Thẩm Yên Thanh cười khổ: "Không phải, ta chỉ là không hiểu, tại sao lại thế
"Cũng chỉ bởi vì hắn đã từng nhận nuôi ngươi
Đã cứu mạng ngươi sao
"Có lẽ những điều đó chẳng phải đã trả hết rồi sao
"Hơn nữa, nếu như không phải sau đó ngươi cho hắn mượn tiền, để hắn có thể chữa bệnh, có thể đi nhìn ngắm thế giới này, có thể thư giãn đầu óc, thì cái trái tim còn mỏng manh hơn cả thủy tinh kia, tuổi còn nhỏ đã mắc phải bệnh trầm cảm nặng, liệu có sống đến bây giờ hay không vẫn còn là chuyện khó nói
"Hơn nữa, coi như, coi như thật sự là vì lý do đó mà ngươi thích hắn, vậy cũng không nên chứ
"Cái người hộ vệ của ngươi kia, Diệp Bất Thần, chẳng phải đã cứu ngươi mấy lần sao
"Nếu ngươi thật muốn tìm một người bạn trai tạm thời để lừa người nhà, vậy ngươi tìm hắn không phải tốt hơn sao
"Diệp Bất Thần vừa có năng lực, lại còn là điện chủ Ảnh Long điện, đúng chuẩn một nhân vật Long Vương nam chính trong tiểu thuyết a
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Mà hắn cũng là người ba ba ngươi phải trả giá đắt mới tìm đến để bảo vệ ngươi, ngươi để hắn làm bạn trai tạm thời của ngươi chẳng phải tốt hơn cái tên ngốc kia sao
"Như vậy cha mẹ ngươi cũng dễ chấp nhận hơn a
"Như vậy ngươi không phải nhẹ gánh hơn sao
"Tại sao ngươi lại phải tìm một cái..
tên ngốc như thế chứ
Đối diện với sự không hiểu của Thẩm Yên Thanh, Tô Nhan chỉ lẳng lặng nhìn nàng, sau đó hỏi một câu: "Vậy ta hỏi ngươi, Diệp Bất Thần là cái gì của ta
Câu hỏi bất thình lình này khiến Thẩm Yên Thanh ngơ ngẩn cả người
Mất một lúc lâu, Thẩm Yên Thanh mới hồi phục tinh thần, theo bản năng thốt ra: "Hắn là hộ vệ của ngươi mà
"Vậy thì sao
"Hắn bảo vệ ta, chẳng phải đó là trách nhiệm của hắn sao
"Hay là nói, công việc của bảo tiêu không phải là bảo vệ chủ nhân
Thẩm Yên Thanh nhất thời nghẹn lời, không biết nên nói gì: "Ta..
Tô Nhan tiếp tục hỏi ngược lại: "Ta không trả lương cho hắn, hay là không ký hợp đồng với hắn
"Hay là do ta quỳ xuống, van xin hết lời, cầu xin hắn nhất định phải làm bảo tiêu của ta để bảo vệ ta sao
"Hay là từ đầu đến cuối ta chưa từng nói rằng mình cần hắn làm bảo tiêu của mình
"Rõ ràng là hắn mặt dày mày dạn, đúng hơn là muốn lợi dụng cái gọi là lời hứa của ba ba ta để nhận công việc này
"Vì sao ngươi lại cảm thấy, hắn cứu ta, cùng việc tên ngốc cứu ta, là cùng một đạo lý
"Có giống nhau sao
Hàng loạt câu hỏi của Tô Nhan khiến Thẩm Yên Thanh á khẩu không trả lời được
Đến cả tiếng động cũng không dám phát ra
Tô Nhan tiếp tục nói: "Đây vốn dĩ là công việc của hắn, nếu như hắn đến cả ta cũng không bảo vệ được, thì hắn làm cái gì bảo tiêu
Nên sớm cuốn gói đi cho rồi
"Hơn nữa, a, đánh mấy tên côn đồ, ngay cả đám phú nhị đại nhà giàu mới nổi cũng không coi là gì, như vậy chính là cứu ta rồi
