"Chương 31: Miễn phí nghe được ngươi đây liền vụng trộm vui à""Ai bảo ngươi tới đây đánh đàn? !"
Âm thanh lạnh lùng truyền đến, cũng giống như đang chịu đựng tiếng đàn khó nghe, Hứa Phong lập tức dừng động tác trên tay, theo tiếng nhìn sang.
Đứng ở cửa là một nữ sinh tóc dài tới eo, trên mặt không trang điểm phấn son, cao quý tựa như một đóa hoa phú quý giữa nhân gian, nhưng không giấu được chút nào vẻ tức giận thoáng hòa vào khí chất cao ngạo, đạm mạc của nàng.
Bốn mắt nhìn nhau trong nháy mắt, Hứa Phong phát hiện ánh mắt đối phương cùng vẻ giận dữ bỗng chốc biến mất, thay vào đó là vẻ kinh ngạc, ngơ ngác tột độ.
Cái khí thế vừa mới chất vấn Hứa Phong cùng vẻ mặt cẩn trọng trước đó của cô ta hoàn toàn sụp đổ.
Hứa Phong cũng không biết nữ sinh này là ai, cũng không biết vừa rồi nàng ở ngoài kia đã quyết định điều gì. Hắn dừng động tác trên tay, định lấy ra giấy chứng nhận tạm thời do lãnh đạo nhà trường cấp cho, để nói cho đối phương biết mình được phép đến phòng đàn luyện tập.
Lúc này, hai nam sinh khác cũng đi đến, không mấy khách khí lên tiếng: "Xin lỗi bạn học, người ngoài mà không có giấy phép là không được vào đâu..."
Đến đây, bọn họ cũng nhìn rõ khuôn mặt có độ nhận diện rất cao của Hứa Phong, hơn nữa gần đây trên TV, trên Internet đều rạng rỡ hào quang."Ách? Ngươi là, ngươi là, Hứa Phong sao? !"
Nữ sinh vẫn còn kinh hãi không nói nên lời, phảng phất không tin nổi "tiếng trời" vừa rồi lại do chính Hứa Phong đánh ra!
Nàng vừa còn muốn giận dữ mắng cái người đã vũ nhục Hứa Phong, vũ nhục tác phẩm của Hứa Phong... Kết quả, kết quả người đó lại chính là Hứa Phong?
Hứa Phong thấy đối phương nhận ra mình, may mắn bản thân đỡ phiền phức, bèn lấy từ trong túi ra giấy chứng nhận tạm thời của lãnh đạo trường cấp: "Đúng vậy, phòng đàn này ta được phê duyệt, trong thời gian tiệc tối tôi đều có thể sử dụng.""Giấy phép đây, các cậu xem đi, nếu không tin, các cậu có thể hỏi đạo sư của các cậu."
Đám sinh viên học viện nghệ thuật này đúng là, sắp đến ngày nghỉ rồi mà còn chăm chỉ vậy, đến cả giờ nghỉ trưa cũng tranh thủ đi luyện đàn, thật làm người ta hổ thẹn.
Bây giờ ngành này cạnh tranh ghê vậy sao?
Nữ sinh không nhìn cái giấy chứng nhận chắc chắn không có vấn đề kia, nàng bóp bóp ngón tay, cố gắng bình ổn tâm tình: "Xin lỗi, chúng tôi vừa rồi tưởng người không liên quan vào... À, cho hỏi một câu, xin hỏi cây đàn dương cầm này bị hư chỗ nào sao?"
Nhân lúc này, nàng tranh thủ điều chỉnh trạng thái, khôi phục lại hình tượng cẩn trọng không màng danh lợi như trước.
Hai nam sinh còn lại nghe thấy câu hỏi, cũng ném tới ánh mắt nghi hoặc.
Người đánh đàn bên trong là Hứa Phong có trình độ cao như vậy, thì hẳn là không phải do vấn đề kỹ thuật, mà là vấn đề ở cây đàn dương cầm, một người có trình độ ca hát cao như vậy, nghệ thuật về nhạc cụ cũng không thấp, sao lại có thể đánh piano thành ra thế này?
Nói lui một vạn bước, dù Hứa Phong thật sự không biết gì về dương cầm, cũng sẽ không diễn tấu kiểu đó ở nơi công cộng như vậy.
Dù người mạnh đến đâu cũng có nhược điểm, không biết một loại nhạc cụ nào đó là chuyện thường thôi, không cần giả vờ làm gì.
Vậy chỉ có một khả năng... Cây đàn dương cầm này có phải hỏng rồi không?
Hứa Phong nghe được câu hỏi này, mí mắt giật một cái.
Đã cố hết sức tránh những lúc đông người rồi, ai ngờ vẫn bị người nghe thấy, vẫn còn bị tìm tới cửa.
Xem thái độ của mấy người này, hình như hoàn toàn không tin cái người đã rạng rỡ hào quang trong show truyền hình và cả PK kia, lại thực sự không biết gì về diễn tấu dương cầm..."Đàn dương cầm, chắc không có vấn đề gì cả."
Nghe câu trả lời này, ba người đối diện mặt đầy mờ mịt.
Đàn dương cầm không vấn đề, vậy là tình huống gì?
Hứa Phong đứng lên, chống tay lên giá nhạc, nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi nói: "Dù sao ở đây là biểu diễn công khai miễn phí, thì...muốn nghe bản không tổn hao gì thì phải trả thêm tiền."
Nếu là trước kia, Hứa Phong nói lời này có lẽ còn cảm thấy chút gánh nặng, cảm thấy hơi xấu hổ.
Nhưng bây giờ thì đã có thể thốt ra một cách tự nhiên.
