Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cái Này Tiên Hiệp Trò Chơi Làm Sao Tất Cả Đều Là Nợ Tình ?

Chương 58: Hạ Chỉ Tình: Khuỷu tay, cùng ta về nhà!




Chương 58: Hạ Chỉ Tình: Khuỷu tay, cùng ta về nhà!

【Nhiệm vụ 13: Để độ thiện cảm của Hạ Chỉ Tình tăng tới 0 đã hoàn thành, phần thưởng đã được lưu vào bảng.】 【Nhiệm vụ mới: Để độ thiện cảm của Hạ Chỉ Tình tăng tới 10, phần thưởng: Trận pháp thiên phú thăng giai đan.】 【Độ thiện cảm】 【Hạ Chỉ Tình: 3】 Nói tóm lại, hết thảy đều thuận lợi, độ thiện cảm cuối cùng cũng đã tăng lên số dương.

Mạnh Thu chỉ đơn giản nhìn lướt qua bảng, liền đóng lại, không dám nhìn thêm nữa.

Ngay tại vừa rồi, Mạnh Thu đã đàng hoàng giải thích với Hạ Chỉ Tình về hành động của mình ở nhà nàng, khiến nàng dần dần rơi vào trầm mặc và suy nghĩ, cho đến khi hắn nói xong, nàng vẫn còn đang suy tư."Bạch gia?" Hạ Chỉ Tình nắm chặt nắm đấm, lại liên tưởng đủ điều, "Nguyên lai là bọn hắn hại cha."

Vừa nói, nàng vừa vặn mạnh cánh tay Mạnh Thu một cái."Thì thế nào?" Mạnh Thu bất đắc dĩ nói.

Hạ Chỉ Tình cắn môi dưới: "Còn viết cả chứng từ... Ngươi sao không bảo bọn họ gả ta cho ngươi luôn đi?""Ngược lại là cũng được, nhưng bọn hắn nói — bọn hắn không khuyên nổi cô con gái bảo bối kia đâu~" Nói đến nửa câu sau, Mạnh Thu lại bị bóp.

Hai gò má Hạ Chỉ Tình ửng đỏ, nóng bừng lên, đôi mắt phượng xinh đẹp trừng Mạnh Thu: "Ngươi... Ngươi rất đắc ý có phải không! Để ta bao nhiêu năm nay vẫn luôn nhớ đến ngươi, không thể buông bỏ ngươi...""Không không không, ta đây không phải muốn làm cho bọn hắn an tâm sao? Lệnh tôn lệnh đường đều là những người vĩ ngạn, không cho bọn hắn làm những gì, bọn hắn sao dám nhận sự giúp đỡ của ta?"

Chỉ cần nhắc đến chuyện nhiều năm trước kia, Mạnh Thu liền tuyệt đối đuối lý, cho nên hắn dự định trực tiếp chuyển chủ đề là tốt nhất."Cho nên ngươi liền gọi... Gọi cha ta cho ngươi thêm một cô con gái? Đúng hay không?" Hạ Chỉ Tình trừng mắt nhìn Mạnh Thu."Đây không phải ta nói, là chính phụ thân ngươi nói." Mạnh Thu tỏ vẻ chính nghĩa lẫm nhiên, sau đó lại bị bóp."Phụ thân ta còn nói cùng ngươi trở thành bạn vong niên đấy, thế nào, suy nghĩ kỹ chưa?""Hay là... Trước gọi tiếng phụ thân nghe thử xem — ôi!" Mạnh Thu lại bị nắm mạnh một cái."Ta sai rồi..." Hắn vẫn là nên trung thực thì hơn."Haizz." Hạ Chỉ Tình lo nghĩ đi tới đi lui, tự nhủ:"Bất luận thế nào, cũng không thể lập chứng từ như vậy được! Ngươi bảo phụ thân ta, mẫu thân ta sau này phải chung sống với ngươi thế nào đây..."

Mặt Hạ Chỉ Tình đỏ lên."Yên tâm đi, thời gian sẽ làm phai nhạt hết thảy." Mạnh Thu rộng lượng an ủi.

Nghĩ nửa ngày, Hạ Chỉ Tình dường như đã thông suốt, giữ chặt cánh tay Mạnh Thu: "Khuỷu tay, cùng ta về nhà."

Mạnh Thu: "Hả?""Lúc này ngươi trả một cái giá lớn để có được phương pháp giải chú của Bạch gia, không biết chừng lúc nào sẽ bị phát hiện rồi trả thù."

Biểu lộ của Hạ Chỉ Tình không giống như đang nói đùa: "Nhà ta có trận pháp bảo hộ chuyên môn, coi như an toàn, tiếp theo, ngươi hãy thành thật ở yên trong nhà ta đi."

Mạnh Thu tự nhiên không có khả năng mang cả nhà lẫn người vào ở nhà Hạ Chỉ Tình, cũng không thể bỏ rơi Bách Hoa ở khách sạn.

Cứ như vậy sửng sốt một hồi, Hạ Chỉ Tình đã sắp xếp ổn thỏa cho Mạnh Thu."Nếu ngươi đã muốn làm sư đệ của ta như vậy, tiếp theo, ta sẽ cầu xin sư phụ, sắp xếp cho ngươi vào Thiên Cương Tông.""Sư đệ gì cơ?" Mạnh Thu sững sờ."Lúc lừa mẫu thân ta, không phải ngươi không hề chột dạ nói là sư đệ của ta sao?" Hạ Chỉ Tình liếc xéo Mạnh Thu một cái.