"Bây giờ ta, cần hắn cứu sao
"Là do lúc đó bên cạnh ta không có những người bảo vệ khác, hay là sau khi tiến hành giải phẫu gen, đồng thời mở khóa gien, ta đã yếu đến mức đánh không lại mấy tên côn đồ
"Lúc ấy nếu không phải hắn ở đó vướng víu chân tay, ngươi có tin là ta có thể một tay đánh bay mấy cái tên đầu xanh đầu đỏ kia không
"Ta đây đường đường là một tổng giám đốc tập đoàn Tô thị, nếu như không có hắn, đến cả mấy tên côn đồ cũng không giải quyết được, còn để mấy tên côn đồ làm bị thương, không cần đợi bọn chúng ra tay, ta sẽ trực tiếp nhảy xuống Chu Giang
"Ta đây chẳng phải là làm mất mặt Tô gia hay sao
Không đúng, một tổng giám đốc trăm tỷ mà lại bị mấy tên côn đồ làm cho bị thương, hoặc cái gì đó thì nàng ta đừng gọi là tổng giám đốc trăm tỷ nữa
Gọi là trăm vạn ức, ngàn vạn ức tổng giám đốc đi
Đốt cho tổ tiên loại này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói đến đây, Tô Nhan dừng lại một chút, "Được rồi, cứ lùi lại một vạn bước đi, coi như hắn đã cứu ta, vẫn là câu nói đó, đây chẳng phải là công việc của hắn, chẳng phải đó là chuyện hắn nên làm hay sao
"Bảo tiêu mà không bảo vệ chủ nhân, vậy còn làm bảo tiêu làm gì
"Ngoan ngoãn mà đổi một công việc khác chẳng phải tốt hơn sao
"Cứ như một người làm văn phòng mà không chịu làm việc lại còn đòi tiền lương, còn muốn 'cua' lại bà chủ của mình, hay là để bà chủ cưa lại, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy chứ
"Bảo vệ chủ nhân, làm công việc trong phạm vi trách nhiệm của mình, nhận tiền lương đã đành, còn muốn chủ nhân thích mình
Ta tìm bạn trai, dù chỉ là tạm thời, còn phải ưu tiên hắn
Lý lẽ gì chứ
"Chẳng lẽ là, những người dưới trướng của ta chỉ hoàn thành công việc của mình, nhận tiền lương, thì ta cũng phải thích bọn họ
Liệu phải cân nhắc tới việc chọn bọn họ làm bạn trai của mình hay sao
"Thẩm Yên Thanh, ngươi là xem nhiều tiểu thuyết, hay là xem nhiều phim Hàn rồi vậy
"Coi như hắn có năng lực, có bối cảnh, ta liền nhất định phải thích hắn sao
"Hừ
"Những người theo đuổi ta, những người có bối cảnh thực lực hơn hắn không phải không nhiều, nhưng cũng không ít
"Vẫn là câu nói kia, nếu không làm tốt công việc bảo tiêu, không hoàn thành những việc nằm trong trách nhiệm, hắn có thể cút, ta lập tức thanh toán tiền cho hắn
"Nếu ta mà còn lưu hắn lại một chút, ta Tô Nhan từ nay đổi tên thành Chết Nhan
Thẩm Yên Thanh bị một tràng phản công dồn dập của nàng làm cho tơi bời hoa lá, chỉ đành giơ tay đầu hàng: "Được được được được, cậu nói đúng cậu nói đúng, tớ sai rồi tớ sai rồi tớ sai rồi
"Mà thôi, chẳng phải tớ cũng là muốn tốt cho cậu thôi sao
"Chỉ là nói giả thiết thôi, đưa thêm một đề nghị cho cậu, cậu không chấp nhận thì thôi, bớt giận bớt giận nha ~"