Dù sao từ sau cái vụ PK lần đó, trên mạng những lời đồn tương tự như vậy cũng không ít.
Ngoài cửa phòng đàn, ba sinh viên tài cao của học viện nghệ thuật đều ngây người, thậm chí quên cả đóng cửa phòng, mặc hơi lạnh từ điều hòa phả ra ào ào.
Nữ sinh cao gầy lại một lần nữa không giữ được vẻ cẩn trọng trên mặt, miệng hơi há ra, nàng nằm mơ cũng không ngờ tới sẽ là đáp án như vậy.
Vì chỗ này là nơi công cộng, ai cũng có thể miễn phí nghe Hứa Phong đánh đàn, cho nên mới không thể diễn tấu "bản không tổn hao gì"? Nếu không chẳng phải đối xử bất công với những người trả phí hay sao?
Bản trả phí với bản miễn phí lại có hai trình độ khác biệt hoàn toàn như vậy?
Nghe qua, hình như vẫn rất hợp lý...
Vấn đề là cái "bản có hại" kia có hại quá mức rồi đấy!
Đã đến mức làm tổn thương thính giác luôn rồi.
Hai nam sinh bên cạnh liếc nhau, đều không tìm ra được manh mối trong ánh mắt đối phương.
Im lặng ba giây, người đứng đầu mới lúng túng lên tiếng: "Vậy, vậy mong chờ bạn diễn bản không tổn hao gì vào tiệc tối nhé?"
Câu nói này vừa dứt, Hứa Phong còn chưa có biểu hiện gì, nữ sinh vẫn im lặng bỗng ngẩng đầu lên, trong đầu lóe lên một ý nghĩ.
Từ khi trận PK của Hứa Phong nổi như cồn trên toàn mạng, rồi cả bản nhạc nền « Gió Nổi Rồi » được phát hành, trường bọn họ có vô số sinh viên mỗi ngày đều đến phòng đàn, dùng các loại nhạc cụ khác nhau để đàn giai điệu này.
Thậm chí vì vậy còn cãi nhau không ít lần.
Đàn nhiều, giao lưu nhiều đương nhiên là tốt... Nhưng tiệc tối nói là giải trí thì nhiều, kiểu gì cũng cần chút gì đó để so tài, nếu như ca khúc có độ phổ biến quá lớn, khi lên sân khấu sẽ thiếu đi cái cảm giác một tiếng hót kinh người, ảnh hưởng tới thứ hạng của Hứa Phong.
Giống như đã bị spoil trước rồi mới xem kịch, sẽ thiếu đi cảm giác mong đợi.
Mà hạng mục biểu diễn của học viện nghệ thuật bọn họ đến giờ vẫn còn đang được giữ bí mật!
Vậy, Hứa Phong cố ý đến học viện bọn họ, cố ý dùng kỹ năng diễn tấu không được tốt cho lắm, để âm thầm nhắc nhở học sinh học viện nghệ thuật, lúc luyện tập khúc « Gió Nổi Rồi » nên cố gắng đừng để mức độ phổ biến lan rộng quá như vậy sao?
Nếu không, sao lại trùng hợp như thế, ngay lúc bọn họ là những người học sinh chuẩn bị lên sân khấu lại nghe được màn diễn tấu "bản có hại" này?
Dù vẫn còn nhiều chỗ chưa được hợp lý, nhưng đại khái hẳn là vậy!
Rất nhiều người nói năng lực logic của mình không được tốt, giờ xem ra cũng không hoàn toàn là như vậy nha, ngay lập tức đã suy ra được chân tướng sự việc.
Nữ sinh tự nhận đã lĩnh hội được ý của Hứa Phong, lặng lẽ cầm điện thoại di động, gửi suy nghĩ của mình cho hai người bạn học, đồng thời nở nụ cười đầy áy náy nhưng không thiếu phần cẩn trọng với Hứa Phong: "Thật sự xin lỗi, không ngờ hóa ra là chúng tôi đã gây phiền phức cho bạn, vừa rồi là tôi không tìm hiểu rõ tình hình, thật xin lỗi."
Hai nam sinh kia thấy cô bạn học luôn đáng tin cậy, thanh lãnh không màng danh lợi lại không thích nói nhiều kia gửi tin nhắn tới, cũng không hề nghi ngờ gì, vội vàng cùng nhau nói xin lỗi Hứa Phong.
Hứa Phong đang định tích cóp thêm mấy điểm kỹ năng, định khách sáo đôi ba câu rồi đi, ai ngờ lại bị ba vị thần chắn ngay cửa phòng đàn để xin lỗi, đầu óc có chút không xoay chuyển kịp.
Ủa mọi người ơi, ta đang tới phòng đàn của các người xả độc mà, sao ngược lại các người nói xin lỗi ta thế này?
Chẳng lẽ đây là cách ứng xử của người làm nghệ thuật sao?
Hứa Phong đối với sinh viên nghệ thuật sinh ra một sự kính nể không hề nhỏ: "Không sao, vậy tôi đi trước, không làm ảnh hưởng tới việc luyện đàn của các cậu."
Nữ sinh rất kính nể những người vừa nổi tiếng lại còn tranh thủ giờ nghỉ trưa để trau dồi năng lực chuyên môn như vậy, thế là lại nhắc nhở: "Hứa Phong lão sư, tiệc tốt nghiệp là chấm điểm nội bộ, cho dù cậu xử lý buổi gặp mặt fan hâm mộ thì cũng sẽ không ảnh hưởng đến điểm cuối cùng đâu, nhất định phải phát huy hết 120% bản lĩnh nha!""Cái gì?"
Bước chân Hứa Phong khựng lại.
Fan hâm mộ cái gì?
