô Nhan
Nghe cái tên này hai vợ chồng rõ ràng sững sờ
Hai người theo bản năng liếc nhau
Trần Sinh nhịn không được hỏi: "Chính là con bé mà mười hai năm trước con nhặt được từ trong thùng rác, rồi mang về ký túc xá, giấu hai năm, Tết mang về nhà, còn gạt ba và mẹ là bạn của con, cái con bé da đen Tô Nhan đó
"Ừm
Trần Sở Hà gật đầu, nói: "Hôm nay con đi xem mặt, tình cờ gặp được nàng, sau đó nói chuyện hợp, nên ở bên nhau
Vương Mai cùng Trần Sinh lại lần nữa nhìn nhau, vẻ mặt phức tạp
Vương Mai đột nhiên khẽ thở dài một tiếng, nói: "A Sở à, không phải mẹ coi thường con, nếu đặt ở sáu năm trước, con với Tô Nhan ở bên nhau, mẹ tuyệt đối không phản đối
Tuyệt đối giơ hai tay hai chân tán thành
"Nhưng mà bây giờ..
"Haizz
Trần Sinh vỗ vai con trai bảo bối, đầy thâm ý nói: "A Sở, đừng trách ba mẹ nói khó nghe nhé~ Con bây giờ, với Tô Nhan..
không hợp
"Ừm, con cũng thấy không hợp
"Vậy ba gọi điện ngay bây giờ để con chia tay với cô ấy
"..
"
Hai người nhìn Trần Sở Hà dứt khoát đứng lên quay người về phòng như muốn đi lấy điện thoại, Vương Mai và Trần Sinh đều ngớ người
Vương Mai ngơ ngác dùng ngón tay cái chỉ vào Trần Sở Hà: "Không phải, con trai con sao không đi theo lẽ thường vậy
Không phải lẽ ra phải hỏi chúng ta tại sao không chứ
Cũng không hỏi lý do một chút sao
Thoải mái thế
Trần Sinh đưa tay vỗ trán, bất đắc dĩ nói: "Đây là lần đầu cô biết con trai cô hả
Nó bao giờ theo lẽ thường đâu
"Tuy rằng tôi không biết nó vì sao lại đồng ý thoải mái vậy, nhưng tôi biết, lát nữa thôi là cô mất luôn cô con dâu tương lai đó
"Nó mà đã thật sự muốn, với tính cách bướng bỉnh của nó, thêm cái lý do bị chúng ta từ chối bạn gái một lần như thế, không ba năm năm, nó sẽ không tìm nữa đâu
"Ái ái ái ái
"Con trai, con trai, con trai
"Đậu phụ ơi là đậu phụ
Vương Mai ba chân bốn cẳng, nhanh hơn một bước chặn cửa phòng trước mặt Trần Sở Hà
"Mẹ lại làm gì nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vương Mai ngượng ngùng cười một tiếng, có chút lúng túng nói: "Hay là..
hai con, cứ nói chuyện thử xem sao
Trần Sở Hà đảo mắt: "Hai người chẳng phải cảm thấy con và cô ấy không hợp sao
Con cũng thấy con với cô ấy không hợp, đúng ý của hai người rồi còn gì
"Vậy con cũng không hỏi thử xem, tại sao chúng ta lại cảm thấy con với cô ấy không hợp sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vương Mai bổ sung thêm một câu: "Nói trước nhé, không phải là vì vấn đề của hai con, mà là vì..
"Được rồi, cũng coi như vấn đề thân thể của hai người
Trần Sở Hà ngược lại nói thẳng ra điều mà Vương Mai khó nói: "Chẳng phải vì hiện tại cô ấy có tiền, là tổng giám đốc tập đoàn Tô Thị, là đại tiểu thư Tô gia, còn con thì không có gì, lăn lộn bên ngoài sáu năm chẳng có gì, còn mang thêm bệnh tật đầy mình sao
"Cô ấy có tiền cũng đâu phải một hai ngày, trước đây lúc ba con không có tiền phẫu thuật, chúng ta mượn hết người thân thích cũng không đủ, vẫn là cô ấy cho con mượn hơn ba mươi vạn mới đủ đấy
"Không chỉ thế, nếu không nhờ cô ấy là Hoa khôi khoa có mối quan hệ quen biết mấy ông bác sĩ thánh thủ kia giúp ba con chữa bệnh, thì ba con không tàn phế cũng phải nằm trên giường cả đời rồi
Vương Mai cười khổ nói: "Mẹ biết chứ, đến giờ mẹ với ba con vẫn luôn rất cảm kích nó, nó là một cô gái tốt
"Sáu năm con không có nhà, cơ bản mỗi cuối năm hoặc Trung thu, cô ấy đều mang chút đồ qua thăm mẹ và ba con, mặc dù vì bận quá lần nào cũng không có thời gian ở lại ăn cơm với tụi này, nhưng mà ba mẹ cảm động lắm, thật đó
Chuyện này Trần Sở Hà cũng không biết, nên khi nghe cô chủ nợ suốt sáu năm năm nào cũng tới thăm ba mẹ, Trần Sở Hà trong lòng thật sự rất ngạc nhiên và khiếp sợ
Nhưng càng nhiều, là có một loại cảm xúc khó nói, rất phức tạp
Trần Sinh nói tiếp: "Ba mẹ cảm thấy hai đứa không hợp, không phải vì lý do khác, mà là vì cô bé đó thực sự quá giỏi, sợ con ở bên nó áp lực lớn..
"Đương nhiên, cái này không trách con được, cũng tại ba mẹ không có tác dụng gì, không cho con một cái nền tảng gia đình tốt
"Nhưng nếu con thực sự thích Tô Nhan, mà Tô Nhan cũng thích con, vậy ba mẹ sẽ không phản đối đâu
"Thật không
Trần Sinh nháy mắt với Vương Mai, Vương Mai liền vội vàng gật đầu: "Ừ ừ
Chỉ cần hai con yêu nhau là được, mẹ không phản đối, mẹ không phản đối."