"Cậu thích người này thì cứ thích người này, tớ không phản đối, tớ không phản đối
Tô Nhan hai tay khoanh trước ngực, một bên chân thon đi tất đen gác lên một bên chân đẹp còn lại, chậm rãi thở ra một hơi, nhíu mày, nói: "Tớ biết cậu là muốn tốt cho tớ, tớ cũng không phải là giận lẫy với cậu, mà là từ sau khi cái tên Diệp Bất Thần đó làm bảo tiêu của tớ, bên cạnh tớ có quá nhiều người đều nghĩ như cậu
"Đến ngay cả ba mẹ tớ cũng nghĩ như vậy, cho là tớ sẽ thích hắn, cho rằng tớ nên thích hắn
"Tớ thực sự rất ghét người khác gán những cái gọi là ấn tượng cố hữu này lên người tớ
"Đừng có hở một tí là cái gì Long Vương làm bảo tiêu bảo vệ tổng giám đốc, tổng giám đốc liền nhất định phải cảm động, liền nhất định phải cưới được cái tên Long Vương đó
"Mấy tổng giám đốc khác thế nào thì tớ không biết, nếu bọn họ thích thế thì cũng tốt thôi, tớ cũng không phản đối, tớ cũng không có ý kiến
"Nhưng ít nhất thì tớ không phải là như vậy
"Tớ không cần biết cái tên Diệp Bất Thần kia là Long Vương hay là bảo tiêu, tớ đều không thích hắn
"Không thích là không thích, cho dù tớ có thật sự đi tìm bạn trai giả, tớ cũng sẽ không cân nhắc một người mà tớ không thích
"Ngược lại, tớ thích cái tên ngốc kia, cho đến bây giờ chưa bao giờ là vì hắn đã cứu tớ, tớ thích hắn chính là thích hắn, không có lý do nào khác
Nói đến cái tên ngốc kia, Thẩm Yên Thanh có thể thấy rõ bằng mắt thường, thần sắc của Tô Nhan rõ ràng dịu dàng hơn một chút, ngữ khí cũng không tự chủ mà thả mềm ra một chút
"Tớ biết hiện tại cậu chướng mắt hắn, biết cậu cho rằng hắn không xứng với tớ, muốn tớ tìm một người tốt hơn, nhưng mà mấy lời này tốt nhất cậu nên giữ trong lòng thôi, hoặc là cùng người khác ở trong bóng tối nói chuyện, nơi mà tớ không nhìn không nghe thấy được thì nói, chứ đừng có nói trước mặt tớ
"Thẩm Yên Thanh, sau này nếu như cậu lại nói mấy lời này trước mặt tớ, cậu có tin là tớ lập tức sẽ cạch mặt cậu không
Nhìn thấy Tô Nhan có vẻ không phải đang nói đùa, Thẩm Yên Thanh lúc này mới hiểu được, cái tên ngốc mới nhìn còn nửa sống nửa chết kia, tựa như một con cá muối chết trân ấy quan trọng đến nhường nào trong lòng Tô Nhan
Thẩm Yên Thanh cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Tô Nhan nổi nóng như vậy
Dọa cô một phen: "Tốt tốt tốt hảo hảo, không nói không nói không nói, sau này tớ sẽ không nhắc đến Tiểu Ngốc dưa nhà cậu nữa, cũng không nhắc đến chuyện như vậy nữa được chứ
"Cũng còn được đấy
Vốn dĩ lông mày đang nhíu chặt của Tô Nhan cũng dần dần giãn ra
Ngược lại, không hoàn toàn là vì Thẩm Yên Thanh chịu thua
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cũng chỉ vì câu "Tiểu Ngốc dưa nhà cậu" này mà thôi
Không biết từ bao giờ, những lời này càng nghe càng êm tai, nàng càng nghe càng thấy dễ chịu.