Trần Sở Hà hết lời để nói: "Không phải chứ, đại chủ nợ, cô ra điều kiện này, cô tùy tiện kéo một người đàn ông trên đường chẳng phải được sao
"Cô không phải đang cố tình nhắm vào tôi đấy chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Tôi trông giống loại người tùy tiện vậy sao
Tô Nhan liếc xéo hắn một cái, rồi đột nhiên thở dài, hai tay chống cằm, mím môi nhỏ nhắn hồng hào, nói: "Ai da, nói đi thì nói lại, chẳng lẽ anh không biết, từ sau cái sự việc kia, tôi đối với đàn ông khác chỉ toàn là đề phòng thôi sao
"Mặc dù vẫn chưa đến mức ghét đàn ông, gần đàn ông là buồn nôn muốn ói đến cái mức độ bất bình thường đó, nhưng chỉ cần là đàn ông, tôi đều không thấy hứng thú, đều sẽ chỉ có đề phòng, đều sẽ giữ một khoảng cách nhất định
"Nếu không thì anh cho rằng tôi lớn tuổi thế này, vì sao còn chưa tìm bạn trai, còn chưa kết hôn, lẽ nào lại anh nghĩ tôi đang chờ cái tên tiểu bạch nhãn lang không có trái tim như anh chắc
Trần Sở Hà ngáp một cái, nhếch mép nói: "Tôi còn chưa tự luyến đến mức độ đó, không hề nghĩ mình xuất sắc đến mức khiến một người phụ nữ phải chờ mình lâu như vậy
"Hì hì, anh hiểu rõ bản thân là tốt rồi
Tô Nhan cười tươi, rồi lại mặt mày ủ rũ nói: "Muốn lừa gạt người nhà tôi, muốn diễn kịch, vậy tôi cũng không thể tìm một người mà chỉ cần người đó đến gần tôi một chút là tôi đã có thể hất văng ra xa cả chục mét, đúng không
"Trong số những người tôi quen biết, chỉ có mình anh chàng ngốc như anh là không khiến tôi sinh ra cái cảm giác đó, tôi không tìm anh thì tìm ai hả
Mắt Trần Sở Hà giật giật: "Sao tôi nghe câu này của cô, có vẻ như ngoài tôi ra không ai có thể thay thế được vậy
"Không còn cách nào khác, ai bảo anh lúc trước lại nhặt tôi về làm gì
Tô Nhan nghiêng đầu, nở nụ cười
Trần Sở Hà hiếm khi dùng hai từ "tiện hề hề" để hình dung một cô gái đẹp
Nhưng mà, quá là "tiện" luôn
Trần Sở Hà đưa tay vuốt mặt, tương đối cạn lời: "Thành ra năm đó tôi còn nhặt về một cái tai họa à
"Ừ ừ ừ
Tô Nhan rất đồng tình nói: "Năm đó nếu anh không nhặt tôi từ bãi rác về ký túc xá của anh thì tốt biết bao, để cho tôi chết đói, bị côn trùng cắn, bị chó tha đi, chết không nhắm mắt
"Hoặc là anh báo cảnh sát, sau đó để mấy tên súc sinh kia tìm được tôi, trước hết lăng nhục tôi, sau đó mới băm tôi ra thành trăm mảnh, vạn đoạn
"Tệ hơn, anh gọi điện cho cha mẹ tôi, sau đó vẫn là mấy tên súc sinh đó có thể tìm được tôi, vẫn theo cách cũ, đem tôi..
"Được rồi được rồi được rồi
Mắt Trần Sở Hà giật giật, đưa tay kẹp lấy cái miệng nhỏ không ngừng ba hoa của Tô Nhan, rất nhức đầu nói: "Im im im
"Cô nói nữa là viết lời cô thành tiểu thuyết chắc tôi bị phong sát luôn quá
Tô Nhan giơ tay gạt tay hắn ra, cười tủm tỉm nói: "Dù sao anh cũng đang bị ép đi xem mắt, tôi cũng đang cần một người bạn trai tạm thời, nếu không thì hai ta thử hợp tác xem sao, anh giúp tôi đối phó với bên nhà tôi, tôi giúp anh đối phó với bên nhà anh
"Như vậy chẳng phải là vẹn cả đôi đường sao
"Dù sao tôi cũng quen với ba mẹ anh rồi, giúp anh qua loa cũng dễ, anh cũng có thể sống yên ổn qua một thời gian, chẳng phải tốt hơn sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đầu Trần Sở Hà quay cuồng một chút, thực sự nghĩ không ra cách nào khác, cũng chẳng tìm ra cớ nào để phản bác Tô Nhan, chỉ có thể nhận mệnh mà thỏa hiệp: "Được thôi được thôi được thôi, ai bảo tôi nợ tiền của cô chứ
"Vậy quyết định rồi nhé, ba tháng thôi đó
Thấy hắn đồng ý, Tô Nhan cũng vui vẻ ra mặt, liên tục gật đầu: "Ừ ừ ừ~ chỉ ba tháng thôi, ba tháng sau anh muốn đi đâu thì đi, tôi tuyệt đối không cản anh
"Vậy được, tôi về ngủ đây, có việc gì cô cứ nhắn tin cho tôi là được
Nói xong, Trần Sở Hà giống như một con zombie nằm ngửa đứng dậy, người thì đã đi nhưng hai tay vẫn rũ xuống, vẻ mặt như không còn gì để luyến tiếc
"Ấy chờ chút
Tô Nhan kéo áo Trần Sở Hà lại
"Lại làm gì nữa
Tô Nhan mở mã QR WeChat của mình, cười tủm tỉm nói: "Thêm bạn lại đi, tôi không có số điện thoại hiện tại của anh
"..
