Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cái Này Minh Tinh Chỉ Muốn Thêm Tiền

Chương 63: Mới vừa lên cánh cửa liền không có kéo căng ở




Chương 63: Mới vừa đặt chân vào cửa đã không còn gì bất ngờ

Hai ngày thời gian trôi qua rất nhanh.

Chín giờ rưỡi sáng, tại một khu dân cư được xem là khá ở thành phố Lạc Hà, sáu bảy đoàn người quay phim mang theo máy quay phim ống kính dài đang nhanh chóng tiến về hướng tầng 3.

Đạo diễn Liễu Vi dẫn đầu vừa đi vừa nói: "Lần này vận may của chúng ta không tệ, độ nóng của Hứa Phong còn cao hơn so với ta tưởng tượng, lại có rất nhiều người hâm mộ là người qua đường, giúp ích rất nhiều cho chương trình, việc tăng giá 20% này rất đáng."

Nếu là ngôi sao đã nổi danh từ lâu, thì chưa chắc mang lại nhiều lượt xem cho tổ chương trình, vì mức độ liên kết của họ quá cao. Ngược lại, những người mới nổi như Hứa Phong, vừa nổi tiếng vừa có thực lực mới là những người có chất lượng mang lại lượng truy cập tốt nhất."Cũng may Hứa Phong không tham gia chương trình « Ca sĩ », bọn họ ở vòng hai lại thua thảm, hiện tại nghe nói là hơi sốt ruột, bắt đầu tìm kiếm những đại thần thật sự để cứu vãn tình hình.""Được rồi, đừng nói chuyện của chương trình khác." Liễu Vi cắt ngang cuộc tán gẫu của mọi người, "Lần này có thể là cơ hội duy nhất trong thời gian ngắn chúng ta có thể quay lại cuộc sống thường ngày của Hứa Phong, không biết có bao nhiêu người tò mò, không biết nhà thiên tài âm nhạc Hứa Phong rốt cuộc trông như thế nào.""Nhất định phải quay thật kỹ, thể hiện mặt chân thật nhất của Hứa Phong."

Với những người có tính cách hơi kỳ quái như người sáng tác, có phải trong nhà đều bày đầy nhạc cụ? Có phải có một bầu không khí sáng tác dày đặc khiến người ta say mê không? Cuộc sống hằng ngày của Hứa Phong như thế nào, hắn đã hoàn thành bản thảo ca khúc « Hoắc Nguyên Giáp » trong môi trường nào?

Dùng nội dung này để làm clip mở đầu cho khách mời đặc biệt, chắc chắn có thể thu hút được không ít lượt xem.

Đừng nói là khán giả, ngay cả Liễu Vi cũng rất tò mò.

Cộc cộc cộc. . .

Dưới ánh mắt tò mò của không ít hàng xóm, tổ chương trình gõ cửa nhà Hứa Phong.

Một lát sau, một giọng nói lười biếng từ bên trong truyền ra: "Ai vậy?"

Chủ nhân giọng nói hiển nhiên vừa mới tỉnh ngủ không lâu.

Theo tiếng nghi hoặc này, cánh cửa phòng từ bên trong bị kéo ra, ngay sau đó một cơn lạnh thấu xương ập đến, Hứa Phong mặc bộ áo ngủ bông dày đã xuất hiện trước ống kính.

Liễu Vi thoáng ngẩn người một cái, chẳng phải bây giờ là giữa mùa hè nóng bức sao, sao phòng ngươi giống như thời đại băng hà vậy? Người bên ngoài nóng toát mồ hôi, người ở trong lại mặc áo bông?

Nhưng là một người làm chuyên nghiệp, cô lập tức điều chỉnh lại trạng thái của mình, nói ra lời chào đã chuẩn bị từ trước."Chào thầy Hứa Phong, chúng tôi là đoàn quay phim của chương trình « Kiếm tiền đi, ngôi sao »." Liễu Vi đưa tay ra, cười nói, "Tôi là Liễu Vi. Ngài hiện tại có tiện để chúng tôi vào quay một chút không?""Yên tâm, lát nữa chúng tôi sẽ cho ngài xem trước toàn bộ khung hình, nếu ngài cảm thấy hình ảnh nào không thích hợp, sau này chúng tôi sẽ cắt bỏ.""Không sao." Hứa Phong bắt tay cô, quay người đi vào phòng, "Trong phòng tôi không có gì không thể quay, mọi người cứ quay, tôi đi thay quần áo."

Thấy Hứa Phong không hề khách sáo hay đề phòng, Liễu Vi cũng không nói mấy câu thừa thãi như kiểu "Thả lỏng đi, coi như mấy người chúng tôi là không khí".

Nghĩ thôi đã thấy không khả thi rồi.

Đoàn quay phim chia thành hai nhóm, một nhóm đi theo Hứa Phong, chờ hắn thay đồ xong, một nhóm khác thì tranh thủ cơ hội quay lại khung cảnh đại khái trong phòng của Hứa Phong.

Nhưng khi đoàn quay phim đã quay hết mọi ngóc ngách, họ lại kinh ngạc phát hiện, căn phòng của Hứa Phong không hề giống với những gì bọn họ dự đoán, không có bày đủ loại nhạc cụ, không có đủ loại dấu vết sáng tác sâu sắc, không hề có bầu không khí đặc trưng của giới nghệ thuật gia.

Ngược lại, đồ đạc trong căn phòng này ít đến thảm thương, ngoài những vật dụng gia đình cần thiết thì cũng chỉ có một cây đàn bass cao cấp mới toanh được đặt ngay ngắn trong tủ kính.

Cùng với hộp mì xào ăn liền đã ăn hết đặt trên bàn, còn chưa kịp dọn dẹp.

