Cái Gì? Đối Tượng Hẹn Hò Lại Là Chủ Nợ Lớn Của Ta?

Chương 25: Lần sau đừng có dùng giày cao gót giẫm người




"Tô tổng
Cái này, cái này, cái này đều là việc không liên quan đến chúng ta mà!""Van cầu ngài
Van cầu ngài
Thả cho chúng ta một con đường sống
Bỏ qua cho chúng ta lần này đi!""Chúng ta cũng chỉ là đi theo Triệu thiếu kiếm miếng cơm ăn thôi, Triệu thiếu gọi chúng ta đến, chúng ta cũng không dám không đến mà!""Đúng đó đúng đó!""Cho dù chúng ta có một trăm vạn lá gan, chúng ta cũng không dám đối nghịch với Tô tổng ngài đâu!""Cầu xin Tô tổng ngài thương xót, xem ở mặt mũi Triệu Húc, Triệu thiếu và Triệu gia mà bỏ qua cho chúng ta, bỏ qua cho Triệu Minh Thiên thiếu gia một lần đi!""Bây giờ trời ít đã bị ngươi đánh gần chết, nếu mà trời ít chết thì chúng ta cũng không sống nổi mất!"Từng cái dập đầu dập đến nỗi thành một mảnh, dập còn chân thành hơn cả bái tổ tiên, tiếng la khóc, tiếng cầu xin tha thứ vang lên không ngớt.Tô Nhan hai tay khoanh trước ngực, liếc nhìn Triệu Minh Thiên nửa sống nửa chết, lạnh lùng nói: "Về nói với Triệu Húc, còn dám xen vào việc của đứa em trai không nên nết, còn dám kiếm chuyện tìm đến ta, tìm đến bạn trai ta, vậy thì bảo mẹ hắn giúp hắn sinh một đứa em trai khác đi!
"Dạ dạ dạ
Chúng tôi nhớ kỹ
Chúng tôi nhớ kỹ rồi ạ!"Đúng lúc những người kia đang định khiêng Triệu Minh Thiên nửa sống nửa chết đi bệnh viện cứu chữa, Tô Nhan đột nhiên nói một câu lại dọa bọn họ không dám động, vừa nâng Triệu Minh Thiên lên đã ngã lại xuống đất:"Chờ một chút!"Nghe Tô Nhan lên tiếng, đám đàn em này trong lòng kêu khổ thấu trời, rên rỉ không ngừng.Bây giờ bọn họ chỉ hận không mọc được cánh để đưa Triệu Minh Thiên đến bệnh viện cứu chữa ngay, nếu lỡ Triệu Minh Thiên chết thì người Triệu gia có lẽ không dám vì một tên công tử bột như Triệu Minh Thiên mà toàn diện khai chiến với Tô gia đang như mặt trời ban trưa, nhưng chắc chắn sẽ bắt bọn họ những đàn em này ra trút giận!Nhưng dù trong lòng có sốt ruột thế nào, bọn họ cũng không dám không nghe lời Tô Nhan.Thế là một người trông như là người dẫn đầu nọ mặt tươi cười nói: "Tô, Tô, Tô tổng, ngài, ngài, ngài còn có chuyện gì ạ?"Tô Nhan chỉ vào cái quầy hải sản và những người ở chỗ này của Trần Long, lạnh nhạt nói: "Các ngươi nhớ kỹ cho ta
Về sau trở về nói cho Triệu Húc và Triệu Minh Thiên biết, từ giờ trở đi, nếu như cái quầy hải sản này, người ở đây, bọn họ mà xảy ra bất cứ chuyện gì, dù chỉ là một chút ngoài ý muốn nhỏ thôi, ta sẽ tính hết mọi chuyện lên đầu các ngươi!""Tính trên đầu bọn họ và Triệu gia!""Bọn họ muốn đòi một lời giải thích về chuyện hôm nay thì cứ đến tìm ta, ta Tô Nhan ai làm nấy chịu!""Nhưng mà, nếu bọn họ dám tính sổ với những người ở đây, tìm những người ở đây gây một chút phiền phức thôi, ta coi như bồi cả Tô Thị tập đoàn vào, ta cũng phải chiến đấu đến cùng với Triệu gia!""Không chết không thôi!""Biết chưa?"Thấy Tô Nhan giận dữ, đám đàn em liền vội vàng gật đầu nói: "Biết rồi, biết rồi Tô tổng, chúng tôi biết rồi
Chúng tôi nhất định sẽ không, cũng không dám đến đây gây phiền phức đâu ạ!""Vậy Tô tổng, chúng tôi..
Tên dẫn đầu thăm dò thái độ của Tô Nhan một cách thận trọng.Tô Nhan không thèm để ý đến bọn họ, xoay người rời đi: "Cút đi."Đám đàn em của Triệu Minh Thiên lúc này mới như trút được gánh nặng, vội vàng khiêng Triệu Minh Thiên lên lần nữa, định nhanh nhất có thể đi bệnh viện.Thẩm Yên Thanh cũng đã thấy Tô Nhan ra tay mấy lần, nhưng tàn bạo và quyết đoán như vậy thì đây là lần đầu tiên cô thấy.Không giống như Trần Long và những người khác kinh ngạc đến nỗi không nói được gì, nhìn Tô Nhan như một vị tướng quân Khải Toàn mà về, Thẩm Yên Thanh ngược lại bắt đầu cổ vũ: "666
Tô tổng 666
Tô tổng, cô quả thực là thần tượng của tôi!""Với cái thân thủ và phản ứng này của cô, tôi làm bảo tiêu cho cô cũng được ấy chứ
Cần gì mấy cái Long Vương, Binh Vương!"Tô Nhan có chút đắc ý nháy mắt với cô, sau đó quay về bên cạnh Trần Sở Hà, nhíu mày hỏi: "Sao nào?"Trần Sở Hà vừa nhai thận to, vừa nhìn từ trên xuống dưới Tô Nhan, rồi bỗng nhiên ánh mắt dừng lại ở trên đùi cô, đột nhiên hỏi: "Không phải, mới để ý, lúc nãy cô lái xe mà mang giày cao gót đấy hả?""