"Tít
Thêm vào, rút ra, bái bai
"Bái bai
Trước khi đi, Trần Sở Hà dường như nhớ ra cái gì đó, liếc mắt nhìn Tô Nhan một cái, hỏi: "Cô thật sự, không cần tôi làm gì sao
"Ai da, anh có thể giúp tôi đối phó việc của người nhà tôi đã là giúp tôi lớn nhất rồi
"Chuyện khác cứ để tôi giải quyết, anh cứ ngoan ngoãn làm người bạn trai tạm thời của tôi là được rồi ha
Tô Nhan cười khanh khách nói
"Thật sự không cần, có lẽ tôi có thể giúp cô giải quyết đấy
Trần Sở Hà tặc lưỡi, vẫn muốn nói gì đó, nhưng đều bị một câu của Tô Nhan chặn lại: "Chẳng lẽ anh không tin tôi, không tin năng lực của tôi sao
"Ừ ừ, đại chủ nợ cô là nhất, đại chủ nợ cô trâu bò nhất, đại chủ nợ cô nhất 6
"Đi đi
"Bái bai~" Trần Sở Hà nằm dài, đại chủ nợ đã nói như vậy rồi, thì hắn còn nói gì nữa
Ai, nằm dài vậy
Nhìn theo bóng lưng Trần Sở Hà đi khuất, đôi mắt đẹp của Tô Nhan hơi lóe lên một chút gợn sóng
Rồi lại cúi đầu xem xét, khóe miệng Tô Nhan khẽ nhếch lên
Cái ảnh chân dung ngốc nghếch này sao vẫn y như sáu năm trước vậy
Vẫn là một con mèo tam thể bị thương đang nằm ngửa
Nhìn giống một tên ngốc thật
Thấy Trần Sở Hà cuối cùng cũng rời đi, Thẩm Yên Thanh không nhịn được nữa, hỏi: "Không phải, bạn hiền, cậu thật sự định để cậu ta làm bạn trai tạm thời của cậu, thay cậu chịu trận sao
"Có định đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tô Nhan đồng ý kết bạn, sau đó gửi qua một cái icon hình con ếch xanh đánh người phía sau lưng
Tựa hồ cảm thấy vẫn chưa hết giận, cô còn liên tiếp gửi bảy tám cái qua
Trần Sở Hà chỉ gửi một tấm hình một cô gái chỉ vào mặt mình, hình ảnh lại đi kèm với dòng chữ: "Thế nào, đánh chết tôi không
Sau đó Trần Sở Hà lại gửi một biểu tượng cầm đao giơ lên cổ
Ý tứ rất rõ ràng, tới tới tới, có bản lĩnh thì cô chém chết tôi đi
Cổ tôi còn đang chìa sẵn cho cô đấy
Nhìn thấy hắn gửi những icon có thể nói là y hệt một lão ngoan đồng, lại kết hợp những chữ đó với ý của hắn, Tô Nhan cũng buồn cười, "Phụt" một tiếng
Thẩm Yên Thanh sững sờ: "Vậy lúc nãy cậu..
Tô Nhan một tay chống cằm, môi đỏ xinh xắn hơi cong lên, bắt chước theo hắn, giọng điệu mang theo vài phần lười biếng, nói: "Ý của tôi là, tôi không có ý định để cậu ta chỉ làm bạn trai giả, tạm thời thôi
"Cậu ta chính là bạn trai của tôi
"Còn về ba tháng, chỉ là cái cớ tôi tìm cho cậu ta, cũng coi như là tìm lý do cho bản thân tôi thôi
"Tôi cảm thấy, sáu năm qua hình như tên ngốc này sống không được bình thường cho lắm, chuyện tình cảm của cậu ta có thể không suôn sẻ, dẫn đến cậu ta rất mâu thuẫn trong chuyện này
"Không sao cả, trước kia tôi cũng mâu thuẫn, so với cậu ta bây giờ còn mâu thuẫn hơn, tôi biết phải làm sao để chữa
Nghe Tô Nhan nói những điều đó một cách trắng ra và thẳng thắn như vậy, Thẩm Yên Thanh nhất thời nghẹn lời, chỉ cảm thấy trời đất đảo lộn
Cô ấy chưa từng thấy bạn thân mình lại để tâm đến chuyện này như thế bao giờ
"Cậu đang theo đuổi ngược à
Thẩm Yên Thanh xoa trán, cười khổ nói
Tô Nhan cũng thừa nhận: "Cậu nói, cũng không sai."