Cái Gì? Đối Tượng Hẹn Hò Lại Là Chủ Nợ Lớn Của Ta?

Chương 19: Tung tin đồn nhảm há miệng, càng truyền càng không hợp thói thường




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Chương 19: Tung tin đồn nhảm há miệng, càng truyền càng không hợp thói thường"
"Ừm
Bạn gái
Trần Thư Lan trêu chọc nói: "Không phải là lão bà của ngươi sao
Còn có, con của ngươi đâu
"Cái gì lão bà, cái gì con cái
Trần Sở Hà có một dự cảm không tốt lắm, "Ta ngay cả bạn gái cũng mới hôm nay có, làm gì đã có vợ con
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Thi Vận ở bên cạnh giải thích: "Ôi chao, thật ra là do biểu ca không có ở đây sáu năm này, ở quê mấy chuyện lời ra tiếng vào về anh đều truyền ầm lên hết rồi
"Có người nói anh cùng một cô em có vấn đề về thần kinh bỏ trốn, anh không dám nói với ba mẹ, nên vẫn chưa về, cứ ở bên ngoài làm thuê, kiếm tiền nuôi con
"Cũng có người..
Thật ra là mấy người hàng xóm ở quê ghen ăn tức ở vì nhà mình mấy năm nay khá giả hơn thôi, là Thẩm Tử đó
"Cô ta nói anh bám đùi một phú bà hơn ba trăm cân, mỗi ngày đều bị phú bà cho ăn t·h·u·ố·c rồi xích ở nhà, phú bà cho anh sinh một đống con không phải con của anh, sau đó anh còn phải giúp bà ta nuôi con, cho nên sáu năm nay vẫn không về được
"Cũng có người nói anh bị người ta lừa, bị lừa đi bán nội tạng, sau đó anh bị người ta c·ắ·t t·h·ậ·n rồi, nên mới không về được
Nghe Lâm Thi Vận giải thích, khóe miệng Trần Sở Hà giật giật: "Đây toàn là những chuyện vô lý kiểu gì thế này
Lâm Thi Vận che miệng cười nói: "Thì bình thường thôi, anh biết mà, cái thứ gọi là tin đồn ấy, cứ càng truyền lại càng sai sự thật, ba người nói thành hổ, năm người thành rồng, mười người thì thành chó Husky đánh nhau với người ngoài hành tinh ba đầu
"Cái thứ này một khi bắt đầu thì chỉ có càng ngày càng bịa ra thôi
"Giống như chị cả em hồi trước, chỉ có ba năm không về thôi mà, ở nhà người ta đã đồn chị ấy bị vớt rác lừa gạt đi, còn lén lút kết hôn với vớt rác, sinh những năm đứa con rồi
"Anh tự nhiên biến mất sáu năm không về nhà, người ta đồn thành thế này là bình thường thôi mà
Trần Sở Hà dùng ngón tay sờ lên cằm mình, nói: "Không phải, ý tôi là, tại sao lại đồn là bà kia phải nặng ba trăm cân, không thể gầy một chút được sao
"Tôi tuy bịa chuyện, nhưng cũng có yêu cầu của tôi chứ
"Ba trăm cân, thân hình bé nhỏ của tôi đây, có khi bị bà ta ngồi bẹp mông mất
"Đồn thổi gì mà vô lý quá, điểm này cũng phải cho hợp lý chút chứ
"Mấy người này thật là, tung tin đồn nhảm cũng không biết bịa cho tử tế, không chịu nghĩ tới thực tế gì cả
Lâm Thi Vận trêu ghẹo: "Được rồi, anh hay đấy, anh còn dám nói, sáu năm trước anh chả cũng mũm mĩm đó sao
Nếu không thì hồi nãy em nhìn một hồi cũng đâu có nhận ra anh
"Này, em đừng lôi anh vào, em mới vừa liếc một cái đã nhận ra rồi, là chính em nhìn nãy giờ mới ra
Lâm Thi Đình dịu dàng cười, bước chân tiến lại gần Trần Sở Hà, tỏ vẻ như: chuyện không liên quan đến tôi, tất cả là tại cô ta
"Thi Đình à, anh thương em nhất và em thương anh nhất cùng trở về, cái tâm của em liền nghiêng về phía anh ấy rồi, không bênh em gái tốt của em hả
Lâm Thi Vận nghiến răng: "Đã nói với nhau là chị em tốt cả đời mà
Lâm Thi Đình nhìn cô nàng, nói: "Có người đã từng nói là chị em tốt cả đời, không yêu đương, không kết hôn, cùng lắm chúng ta ở với nhau, kết quả quay ngoắt một cái mang theo bạn trai về nhà rồi
"Tôi..