Hoàn toàn không thể tưởng tượng được, bài hát « Hoắc Nguyên Giáp » có nhiều nhạc cụ và những đoạn hòa tấu, vậy mà lại được sáng tác trong căn phòng này.

Mà lại dù xem từ góc độ nào đi nữa, Hứa Phong trông không hề giàu có. . . Vậy tại sao hắn còn không tranh thủ thời gian ra album, không tranh thủ thời gian làm MV?

Thật sự là người kỳ lạ.

Thấy Hứa Phong đã thay quần áo xong đi từ trong phòng ra, Liễu Vi đầu tiên là hai mắt sáng lên, sau đó ho nhẹ một tiếng, hỏi: "Thầy Hứa Phong, cư dân mạng và fan của ngài đều rất tò mò, rốt cuộc môi trường nào có thể giúp ngài sáng tác được nhiều tác phẩm chất lượng cao như vậy.""Nhưng căn phòng của ngài, có vẻ so với những gì mọi người tưởng tượng thì hơi 'đơn giản' một chút?""Nơi này không có nhạc cụ, vậy ngài đã làm nhạc như thế nào?"

Hứa Phong cầm điều khiển từ xa, điều chỉnh nhiệt độ điều hòa tăng lên năm sáu độ, thuận miệng trả lời: "Lúc làm nhạc tôi sẽ thuê nhạc cụ, làm xong tôi liền trả lại."

Kỳ thực, trực tiếp dùng âm nguyên hệ thống thưởng không phải là không được, nhưng tự mình làm, có thể nâng cao thêm một chút thuộc tính cơ sở, dù sao cũng làm lại từ đầu thì cũng không tốn bao nhiêu thời gian, chi bằng tự mình sao chép lại một lần.

Muốn làm nhạc thì liền tạm thời thuê nhạc cụ? ! Vậy sao ngươi luyện tập, dựa vào tưởng tượng hả?

Liễu Vi ngớ người: "Vậy, tại sao anh không mua?"

Hứa Phong dùng ánh mắt yêu thương kẻ ngốc nhìn Liễu Vi một cái, kiên nhẫn giải thích: "Bởi vì mua nhạc cụ chi phí quá cao, làm một ca khúc cũng chỉ cần một ngày, tiền mua đủ bộ nhạc cụ đủ để tôi thuê chế tác mấy trăm bài hát."

Vậy anh thường ngày không cần luyện tập sao? Người khác tìm anh làm nhạc thì anh liền thuê tạm một bộ nhạc cụ, làm xong lại trả về? ! Anh coi việc làm nhạc là đi mua đồ ăn ngoài đường sao?

Liễu Vi cảm giác thế giới quan của mình đang bị thử thách, cô cười ha ha, hướng tới cây đàn bass trong tủ kính ở đằng xa, làm nổi bật nó lên, lại hỏi: "Cây đàn ghi ta này thầy Hứa Phong bảo quản tốt quá.""Thứ nhất, đây là bass." Hứa Phong cũng đi tới, cải chính, "Sau đó, không phải tôi bảo quản tốt, mà là bởi vì tôi chưa bao giờ dùng đến nó."". . ."

Hôm nay không nói chuyện được nữa rồi.

Vốn tưởng Hứa Phong là một người tính cách cổ quái, nội tâm giàu cảm xúc, yêu âm nhạc một cách chân thành tha thiết, là một nghệ sĩ dồn cảm xúc và kỹ năng vào tác phẩm.

Bây giờ xem ra, hắn kỳ thực chỉ là một con số kỳ quái, không có kỹ năng gì, tất cả đều là nhờ con số.

Cái tính cách cổ quái gì chứ, tham tiền thôi.

Để một người không hiểu nghệ thuật lại có được thiên phú âm nhạc cao đến như vậy, thật sự là ông trời có mắt mà như mù.

Liễu Vi thở dài, nghĩ đến việc phải tạo ra chút hiệu ứng cho chương trình, thế là nói: "Thầy Hứa Phong, cuộc sống thường ngày của anh xem ra thật là 'thú vị', trước khi chương trình chính thức bắt đầu, anh có hứng thú hát ngẫu hứng nửa bài ở đây không? Để mọi người xem trạng thái sáng tác thường ngày của anh."

Cô theo bản năng bổ sung một câu: "Nếu anh hát thì lát nữa 'tiền vốn ban đầu' trong chương trình của anh sẽ nhiều thêm một ngàn tệ đó nha."

Một ngàn tệ. . . Cũng được, dù là chân muỗi thì cũng là thịt.

Hứa Phong nhận lời, dùng chút năng lực ít ỏi tạm thời, ngẫu hứng hát nửa bài « Gió Nổi Rồi ».

Ai cũng thấy được Hứa Phong hát qua loa đến mức nào.

Liễu Vi càng nghe càng im lặng, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Thầy Hứa Phong, chương trình này của chúng tôi tỉ lệ người xem không thấp, anh, anh không định biểu hiện tốt hơn một chút trước mặt người hâm mộ sao?"

Hát xong Hứa Phong có chút ngơ ngác, nghĩ dù sao cũng không phát trực tiếp, dứt khoát hỏi thẳng: "Ơ, chẳng phải việc để tôi biểu hiện tệ một chút, là do hôm qua cô cố tình thêm tiền vào nâng nhu cầu sao?"

Tự mình thêm tiền nâng nhu cầu, sao bản thân lại quên mất rồi? Bây giờ bên A thật là, ngay cả nhu cầu của mình cũng không hiểu, haiz. . .

Liễu Vi nhìn ánh mắt yêu thương thiểu năng của Hứa Phong, há to miệng, nhưng không thể thốt nên lời: ". . ."

Mẹ nó anh nói hay quá có lý ấy, tôi thế mà nhất thời không thể phản bác được!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.