Chương 26: Rừng đào, Thổ Dong
Tại Tiêu Dao Cư, Thẩm Dật đã chuẩn bị xong thư cho Bạch Mộ Tuyết.
Khi Tiêu Trọng đến, Thẩm Dật không thấy Tả Lâm đâu, liền thuận miệng hỏi: "Tả Lâm đâu? Không đến à?""Dạ! Tả sư huynh nói sẽ chờ chúng ta ở trấn Linh Đài." Tiêu Trọng đáp.
Thẩm Dật đưa thư cho Tiêu Trọng, dặn dò: "Cầm thư này, sau khi đến Tứ Phương thành thì tìm đến chỗ của bạch y bộ khoái, đến bái phỏng Bạch Mộ Tuyết rồi giao thư này cho nàng.""Đa tạ Thẩm thúc thúc." Tiêu Trọng cung kính nhận lấy thư bằng cả hai tay."Con nít ranh còn khách khí với ta làm gì? À phải, hai đứa đến rừng đào sau núi hái mỗi người một quả đào ăn đi!" Thẩm Dật nói.
Sở dĩ Thẩm Dật muốn hai người tự thân hái Bách Thọ Bàn Đào là vì muốn tạo cơ hội riêng tư cho Tiêu Trọng và Tần Nghiên.
Đương nhiên, hắn cũng tin tưởng Tiêu Trọng.
Nếu không, hắn cũng sẽ không dễ dàng giao cơ hội này cho người khác."Thẩm thúc thúc, cây đào của chú đã kết quả rồi ạ? Mà có phải là quả đào giờ đã chín hết rồi không?" Tiêu Trọng tò mò hỏi."Đào ta trồng đương nhiên là không giống với đào thường rồi." Thẩm Dật vừa cười vừa nói."Vậy cháu thực sự muốn nếm thử Bàn Đào của Thẩm thúc thúc." Tiêu Trọng nói."Đi đi!" Thẩm Dật phất tay."Sư muội, chúng ta đi thôi." Tiêu Trọng gọi Tần Nghiên, rồi cùng Thẩm Dật cáo lui, đi về hướng rừng đào trên núi.
Sau khi hai người rời đi, Bắc Minh Cầm lo lắng hỏi: "Tiền bối, người không lo bọn họ làm hỏng cây đào của người sao? Hơn nữa, nếu chuyện Bàn Đào bị người khác biết có thể sẽ gây phiền toái cho tiền bối.""Tuy ta bản lĩnh không lớn, nhưng xem người cũng khá chuẩn. Nếu hôm nay Tả Lâm cùng đi với bọn họ, ta sẽ không cho họ ăn Bàn Đào. Nhưng chỉ có Tần Nghiên và Tiêu Trọng thì có thể cho." Thẩm Dật tự tin nói.
Biết nhìn người tốt xấu, cũng là một loại năng lực.
Có thể thông qua biểu hiện, động tác nhỏ và ánh mắt của người khác để thấy được họ có thiện ý hay ác ý với mình."Là ta lo xa quá, sao tiền bối lại không cân nhắc chứ?" Bắc Minh Cầm xấu hổ nói."Ngươi có giác ngộ như vậy cũng tốt. Dù sao lòng người khó đoán, không phải ai cũng dễ dàng nhìn thấu." Thẩm Dật nói.
Nếu không phải vì hệ thống ban cho hắn nhiều năng lực, hắn có những trái Bách Thọ Bàn Đào này, chắc chắn đã cất kỹ để dùng, không tặng cho ai đâu.
Trên đường đi đến rừng đào, bước chân Tiêu Trọng vô thức chậm lại.
Hắn chậm lại, Tần Nghiên cũng theo hắn cùng nhau chậm rãi tiến lên."Tiêu sư huynh, đằng kia là rừng đào của Thẩm thúc thúc sao?" Tần Nghiên nhìn về phía sườn núi phía xa, nơi có một rừng đào.
Rừng đào này lá xanh tươi tốt, nhìn qua khác hẳn cây đào bình thường.
Từ chỗ này nhìn sang cũng không thấy quả đào nào cả."Ừ, lúc trước Thẩm thúc thúc chuyển đến đây thì đã trồng nó rồi. Dù sao đây cũng là lần đầu ta đến, trước giờ chưa tới đây bao giờ." Tiêu Trọng nói."Tiêu sư huynh lớn lên ở trấn Linh Đài từ nhỏ mà chưa từng tới đây à?" Tần Nghiên hơi ngạc nhiên, bởi vì nơi này không xa, vậy mà chưa từng tới.
Chẳng phải con trai khi còn bé thích chạy nhảy khắp núi sao?
Tiêu Trọng giải thích: "Vì Cửu Đình Sơn này là địa bàn riêng của Thẩm thúc thúc, trước kia chú không cho ai lên núi cả. Ta và đám bạn thân vừa quý vừa sợ Thẩm thúc thúc, vì chú ấy cái gì cũng biết, dạy dỗ chúng ta rất nghiêm khắc. Nên chú ấy đã nói không cho đến đâu thì chúng ta đương nhiên không dám tới."