"Lời này vừa nói ra, cả trường hai lần yên tĩnh, những người khác đều trợn tròn mắt.Sau đó lặng lẽ giơ ngón tay cái với Trần Sở Hà.Trần Long thì càng là che mặt, không dám nhìn nữa.Đệ à, ngươi độc thân lâu như vậy cũng không phải là không có lý do!Cái mạch não này
Cái cung phản xạ này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cái cách bắt trọng điểm này...Đem đề thi cho ngươi, chắc ngươi cũng có thể thi được không điểm!Tô Nhan cũng bị hắn bất ngờ làm cho vừa buồn cười vừa tức.Cô đưa tay nhéo má Trần Sở Hà, làm cho mặt hắn biến dạng thành một cái bánh bao, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ta nhiều, nhiều tiền, không được hả?"Trần Sở Hà nhỏ giọng thì thầm: "Đây đâu phải là chuyện có tiền hay không, đây là sự an toàn, vấn đề an toàn đó, cô có biết không hả?""Được được được, lần sau ta lái xe không mang giày cao gót, được chưa?"Tô Nhan hỏi: "Thế còn vừa nãy, ta có đẹp trai không?"Trần Sở Hà duỗi ra ngón cái và ngón út, còn ba ngón còn lại thì không, "Cô vẫn bưu hãn như trước.""Thôi đi
Ngươi đây là đang khen ta hay đang mắng ta đó
Tô Nhan lườm hắn một cái."Khen cô đó, cô xem nè, vừa nãy tôi còn quay lại khoảnh khắc anh tư của cô đó."Trần Sở Hà lấy điện thoại ra lắc lắc, trên màn hình đang hiển thị video quay lại.Tô Nhan liếc mắt nhìn, độ mạnh tay véo má hắn lại tăng thêm vài phần: "Ngươi cái thằng dở hơi, quay lại anh tư của ta để làm gì hả?""Hở
Tôi tự quay hồi nào?"Trần Sở Hà nhìn điện thoại, nháy nháy mắt, một mặt vô tội nói: "A, chắc có lẽ tại tôi bị anh tư của cô thu hút quá, nên ngón tay vô tình chạm vào đó thôi
"