Lâm Thi Vận bị đối đáp cứng họng, cuối cùng chỉ có thể chắp hai tay trước ngực, giơ hai ngón tay lên gãi gãi, hậm hực nói một câu: "Tôi thì chẳng phải là đã gặp được chân ái sao, tôi cứ tưởng sẽ không nhanh chóng yêu lại được nữa chứ
Lâm Thi Đình liếc xéo cô, bĩu môi
Trần Thư Lan hỏi: "Này, A Sở, anh nói có bạn gái, là ai thế, ở đâu
Sao không kêu tới ăn khuya cùng cho tụi tôi xem mặt chút đi
Trần Sở Hà đáp: "Người này mọi người cũng quen, là Tô Nhan
"Tô Nhan
Trần Thư Lan hơi sững sờ, rồi kịp phản ứng lại, hỏi: "Chính là cái người trước đây anh hay nhắc suốt ngày là đại chủ nợ của anh ấy hả
Hai người, ở bên nhau rồi
"Ừ, mới quen nhau hôm nay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"A ~ ra là vậy
Đối với việc hai người có thể ở bên nhau, Trần Thư Lan cũng thấy bất ngờ, nhưng cũng không quá mức ngạc nhiên
Cô cũng biết, Tô Nhan bây giờ không còn là cô bé đen nhẻm đi theo các cô đốt pháo hầm gà ăn tết năm xưa nữa rồi
Người ta bây giờ là Tổng giám đốc tập đoàn Tô Thị, giá trị tài sản lên đến trăm tỷ, là một nhân vật nổi danh nhất nhì Nghiễm Phủ
Vẫn là mỹ nữ đứng đầu Nghiễm Phủ, Trần Thư Lan vẫn không thấy quá bất ngờ
Với trực giác siêu phàm của mình, cô đã sớm nhìn ra từ trước kia rồi, hai cái kẻ mà ngày thường vừa gặp nhau liền cà khịa nhau này, sau này nhất định sẽ có chuyện thú vị phát sinh
Quả nhiên là vậy
Âu Dương Thanh Huy sau khi biết bạn gái của Trần Sở Hà lại là Tô Nhan nổi tiếng, cũng ngây ngốc trong chốc lát, sau đó chợt giơ ngón tay cái lên, nói: "Ghê đấy
"Mỹ nữ đẳng cấp này mà chú cũng tán đổ được, đúng là không nhìn lầm chú em, đúng là có tiềm năng ăn bám mà
Có lẽ thấy mình nói thế không hay, Âu Dương Thanh Huy vội vàng bổ sung: "Tôi đâu có ý chê chú em đâu, dù sao thì nghệ thuật ăn bám này đòi hỏi có tố chất đặc biệt đó
"Anh đây cũng đã từng huyễn tưởng có bà giàu nào bao nuôi, cho mình từ đây khỏi lo ăn mặc
"Kết quả thì đấy, haizzz..
"Không nói nữa
Không nói nữa
"Nói nhiều lại toàn là nước mắt
Nhìn ông anh vợ thở than, một hơi uống hết nửa bình bia, Trần Sở Hà quay sang hỏi chị mình: "Anh vợ như thế, chị không quản sao
"Quản làm gì
Trần Thư Lan cười nhạt: "Ổng chỉ thích ăn nói trơn tru cho sướng mồm thôi, mày nghĩ lúc trước ổng làm thầu khoán ngoài công trình, chẳng ai quan tâm ổng à
"Bây giờ chẳng phải ngoan ngoãn làm 'nội tướng' của gia đình rồi đấy thôi
"Có những người đàn ông nói nhiều, thật ra trong lòng không dám làm bậy, vì anh ta biết một khi mình bước ra ngoài thì hậu quả sẽ là gì
"Còn những kẻ trông có vẻ thật thà chất phác, mới chính là những người ăn chơi thật đấy
Nghe xong, Âu Dương Thanh Huy lập tức ưỡn ngực tự hào, ra vẻ xem đây, bà xã mình vẫn hiểu mình nhất, chỉ có mình là biết nói hoa thôi chứ không có làm gì, mình mới là người đàn ông tốt đó
"Được rồi, đã Tô Nhan là bạn gái của anh thì gọi cô ấy tới ăn khuya luôn đi, tôi cũng có một khoảng thời gian chưa gặp cô nhóc này rồi
Trần Thư Lan mỉm cười nói
"Để em hỏi xem đã, em cũng không biết nàng có rảnh không
"Được, vậy chúng ta cứ chuẩn bị đi, lát nữa có ăn
"Được
Trần Sở Hà ngồi xuống bên cạnh bàn, lấy điện thoại ra, thấy tin nhắn trả lời của Tô Nhan về vết sẹo trên người hắn: "Hừ
Cho chừa cái tội lơ đễnh, c·h·é·m c·h·ế·t mi mới hả dạ
"Ở nhà ngoan ngoãn không tốt sao, cứ thích chạy lung tung
"Đáng đời
Trần Sở Hà bất đắc dĩ cười, vẫn là dáng vẻ kiêu ngạo như xưa, vẫn là cái miệng độc địa quen thuộc
Trần Sở Hà nhắn tin, gửi đi:
"Đại chủ nợ, đang làm gì vậy, có rảnh không?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.