Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cái Này Minh Tinh Chỉ Muốn Thêm Tiền

Chương 52: Chúng ta áp lực rất lớn a




Chương 52: Chúng ta áp lực rất lớn a Tống Thì bỗng cảm thấy không hiểu ra sao: "Cái gì mà hát bài hát? Ôn tổng anh đang nói cái gì vậy?"

30 vạn con số này là đúng, nhưng mà nói hát là cái thứ gì chứ?

Hôm qua trong lòng Tống Thì kỳ thật định giá 25 vạn, chuyện gấp trong 15 ngày chỉ là để lại không gian trả giá cho Hứa Phong, tiện thể dằn mặt hắn một chút, ai ngờ tên nhóc này lại trực tiếp đồng ý, còn muốn thêm 5 vạn, khiến Tống Thì buồn bực cả đêm.

15 ngày là do chính mình nói ra, hắn làm một người trên tay có mấy tác phẩm, quản lý nhiều diễn viên đạo diễn như vậy, không thể tự tát vào mặt mình được, mà nói với Hứa Phong rằng chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian, lúc nãy chỉ đùa thôi à?

Cuối cùng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.

Nhưng Hứa Phong là người sáng tác nhạc thịnh hành, có liên quan gì tới chuyện hát chứ?

Nghe được giọng nghi ngờ của Tống Thì không giống như là giả vờ, giọng của Ôn Hữu Kiến dịu xuống một chút: "Vừa nãy tôi thấy một tin đồn, giờ trên mạng tin này đang lan rất nhanh, anh mau xác nhận lại một chút đi."

Tống Thì không hiểu ra sao, chỉ có thể nói: "Ôn tổng, người sáng tác ca khúc cuối phim là Hứa Phong, một người trẻ tuổi gần đây rất nổi tiếng, trình độ rất tốt, không thể có vấn đề gì lớn được, anh đừng nghe mấy lời đồn nhảm trên mạng.""Tôi nghe qua nhạc của cậu ấy rồi, đúng là một người trẻ tuổi không tệ." Ôn Hữu Kiến có vẻ như đã nghe qua tên và nhạc của Hứa Phong, giọng điệu có phần hòa hoãn, "Xem ra những gì trên mạng chỉ là lời đồn thôi."

Tống Thì liếc nhìn ra bên ngoài, thấy diễn viên đang túm tụm ăn cơm, xoa xoa bụng, nói: "Cho dù có thật xảy ra sự cố thì chúng ta vẫn có thể mua mấy bài hát có sẵn của cậu ta mà, không phù hợp chủ đề cũng không sao, ít nhất là không khó nghe. Chuyện nhỏ đó, đáng gì anh gọi điện thoại tới thế? Tôi còn tưởng xảy ra chuyện lớn gì chứ."

Ôn Hữu Kiến thở dài: "Lão Tống à, không phải thần kinh của tôi yếu đâu, bộ phim truyền hình này quan trọng thế nào với anh thì tôi không cần nhắc lại nữa đúng không?""Bà Hoàng Lam kia lần này bỏ ra rất nhiều tiền để mua bản quyền chuyển thể từ nguyên tác võ hiệp đang hot, nghe nói mời được không ít minh tinh hàng đầu, còn nghe nói mấy diễn viên nổi tiếng nhờ diễn xuất đều bị loại, rõ ràng là muốn đánh úp chúng ta.""Đề tài của chúng ta tương tự nhau, nếu chất lượng không tốt, thì toàn bộ sự chú ý sẽ bị hút qua hết! Đến lúc đó có khả năng còn không kiếm đủ tiền đầu tư, thậm chí còn mất trắng!""Tiền đầu tư vào như đang đi trên lưỡi dao ấy."

Tống Thì nhấp một ngụm trà, nhớ đến cảnh Hứa Phong tham gia quay phim hôm qua, sự tự tin tự nhiên sinh ra: "Quay phim vô cùng thuận lợi, lần này đảm bảo không thể xảy ra sai sót!"

Ôn Hữu Kiến cười lạnh một tiếng: "Thật là không thể sai sót thì lần trước sao anh còn mất mười mấy vạn? Lát nữa tôi sẽ qua xem thử, nghiệm thu thành quả của các anh.""Qua thì qua, có gì to tát đâu... Thôi, cúp máy đây." Tống Thì buồn cười lắc đầu, cúp điện thoại rồi đi ra ngoài cầm một hộp cơm ăn....

Khoảng nửa tiếng sau, có hai chiếc xe đỗ ở studio.

Một chiếc là xe hơi cỡ trung giá hơn chục vạn, một chiếc còn lại là xe dịch vụ đặt trên mạng."Cũng thật trùng hợp." Tống Thì tiện tay vứt hộp cơm vừa ăn vào thùng rác, "Hai người đến gần như cùng lúc, vừa hay có thể giải thích hiểu lầm về vụ hát hò kia, tiện thể cho lão Ôn xem cảnh quay đó.""Vừa vặn thời gian hơ khô thẻ tre cũng chỉ còn hai ngày nữa."

Tống Thì vỗ vỗ người, đi ra cửa đón hai người vào."Để tôi giới thiệu một chút, đây là Hứa Phong, ngôi sao mới trong giới ca hát, người trẻ tuổi rất tài năng." Tống Thì mặt mày tươi cười, "Còn đây là Ôn Hữu Kiến, Ôn tổng, là nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim truyền hình chúng ta.""Chào anh chào anh.""Anh khỏe..."