.Ngươi không cần phải giả tạo khen ta vậy đâu.""Tôi nói thật mà, thật là đẹp trai, nhất là cái lúc cô nghiêng người đá với xoay người đá."Trần Sở Hà dùng ngón tay chọc chọc tay Tô Nhan, đột nhiên lẩm bẩm một câu: "À, bà chủ nợ.""Ừm
Làm gì
Tô Nhan thả tay ra."Sau này đánh nhau có thể đừng mang giày cao gót dẫm người được không
Cô như vậy không phải là đang đi đánh nhau, lúc nãy đá thẳng luôn có phải là tốt hơn không, dẫm hắn làm gì
Trần Sở Hà nhỏ giọng lẩm bẩm, "Thật sự không được, cô dùng chai bia đập đầu hắn luôn cũng được nữa


"Nghe xong câu này, Tô Nhan trong nháy mắt hiểu ra ý của hắn, cô cúi người xuống, đưa tay xoa mặt Trần Sở Hà, cười tủm tỉm nói: "Nha ~ làm sao rồi
Ăn dấm à nha?""Ai, ai có ăn đâu.""Ấy đừng đừng đừng!"Bỗng một giây sau, Tô Nhan liền xoay người, lần nữa ngồi xuống, ôm lấy một cánh tay của hắn, nhả ra cái lưỡi thơm tho màu hồng phấn, làm mặt quỷ, bán manh, "Biết rồi biết rồi, sau này ta đánh nhau sẽ dùng giày cao gót đá thôi, không cần chân dẫm lên người khác, được chưa?""Chủ, chủ, chủ yếu là không cần thiết phải vậy, nếu chẳng may cô dẫm một cái lổ máu, rồi máu bắn tung tóe lên người cô thì làm sao bây giờ..
"Trần Sở Hà có chút chột dạ kiếm đại một lý do, "Hơn nữa cô còn đang mặc váy nữa đó, cũng không sợ bị lộ hết à.""Ừm ân, biết rồi biết rồi ~"Tô Nhan cũng không vạch trần lòng dạ nhỏ mọn của hắn, ngược lại còn cảm thấy rất vui vì cái ý nhỏ nhặt này của hắn, trong lòng thậm chí còn có chút đắc ý.Cô tiếp tục tựa đầu lên vai hắn, giống như một cô vợ nhỏ luôn dính người, hệt như chim non nép vào lòng.Cái vẻ bên cạnh tràn đầy bá khí vừa nãy hoàn toàn đối lập.Sự đối lập cực hạn này lại lần nữa làm những người khác trố mắt há hốc mồm, không biết nên nói gì.Đường đường là tổng giám đốc tập đoàn Tô Thị, mà lại còn có hai bộ mặt sao
!Còn chưa kịp để mọi người hoàn hồn, một tràng tiếng còi xe cảnh sát chói tai lại lần nữa phá tan màn đêm yên tĩnh:Ụ a Ụ a Ụ!Chỉ thấy từ xa xa, đường hai bên có tới bảy tám chiếc xe cảnh sát đang đến, chặn hai đầu lối ra.Đi theo sau, còn có một chiếc xe cứu thương.Đồng thời chặn luôn đám đàn em của Triệu Minh Thiên vừa khiêng chủ tử nhà mình lên xe, chuẩn bị đưa đi bệnh viện.Lúc này đám đàn em của Triệu Minh Thiên thật là muốn tự tử luôn rồi, muốn ngửa mặt lên trời gào khóc một tiếng: "Ông trời ơi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu ông không muốn cho chúng tôi sống thì cho con một sét đánh chết quách đi
Đừng có chơi chúng tôi như vậy được không?!"
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.