Nhắc đến đây, Tiêu Trọng không khỏi hồi tưởng lại cảnh cùng bạn bè học tập ở Tiêu Dao Cư ngày trước.
Đáng tiếc, lần này trở về hắn không thể gặp lại họ. Vì mọi người đều đã mỗi người một ngả, đang tu luyện ở các tông môn khác nhau, tự nhiên ít khi về."Thẩm thúc thúc nói bảo chúng ta đến hái đào, nhưng nhìn kia có vẻ như không có quả đào a!"
Càng đến gần, Tần Nghiên vẫn không thấy cây đào kia có quả."Chúng ta đến đó rồi xem sao! Thẩm thúc thúc chắc không lừa chúng ta đâu." Tiêu Trọng nói."Vâng!"
Dù sao cũng không còn xa rừng đào nữa, nhất định phải lên xem một chút.
Hai người đến bên ngoài rừng đào, cảm thấy nơi này rất kỳ lạ.
Như thể có ai đó đang nhìn chằm chằm mình vậy.
Nhưng, ở chỗ này ngoài cảm giác không thoải mái này ra, những thứ khác đều rất tốt.
Nơi này dường như có linh khí rất nồng nặc, khiến hai người vừa mới bắt đầu tu tiên lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng được linh khí.
Hai người mang theo cảm giác kỳ lạ tiến gần đến rừng đào.
Vừa bước vào, còn chưa kịp xem trên rừng đào có quả hay không.
Một cành đào lập tức duỗi dài ra như dây thừng, trói hai người lại rồi kéo lên cây đào."Đây là? Yêu cây sao? Cứu mạng với——" Tần Nghiên sợ đến mặt mày trắng bệch, Tiêu Trọng cũng chẳng hơn gì nàng.
Chỉ là, hắn bộc phát dũng khí của một thằng con trai, không kêu thành tiếng.
Hắn cố gắng ổn định, rồi hướng vào trong rừng đào nói: "Không biết vị tiền bối nào ở đây cùng hai vãn bối chúng ta đùa giỡn?""Đùa gì chứ, lão phu không rảnh đùa với lũ trộm đào. Dám đến trộm đào, bất kể ngươi là ai, bao nhiêu tuổi, đều phải chết."
Thanh âm này từ dưới đất vọng lên.
Vừa dứt lời, Tiêu Trọng và Tần Nghiên kinh hoàng nhìn xuống, dưới đất hiện ra một ông lão nhỏ thó.
Ông lão này rất thấp, chưa đến một mét rưỡi. Tay ông chống một cây quải trượng, râu tóc bạc phơ.
Mặt mũi hiền lành, phong thái đạo cốt.
Nhưng lúc này ông hết sức nghiêm nghị, khi nhìn về phía hai người, hai người suýt chút nữa đã tự sinh ra ý nghĩ "ta có tội"."Tiền bối là ai? Chúng con không phải kẻ trộm đào. Chúng con đến đây là do Thẩm thúc thúc bảo đến hái đào. Đào này là do Thẩm thúc thúc trồng, có liên quan gì đến tiền bối đâu?" Tiêu Trọng giải thích, đồng thời đưa ra nghi vấn của mình.
Tiêu Trọng đoán rằng ông lão này hẳn là một tu tiên giả rất lợi hại. Vừa rồi ông đi ra hẳn là dùng thổ độn trong truyền thuyết.
Hắn không hiểu, vì sao lại có một tu tiên giả lợi hại như vậy ở đây. Còn nói họ là kẻ trộm đào, như thể đào này là do ông trồng vậy."Thẩm thúc thúc?" Sắc mặt ông lão thay đổi, biểu lộ nghiêm nghị căng thẳng ban đầu lập tức trở nên ôn hòa."Đúng ạ, Thẩm Dật ở Tiêu Dao Cư. Tiền bối có biết Thẩm thúc thúc không ạ?" Tiêu Trọng thấy biểu cảm của ông lão thay đổi thì cảm thấy ông dường như quen biết Thẩm Dật.
Nếu quen biết thì có lẽ sẽ giải quyết được hiểu lầm."Biết chứ, nếu là Thẩm Dật bảo các ngươi tới thì các ngươi không phải là kẻ trộm đào." Trong lúc ông lão nói chuyện, cành đào cũng tự động thả hai người ra, hai người trượt xuống từ trên cây.
Sau khi hai người xuống đất, Tiêu Trọng kinh ngạc nói: "Tiền bối thực sự quen biết Thẩm thúc thúc ạ! Tiền bối là tu tiên giả đúng không ạ! Vừa rồi tiền bối thật là lợi hại! Vừa nãy chú xuất hiện từ dưới đất, đó có phải là thổ độn trong truyền thuyết không?"
Vừa rồi tuy hắn đã đoán được, nhưng chính miệng ông lão thừa nhận, hắn vẫn cảm thấy quá thần kỳ. Một nhân vật lợi hại như vậy mà lại quen biết Thẩm thúc thúc."Tu tiên giả sao? Ta không phải, ta tên là Thổ Dong, chỉ là một người coi rừng ở đây thôi." Ông lão nói.