Mấy tình huống xã giao này ai hiểu thì cũng biết là sượng cỡ nào, Tống Thì cũng không lãng phí thời gian vào mấy lời nói xã giao vô nghĩa đó, hắn vỗ vai Hứa Phong, giọng trêu chọc: "Dạo này trên mạng có nhiều tin đồn về cậu ghê, khiến cho Ôn tổng đây hết hồn."

Hứa Phong ngẩn người, thầm nghĩ chẳng phải mình chỉ chuyển nhà thôi sao, có lên mạng đâu, sao lại có tin đồn bất thình lình vậy chứ?"Tống đạo, là tin đồn gì vậy? Nếu tôi có thể làm rõ thì tôi sẽ nói." Hứa Phong đặt túi xách lên bàn rồi hỏi.

Tống Thì "haiz" một tiếng: "Không biết ai đồn, nói cậu muốn viết một bài nhạc rap làm nhạc cuối phim của chúng tôi, làm lão Ôn sợ chết khiếp. Mà đúng hai ngày này phải hơ khô thẻ tre rồi.

Nếu như người trẻ tuổi còn có thành kiến với rap, thì những người lớn tuổi còn có thành kiến hơn nhiều.

Nói khó nghe một chút, phần lớn người đầu tư và đạo diễn xem rapper chả khác gì chó ngồi cùng bàn.

Rất nhiều người ấn tượng đầu tiên về rap là đám thiếu niên nổi loạn cầm mic hét vào mặt một cách ngượng ngùng trên sân khấu.

Hứa Phong liếc nhìn mặt hai người, do dự một lát rồi nói rõ: "À... Tống đạo, chuyện này có lẽ không phải tin đồn.""Thấy chưa lão Ôn, tôi đã nói rồi mà."

Tống Thì nói được một nửa, chợt tỉnh táo lại, quay đầu nhìn Hứa Phong, mắt gần như trợn trừng lên: "Cậu nói cái gì? ! Không phải tin đồn?"

Ý là cậu nhóc kia định viết một bài rap làm nhạc cuối phim thật sao?

Mặt của Ôn Hữu Kiến lập tức trở nên nghiêm túc: "Chàng trai, chuyện này không phải trò đùa, chúng tôi không cần cậu hao tâm tổn trí viết ra một bài kinh điển đâu, chỉ cần không phạm lỗi là được, nếu không được thì chúng ta cứ dùng mấy bài trước của cậu... Tôi thấy «Tôi Của Ngày Xưa» cũng rất hay đấy chứ."

Giờ đoàn làm phim chỉ muốn an toàn hạ cánh, việc nhạc có phù hợp với chủ đề hay không thật sự có thể xếp sau.

Hứa Phong nói một cách hết sức đương nhiên: "Tống đạo bỏ ra 30 vạn, lại không đòi bản quyền về sau, tôi đương nhiên phải đưa ra một tác phẩm xứng với cái giá đó."

Nếu như tùy tiện cầm một bài hát qua loa đối phó, dẫn đến độ hoàn thành nhiệm vụ mà hệ thống phán định không đủ 100% thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.

Tống Thì lần đầu tiên cảm nhận được cái cảm giác nói chuyện như nước đổ lá khoai: "..."

Đại ca à, tổ tông, chúng ta đang nói cùng một chuyện sao?

Ý của bọn họ là dùng một bài rap làm nhạc cuối phim có lẽ không hay, còn Hứa Phong lại nói là nhạc trước đó của mình không xứng với số tiền kia nên mới viết rap mới?

Sao lão cứ cảm thấy mạch suy nghĩ của Hứa Phong khác người thường vậy chứ?

Tống Thì nén cơn bực dọc thở dài một hơi, cuối cùng cũng đành bất lực lắc đầu: "Được rồi! Không bàn chuyện này nữa, Hứa Phong cậu cứ đi tìm cảm hứng của mình đi, tôi và Ôn tổng còn có chuyện riêng cần bàn."

Giờ hắn đã không còn hy vọng gì vào việc Hứa Phong có thể làm ra một tác phẩm trong 15 ngày nữa rồi.

Dù sao cũng có bài hát có sẵn, hắn muốn làm sao thì làm.

Ôn Hữu Kiến nhìn bóng lưng nhẹ nhàng rời đi của Hứa Phong, cười khổ lắc đầu: "Người trẻ tuổi vẫn rất có tinh thần hợp đồng, cầm tiền của anh thì không qua loa, tôi rất thích những người như vậy. Mà này, tôi thấy hơi lo lo đấy.""Nếu như sau này hắn làm không bằng đồ ăn có sẵn thì có nước bỏ không. Không có thực lực và tác phẩm xứng đôi thì cũng chẳng là gì." Tống Thì cũng bắt chước theo, "Để người trẻ tuổi rèn luyện thêm đi, tôi vẫn câu nói đó, đoàn làm phim của chúng ta không lớn mạnh gì, tìm được người cứu hỏa này đã may mắn lắm rồi.""Phim truyền hình sắp chiếu rồi, nghĩ cách mà tuyên truyền đi... Đáng tiếc, nếu chúng ta có bài hát có thể ra mắt được thì việc quảng cáo đã dễ dàng hơn nhiều."

Hiện tại trên mạng, những người chỉ trích Hứa Phong vì vụ ca khúc cuối phim đã bắt đầu rục rịch trở lại, vì muốn an toàn nên trước khi hoàn thành việc sản xuất ca khúc, đoàn làm phim cũng sẽ không công khai tuyên truyền gì."Được rồi được rồi, kế hoạch tuyên truyền của chúng ta đã được định sẵn rồi, anh đừng quan tâm ba cái thứ đó làm gì, lo mà nghĩ đến món ngon trong tiệc hơ khô thẻ tre đi kìa!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.