Mạnh Thu lắc đầu: "Chỉ Tình, chuyến này ta đến, là vì muốn thay đổi một vài thứ, nếu như vậy, ta sẽ không thể thường xuyên ở bên cạnh nàng được.""Ngươi... Có ý gì...""Ta còn rất nhiều việc phải làm, tỷ như, mấy ngày nữa, Khổng trưởng lão sẽ tuyển nhận thánh địa đệ tử, thiết lập cửa ải để chọn ra những thiên kiêu đệ tử, nàng nhất định phải trở thành một trong số đó.

Còn nữa, Bạch gia và Lý gia, ta đều biết bọn họ ngấm ngầm nhắm vào các ngươi, ta nhất định phải ở bên ngoài, tìm hiểu tin tức, mới có thể tùy thời đề phòng."

Mạnh Thu mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt Hạ Chỉ Tình, cẩn thận giải thích hết thảy."Ngươi lại muốn gạt ta... Thật sao?" Hạ Chỉ Tình khẽ cắn môi dưới, nhìn chằm chằm Mạnh Thu, chực chờ rơi nước mắt.

Mạnh Thu đưa tay lau khóe mắt nàng, cười nói: "Hạ tiểu thư, nhân sinh nào mà không có gặp lại? Điều tốt đẹp chân chính, không phải là thường xuyên ở cạnh nhau, giữ một chút khoảng cách, cũng là một loại lãng mạn diệu kỳ.""Lại nói mấy lời hoa mỹ..." Hạ Chỉ Tình hất tay Mạnh Thu ra, mắt lại đỏ lên, quay đầu nhìn sang một bên.

Bất quá, nàng đã nhìn thấy sự chân thành trong mắt Mạnh Thu, nàng hơi dám tin tưởng, lần này Mạnh Thu, sẽ không dễ dàng rời đi."Nói thì hay lắm, vậy khi ta vào tông môn tu luyện, ngươi phải làm sao? Ngươi có vào được tông môn không?" Nàng nói với giọng hờn dỗi.

Mạnh Thu cười nói: "Nàng biết đấy, ta trước nay thần thông quảng đại.""Hừ." Hừ nhẹ một tiếng, Hạ Chỉ Tình đột nhiên quay đầu lại, nhìn thẳng vào hai mắt Mạnh Thu, "Nhìn chằm chằm vào mắt ta, trả lời ta một vấn đề cho tử tế."

Xem ra trả lời xong vấn đề này, coi như đã được chấp nhận, Mạnh Thu nở nụ cười tiêu sái nhìn nàng: "Được.""Vậy ta hỏi ngươi —" Hạ Chỉ Tình chăm chú nhìn hắn, phảng phất như không muốn bỏ qua bất kỳ chi tiết nào."Ngươi tới đây tìm ta, vậy Bách Hoa thì để ở đâu?"

Tim đột nhiên ngừng đập.

Bách Hoa nào cơ?

Nàng biết rồi sao?

Phát hiện từ lúc nào?

Biết bao nhiêu rồi?...

Trong nháy mắt, vô số vấn đề hiện lên trong lòng Mạnh Thu, bất quá, phản ứng cực nhanh, hắn vô thức làm ra một động tác giả — Hắn khẽ nhíu mày hỏi: "Hoa Trắng?" (tên gốc là bạch hoa - 白花) Đồng thời, hắn bỏ xuống tất cả nghi vấn trong lòng, trong khoảnh khắc này, cố gắng lừa gạt chính mình — hoàn toàn không biết nàng đang nói gì.

Lộ ra vẻ mặt vô cùng nghi hoặc: "Người của Bạch gia sao?"

Hạ Chỉ Tình không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm vào ánh mắt hắn, quan sát ánh mắt, quan sát biểu hiện của hắn, cẩn thận tỉ mỉ, không bỏ qua bất kỳ dấu vết nào.

Cứ như vậy, thời gian từng giây từng phút trôi qua, cánh hoa đào chầm chậm rơi xuống, gió nổi rồi lại lặng...

Trong ấn tượng của Mạnh Thu, không biết đã qua bao lâu, Hạ Chỉ Tình mới thu lại vẻ "xem xét" kia, nói: "Không có gì, Bách Hoa là tỷ muội tốt của ta. Sau này nếu ngươi còn ở bên cạnh ta, ngươi sẽ gặp nàng ấy."

Mạnh Thu vẫn còn nghi hoặc: "Người của Bạch gia... Chưa từng nghe nói có ai tên là Hoa Trắng cả, nàng vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn."

Hạ Chỉ Tình lại nhàn nhạt liếc nhìn hắn, quan sát cẩn thận, rồi mới ung dung giải thích: "Nàng ấy tên Bách Hoa, 'Bách niên nghi ngại địa khan, thiên lý khoái hứng tráng du tình' trong chữ 'Bách', sau này nếu gặp, đừng có gọi sai tên." (Trăm năm nghi ngờ đất nhìn, ngàn dặm hết hứng đi chơi tình)"Yên tâm đi, liên quan đến nàng, ta đều nhớ rõ ràng, mấy năm trước nàng đã có một người bạn tốt tên là Canh Tiểu Phượng, không biết bây giờ..."

Lời còn chưa dứt, Hạ Chỉ Tình liền bóp mạnh Mạnh Thu một cái, trừng mắt liếc hắn: "Thang Tiểu Lan! Lần sau gặp mặt, nếu ngươi dám đọc sai, ta bắt ngươi phạt chép chữ 'Chỉ' ngàn lần.""Tại sao lại là chữ 'Chỉ' mà không phải chữ 'Lan'?" Mạnh Thu nghi ngờ hỏi."Ngươi còn muốn chép tên của nữ nhân khác sao?" Hạ Chỉ Tình lườm hắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.